Phượng Nghịch Thiên Hạ

Chương 827 : Cảnh còn người mất (15)

    trước sau   
“Khôbkmhng thểwmpn sai đfphnưvlheieyfc, nôbkmh tỳvlnb giájclbm sájclbt ngưvlheqcdei đfphnókssd cảzhai mộqptxt ngàomgwy mộqptxt đfphnêmtdpm, ngay cảzhai khi nghỉylce ngơharxi ngưvlheqcdei đfphnókssd ta cũylceng đfphndgrju ởzkhs trong quâbgzwn doanh, khôbkmhng hềdgrj quay vềdgrj phủwpza đfphnofnd.” Hồqohdng Chúfhgpc khẳesbpng đfphnylcenh, bởzkhsi vìqcdj đfphníznyuch thâbgzwn nàomgwng giájclbm sájclbt nêmtdpn chắdetec hẳesbpn làomgw khôbkmhng cókssd vấqcden đfphndgrjqcdj.

Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt gậvkstt đfphnfadtu, cókssd chúfhgpt khôbkmhng hiểwmpnu, ngàomgwy đfphnókssdbkmhng chúfhgpa Hi Hòtrdfa rõhowsomgwng rấqcdet căfphnng thẳesbpng, nàomgwng còtrdfn tưvlhezkhsng rằmtdpng sẽezoc phájclbt sinh chuyệofndn gìqcdj, ai ngờqcde cuốciawi cùedbxng vẫxokzn sókssdng yêmtdpn biểwmpnn lặrbning nhưvlheylce.

“Bắdetec Nguyệofndt, sao ngưvlheơharxi khôbkmhng chơharxi tiếielfp?”

bkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzq ngồqohdi trong lưvlheơharxng đfphnìqcdjnh đfphnãegof lấqcdey lạiuzqi đfphnưvlheieyfc tinh thầfadtn, thấqcdey ngưvlheqcdei đfphnciawi diệofndn biếielfn mấqcdet, nàomgwng liềdgrjn ngẩznyung đfphnfadtu lêmtdpn hỏezoci.

Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt đfphnwmpn cho Hồqohdng Chúfhgpc tiếielfp tụlifpc đfphni giájclbm sájclbt côbkmhng chúfhgpa Hi Hòtrdfa, bảzhain thâbgzwn từznyu từznyuvlhetfhxc vàomgwo trong lưvlheơharxng đfphnìqcdjnh, cưvlheqcdei nókssdi: “Ta cho làomgw ngưvlheơharxi đfphnãegof mệofndt rồqohdi.”

“Khôbkmhng cókssd.” Côbkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzqedbxy ýqgbi hạiuzq xuốciawng mộqptxt quâbgzwn cờqcde, ájclbnh mắdetet thảzhain nhiêmtdpn đfphnzhaio qua bàomgwn cờqcde, khôbkmhng chúfhgpt hứduning thúfhgpkssdi: “Ta thua.”


“Thậvkstt ra khôbkmhng phảzhaii chỉylcekssd mỗdetei nưvlhetfhxc nàomgwy thôbkmhi đfphnâbgzwu, nếielfu côbkmhng chúfhgpa đfphni nưvlhetfhxc nàomgwy, hoặrbnic làomgwvlhetfhxc nàomgwy, cụlifpc diệofndn thắdeteng đfphndgrju rấqcdet lớtfhxn.” Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt gõhows nhẹkssd hai cájclbi lêmtdpn bàomgwn cờqcde.

bkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzq mỉylcem cưvlheqcdei lắdetec đfphnfadtu: “Hai nưvlhetfhxc đfphnókssd ta thậvkstt sựfmxs khôbkmhng nhìqcdjn ra, Bắdetec Nguyệofndt, ngưvlheơharxi vừznyua thôbkmhng minh lạiuzqi vừznyua bìqcdjnh tĩylcenh, ta khôbkmhng so đfphnưvlheieyfc vớtfhxi ngưvlheơharxi.”

Thấqcdey nàomgwng dầfadtn mấqcdet đfphni hứduning thúfhgp, Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt chỉylcekssd thểwmpn im lặrbning thởzkhsomgwi, từznyu từznyu thu dọfadtn bàomgwn cờqcde, vờqcde nhưvlheharx đfphnãegofng hỏezoci: “Nghe nókssdi Hoàomgwng thưvlheieyfng muốciawn phájclbi sứduni giảzhai đfphnếielfn Bắdetec Diệofndu Quốciawc, chúfhgpc mừznyung hôbkmhn sựfmxs củwpzaa tâbgzwn hoàomgwng?”

Thâbgzwn thểwmpn Anh Dạiuzqharxi run lêmtdpn, cókssd chúfhgpt mấqcdet tựfmxs nhiêmtdpn quay mặrbnit sang chỗdete khájclbc: “Vậvksty…vậvksty sao?”

“Hoàomgwng thưvlheieyfng đfphnylcenh chọfadtn mộqptxt ngưvlheqcdei trong sốciawjclbc Hoàomgwng tửqrva đfphnwmpnomgwm sứduni giảzhai, cũylceng khôbkmhng biếielft làomgw vịylce Hoàomgwng tửqrvaomgwo sẽezoc thíznyuch hợieyfp đfphnâbgzwy. Nhiệofndm vụlifp lầfadtn nàomgwy củwpzaa sứduni giảzhaiylceng khôbkmhng dễbqby hoàomgwn thàomgwnh đfphnâbgzwu, ngưvlheqcdei đfphnưvlheieyfc chọfadtn vừznyua phảzhaii can đfphnzhaim vừznyua phảzhaii linh hoạiuzqt mộqptxt chúfhgpt, tuyệofndt đfphnciawi khôbkmhng thểwmpnomgwm mấqcdet mặrbnit Nam Dựfmxsc Quốciawc đfphnưvlheieyfc.”

bkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzq gậvkstt đfphnfadtu, miễbqbyn cưvlheciawng phụlifp họfadta theo: “Ngưvlheqcdei nhưvlhe vậvksty thựfmxsc sựfmxs khôbkmhng nhiềdgrju.”

“Hơharxn nữkqnja, rấqcdet cókssd khảzhaifphnng Bắdetec Diệofndu Quốciawc sẽezocvlheieyfn đfphniuzqi đfphniểwmpnn phong hậvkstu nàomgwy đfphnwmpn kếielft minh vớtfhxi Đsvscôbkmhng Ly Quốciawc, nếielfu nhưvlhe khôbkmhng cẩznyun thậvkstn gâbgzwy xíznyuch míznyuch vớtfhxi bọfadtn họfadt, sứduni giảzhaikssd thểwmpn sẽezoc bịylce bọfadtn họfadt giữkqnj lạiuzqi hoặrbnic giếielft chếielft. Cho nêmtdpn, vịylce sứduni giảzhaiomgwy còtrdfn phảzhaii cókssd thâbgzwn thủwpza cao cưvlheqcdeng mớtfhxi đfphnưvlheieyfc.”

kssdng mắdetet củwpzaa côbkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzq khẽezocvlheu chuyểwmpnn, tựfmxsa hồqohd đfphnãegof nghĩylce đfphnếielfn đfphniềdgrju gìqcdj đfphnókssd: “Chọfadtn tớtfhxi chọfadtn lui, xem ra ngưvlheqcdei thíznyuch hợieyfp nhấqcdet vẫxokzn chỉylcekssd mỗdetei Hoàomgwng huynh củwpzaa ta.”

“Chiếielfn Dãegof thâbgzwn làomgw Thájclbi tửqrva, lầfadtn đfphni sứduniomgwy nguy hiểwmpnm nhưvlhe vậvksty, tuyệofndt đfphnciawi khôbkmhng thểwmpn đfphnwmpn cho hắdeten đfphni.” Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt lắdetec đfphnfadtu.

bkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzqkssdi: “Sájclbng nay ta cókssd nghe nókssdi, hìqcdjnh nhưvlhe Hi Hòtrdfa côbkmhbkmh tựfmxs nguyệofndn xin làomgwm sứduni giảzhai đfphnếielfn Bắdetec Diệofndu Quốciawc.”

“Hi Hòtrdfa côbkmhbkmh muốciawn đfphnếielfn Bắdetec Diệofndu Quốciawc ưvlhe?” Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt nheo mắdetet, nézcdut cưvlheqcdei vụlifpt qua bêmtdpn khókssde miệofndng, nhanh đfphnếielfn mứdunic khôbkmhng ai nhậvkstn ra. Nàomgwng đfphnqptxt nhiêmtdpn cúfhgpi ngưvlheqcdei xuốciawng, nókssdi thầfadtm mấqcdey câbgzwu bêmtdpn tai côbkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzq.

“Cájclbi gìqcdj?” Côbkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzq giậvkstt mìqcdjnh ngẩznyung đfphnfadtu: “Sao ngưvlheơharxi cókssd thểwmpn? Phụlifp hoàomgwng tuyệofndt đfphnciawi sẽezoc khôbkmhng đfphnájclbp ứduning đfphnâbgzwu!”

“Nếielfu nhưvlhe Hoàomgwng thưvlheieyfng đfphnájclbp ứduning, ngưvlheơharxi cókssd muốciawn đfphni cùedbxng khôbkmhng?” Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt lẳesbpng lặrbning nhìqcdjn nàomgwng.

“Ta…” Côbkmhng chúfhgpa Anh Dạiuzqharxi do dựfmxs, cuốciawi cùedbxng chỉylce bấqcdet lựfmxsc lắdetec lắdetec đfphnfadtu: “Ta cũylceng khôbkmhng biếielft nữkqnja.”

“Anh Dạiuzq, muốciawn gỡciaw chuôbkmhng phảzhaii tìqcdjm ngưvlheqcdei buộqptxc chuôbkmhng, ta khôbkmhng muốciawn nhìqcdjn thấqcdey ngưvlheơharxi mỗdetei ngàomgwy mộqptxt sa súfhgpt nhưvlhe vậvksty, cuộqptxc đfphnqcdei củwpzaa ngưvlheơharxi vẫxokzn còtrdfn rấqcdet dàomgwi, khôbkmhng thểwmpn chỉylceqcdj mộqptxt ngưvlheqcdei màomgw hủwpzay nókssd đfphni.”

Bịylcekssdi trúfhgpng tâbgzwm sựfmxs, vàomgwnh mắdetet củwpzaa Anh Dạiuzq lậvkstp tứdunic đfphnezoc hoe, nàomgwng vộqptxi vàomgwng đfphnduning lêmtdpn cájclbo từznyu, sau đfphnókssd lấqcdey tốciawc đfphnqptx gầfadtn nhưvlhe chạiuzqy trốciawn đfphnwmpn rờqcdei đfphni.

Nhìqcdjn bókssdng lưvlheng củwpzaa nàomgwng, Hoàomgwng Bắdetec Nguyệofndt ngoạiuzqi trừznyu bấqcdet đfphndetec dĩylce lắdetec đfphnfadtu ra thìqcdj khôbkmhng biếielft làomgwm gìqcdjharxn.

“Vưvlheơharxng, Lạiuzqc Lạiuzqc thiếielfu gia mang ngưvlheqcdei tớtfhxi rồqohdi.” A Lệofnd Nhãegofznyuu tíznyut chạiuzqy vàomgwo, khuôbkmhn mặrbnit nhỏezoc nhắdeten đfphnezoc bừznyung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.