Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư

Chương 35 : Âm dương phiên

    trước sau   
14 tháynqsng 7 hàbnzdng năujylm, U Minh Ti chủkrjd sẽuoth tếhusw Âsqfwm dưrsotơdyqdng phiêioozn đjbvulvjj mởboiv ra thôdjflng đjbvubqqwo hai giớdyqdi âqbzbm dưrsotơdyqdng, thảtreq chúkeozng quỷgfqr trong U Minh phủkrjd ra, đjbvuưrsotujylc quỷgfqr soa dẫioozn đjbvuưrsotsjyvng đjbvuếhuswn nhâqbzbn gian vàbnzd sau mộtreqt đjbvuêioozm sẽuoth trởboiv vềxlre.

Đkylfóxnnybnzd nghi thứboivc vôdjflbggdng long trọdtplng củkrjda U Minh phủkrjd, từvwgc khi U Minh phủkrjd mởboiv ra đjbvuếhuswn nay, ngay cảtreq khi Quâqbzbn Hoàbnzdng Ti chủkrjd ra đjbvui cũsqfwng chưrsota từvwgcng giáynqsn đjbvuoạbqqwn.

Diệcphap Tiếhuswu bịpzln tậebnxp kíqceuch, ngưrsotsjyvi biếhuswt cáynqsch sửratt dụzgmeng Âsqfwm dưrsotơdyqdng phiêioozn trêioozn đjbvusjyvi nàbnzdy chỉpzlnxnny Phưrsotujylng Âsqfwm – ngưrsotsjyvi bạbqqwn tri kỷgfqr củkrjda Diệcphap Tiếhuswu, Liễtuiiu Thưrsot tớdyqdi cửratta tìukrmm nàbnzdng cũsqfwng khôdjflng dáynqsm quởboiv tráynqsch nặotphng lờsjyvi.

Phưrsotujylng Âsqfwm nghe tin bỗmnblng thấccuey choáynqsng voáynqsng, mộtreqt lúkeozc sau mớdyqdi bìukrmnh tĩjumrnh lạbqqwi. Lầhybin nữcsnva lêioozn tiếhuswng đjbvuãtuii mang theo sáynqst ýqpbh: “Cáynqsi gìukrmbnzd sinh tửratt khóxnnyrsotsjyvng? Báynqsch Lýqpbh Quâqbzbn Hoa chếhuswt rồujyli hảtreq? Nếhuswu chưrsota chếhuswt thìukrm sao Diệcphap Tiếhuswu lạbqqwi cóxnny thểlvjj sinh tửratt khóxnnyrsotsjyvng đjbvuưrsotujylc?”

“Báynqsch Lýqpbh… Báynqsch Lýqpbh Đkylftreqo chủkrjd đjbvui Tâqbzby phưrsotơdyqdng nghe giảtreqng, Ti chủkrjd mớdyqdi tựizgl ýqpbh trởboiv vềxlre U Minh phủkrjd. Báynqsch Lýqpbh Đkylftreqo chủkrjd đjbvuếhuswn U Minh phủkrjdukrmm ngưrsotsjyvi mớdyqdi thấccuey… mớdyqdi thấccuey…”

“Vậebnxy nàbnzdng ấccuey hiệcphan giờsjyv ra sao?” Phưrsotujylng Âsqfwm ngắrattt lờsjyvi Liễtuiiu Thưrsot đjbvuang hốsnuat hoảtreqng lắrattp bắrattp, hỏpzrhi ngắrattn gọdtpln. Liễtuiiu Thưrsotsqfwng trởboiv vềxlreynqsng vẻzolf trầhybim ổbhorn thưrsotsjyvng ngàbnzdy, khom ngưrsotsjyvi nóxnnyi: “Ti chủkrjd thâqbzbn trúkeozng kịpzlnch đjbvutreqc, lạbqqwi bịpzln trọdtplng thưrsotơdyqdng, Đkylftreqo chủkrjd đjbvuãtuii đjbvuưrsota Ti chủkrjd vềxlre bếhusw quan chữcsnva thưrsotơdyqdng . Hiệcphan giờsjyv Bồujylng Lai đjbvutreqo vàbnzd U Minh phủkrjd đjbvuxlreu phóxnny tháynqsc cho ngàbnzdi.”


“Bảtreqo hắrattn yêioozn tâqbzbm.” Phưrsotujylng Âsqfwm cụzgmep mắrattt, “ta sẽuoth trôdjflng nom.”

xnnyi xong, hai ngưrsotsjyvi thưrsotơdyqdng lưrsotujylng mộtreqt chúkeozt biệcphan pháynqsp trấccuen an U Minh phủkrjd, đjbvupzlnnh sẽuoth tuyêioozn bốsnua ra ngoàbnzdi Diệcphap Tiếhuswu bếhusw quan, từvwgc đjbvuâqbzby sẽuoth do nàbnzdng thay mặotpht Ti chủkrjd đjbvulvjj tráynqsnh sinh loạbqqwn. Chờsjyv xong xuôdjfli, khi Phưrsotujylng Âsqfwm tiễtuiin Liễtuiiu Thưrsot ra vềxlre trờsjyvi đjbvuãtuii sẩxnnym tốsnuai. Dạbqqw Tịpzlnch mưrsotujyln nhàbnzd bếhuswp củkrjda Thiếhuswu hoàbnzdng cung làbnzdm cơdyqdm rồujyli đjbvuếhuswn chíqceunh đjbvuiệcphan kêioozu Phưrsotujylng Âsqfwm ăujyln cơdyqdm.

keozc ấccuey nàbnzdng đjbvuang ngồujyli trêioozn bậebnxc thang, dựizgla vàbnzdo châqbzbn ỷgfqr tọdtpla, hai tay nắrattm tóxnnyc nhưrsot chiềxlreu đjbvuang suy nghĩjumr. Dạbqqw Tịpzlnch tớdyqdi gầhybin, ngồujyli xuốsnuang cạbqqwnh nàbnzdng: “Nàbnzdng đjbvuang làbnzdm gìukrm vậebnxy?”

“Tiếhuswu Tiếhuswu đjbvuãtuii xảtreqy ra chuyệcphan.” Nàbnzdng thởboivbnzdi thưrsotsjyvn thưrsotujylt, “Ta phảtreqi thay nàbnzdng chấccuep chưrsotboivng U Minh phủkrjd. Cáynqsi kháynqsc khôdjflng nóxnnyi, nhưrsotng 14 tháynqsng 7 nàbnzdy làbnzd lễtuiiynqsch quỷgfqr dạbqqw.”

“Ừdtpl, thìukrm sao?” Dạbqqw Tịpzlnch nóxnnyi xong, trong mắrattt lóxnnye lêioozn thứboiv áynqsnh sáynqsng khôdjflng rõsqfw, vẻzolf đjbvuang tíqceunh toáynqsn gìukrm đjbvuóxnny.

“Ta sợujyl ta khôdjflng làbnzdm đjbvuưrsotujylc.” Phưrsotujylng Âsqfwm ngẩxnnyng đjbvuhybiu lêioozn, cau màbnzdy nóxnnyi, “Chàbnzdng cóxnny biếhuswt, vìukrm cứboivu Thanh Hòexbba ta đjbvuãtuii tiêioozu phíqceu rấccuet nhiềxlreu linh lựizglc. Ta… ta khôdjflng dáynqsm nóxnnyi cho Liễtuiiu Thưrsot nghe, ta sợujyl ta khôdjflng đjbvuiềxlreu khiểlvjjn đjbvuưrsotujylc Âsqfwm dưrsotơdyqdng phiêioozn.”

“Nàbnzdng nóxnnyi chuyệcphan nàbnzdy vớdyqdi ta làbnzd muốsnuan ta làbnzdm gìukrm?” Dạbqqw Tịpzlnch gậebnxt đjbvuhybiu, nửratta cưrsotsjyvi nửratta khôdjflng, “muốsnuan ta giúkeozp nàbnzdng?”

“Àqbtw, ýqpbhbnzd…” Phưrsotujylng Âsqfwm ngưrsotujylng ngùbggdng. Dạbqqw Tịpzlnch nhìukrmn nàbnzdng, vôdjfl thứboivc muốsnuan nóxnnyi vàbnzdi lờsjyvi ngon tiếhuswng ngọdtplt nhưrsotng đjbvuếhuswn miệcphang, lạbqqwi nhấccuet thờsjyvi ngâqbzby ngẩxnnyn.

Hắrattn đjbvutreqt nhiêioozn khôdjflng dáynqsm nóxnnyi ra.

Hắrattn đjbvutreqt nhiêioozn cảtreqm thấccuey ghêiooz tởboivm, cảtreqm thấccuey bảtreqn thâqbzbn thậebnxt ghêiooz tởboivm. Hắrattn từvwgcng nóxnnyi Phưrsotujylng Âsqfwm chỉpzlngfqrbnzdo hắrattn thíqceuch nàbnzdng, nhưrsotng hiệcphan giờsjyv, hắrattn cũsqfwng cóxnny kháynqsc gìukrm đjbvuâqbzbu?

Lợujyli dụzgmeng tìukrmnh cảtreqm củkrjda ngưrsotsjyvi kháynqsc, hưrsotboivng thụzgme sựizglqbzbng tặotphng củkrjda ngưrsotsjyvi kháynqsc, rồujyli thấccuey đjbvuóxnnybnzd lẽuoth thưrsotsjyvng tìukrmnh.

Hắrattn nhắrattm mắrattt lạbqqwi, vưrsotơdyqdn tay ôdjflm lấccuey côdjflrsotơdyqdng trưrsotdyqdc mặotpht vàbnzdo trong lòexbbng.

bnzdng tồujyln tạbqqwi mộtreqt cáynqsch châqbzbn thậebnxt ấccuem áynqsp thếhuswbnzdy, ôdjflm vàbnzdo lòexbbng thìukrm tấccuet cảtreq nhữcsnvng lo sợujyl đjbvuxlreu lắrattng xuốsnuang.


Hắrattn cưrsotsjyvi khổbhor, nếhuswu bâqbzby giờsjyv lạbqqwi yêioozu nàbnzdng lầhybin nữcsnva…

Thìukrm chẳenmzng phảtreqi, đjbvuâqbzby làbnzd lầhybin thứboiv ba hắrattn yêioozu nàbnzdng rồujyli?!

Diệcphap Tiếhuswu xảtreqy ra chuyệcphan, Phưrsotujylng Âsqfwm đjbvuưrsotơdyqdng nhiêioozn khôdjflng còexbbn tâqbzbm tìukrmnh nghĩjumr đjbvuếhuswn thàbnzdnh thâqbzbn. Mỗmnbli ngàbnzdy đjbvuxlreu đjbvui lạbqqwi ba nơdyqdi xửrattqpbh sựizgl vụzgme, đjbvuôdjfli khi bậebnxn đjbvuếhuswn đjbvuêioozm làbnzdukrmnh thưrsotsjyvng.

Dạbqqw Tịpzlnch thưrsotsjyvng xuyêioozn đjbvuếhuswn giúkeozp đjbvumbes, hắrattn tuy rằgfqrng vẫioozn làbnzdynqsn tiêioozn nhưrsotng khi giúkeozp Phưrsotujylng Âsqfwm phêiooz tấccueu chưrsotơdyqdng, Phưrsotujylng Âsqfwm pháynqst hiệcphan hắrattn rấccuet cóxnnyrsot chấccuet lãtuiinh đjbvubqqwo. Nhữcsnvng chuyệcphan phứboivc tạbqqwp hắrattn đjbvuxlreu cóxnny thểlvjj nghĩjumr ra ngưrsotsjyvi thựizglc hiệcphan thíqceuch hợujylp, nghĩjumr đjbvuưrsotujylc phưrsotơdyqdng áynqsn giảtreqi quyếhuswt thíqceuch hợujylp.

Phưrsotujylng Âsqfwm cùbggdng hắrattn thảtreqo luậebnxn vấccuen đjbvuxlrebnzdy, suy nghĩjumrqpbh giảtreqi vìukrm sao hắrattn lạbqqwi cóxnnyujylng lựizglc lãtuiinh đjbvubqqwo cưrsotsjyvng đjbvubqqwi bằgfqrng mưrsotsjyvi mấccuey quảtreqn gia đjbvuưrsotujylc vậebnxy?

Thếhuswbnzd hắrattn chỉpzlnrsotsjyvi nhạbqqwt, “ta nếhuswu cóxnny thểlvjjtuiinh đjbvubqqwo đjbvuưrsotujylc nàbnzdng thìukrmexbbn ai làbnzd khôdjflng thểlvjjtuiinh đjbvubqqwo?”

Phưrsotujylng Âsqfwm: “…”

Tuy rằgfqrng thưrsotsjyvng trêioozu đjbvuùbggda nhưrsotng khi gặotphp chíqceunh sựizgl, hắrattn lạbqqwi rấccuet nghiêioozm túkeozc.

Tấccueu chưrsotơdyqdng cóxnny đjbvuôdjfli khi phảtreqi phêiooz duyệcphat suốsnuat đjbvuêioozm, Phưrsotujylng Âsqfwm đjbvuếhuswn nửratta đjbvuêioozm làbnzd gụzgmec, đjbvuếhuswn khi nàbnzdng tỉpzlnnh dậebnxy, thấccuey mìukrmnh đjbvuãtuii nằgfqrm trêioozn giưrsotsjyvng, trêioozn mìukrmnh còexbbn đjbvurattp chăujyln, cáynqsch đjbvuóxnny khôdjflng xa, bêioozn thưrsot áynqsn, Dạbqqw Tịpzlnch vẫioozn ngồujyli ngay ngắrattn, chấccuep búkeozt ghi ghi chélvoop chélvoop, thỉpzlnnh thoảtreqng cau màbnzdy, cẩxnnyn thậebnxn nắrattn nóxnnyt phêioozbnzdo tấccueu chưrsotơdyqdng.

Khi pháynqst hiệcphan ra nàbnzdng đjbvuãtuii tỉpzlnnh, hắrattn ngẩxnnyng đjbvuhybiu lêioozn, mỉpzlnm cưrsotsjyvi hỏpzrhi nàbnzdng: “Tỉpzlnnh rồujyli? Sao khôdjflng ngủkrjd thêioozm mộtreqt láynqst?”

Hai ngưrsotsjyvi cứboiv vậebnxy bậebnxn rộtreqn tớdyqdi ngàbnzdy 14 tháynqsng 7. Sáynqsng ngàbnzdy đjbvuóxnny, hắrattn ra ngoàbnzdi từvwgc sớdyqdm, đjbvuếhuswn trưrsota mớdyqdi mang theo mộtreqt hộtreqp gỗmnbl trởboiv vềxlre.

Sau đjbvuóxnny hắrattn dẫioozn nàbnzdng vàbnzdo phòexbbng, đjbvulvjjbnzdng mởboiv hộtreqp gỗmnbl ra.

ioozn trong hộtreqp đjbvuotpht ngay ngắrattn mộtreqt bộtreq hỉpzln phụzgmec màbnzdu đjbvupzrh, Dạbqqw Tịpzlnch nâqbzbng niu lấccuey bộtreq y phụzgmec ra, đjbvuotpht trưrsotdyqdc mặotpht Phưrsotujylng Âsqfwm.


Ábqqwnh sáynqsng lấccuep láynqsnh chiếhuswu lêioozn thâqbzbn ngưrsotsjyvi.

Cảtreq đjbvusjyvi nàbnzdy Phưrsotujylng Âsqfwm chưrsota từvwgcng thấccuey y phụzgmec nàbnzdo đjbvucsnvp đjbvuếhuswn vậebnxy, dùbggdxnnybnzd Thiêioozn côdjflng tinh xảtreqo nhấccuet trêioozn thiêioozn đjbvuìukrmnh cũsqfwng khôdjflng làbnzdm ra đjbvuưrsotujylc y phụzgmec đjbvucsnvp nhưrsotsjyvng ấccuey.

Hắrattn đjbvuotpht y phụzgmec trưrsotdyqdc mặotpht nàbnzdng, kélvooo nàbnzdng đjbvuếhuswn trưrsotdyqdc gưrsotơdyqdng, khẽuothxnnyi: “Đkylfâqbzby làbnzd thứboiv ta làbnzdm cho nàbnzdng.”

xnnyi xong, hắrattn cởboivi y kếhuswt củkrjda nàbnzdng, nhìukrmn vàbnzdo gưrsotơdyqdng, từvwgcng chúkeozt từvwgcng chúkeozt cởboivi y phụzgmec trêioozn ngưrsotsjyvi nàbnzdng: “Nàbnzdng cóxnny muốsnuan biếhuswt, đjbvuếhuswn ngàbnzdy nàbnzdng mặotphc hỉpzln phụzgmec vàbnzdo thìukrm xinh đjbvucsnvp đjbvuếhuswn dưrsotsjyvng nàbnzdo khôdjflng?”

Hỉpzln phụzgmec đjbvupzrh thẫioozm dưrsotdyqdi áynqsnh mặotpht trờsjyvi, chầhybim chậebnxm đjbvuưrsotujylc khoáynqsc lêioozn ngưrsotsjyvi nàbnzdng.

Hắrattn từvwgc phíqceua sau vòexbbng qua thắrattt lưrsotng nàbnzdng, chạbqqwm vàbnzdo y kếhuswt trêioozn ngưrsotsjyvi nàbnzdng, sau khi càbnzdi xong cứboiv lẳenmzng lặotphng ôdjflm nàbnzdng, đjbvuotpht cằgfqrm lêioozn vai nàbnzdng, nhìukrmn vàbnzdo hai ngưrsotsjyvi trong gưrsotơdyqdng màbnzd mỉpzlnm cưrsotsjyvi: “Nàbnzdng xem, khôdjflng phảtreqi rấccuet đjbvucsnvp sao?”

Hai ngưrsotsjyvi khôdjflng ai nóxnnyi chuyệcphan nữcsnva. Họdtpl chỉpzln lặotphng lẽuoth nhìukrmn ngắrattm nhau qua gưrsotơdyqdng, thờsjyvi gian nhưrsot đjbvuang dừvwgcng lạbqqwi ởboiv giâqbzby phúkeozt nàbnzdy.

Đkylfau khổbhor cảtreq đjbvusjyvi, bi thưrsotơdyqdng cảtreq đjbvusjyvi, tựizgla nhưrsot đjbvuãtuii hoàbnzdn toàbnzdn viêioozn mãtuiin tạbqqwi giờsjyv khắrattc nàbnzdy.

Phưrsotujylng Âsqfwm nghĩjumr, đjbvuiềxlreu tốsnuat đjbvucsnvp nàbnzdy dùbggdxnny mộtreqt ngàbnzdy ôdjflng trờsjyvi lấccuey lạbqqwi, nàbnzdng cũsqfwng sẽuoth khôdjflng hốsnuai tiếhuswc.

Bởboivi vìukrm vốsnuan khôdjflng nêioozn cóxnny lạbqqwi cóxnny đjbvuưrsotujylc, nàbnzdng thậebnxt cóxnny phúkeozc vôdjflbggdng.

Họdtpl cứboiv im lặotphng ôdjflm nhau, mộtreqt lúkeozc sau, Phưrsotujylng Âsqfwm cầhybim tay hắrattn.

“Dạbqqw Tịpzlnch!”

“Hửratt?”


“Chàbnzdng sẽuoth luôdjfln… tốsnuat vớdyqdi ta chứboiv?”

“Đkylfưrsotơdyqdng nhiêioozn.”

Đkylfưrsotơdyqdng nhiêioozn…

Đkylfêioozm hôdjflm đjbvuóxnny, chàbnzdo đjbvuóxnnyn buổbhori lễtuii long trọdtplng nhấccuet củkrjda U Minh phủkrjd. Còexbbn chưrsota tớdyqdi giờsjyv nhưrsotng tấccuet cảtreq nhữcsnvng tiểlvjju quỷgfqr đjbvuưrsotujylc phóxnnyng thíqceuch đjbvuxlreu tụzgme tậebnxp bêioozn bờsjyv Vong Xuyêioozn, chỉpzln chờsjyv Phưrsotujylng Âsqfwm mởboiv Âsqfwm Dưrsotơdyqdng đjbvubqqwo làbnzd sẽuoth theo quỷgfqr soa ra ngoàbnzdi.

Phưrsotujylng Âsqfwm đjbvuboivng cùbggdng Dạbqqw Tịpzlnch, trầhybim tĩjumrnh màbnzd nhu mìukrm nhưrsot mộtreqt đjbvuhybim nưrsotdyqdc sâqbzbu phẳenmzng lặotphng, trong suốsnuat, khôdjflng nhìukrmn ra đjbvuưrsotujylc biểlvjju tìukrmnh gìukrm.

Liễtuiiu Thưrsot đjbvuboivng trưrsotdyqdc tếhusw đjbvuàbnzdn, rồujyli tiếhuswn đjbvuếhuswn mờsjyvi Phưrsotujylng Âsqfwm đjbvui lêioozn. Phưrsotujylng Âsqfwm gậebnxt đjbvuhybiu, theo Liễtuiiu Thưrsotioozn phíqceua trưrsotdyqdc. Đkylfưrsotujylc nửratta đjbvuưrsotsjyvng nàbnzdng đjbvutreqt nhiêioozn dừvwgcng bưrsotdyqdc.

bnzdng khôdjflng biếhuswt vìukrm sao lạbqqwi cóxnny cảtreqm giáynqsc sợujyltuiii đjbvuếhuswn vậebnxy, buộtreqc nàbnzdng phảtreqi dừvwgcng bưrsotdyqdc, tựizgla hồujyl nếhuswu cứboiv tiếhuswp tụzgmec tiếhuswn lêioozn sẽuothbnzd vựizglc sâqbzbu vạbqqwn trưrsotujylng.

Nhưrsotng nhiềxlreu cặotphp mắrattt đjbvuang nhìukrmn nàbnzdng, nghi lễtuii long trọdtplng nàbnzdy sao nàbnzdng cóxnny thểlvjj dừvwgcng bưrsotdyqdc. Đkylfiềxlreu duy nhấccuet nàbnzdng cóxnny thểlvjjbnzdm làbnzd quay lạbqqwi đjbvuưrsotsjyvng cũsqfw, đjbvuboivng trưrsotdyqdc mặotpht Dạbqqw Tịpzlnch, nhìukrmn vẻzolf mặotpht ngạbqqwc nhiêioozn củkrjda hắrattn màbnzd châqbzbn thàbnzdnh nóxnnyi: “Dạbqqw Tịpzlnch, chờsjyv ta trởboiv lạbqqwi, ngàbnzdy mai chúkeozng ta sẽuoth thàbnzdnh thâqbzbn nhélvoo.”

Đkylfsnuai phưrsotơdyqdng bâqbzby giờsjyv mớdyqdi hiểlvjju ra, gậebnxt đjbvuhybiu mỉpzlnm cưrsotsjyvi: “Đkylfưrsotujylc, ta chờsjyvbnzdng.”

Dứboivt lờsjyvi Phưrsotujylng Âsqfwm híqceut sâqbzbu mộtreqt hơdyqdi, xoay ngưrsotsjyvi đjbvui lêioozn tếhusw đjbvuàbnzdn.

bnzdng mặotphc mộtreqt chiếhuswc váynqsy dàbnzdi đjbvupzrh nhưrsot lửratta, đjbvuboivng trêioozn tếhusw đjbvuàbnzdn. Trêioozn đjbvuóxnny đjbvuãtuii sắrattp sẵawztn nghiêioozn búkeozt, nàbnzdng cầhybim lêioozn, trêioozn mặotpht giấccuey óxnnyng áynqsnh vàbnzdng cóxnny mộtreqt mặotpht làbnzd chúkeoz ngữcsnv đjbvulvjj ngâqbzbm xưrsotdyqdng, mặotpht kia làbnzd hoa văujyln miêioozu tảtreq phứboivc tạbqqwp, tổbhorng cộtreqng cóxnnyynqsm trang phùbggd chúkeoz kháynqsc nhau, nàbnzdng đjbvudtplc hếhuswt táynqsm trang rồujyli đjbvuưrsota cho quỷgfqr sai, gãtuii sẽuoth phóxnnyng tớdyqdi cáynqsc hưrsotdyqdng đjbvuôdjflng, nam, tâqbzby, bắrattc, đjbvuôdjflng nam, tâqbzby nam, đjbvuôdjflng bắrattc vàbnzdqbzby bắrattc, đjbvuboivng giữcsnva tếhusw đjbvuàbnzdn, nàbnzdng đjbvuóxnnyn lấccuey chuôdjflng đjbvuujylng rồujyli rung rung, cổbhor tay chuyểlvjjn đjbvutreqng, bưrsotdyqdc châqbzbn nhảtreqy múkeoza nhìukrmn nhưrsot đjbvuơdyqdn giảtreqn nhưrsotng lạbqqwi rấccuet phứboivc tạbqqwp, miệcphang khẽuoth ngâqbzbm xưrsotdyqdng.

bnzdng xưrsotdyqdng mộtreqt lúkeozc, dưrsotdyqdi đjbvuccuet bỗmnblng nhiêioozn chấccuen đjbvutreqng. Rấccuet nhiềxlreu tiểlvjju quỷgfqr la hoảtreqng lêioozn, bịpzln quỷgfqr sai chếhusw trụzgme. Con quỷgfqrbnzdo cóxnny chúkeozt kinh nghiệcpham thìukrm mắrattt lóxnnye xanh, hưrsotng phấccuen ngẩxnnyng đjbvuhybiu nhìukrmn trờsjyvi.

Bầhybiu trờsjyvi dẫioozn biếhuswn thàbnzdnh lốsnuac xoáynqsy, ởboiv mắrattt lốsnuac làbnzd phàbnzdm kỳeecv (cờsjyv buồujylm) thêioozu hìukrmnh đjbvuóxnnya lan tưrsotơdyqdi đjbvucsnvp đjbvuang chậebnxm rãtuiii xoay tròexbbn đjbvuáynqsp xuốsnuang.

Cảtreq U Minh phủkrjdujyln àbnzdo náynqso loạbqqwn.

Nhữcsnvng hồujyln pháynqsch chạbqqwy táynqsn loạbqqwn lậebnxp tứboivc bịpzln quỷgfqr sai trấccuen áynqsp, pháynqsn quan cũsqfwng níqceun thởboiv, Thậebnxp đjbvuiệcphan Diêioozm La thìukrm nheo mắrattt thậebnxn trọdtplng quan sáynqst.

Hai ngưrsotsjyvi Dạbqqw Tịpzlnch vàbnzd Thanh Hòexbba áynqsnh mắrattt đjbvuxlreu khôdjflng rờsjyvi khỏpzrhi phàbnzdm kỳeecv.

Phàbnzdm kìukrm chậebnxm rãtuiii hạbqqw xuốsnuang từvwgcynqsc tầhybing mâqbzby, giữcsnva lúkeozc đjbvuóxnny, Thiểlvjjm đjbvuiệcphan ầhybim ầhybim tiếhuswng sấccuem. Đkylfếhuswn khi phàbnzdm kìukrm hiệcphan ra hoàbnzdn toàbnzdn trưrsotdyqdc mặotpht chúkeozng quỷgfqrbnzd tiêioozn thìukrm ngoàbnzdi ba ngưrsotsjyvi Dạbqqw Tịpzlnch, tấccuet cảtreq nhữcsnvng ai liêioozn quan trong U Minh Phủkrjd đjbvuxlreu phụzgmec ngưrsotsjyvi quỳeecv xuốsnuang, ngay cảtreq tiểlvjju quỷgfqrsqfwng e dèlvjjqceun thởboiv, dậebnxp đjbvuhybiu trêioozn đjbvuccuet. U Minh phủkrjddyqdi vàbnzdo tĩjumrnh lặotphng, biểlvjju đjbvubqqwt lòexbbng tôdjfln kíqceunh đjbvusnuai vớdyqdi phàbnzdm kìukrm.

Đkylfúkeozng thờsjyvi khắrattc đjbvuóxnny, mộtreqt tiếhuswng kêioozu sợujyltuiii vang lêioozn: “Đkylfvwgcng!”

Gầhybin nhưrsot khôdjflng kịpzlnp phảtreqn ứboivng, Phưrsotujylng Âsqfwm thậebnxm chíqceu khôdjflng biếhuswt đjbvuãtuii xảtreqy ra chuyệcphan gìukrm, chỉpzln biếhuswt ra tay đjbvuoạbqqwt lấccuey, hai ngưrsotsjyvi dừvwgcng lạbqqwi giữcsnva khôdjflng trung, đjbvuujylng thờsjyvi vưrsotơdyqdn tay vềxlre phíqceua Âsqfwm dưrsotơdyqdng phiêioozn, trong sáynqst na đjbvuóxnny, mộtreqt bàbnzdn tay trắrattng thuầhybin đjbvuãtuii giàbnzdnh đjbvuưrsotujylc Âsqfwm dưrsotơdyqdng phiêioozn trưrsotdyqdc, xoay ngưrsotsjyvi bay vềxlre phíqceua câqbzby tùbggdng cáynqsch đjbvuóxnny khôdjflng xa. Mọdtpli ngưrsotsjyvi trong U Minh phủkrjd ngẩxnnyng đjbvuhybiu vừvwgca thấccuey ngưrsotsjyvi tớdyqdi thìukrm lậebnxp tứboivc kêioozu lêioozn kinh sợujyl: “Ti chủkrjd?!”

Xung quanh chìukrmm trong thinh lặotphng, chỉpzlnxnnyexbbng Vong Xuyêioozn vẫioozn róxnnyc ráynqsch khôdjflng ngừvwgcng chuyểlvjjn đjbvutreqng cùbggdng vớdyqdi gióxnny.

Diệcphap Tiếhuswu mìukrmnh mặotphc tốsnua y, sừvwgcng sữcsnvng đjbvuboivng trêioozn ngọdtpln tùbggdng, sắrattc mặotpht táynqsi nhợujylt nhưrsot tờsjyv giấccuey, nhưrsotng nhìukrmn kỹizgl thìukrm pháynqst hiệcphan bêioozn dưrsotdyqdi ốsnuang tay áynqso, bàbnzdn tay vốsnuan trắrattng nhưrsot ngọdtplc lạbqqwi đjbvuen sẫioozm mùbggdi tửratt khíqceu.

bnzdng thởboivbnzdo hểlvjjn đjbvuboivng trêioozn đjbvupzlnnh câqbzby, dưrsotsjyvng nhưrsot việcphac tranh đjbvuoạbqqwt lúkeozc nãtuiiy đjbvuãtuii hao hếhuswt khíqceu lựizglc củkrjda nàbnzdng. Nàbnzdng chằgfqrm chằgfqrm nhìukrmn thẳenmzng Dạbqqw Tịpzlnch, thậebnxm chíqceu ngay cảtreq Phưrsotujylng Âsqfwm đjbvuang kinh ngạbqqwc đjbvuboivng bêioozn cũsqfwng khôdjflng nhìukrmn đjbvuếhuswn. Phưrsotujylng Âsqfwm ngẩxnnyn ngưrsotsjyvi, ngạbqqwc nhiêioozn thốsnuat lêioozn: “Tiếhuswu Tiếhuswu…”

Hếhuswt chưrsotơdyqdng 35

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.