Phong Thần Châu

Chương 1017 : 1017

    trước sau   



Tầowbvn Ninh lúojllc nàrsrby ngắpddzt lờqaxzi Cựvklyc Thiêdcjvn Sơrsrbn, thảywicn nhiêdcjvn nózfkhi: “Đslenvzvq tửteqy Thanh Vâmdnbn môowbvn ta chỉfxso cầowbvn khôowbvng phảywici làrsrb cốutse ýtvry trêdcjvu chọxljtc ngưweadqaxzi khálzxlc màrsrb bịttvm ngưweadqaxzi khálzxlc giếmdnbt thìarbm ta thâmdnbn làrsrbowbvng chủizds phảywici đuuxomydsng ra thôowbvi”.

mdnby giờqaxz, Cựvklyc Thiêdcjvn Sơrsrbn cũhqktng nổiguei giậchepn.

Hắpddzn ta đuuxoưweadqaxzng đuuxoưweadqaxzng làrsrbowbvng chủizds củizdsa môowbvn phálzxli hạjqmang hai màrsrb lạjqmai phảywici khúojllm núojllm trưweadyygec tôowbvng chủizds trẻojll tuổiguei củizdsa mộcqrlt tôowbvng môowbvn hạjqmang ba, đuuxoãttvm thếmdnb đuuxoutsei phưweadơrsrbng vẫjxxbn cònrcrn chưweada chịttvmu dừnrcrng tay tạjqmai đuuxoâmdnby.

Nếmdnbu khôowbvng phảywici cózfkh U Đslencqrlng Thiêdcjvn ởzymz đuuxoâmdnby thìarbm hắpddzn ta sớyygem đuuxoãttvmhqting nổigue rồjqmai.

“U tôowbvng chủizds!”  
Cựvklyc Thiêdcjvn Sơrsrbn lúojllc nàrsrby siếmdnbt chặmdnbt nắpddzm đuuxopllsm nózfkhi: “Phálzxli Thiêdcjvn Sơrsrbn củizdsa ta đuuxoãttvm nhưweadrkqvng bộcqrl đuuxoếmdnbn nhưwead vậchepy rồjqmai, nhưweadng Thanh Vâmdnbn môowbvn vẫjxxbn cứmydshqting hổigue doạjqma ngưweadqaxzi, nỗmydsi nhụpddzc nàrsrby phálzxli Thiêdcjvn Sơrsrbn củizdsa ta khôowbvng nuốutset đuuxoưweadrkqvc!”  

Dứmydst lờqaxzi, hắpddzn ta đuuxoưweada mắpddzt nhìarbmn vềadio phígnzna Tầowbvn Ninh, lạjqmanh giọxljtng nózfkhi: “Nếmdnbu khôowbvng phảywici cózfkh U tôowbvng chủizdszymz đuuxoâmdnby thìarbm Thanh Vâmdnbn môowbvn củizdsa ngưweadơrsrbi đuuxoãttvm khôowbvng cònrcrn rồjqmai, Tầowbvn Ninh, phálzxli Thiêdcjvn Sơrsrbn ta chịttvmu lùhqtii bưweadyygec khôowbvng phảywici bởzymzi vìarbm sợrkqv Thanh Vâmdnbn môowbvn củizdsa ngưweadơrsrbi, màrsrbrsrb bởzymzi vìarbm U tôowbvng chủizds, hy vọxljtng ngưweadơrsrbi biếmdnbt tiếmdnbn biếmdnbt lùhqtii!”  
“Biếmdnbt tiếmdnbn biếmdnbt lùhqtii?”  
Tầowbvn Ninh mỉfxsom cưweadqaxzi nózfkhi: “Giếmdnbt đuuxovzvq tửteqy củizdsa Thanh Vâmdnbn môowbvn ta, đuuxonrcrng nózfkhi làrsrb mộcqrlt trăvvtcm vạjqman linh thạjqmach, cho dùhqtizfkh đuuxoưweada ra mộcqrlt ngàrsrbn vạjqman linh thạjqmach thìarbmhqktng khôowbvng bồjqmai thưweadqaxzng đuuxoizds đuuxoâmdnbu!”  
“Đslenưweadrkqvc thôowbvi, trálzxli lạjqmai ta muốutsen xem xem ngưweadơrsrbi muốutsen thếmdnbrsrbo?”  
“Ta muốutsen thếmdnbrsrbo?”, Tầowbvn Ninh lạjqmai nózfkhi: “Ta đuuxoãttvm từnrcrng nózfkhi vớyygei đuuxovzvq tửteqy củizdsa Thanh Vâmdnbn môowbvn ta rằrqsdng Thanh Vâmdnbn môowbvn chígnznnh làrsrbowbvn phálzxli che chởzymz cho đuuxovzvq tửteqy tốutset nhấpllst ởzymz toàrsrbn bộcqrl Cửteqyu U Lụpddzc Đslenttvma nàrsrby, ta thấpllsy cũhqktng cózfkh rấpllst nhiềadiou ngưweadơrsrbi khôowbvng tin đuuxoiềadiou nàrsrby, vừnrcra hay ta giếmdnbt ngưweadơrsrbi lậchepp uy, nhưwead thếmdnbhqktng rấpllst tốutset!”  
“Tầowbvn tôowbvng chủizds! ”, U Đslencqrlng Thiêdcjvn lúojllc nàrsrby căvvtcng thẳyihfng nózfkhi.

“Ngưweadơrsrbi câmdnbm miệvzvqng, chuyệvzvqn nàrsrby khôowbvng liêdcjvn quan gìarbm đuuxoếmdnbn ngưweadơrsrbi”, Tầowbvn Ninh khôowbvng khálzxlch khígnzn chúojllt nàrsrbo nózfkhi.

“Đslenãttvmzfkh ngưweadqaxzi coi Thanh Vâmdnbn môowbvn củizdsa ta nhưwead quảywic hồjqmang mềadiom màrsrbzfkhp, vậchepy thìarbm nhìarbmn xem cózfkh thểewmpzfkhp đuuxoưweadrkqvc hay khôowbvng!”  
“Ngưweadrkqvc lạjqmai ta cũhqktng muốutsen lĩteqynh giálzxlo thửteqy xem!”  

Khígnzn tứmydsc trêdcjvn ngưweadqaxzi củizdsa Cựvklyc Thiêdcjvn Sơrsrbn bỗmydsng tăvvtcng mạjqmanh, chígnznnh làrsrb mộcqrlt cưweadqaxzng giảywic đuuxomydsng đuuxoowbvu cảywicnh giớyygei ngũhqkt bộcqrl Thôowbvng Thiêdcjvn.

.

Xin ủizdsng hộcqrl chúojllng tôowbvi tạjqmai * T R U м t г ц у e n.

мe *
Ngưweadqaxzi đuuxojqmat đuuxoếmdnbn cảywicnh giớyygei Thôowbvng Thiêdcjvn đuuxoizds đuuxoewmp trởzymz thàrsrbnh bálzxl chủizds mộcqrlt phưweadơrsrbng ởzymz trong vùhqting đuuxopllst Cửteqyu U nàrsrby.

“Theo môowbvn quy củizdsa Thanh Vâmdnbn môowbvn ta, chỉfxso cầowbvn đuuxovzvq tửteqy khôowbvng gâmdnby ra thịttvm phi màrsrb bịttvm ngưweadqaxzi khálzxlc sálzxlt hạjqmai, Thanh Vâmdnbn môowbvn ta chắpddzc chắpddzn sẽwxkh giếmdnbt chếmdnbt hung thủizds khôowbvng cầowbvn hỏxljti tộcqrli, ai dálzxlm ngăvvtcn cảywicn giếmdnbt khôowbvng tha!”  
Tầowbvn Ninh vừnrcra nózfkhi xong câmdnbu nàrsrby, đuuxovzvq tửteqy Thanh Vâmdnbn môowbvn trong nhálzxly mắpddzt ngưweadng tụpddz thàrsrbnh mộcqrlt nguồjqman khígnzn tứmydsc mạjqmanh mẽwxkh.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.