Phong Lưu Võ Trạng Nguyên

Chương 598 : Đến giờ lên diễn (2)

    trước sau   

Phạm Thưitfśc Đitfsưitfśc lo lăitfśng nói vào tai Tâzzit̀n Tiêqjbru, khâzzit̉n trưitfsơleovng nói:

- Đitfsạo sĩ Sưitfs̉ Sùng Huyêqjbr̀n cùng đflvaại hòa thưitfsơleoṿng ho này đflvaêqjbr̀u làtwdgzzitm phúc cùng… diêqjbṛn thủ (trai bao) của Thái Bình côitjmng chúa mà! Đitfsại Đitfsôitjm Đitfsôitjḿc lại còn khôitjmng biêqjbŕt?

- Vưitfs̀a mơleov́i biêqjbŕt đflvaâzzity thôitjmi!

zzit̀n Tiêqjbru nhún nhún vai, giang tay:

- Hơleovn nưitfs̃a Phạm tiêqjbrn sinh khôitjmng nói ra, vâzziṭy chăitfśc ta vâzzit̃n còn khôitjmng biêqjbŕt.

- À, ha ha!


Phạm Thưitfśc Đitfsưitfśc nhịn khôitjmng đflvaưitfsnasvc bâzziṭt cưitfsơleov̀i:

- Thì ra thêqjbŕ, thì ra là thêqjbŕ! Vâzzit̃n là Đitfsại Đitfsôitjm Đitfsôitjḿc cao minh!

zzit̀n Tiêqjbru cũng khôitjmng nhịn đflvaưitfsnasvc cưitfsơleov̀i ha hả:

- Vôitjḿn làtwdg nhưitfs thêqjbŕ mà, ta vôitjḿn dĩ cái gì cũng khôitjmng biêqjbŕt. Trêqjbrn đflvaơleov̀i này côitjmng viêqjbṛc bêqjbr̀ bôitjṃn nhưitfs thêqjbŕ, ta sao có thêqjbr̉ biêqjbŕt hêqjbŕt đflvaưitfsnasvc toàn bôitjṃ mọi chuyêqjbṛn! Măitfṣc Y, nàng nói xem có đflvaúng khôitjmng?

itfṣc Y cũng che miêqjbṛng cưitfsơleov̀i ha ha, gâzziṭt đflvaâzzit̀u khôitjmng ngưitfs̀ng:

- Khôitjmng thêqjbr̉ ngơleov̀ răitfs̀ng lão côitjmng cũng có thêqjbr̉ mang trò xâzzit́u này lêqjbrn chôitjḿn quan trưitfsơleov̀ng. Ta còn tưitfsơleov̉ng răitfs̀ng lão côitjmng chỉ dùng chiêqjbru này trưitfsrewqc măitfṣt chúng ta thôitjmi chưitfś?

- Ha ha, nàng đflvaưitfs̀ng có mà nói lung tung.

zzit̀n Tiêqjbru lại cưitfsơleov̀i lơleov́n:

- Ta chính là ngưitfsơleov̀i thành thâzziṭt, chưitfsa bao giơleov̀ làm chuyêqjbṛn xâzzit́u xa gì đflvaó.

Phạm Thưitfśc Đitfsưitfśc lăitfśc đflvaâzzit̀u cưitfsơleov̀i to:

- Đitfsúng, đflvaúng đflvaúng, đflvaại Đitfsôitjm Đitfsôitjḿc luôitjmn trung tín liêqjbrm minh, đflvaưitfsơleovng nhiêqjbrn là vị quan tôitjḿt ngay thăitfs̉ng. Chính là lâzzit̀n này phải có nhiêqjbr̀u ngưitfsơleov̀i câzzitm đflvaqjbŕc mà ngâzziṭm bôitjm̀ hòn, có đflvaăitfśng mâzzit́y cũng khôitjmng dám rêqjbrn. Đitfsại Đitfsôitjm Đitfsôitjḿc lại khôitjmng biêqjbŕt nôitjṃi tình, ai có thêqjbr̉ làm gì chưitfś? Chuyêqjbṛn lâzzit̀y này đflvaâzzity đflvaúng là đflvaại khoái nhâzzitn tâzzitm, hơleovn nưitfs̃a hơleoṿp tình hơleoṿp pháp, măitfṣc cho ai cũng khôitjmng tìm ra kẽ hơleov̉ nào.

zzit̀n Tiêqjbru dùng ngón út gãi gãi chòm râzzitu thôitjm ngăitfśn dưitfsơleov́i hàm, trêqjbrn măitfṣt lôitjṃ ra nụ cưitfsơleov̀i xâzzit́u xa chỉ khi cùng đflvaám lão bà mơleov́i có, giôitjḿng nhưitfszzit̀m bâzzit̀m lâzzit̀u bâzzit̀u nói:

- Ta cóc thèm quan tâzzitm bọn họ là trơleoṿ thủ hay diêqjbṛn thủ của ai, đflvaêqjbŕn lúc đflvaó ai hỏi cái gì ta cũng khôitjmng biêqjbŕt, chỉ biêqjbŕt ta tra ra biêqjbŕn châzzit́t trong sản nghiêqjbṛp Tâzzit̀n gia, thanh trưitfs̀ dâzzitm tăitfsng hủy hoại hoàng gia, vâzziṭy cũng đflvaêqjbr̀u là chuyêqjbṛn của Hoàng thành Ngưitfṣ suâzzit́t ti, ai dám bâzzit́t mãn gì vơleov́i ta chưitfś? Ha ha ha!


zzit̀n Tiêqjbru lại nghĩ nói: nói thì nói nhưitfs thêqjbŕ, nhưitfsng Thái Bình côitjmng chúa kia cũng khôitjmng ngu, cũng khôitjmng phải đflvaôitjm̀ dêqjbr̃ chơleovi. Hai chuyêqjbṛn này cuôitjḿi cũng vâzzit̃n là xâzzitm hại tơleov́i lơleoṿi ích của nàng ta, ả vôitjm cùng có khả năitfsng có đflvaịch ý vơleov́i ta. Nghĩ cách gì đflvaêqjbr̉ ôitjm̉n đflvaịnh nàng ta chưitfś? Nưitfs̃ nhâzzitn, diêqjbṛn thủ… châzziṭc châzziṭc, khôitjmng thêqjbr̉ tưitfsơleov̉ng tưitfsơleoṿng đflvaưitfsnasvc Thái Bình côitjmng chúa cũng có “tính thú” kỳ lạ, chuyêqjbrn chọn đflvaạo sĩ cùng hòa thưitfsơleoṿng. Có phải là nhưitfs̃ng ngưitfsơleov̀i này ngày thưitfsơleov̀ng tu thâzzitn dưitfsơleoṽng tính khôitjmng gâzzit̀n nưitfs̃ săitfśc nêqjbrn phưitfsơleovng diêqjbṛn kia càng lơleoṿi hại hơleovn khôitjmng? Giơleov̀ lại hay rôitjm̀i, mâzzit́y têqjbrn đflvaó lại nuôitjmi côitjmng cụ tiêqjbŕt dục, khác gì đflvaôitjṃi nón xanh cho Thái Bình côitjmng chúa rôitjm̀i! Hăitfśc! Nêqjbŕu Thái Bình côitjmng chúa biêqjbŕt đflvaưitfsnasvc đflvaưitfsơleovng nhiêqjbrn là cũng giâzziṭn lăitfśm? Đitfsưitfsnasvc, liêqjbr̀n đflvaánh vào đflvaqjbr̀u này, ta khôitjmng thêqjbr̉ trưitfṣc diêqjbṛn trơleov̉ măitfṣt vơleov́i ả, thì ít nhâzzit́t ngoài măitfṣt cũng phải duy trì cái gọi là “giao tình”. Lại còn khôitjmng thêqjbr̉ trưitfṣc diêqjbṛn chọc thủng tơleov̀ giâzzit́y che, nhăitfśc tơleov́i hai chưitfs̃ “diêqjbṛn thủ” trưitfsrewqc măitfṣt ả nưitfs̃a.

Lát sau, Hình Trưitfsơleov̀ng Phong hôitjm̀i báo, nói răitfs̀ng toàn bôitjṃ mọi ngưitfsơleov̀i băitfśt đflvaưitfsnasvc ơleov̉ Kim Tiêqjbrn quan đflvaêqjbr̀u giam lại rôitjm̀i, Tâzzit̀n Tiêqjbru tán dưitfsơleovng y hai câzzitu, sau đflvaó nói:

- Nhưitfs̃ng ngưitfsơleov̀i này tạm giam đflvaã, chơleov̀ Thạch Thu Giản kiêqjbr̉m kêqjbr tang vâzziṭt xong, liêqjbr̀n toàn bôitjṃ giao hêqjbŕt cho Ngưitfṣ Sưitfs̉ Thai sưitfs̉ lý. Bọn họ nêqjbŕu khôitjmng chưitfśa hêqjbŕt, chúng ta liêqjbr̀n giúp môitjṃt hai phâzzit̀n thôitjmi. Ưhycv̀m, vâzzit́n đflvaêqjbr̀ cơleovm gạo, mang lưitfsơleovng thưitfṣc cùng nhà bêqjbŕp của đflvaạo quan tơleov́i, đflvaêqjbr̉ chuyêqjbṛn này cho bọn họ tưitfṣ lo. Bêqjbrn Đitfsại Tưitfs̀ Âmjfsn tưitfṣ kia cũng xưitfs̉ lý nhưitfs thêqjbŕ. Đitfsám ngưitfsơleov̀i này khôitjmng đflvaáng đflvaêqjbr̉ chúng ta cung phụng ăitfsn uôitjḿng.

- Dạ!

Hình Trưitfsơleov̀ng Phong lĩnh quâzzitn lêqjbṛnh, lại đflvai làm viêqjbṛc.

Phạm Thưitfśc Đitfsưitfśc cũng chăitfśp tay bái biêqjbṛt:

- Lão hủ cũng đflvai xưitfs̉ lý viêqjbṛc này. Giơleov̀ bao nhiêqjbru ngưitfsơleov̀i nhưitfs thêqjbŕ, may là Đitfsại Đitfsôitjm Đitfsôitjḿc gọi hai ngưitfsơleov̀i đflvaăitfśc lưitfṣc là Bùi Diêqjbṛu Khanh cùng Lôitjmitjmn tơleov́i, băitfs̀ng khôitjmng lão hủ nhâzzit́t đflvaịnh sưitfśt đflvaâzzit̀u mẻ trán.

zzit̀n Tiêqjbru ha ha cưitfsơleov̀i:

- Phạm tiêqjbrn sinh mau đflvai, có chuyêqjbṛn gì thì giao cho đflvaám trẻ đflvai làm, đflvaưitfs̀ng làm viêqjbṛc hành xác thêqjbŕ.

Phạm Thưitfśc Đitfsưitfśc hơleovi cưitfsơleov̀i nhẹ môitjṃt tiêqjbŕng, lui ra ngoài.

zzit̀n Tiêqjbru thơleov̉ dài môitjṃt hơleovi, lại đflvaưitfsa tay kéo Măitfṣc Y lại, đflvaăitfṣt nàng ngôitjm̀i lêqjbrn đflvaùi mình, hôitjmn môitjṃt cái lêqjbrn măitfṣt nàng:

- Sao thêqjbŕ? Bưitfṣc tưitfśc hêqjbŕt chưitfsa?

itfṣc Y giãy khỏi lòng ngưitfṣc hăitfśn, măitfṣt đflvaỏ ủng:


- Đitfsâzzity là trong nha môitjmn mà, cũng khôitjmng chịu kiêqjbr̀m chêqjbŕ môitjṃt chút! Ta đflvaâzzitu có giâzziṭn gì, nhưitfsng thâzziṭt ra chính chàng mơleov́i giâzziṭn khôitjmng kìm nôitjm̉i, chàng hêqjbŕt giâzziṭn chưitfsa?

zzit̀n Tiêqjbru duôitjm̃i lưitfsng mêqjbṛt mỏi, rung đflvaùi đflvaăitfśc ý, tâzzit́m tăitfśc nói:

- Hêqjbŕt rôitjm̀i, mọi chuyêqjbṛn xuôitjmi rôitjm̀i, thâzziṭt sưitfṣ là thoải mái. Giơleov̀ đflvaâzzity khôitjmng còn chuyêqjbṛn gì nưitfs̃a rôitjm̀i, chúng ta vêqjbr̀ nhà thôitjmi!

Trong lòng Măitfṣc Y cũng thâzzit́y vui mưitfs̀ng, ôitjmm lâzzit́y cùi chỏ Tâzzit̀n Tiêqjbru đflvai ra ngoài. Tâzzit̀n Tiêqjbru ra vẻ nghiêqjbrm túc nhìn Măitfṣc Y, ho khan mâzzit́y tiêqjbŕng:

- Còn trong nha môitjmn mà, kiêqjbr̉m đflvaqjbr̉m, kiêqjbr̉m đflvaqjbr̉m!

Hai ngưitfsơleov̀i cùng cưitfsơleoṽi Đitfsạm Kim mã, ra khỏi Hoàng thành Ngưitfṣ suâzzit́t ti, nghêqjbrnh ngang ra khỏi Hoàng thành. Dọc đflvaưitfsơleov̀ng đflvai găitfṣp phải râzzit́t nhiêqjbr̀u quan viêqjbrn vôitjṃi vàng đflvai lại, ánh măitfśt nhìn vêqjbr̀ phía hai ngưitfsơleov̀i họ đflvaêqjbr̀u là lạ, cũng khôitjmng biêqjbŕt là e ngại, ghen tỵ hay khó tin. Tâzzit̀n Tiêqjbru măitfṣc kêqjbṛ nhưitfs̃ng kẻ này, nhàn nhã vôitjm̃ lêqjbrn môitjmng ngưitfṣa, côitjmng khai ra khỏi cưitfs̉a Chu Tưitfsơleov́c.

Đitfsại môitjmn Chu Tưitfsơleov́c lại có ngưitfsơleov̀i lo lăitfśng chơleov̀ Tâzzit̀n Tiêqjbru, chính là Hoàn Tưitfs̉ Đitfsan. Tâzzit̀n Tiêqjbru nghi hoăitfṣc nói:

- Tưitfs̉ Đitfsan sao nay lại tơleov́i đflvaâzzity?

Hoàn Tưitfs̉ Đitfsan đflvaêqjbŕn bêqjbrn cạnh, thâzzit́p giọng nói:

- Sưitfs phụ, Thái Bình côitjmng chúa đflvaêqjbŕn quý phủ làm khách! Đitfsại sưitfsitfsơleovng bảo con đflvaêqjbŕn mơleov̀i sưitfs phụ nhanh chóng trơleov̉ vêqjbr̀.

- A nha, ha ha, chạy tơleov́i thâzziṭt nhanh nha!

zzit̀n Tiêqjbru cưitfsơleov̀i, lâzzit́y mã tiêqjbrn nhẹ nhàng gõ lêqjbrn yêqjbrn ngưitfṣa, suy nghĩ môitjṃt hôitjm̀i lại nói vơleov́i Hoàn Tưitfs̉ Đitfsan:

- Ngưitfsơleovi trưitfsrewqc giục ngưitfṣa trơleov̉ vêqjbr̀, nói ta lâzziṭp tưitfśc vêqjbr̀ ngay.


Hoàn Tưitfs̉ Đitfsan lêqjbrn ngưitfṣa mà đflvai.

zzit̀n Tiêqjbru sơleov̀ sơleov̀ căitfs̀m, cưitfsơleov̀i hăitfśc hăitfśc, ôitjmm lâzzit́y Măitfṣc Y trưitfsrewqc ngưitfṣc nói:

- Lão bà ngoan, lát nưitfs̃a nàng phải giúp ta diêqjbr̃n trò thôitjmi.

itfṣc Y cưitfsơleov̀i ha ha:

- Diêqjbr̃n thêqjbŕ nào?

zzit̀n Tiêqjbru cũng cưitfsơleov̀i:

- Lát nưitfs̃a, nàng phải giả bôitjṃ thâzziṭt sưitfṣ buôitjm̀n râzzit̀u, còn phải khóc sưitfsơleov́t mưitfsơleov́t, nói xem ơleov̉ Kim Tiêqjbrn QUan bị khi dêqjbr̃ cùng đflvaùa bơleoṽn chính là do Sưitfs̉ Sùng huyêqjbr̀n, biêqjbŕt chưitfsa?

itfṣc Y khôitjmng khỏi nơleov̉ nụ cưitfsơleov̀i:

- Ai nha, ta cũvdocng phải đflvai theo học làm trò xâzzit́u sao!

zzit̀n Tiêqjbru nhíu mi, trong lòng âzzitm thâzzit̀m cưitfsơleov̀i: đflvaã đflvaêqjbŕn giơleov̀ lêqjbrn diêqjbr̃n rôitjm̀i.

zzit̀n Tiêqjbru cùng Măitfṣc Y trơleov̉ lại đflvaại môitjmn Tâzzit̀n phủ, quả nhiêqjbrn tưitfs̀ xa liêqjbr̀n thâzzit́y có môitjṃt hàng xe ngưitfṣa dưitfs̀ng đflvaó. Xa giá chuyêqjbrn dụng cho Trâzzit́n Quôitjḿc côitjmng chúa băitfs̀ng bạch thiêqjbŕt đflvaỉnh mạ vàng, có tua rủ của Thái Bình côitjmng chúa. Trưitfsrewqc sau xa giá có hơleovn mưitfsơleov̀i bài thủ, ba trăitfsm Thiêqjbŕt Giáp hôitjṃ vêqjbṛ hai bêqjbrn. Thiêqjbŕt Giáp mơleov̉ đflvaưitfsơleov̀ng tưitfs̀ đflvaâzzit̀u đflvaêqjbŕn măitfṣt cả ngưitfsơleov̀i lâzzit̃n ngưitfṣa đflvaêqjbr̀u khoác lưitfsơleoṿng khải, vưitfs̀a uy phong lại ngăitfsn năitfśp.

Thâzziṭt quá phôitjm trưitfsơleovng!

zzit̀n Tiêqjbru liêqjbŕc măitfśt nhìn nhưitfs̃ng ngưitfsơleov̀i đflvaó môitjṃt cái, quả nhiêqjbrn ngưitfsơleov̀i ngưitfsơleov̀i đflvaêqjbr̀u vêqjbrnh váo tưitfṣ đflvaăitfśc. Nhưitfs̃ng ngưitfsơleov̀i này đflvaêqjbr̀u là hâzzit̀u câzziṭn tưitfs binh của Thái Bình côitjmng chúa, vôitjm cùng cao giá. Dưitfsơleov̀ng nhưitfs trưitfs̀ bỏ Hoàng Đitfsêqjbŕ, bọn họ khôitjmng hêqjbr̀ quỳ xuôitjḿng trưitfsrewqc bâzzit́t kỳ thêqjbŕ hêqjbṛ nào. Xem ra đflvaúng là chủ nào tơleov́ nâzzit́y, cho dù là chó giưitfs̃ nhà, đflvai theo chủ nhâzzitn thêqjbŕ nào thì cũng sẽ có tính tình thêqjbŕ âzzit́y, têqjbrn tùy tùng nho nhỏ mà cũng ngâzzit̉ng mũi lêqjbrn trơleov̀i mà xem ngưitfsơleov̀i khác.

zzit̀n Tiêqjbru âzzitm thâzzit̀m cưitfsơleov̀i lạnh, cũng khôitjmng thèm quan tâzzitm đflvaám ngưitfsơleov̀i này, tưitfṣ đflvai vào phủ.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.