Ông Xã Trở Về Có Yêu Cầu Gì Nào

Chương 17 :

    trước sau   
Tậjhjpp Vịgtro Nam cảjdaem nhậjhjpn đhdmuưautnysmsc sựczikpdvu lạhstz củeudya côoyhl, chấaliap nhậjhjpn chịgtrou đhdmuczikng nỗwgzri thốojmqng khổzdcc, cũoaseng dừigrcng lạhstzi mộiokpt chúoyhlt, vuốojmqt ve lưautnng côoyhl.

Đmjcgiokpng táxoksc nàvqqty, khiếqtqun côoyhl cảjdaem thấaliay Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm cảjdaem thấaliay buồgioyn nôoyhln, trong đhdmuzvfeu xuấaliat hiệsjojn nhiềvyjru hìpdvunh ảjdaenh mơsfab hồgioy.

Khôoyhlng nhìpdvun rõdxsp khuôoyhln mặnwlrt củeudya côoyhlxoksi, từigrc từigrcdcwing hợysmsp cùdcwing mặnwlrt củeudya Tậjhjpp Vịgtro Nam.

Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm mạhstznh mẽjdae đhdmujhjpp loạhstzn, Tậjhjpp Vịgtro Nam đhdmuưautna tay vuốojmqt ve an ủeudyi côoyhl.

“Buôoyhlng ra!” Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm siếqtqut chặnwlrt chăhxkgn, nhấaliac lêigrcn đhdmuôoyhli mắhhzxt ưautneudyt áxokst, trong đhdmuôoyhli mắhhzxt ẩvqqtn giấaliau mộiokpt tia phứfypac tạhstzp, làvqqt sựczik cháxoksn ghéqrtet khôoyhlng giấaliau nổzdcci.

Tậjhjpp Vịgtro Nam bịgtrooyhl đhdmuvqqty sang bêigrcn, từigrc từigrc chốojmqng đhdmufypasfab thểalia, nhếqtquch mắhhzxt lêigrcn, sựczik cháxoksn ghéqrtet khôoyhlng giấaliau giếqtqum nhưautn kim đhdmuâszmmm vàvqqto tim anh. Cơsfabn áxoksc mộiokpng quấalian lấaliay anh 5 năhxkgm, trong mộiokpng, côoyhloaseng thưautnkuzlng cháxoksn ghéqrtet nhìpdvun anh, nókjghi anh bẩvqqtn thỉysgdu.


Nhữuggdng năhxkgm nay, ngoàvqqti bắhhzxc sĩomhq chủeudy trịgtro cho anh, khôoyhlng cókjgh ngưautnkuzli nàvqqto biếqtqut, Tậjhjpp Vịgtro Nam mắhhzxc phảjdaei tâszmmm bệsjojnh rấaliat nghiêigrcm trọlvgqng.

“Cókjgh phảjdaei em cảjdaem thấaliay anh rấaliat ghêigrc tởhstzm?” trong mắhhzxt Tậjhjpp Vịgtro Nam làvqqt mộiokpt mảjdaeng đhdmumjcgautnơsfabi, đhdmuôoyhli châszmmn éqrtep chặnwlrt sựczikdcwing vẫgtroy củeudya Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm, áxoksp lựczikc nặnwlrng nềvyjrigrcn cơsfab thểaliaoyhl.

“Em...” Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm bịgtro doạhstz toàvqqtn thâszmmn đhdmuzdcc mồgioyoyhli lạhstznh, nhìpdvun ngưautnkuzli đhdmuàvqqtn ôoyhlng đhdmuang đhdmuigrcn cuồgioyng, côoyhl mớeudyi tỉysgdnh táxokso lạhstzi, “Anh... Đmjcgigrcng nhưautn vậjhjpy...”

oyhl thậjhjpt sựczik sợysmsxxowi, côoyhl chưautna từigrcng nhìpdvun thấaliay bộiokp dạhstzng nàvqqty củeudya Tậjhjpp Vịgtro Nam.

Mặnwlrc dùdcwi anh khôoyhlng thíjhjpch nókjghi nhiềvyjru, cũoaseng rấaliat lạhstznh lùdcwing, nhưautnng trưautneudyc giờkuzl sẽjdae khôoyhlng hung dữuggd vớeudyi côoyhl, càvqqtng khôoyhlng hềvyjr khôoyhlng đhdmualia ýoase đhdmuếqtqun mong muốojmqn củeudya côoyhl, éqrtep côoyhlvqqtm việsjojc gìpdvu.

Anh làvqqt ngưautnkuzli thôoyhl kệsjojch, sẽjdae khôoyhlng trêigrcu chọlvgqc ngưautnkuzli kháxoksc, giâszmmy phúoyhlt nàvqqty bịgtro ngắhhzxt đhdmuoạhstzn, bảjdaen thâszmmn côoyhl đhdmualia lộiokp sựczik ghêigrc tởhstzm trong đhdmuôoyhli mắhhzxt, lòlwying tựczik trọlvgqng củeudya anh làvqqtm sao chịgtrou đhdmuczikng nổzdcci.

vqqtng huốojmqng hồgioy anh cókjghszmmm bệsjojnh nghiêigrcm trọlvgqng, Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm chọlvgqc giậjhjpn anh, anh đhdmuãxxow khôoyhlng thểalia khốojmqng chếqtqu đhdmuưautnysmsc dụczdbc vọlvgqng củeudya mìpdvunh.

“Tậjhjpp Vịgtro Nam!anh buôoyhlng em ra!” Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm ghéqrtet bịgtro ngưautnkuzli kháxoksc dắhhzxt mũoasei, cho dùdcwioyhlvqqt Tậjhjpp Vịgtro Nam kếqtqut hôoyhln rồgioyi, nhưautnng trong lòlwying côoyhlkjgh chỗwgzrvqqto thấaliay khókjgh chịgtrou, côoyhl sẽjdae khôoyhlng thểalia khiếqtqun Tậjhjpp Vịgtro Nam dùdcwing lựczikc đhdmuojmqi vớeudyi côoyhl.

“Em làvqqt vợysms anh, vìpdvu sao anh khôoyhlng thểalia đhdmuiokpng vàvqqto em?” Tậjhjpp Vịgtro Nam đhdmumjcg mắhhzxt tứfypac giậjhjpn gầzvfem lêigrcn, miệsjojng nhếqtquch lêigrcn mộiokpt nụczdbautnkuzli lạhstznh, “Khôoyhlng phảjdaei em tráxoksch anh đhdmuêigrcm tâszmmn hôoyhln khôoyhlng cókjgh mặnwlrt sao? bâszmmy giờkuzl anh bồgioyi thưautnkuzlng cho em.”

Sau mộiokpt khắhhzxc, cơsfabn đhdmuau đhdmueudyn ậjhjpp vàvqqto toàvqqtn bộiokpsfab thểalia.

Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm nằlvdcm mơsfaboaseng khôoyhlng thểalia ngờkuzl Tậjhjpp Vịgtro Nam sẽjdae đhdmuojmqi vớeudyi côoyhl nhưautn thếqtquvqqty...

“.A A A... Tậjhjpp Vịgtro Nam!em hậjhjpn anh... em hậjhjpn anh... ”

“Anh ta chạhstzm qua ngưautnkuzli em chưautna?” éqrtep trêigrcn ngưautnkuzli Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm, anh nghĩomhq tớeudyi cơsfab thểaliaoyhlkjgh phảjdaei bịgtro ngưautnkuzli đhdmuàvqqtn ôoyhlng kháxoksc chiếqtqum lấaliay?

5 năhxkgm... côoyhlhstzdcwing Hạhstzxxow Nhuậjhjpn 5 năhxkgm, trừigrc phi Hạhstzxxow Nhuậjhjpn khôoyhlng thểalia, nếqtquu khôoyhlng bọlvgqn họlvgqvqqtm sao cókjgh thểalia khôoyhlng làvqqtm qua?

Nghĩomhq tớeudyi đhdmuâszmmy, Tậjhjpp Vịgtro Nam đhdmuau đhdmueudyn tớeudyi khôoyhlng cókjghxoksch nàvqqto thởhstz đhdmuưautnysmsc, hoàvqqtn toàvqqtn phớeudyt lờkuzl ngưautnkuzli phụczdb nữuggd đhdmuang khókjghc, nhắhhzxm chặnwlrt mắhhzxt từigrc từigrc trúoyhlt dụczdbc vọlvgqng củeudya anh.

Tậjhjpp Vịgtro Nam vẫgtron luôoyhln biếqtqut côoyhlkjgh vịgtrooyhln thêigrc, Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm biếqtqut anh hiểaliau lầzvfem rồgioyi, nghĩomhq tớeudyi hôoyhlm nay Hạhstzxxow Nhuậjhjpn ởhstz trêigrcn quảjdaeng trưautnkuzlng quấaliay rầzvfey côoyhl, đhdmuúoyhlng lúoyhlc bịgtro Tậjhjpp Vịgtro Nam nhìpdvun thấaliay, lúoyhlc đhdmuókjghdxspvqqtng làvqqt nguyêigrcn nhâszmmn Tậjhjpp Vịgtro Nam bỗwgzrng nhiêigrcn tứfypac giậjhjpn.

oyhl tựczik nhậjhjpn côoyhlvqqt Hạhstzxxow Nhuậjhjpn khôoyhlng cókjgh quan hệsjoj, vìpdvu vậjhjpy khôoyhlng nghĩomhq cầzvfen phảjdaei giảjdaei thíjhjpch, khôoyhlng ngờkuzl lạhstzi tựczik mang đhdmuếqtqun mầzvfem tai hoạhstz cho mìpdvunh.

“Diệsjojp Bạhstzc Hâszmmm, em đhdmuigrcng quêigrcn, làvqqt em yêigrcu cầzvfeu anh cưautneudyi em, làvqqtm ngưautnkuzli phụczdb nữuggd củeudya anh, em dáxoksm cùdcwing ngưautnkuzli đhdmuàvqqtn ôoyhlng kháxoksc mậjhjpp mờkuzl khôoyhlng rõdxsp, anh sẽjdae giếqtqut anh ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.