Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 210 : Dịu dàng

    trước sau   
Editor: Mètojfo ™

Cảsphwm giávuctc vậtrvit cứiwding rắqlqnn nóycrsng bỏnfrsng củxrqia anh đnfrsang cọemql cọemqlprvko giữferpa đnfrsùzmrri khôkekeng mộhgcwt mảsphwnh vảsphwi che củxrqia mìwhjpnh, An Cửhjnau đnfrsau đnfrsfhvju nghĩprkw mớqimti vừoxraa rồvcdgi cóycrs phảsphwi phávuctt sốdinpt đnfrsếlypfn nổfolmi ấmgaqm đnfrsfhvju luôkeken rồvcdgi khôkekeng. 

Giờdepuycrs muốdinpn trốdinpn cũdinpng khôkekeng kịaxevp, cóycrsvuctch nàprvko cóycrs thểhbdo chui từoxra trong miệwfmyng sóycrsi ra khôkekeng đnfrsâwvwby?

zmrr vếlypft thưnjpeơucidng đnfrsãquorprvknh, nhữferpng cảsphwm giávuctc đnfrsau vẫfhvjn còzmjsn đnfrsóycrs, hìwhjpnh ảsphwnh ấmgaqy lạwixai távucti hiệwfmyn nhưnjpe mớqimti đnfrsâwvwby. Côkeke khôkekeng muốdinpn nhớqimt lạwixai nóycrs. . . . 

Phávuctt hiệwfmyn vẻdinp sợoytxquori vàprvk ýhgld muốdinpn lùzmrri bưnjpeqimtc trêdbakn mặmvost côkeke, đnfrsávucty mắqlqnt Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng hiệwfmyn ra vàprvki phầfhvjn ávucty návucty.

"Xin lỗmqnxi, trưnjpeqimtc kia anh đnfrsãquor quávuct thôkeke lỗmqnx. Lầfhvjn nàprvky anh sẽxqlp dịaxevu dàprvkng hơucidn. Nhéfhvj. . . "


Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng lúdbakc ởsewf trêdbakn giưnjpedepung sẽxqlp dịaxevu dàprvkng đnfrsưnjpeoytxc sao?

An Cửhjnau khôkekeng đnfrshbdo ýhgld, chơucidi đnfrsùzmrra vớqimti lọemqln tóycrsc củxrqia mìwhjpnh, mộhgcwt chữferpdinpng khôkekeng tin.

Giờdepu phúdbakt nàprvky, Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng đnfrshgcwt nhiêdbakn tỉxdonnh ngộhgcw, tấmgaqt nhiêdbakn cảsphwm nhậtrvin củxrqia côkekeprvk quan trọemqlng nhấmgaqt.

An Cửhjnau khôkekeng thấmgaqy thílypfch thúdbak vớqimti chuyệwfmyn kia, thậtrvim chílypfzmjsn cóycrs thávucti đnfrshgcw trávuctnh néfhvjprvkm anh phávuctt hiệwfmyn phưnjpeơucidng phávuctp củxrqia mìwhjpnh khôkekeng đnfrsúdbakng. Bởsewfi mỗmqnxi khi đnfrsưnjpea côkeke đnfrsếlypfn đnfrsxdonnh đnfrsiểhbdom khoávucti cảsphwm, rõkhqqprvkng côkekedinpng cảsphwm thấmgaqy hưnjpeng phấmgaqn, cho nêdbakn anh xem sựwhjp vui sưnjpeqimtng củxrqia côkeke nhưnjpe chuyệwfmyn đnfrsưnjpeơucidng nhiêdbakn, nhưnjpeng bâwvwby giờdepu xem ra, anh sai lầfhvjm rồvcdgi.

An Cửhjnau nhìwhjpn ávuctnh mắqlqnt trầfhvjm tưnjpe củxrqia Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng, trong lòzmjsng lo sợoytx, cũdinpng khôkekeng biếlypft anh đnfrsang nghĩprkwwhjp, dưnjpeqimti tìwhjpnh huốdinpng nàprvky, khẳlpqfng đnfrsaxevnh khôkekeng phảsphwi chuyệwfmyn tốdinpt.

Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng dầfhvjn dầfhvjn cúdbaki ngưnjpedepui đnfrsếlypfn gầfhvjn môkekei côkeke, An Cửhjnau nhắqlqnm mắqlqnt lạwixai theo bảsphwn năzwjdng, cảsphwm giávuctc chiếlypfc lưnjperltui mềfhvjm ưnjpeqimtt củxrqia anh chui vàprvko trong miệwfmyng mìwhjpnh, xâwvwbm nhậtrvip khôkekeng theo dựwhjp đnfrsvuctn, cựwhjpc kỳvuct dịaxevu dàprvkng liếlypfm nhẹmgaq khắqlqnp nơucidi, cuốdinpi cùzmrrng mớqimti chậtrvim rãquori múdbakt chiếlypfc lưnjperltui đnfrsang ngâwvwby ngốdinpc bịaxev đnfrshgcwng củxrqia côkeke. . . . . .

"Ừhbdo. . . . . . Ưqimtmh. . . . . ."

kekei lưnjperltui quấmgaqn quílypft têdbak dạwixai khiếlypfn côkeke khôkekeng nhịaxevn đnfrsưnjpeoytxc rêdbakn thàprvknh tiếlypfng, nưnjpeqimtc miếlypfng khôkekeng nuốdinpt kịaxevp chảsphwy xuốdinpng khóycrse môkekei. . . . . .

Lầfhvjn đnfrsfhvju tiêdbakn côkeke phávuctt hiệwfmyn, thìwhjp ra hôkeken môkekei cũdinpng cóycrs thểhbdoycrs cảsphwm giávuctc nhưnjpe vậtrviy, thậtrvim chílypfzmjsn trầfhvjm mêdbak, dầfhvjn dầfhvjn bắqlqnt đnfrsfhvju đnfrsávuctp lạwixai anh, thỉxdonnh thoảsphwng chủxrqi đnfrshgcwng ngậtrvim đnfrsfhvju lưnjperltui củxrqia anh nhẹmgaq nhàprvkng múdbakt, nhưnjpe mộhgcwt chúdbaktojfo con đnfrsòzmjsi ăzwjdn. . . . . .

Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng bịaxevprvknh đnfrshgcwng đnfrsávuctng yêdbaku củxrqia côkeke chọemqlc cho vui thílypfch cưnjpedepui khẽxqlp, lồvcdgng ngựwhjpc phậtrvip phồvcdgng lêdbakn xuốdinpng, lậtrvit ngưnjpedepui đnfrshbdokeke nằprvkm údbakp sấmgaqp trêdbakn ngựwhjpc mìwhjpnh, nhưnjpedepung quyềfhvjn chủxrqi đnfrshgcwng cho côkeke, mộhgcwt cávuctnh tay đnfrsưnjpea ra sau cổfolmprvkm gốdinpi, cávuctnh tay còzmjsn lạwixai tùzmrry ýhgld khoávuctc lêdbakn eo côkeke, tuỳvuct ýhgld tuâwvwbn theo tiếlypft tấmgaqu củxrqia côkeke. . . . . .

Anh cảsphwm thấmgaqy mìwhjpnh quávuctnjpedepung liệwfmyt, ngàprvky trưnjpeqimtc anh luôkeken khôkekeng kềfhvjm chếlypf đnfrsưnjpeoytxc mìwhjpnh, đnfrsóycrs khôkekeng phảsphwi làprvk âwvwbn ávucti, màprvk gọemqli làprvk phávuctt tiếlypft cảsphwm xúdbakc thìwhjp đnfrsúdbakng hơucidn.

Giờdepu phúdbakt nàprvky, nhìwhjpn dávuctng vẻdinp thoảsphwi mávucti lưnjpedepui biếlypfng củxrqia côkeke, anh mớqimti hiểhbdou rõkhqq, thìwhjp ra nhìwhjpn thấmgaqy biểhbdou tìwhjpnh hưnjpesewfng thụtrvi củxrqia ngưnjpedepui yêdbaku sẽxqlp khiếlypfn mìwhjpnh cóycrs cảsphwm giávuctc thàprvknh tựwhjpu vui vẻdinp lớqimtn nhưnjpe vậtrviy.

Thỉxdonnh thoảsphwng Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng cũdinpng sẽxqlp đnfrshgcwt nhiêdbakn hôkeken sâwvwbu mộhgcwt lầfhvjn, càprvkng kílypfch thílypfch côkekeucidn.


Xoay ngưnjpedepui lạwixai, đnfrsètojfkekenjpeqimti thâwvwbn mìwhjpnh, nhìwhjpn vàprvko ávuctnh mắqlqnt môkekeng lung củxrqia côkeke, cúdbaki ngưnjpedepui khẽxqlpkeken lêdbakn cávucti trávuctn sávuctng bóycrsng nhưnjpekekeng vũdinpnjpeqimtt qua, tiếlypfp theo làprvk hai mắqlqnt, chóycrsp mũdinpi rịaxevn mộhgcwt lớqimtp mồvcdgkekei mỏnfrsng, đnfrsôkekei môkekei mềfhvjm mạwixai, chiếlypfc cằprvkm xinh xắqlqnn. . . . . .

Trưnjpeoytxt xuốdinpng cổfolm, đnfrshbdo lạwixai nhữferpng dấmgaqu vếlypft mậtrvip mờdepu ưnjpeqimtt ávuctt, sau đnfrsóycrs dừoxrang lạwixai trưnjpeqimtc nụtrvi hoa anh đnfrsàprvko đnfrsnfrs thẫfhvjm đnfrsang run rẩrcvvy, chờdepu đnfrsếlypfn khi nóycrswhjpwhjpnh màprvk nởsewf rộhgcw. . . . . .

Anh ávuctp trêdbakn cơucid thểhbdokeke, thàprvknh kílypfnh màprvk kiêdbakn nhẫfhvjn hôkeken lêdbakn từoxrang tấmgaqt da tấmgaqt thịaxevt trêdbakn ngưnjpedepui côkeke, từoxra trávuctn tớqimti từoxrang ngóycrsn châwvwbn, hơucidn nữferpa còzmjsn luôkeken quan sávuctt phảsphwn ứiwding củxrqia côkeke. . . . . .

An Cửhjnau cảsphwm giávuctc nhưnjpewhjpnh đnfrsãquor lọemqlt vàprvko mộhgcwt thếlypf giớqimti khávuctc, miêdbakn man bấmgaqt tậtrvin, cảsphw ngưnjpedepui lơucid lửhjnang trong khôkekeng trung, khôkekeng còzmjsn chúdbakt sứiwdic lựwhjpc nàprvko, mỗmqnxi mộhgcwt nơucidi anh hôkeken liềfhvjn nóycrsng hổfolmi nhưnjpe đnfrsưnjpeoytxc châwvwbm lửhjnaa, cuốdinpi cùzmrrng cảsphwucid thểhbdoycrsng bừoxrang hoàprvkn toàprvkn đnfrsưnjpeoytxc hòzmjsa tan.

Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng dâwvwby dưnjpea trêdbakn vàprvknh tai côkeke, đnfrsfhvju lưnjperltui quyếlypfn luyếlypfn múdbakt liếlypfm, chọemqlc cho toàprvkn thâwvwbn côkeke khẽxqlp run, rêdbakn lêdbakn nhưnjpe tiếlypfng mètojfo kêdbaku.

"Thoảsphwi mávucti khôkekeng ?" Anh tỉxdon mỉxdon cắqlqnn vàprvknh tai côkeke, hỏnfrsi.

An Cửhjnau gậtrvit đnfrsfhvju loạwixan xạwixa, từoxrang tiếlypfng hílypft khílypf, ngơucid ngẩrcvvn đnfrsêdbakdbak đnfrsãquor khôkekeng thểhbdoprvko suy nghĩprkw đnfrsưnjpeoytxc nữferpa.

Cốdinpwhjpnh lúdbakc nàprvky anh lạwixai nhấmgaqt quyếlypft khôkekeng tha, tiếlypfp tụtrvic hỏnfrsi: "Ởeqct đnfrsâwvwbu thoảsphwi mávucti nhấmgaqt? Ởeqct đnfrsâwvwby, hay làprvksewf đnfrsâwvwby?"

Vừoxraa nóycrsi, bàprvkn tay vừoxraa xoa nắqlqnn đnfrsôkekei tuyếlypft lêdbakzmrrng nụtrvi hoa đnfrsnfrs hồvcdgng vìwhjp đnfrsưnjpeoytxc anh yêdbaku màprvkzwjdng căzwjdng dựwhjpng thẳlpqfng.

"Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng. . . . . ."

kekeng mi An Cửhjnau khẽxqlp run, nhìwhjpn anh khẩrcvvn cầfhvju.

"Hửhjnam?"

Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng chốdinpng đnfrsfhvju nhìwhjpn côkeke, bàprvkn tay nhưnjpeycrs nhưnjpe khôkekeng khẽxqlp vuốdinpt ve eo thon vàprvk hai đnfrsùzmrri, làprvkm côkeke khôkekeng nhịaxevn đnfrsưnjpeoytxc màprvk khẽxqlp run.


"Em . . . . ."

An Cửhjnau cắqlqnn môkekei, ávuctnh mắqlqnt mọemqlng nưnjpeqimtc.

"Sao?"

Anh vẫfhvjn chưnjpea chạwixam đnfrsếlypfn hoa huy*t bílypfrcvvn củxrqia côkeke, giờdepu phúdbakt nàprvky nơucidi đnfrsóycrs chílypfnh làprvkucidi côkeke mong chờdepu anh chạwixam đnfrsếlypfn nhấmgaqt. 

"Em khóycrs chịaxevu. . . . . ."

An Cửhjnau sắqlqnp khóycrsc luôkeken rồvcdgi.

Vẻdinp mặmvost côkeke đnfrsávuctng thưnjpeơucidng nhưnjpe thếlypf, suýhgldt chúdbakt nữferpa đnfrsãquorprvkm Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng uổfolmng côkekeng, anh cốdinpwhjpnh ổfolmn tâwvwbm tìwhjpnh, tiếlypfp tụtrvic hỏnfrsi côkeke: "Khóycrs chịaxevu ởsewf đnfrsâwvwbu?"

"Khôkekeng biếlypft. . . . . ." An Cửhjnau lắqlqnc đnfrsfhvju "Em sắqlqnp chếlypft. . . . . ."

"Anh chưnjpea hềfhvjprvkm gìwhjp cảsphw, sao màprvk chếlypft nhanh thếlypf đnfrsưnjpeoytxc." Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng khẽxqlpnjpedepui, ngóycrsn tay ve vãquorn quanh miệwfmyng huyệwfmyt hoa, nhưnjpeng khôkekeng đnfrsi sâwvwbu vàprvko trong, sau đnfrsóycrs lậtrvip tứiwdic bịaxev hai cávuctnh hoa ẩrcvvm ưnjpeqimtt mềfhvjm mạwixai múdbakt chặmvost, giốdinpng nhưnjpevucti miệwfmyng nhỏnfrs nhắqlqnn củxrqia trẻdinp con, khiếlypfn sốdinpng lưnjpeng anh têdbak dạwixai, hạwixa thâwvwbn căzwjdng trưnjpeqimtng đnfrsau đnfrsqimtn khóycrs chịaxevu.

Nhưnjpe nắqlqnng hạwixan đnfrsãquorwvwbu gặmvosp mưnjpea ràprvko, An Cửhjnau theo bảsphwn năzwjdng nhílypfch eo thon, muốdinpn nhiềfhvju hơucidn nữferpa. . . . . .

Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng khẽxqlp chửhjnai thềfhvj mộhgcwt tiếlypfng, mộhgcwt giọemqlt mồvcdgkekei từoxra trávuctn trưnjpeoytxt xuốdinpng, khôkekeng phảsphwi chứiwdi? Nếlypfu tiếlypfp tụtrvic kềfhvjm chếlypf nữferpa, cóycrs khi anh sẽxqlp tựwhjp đnfrsdinpt lửhjnaa thiêdbaku mìwhjpnh thàprvknh tro bụtrvii mấmgaqt. 

Cảsphwm giávuctc anh rúdbakt ngóycrsn tay ra, trong nhávucty mắqlqnt An Cửhjnau cảsphwm thấmgaqy cảsphw ngưnjpedepui đnfrsfhvju trốdinpng rỗmqnxng, cựwhjpc kỳvuct khóycrs chịaxevu, lấmgaqy mu bàprvkn tay che mắqlqnt, thúdbakt tha thúdbakt thílypft khóycrsc lêdbakn. . . . . .

Ngưnjpedepui nàprvky, lúdbakc thôkeke bạwixao cũdinpng ăzwjdn hiếlypfp, màprvkdbakc dịaxevu dàprvkng còzmjsn ăzwjdn hiếlypfp ngưnjpedepui ta hơucidn. . . . . .


Sau mộhgcwt hồvcdgi sộhgcwt sộhgcwt soạwixat soạwixat, mộhgcwt châwvwbn Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng đnfrsiwding dưnjpeqimti đnfrsmgaqt, mộhgcwt châwvwbn khávuctc cong đnfrsfhvju gốdinpi távuctch hai đnfrsùzmrri côkeke ra, vậtrvit căzwjdng trưnjpeqimtng nóycrsng bỏnfrsng đnfrsãquor khôkekeng thểhbdoprvko kềfhvjm chếlypf đnfrsưnjpeoytxc nữferpa bỗmqnxng nhiêdbakn tiếlypfn vàprvko trong, lấmgaqp đnfrsfhvjy cơucid thểhbdokeke.

"A~ Ưqimthm~ . . . . ."

lypfch thílypfch đnfrsếlypfn quávuct bấmgaqt ngờdepu, tựwhjpa nhưnjpezmjsng suốdinpi nhỏnfrs vốdinpn chậtrvim rãquori trôkekei vềfhvj phílypfa trưnjpeqimtc, đnfrshgcwt nhiêdbakn gặmvosp phảsphwi sưnjpedepun đnfrsvcdgi, tạwixao thàprvknh thávuctc nưnjpeqimtc dữferp dộhgcwi. An Cửhjnau rêdbakn ra tiếlypfng, cảsphwucid thểhbdo đnfrsfhvju run rẩrcvvy, nhỏnfrs giọemqlng khóycrsc thúdbakt thílypft.

zmrrng lúdbakc đnfrsóycrs, anh hôkeken lêdbakn mắqlqnt côkeke, chìwhjpm đnfrsqlqnm trong khoávucti cảsphwm làprvkm anh cóycrs cảsphwm giávuctc nhưnjpeycrs mộhgcwt luồvcdgng đnfrsiệwfmyn chạwixay dọemqlc sốdinpng lưnjpeng, giọemqlng nóycrsi khàprvkn khàprvkn khávuctc thưnjpedepung thìwhjp thầfhvjm bêdbakn tai côkeke: "Đhbdooxrang khóycrsc, đnfrsâwvwby khôkekeng phảsphwi làprvkdbaku em sao?"

Bởsewfi vìwhjpprvkn dạwixao đnfrsfhvju đnfrsfhvjy đnfrsxrqi, cho nêdbakn tiếlypfn vàprvko rấmgaqt thuậtrvin lợoytxi, ngoàprvki cảsphwm giávuctc căzwjdng trưnjpeqimtng lúdbakc đnfrsfhvju, cũdinpng khôkekeng đnfrshbdokeke cảsphwm thấmgaqy quávuct nhiềfhvju khóycrs chịaxevu, chỉxdonycrs từoxrang tiếlypfng than nhẹmgaqwhjpm lòzmjsng khôkekeng đnfrsưnjpeoytxc thoávuctt ra.

Từoxrang tiếlypfng rêdbakn khe khẽxqlp khôkekeng kềfhvjm néfhvjn củxrqia côkeke khiếlypfn anh càprvkng thêdbakm kílypfch đnfrshgcwng, bắqlqnt đnfrsfhvju hàprvknh trìwhjpnh tìwhjpm khoávucti hoạwixat: "Kêdbaku lêdbakn anh nghe nàprvko. . . . . ."

Áucidnh mắqlqnt An Cửhjnau rưnjpeng rưnjpeng, tứiwdic giậtrvin trừoxrang mắqlqnt nhìwhjpn anh.

Áucidnh nhìwhjpn giậtrvin nhưnjpe khôkekeng giậtrvin củxrqia côkeke lạwixai làprvkm anh thêdbakm têdbak dạwixai, Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng le lưnjperltui liếlypfm nưnjpeqimtc mắqlqnt củxrqia côkeke: "Khôkekeng thílypfch anh nhưnjpe vậtrviy sao? Hay làprvk. . . . . . Thílypfch anh thôkeke bạwixao hơucidn nữferpa?” 

ycrsi xong chílypfnh mìwhjpnh thúdbakc vàprvko mộhgcwt cávucti thậtrvit sâwvwbu, liềfhvjn nghe đnfrsưnjpeoytxc tiếlypfng rêdbakn rỉxdondbak ngưnjpedepui củxrqia côkeke nhưnjpe ýhgld nguyệwfmyn. 

An Cửhjnau khôkekeng thểhbdo thốdinpt thàprvknh lờdepui, dầfhvjn dầfhvjn bịaxev cuốdinpn vàprvko dòzmjsng nưnjpeqimtc xoávucty anh trao. . . . . . Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng nắqlqnm cổfolm châwvwbn côkeke xoạwixat rộhgcwng ra hai bêdbakn, nơucidi nàprvko đnfrsóycrswhjp đnfrshgcwng távuctc củxrqia anh màprvk tậtrvin lựwhjpc nghêdbaknh đnfrsóycrsn tiếlypfp nhậtrvin anh sâwvwbu hơucidn, quảsphw nhiêdbakn néfhvjt mặmvost côkekeprvkng thêdbakm đnfrshgcwng lòzmjsng ngưnjpedepui. . . . .

Cho đnfrsếlypfn khoảsphwnh khắqlqnc quyếlypft đnfrsaxevnh cuốdinpi cùzmrrng, Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng chợoytxt dừoxrang đnfrshgcwng távuctc, đnfrsaxevnh chuẩrcvvn bịaxev đnfrsiwding dậtrviy vàprvko phòzmjsng lấmgaqy ávucto mưnjpea, côkeke chợoytxt co rúdbakt lạwixai, ngay sau đnfrsóycrs, vậtrvit cứiwding rắqlqnn nóycrsng bỏnfrsng bịaxevkeke thílypft chặmvost lấmgaqy, suýhgldt chúdbakt nữferpa đnfrsãquor khôkekeng nhịaxevn đnfrsưnjpeoytxc màprvk bắqlqnn ra ngoàprvki. . . . . .

"Bảsphwo bốdinpi, em khiếlypfn anh sắqlqnp đnfrsdbakn rồvcdgi. . . . . ."

Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng dùzmrrng hếlypft tựwhjp chủxrqi củxrqia bảsphwn thâwvwbn mớqimti cóycrs thểhbdo nhịaxevn lạwixai đnfrsưnjpeoytxc, đnfrsiwding dậtrviy bếlypfkekedbakn, sảsphwi bưnjpeqimtc trởsewf vềfhvj giưnjpedepung trong phòzmjsng ngủxrqi, luốdinpng cuốdinpng tay châwvwbn thậtrvit lâwvwbu mớqimti miễejcen cưnjperltung mặmvosc xong ávucto mưnjpea. 


Lầfhvjn nữferpa chìwhjpm vàprvko nơucidi tiêdbaku hồvcdgn, khôkekeng nhịaxevn đnfrsưnjpeoytxc nữferpa màprvk nhanh chóycrsng đnfrshgcwng thâwvwbn mìwhjpnh bắqlqnn ra nhưnjpedbaki lửhjnaa phun tràprvko, sốdinpng lưnjpeng lạwixai nhưnjpeycrs ngàprvkn luồvcdgn đnfrsiệwfmyn chạwixay qua, nặmvosng nềfhvj thởsewf ra mộhgcwt hơucidi, gụtrvic xuốdinpng ngưnjpedepui côkeke, đnfrsưnjpea tay véfhvjn vàprvki sợoytxi tóycrsc ưnjpeqimtt mồvcdgkekei dílypfnh vàprvko hai mávuct ra sau tai côkeke, hỏnfrsi: "Em ổfolmn khôkekeng? Cóycrs khóycrs chịaxevu ởsewf đnfrsâwvwbu khôkekeng?"

Mặmvosc dùzmrr đnfrsãquor cựwhjpc kỳvuct gắqlqnng sứiwdic kiềfhvjm chếlypf rồvcdgi, nhưnjpeng vẫfhvjn lo lắqlqnng thâwvwbn thểhbdokeke yếlypfu ớqimtt khôkekeng chịaxevu nổfolmi nhưnjpedinp

An Cửhjnau lắqlqnc đnfrsfhvju, khôkekeng còzmjsn hơucidi sứiwdic trảsphw lờdepui, vừoxraa nghe giọemqlng khàprvkn khàprvkn khêdbaku gợoytxi củxrqia anh, vừoxraa mơucidprvkng ngủxrqi thiếlypfp đnfrsi.

Phóycrs Thầfhvjn Thưnjpeơucidng cong môkekei, hôkeken lêdbakn trávuctn côkeke.

Xuốdinpng giưnjpedepung vặmvosn nưnjpeqimtc nóycrsng, lau mìwhjpnh sạwixach sẽxqlp giúdbakp côkeke, nhưnjpe vậtrviy sẽxqlp thoảsphwi mávucti ngủxrqi ngon mộhgcwt chúdbakt, làprvkm xong nhữferpng việwfmyc nàprvky anh mớqimti nằprvkm lạwixai bêdbakn cạwixanh côkeke mộhgcwt lầfhvjn nữferpa, ôkekem côkekeprvko trong lồvcdgng ngựwhjpc mìwhjpnh.

Cảsphw đnfrsêdbakm ngon giấmgaqc.

--- -----

vuctng hôkekem sau, An Cửhjnau dụtrvii mắqlqnt tỉxdonnh lạwixai, cảsphwm giávuctc nặmvosng nềfhvj khi phávuctt sốdinpt tốdinpi hôkekem qua đnfrsãquor bay biếlypfn mấmgaqt, ngoạwixai trừoxraucidi eo cóycrsucidi bủxrqin rủxrqin ra, thìwhjp cảsphw ngưnjpedepui đnfrsfhvju nhẹmgaq nhàprvkng khoan khoávucti.

Đhbdofhvju dựwhjpa vàprvko cávuctnh tay cơucid bắqlqnp cóycrs lựwhjpc, trưnjpeqimtc mặmvost làprvk lồvcdgng ngựwhjpc màprvku lúdbaka mìwhjp rắqlqnn chắqlqnc, vừoxraa ngẩrcvvng đnfrsfhvju làprvkycrs thểhbdo thấmgaqy gưnjpeơucidng mặmvost nhu hòzmjsa vôkeke hạwixan, hơucidi thởsewf củxrqia anh phảsphwdbakn mặmvost côkeke nhưnjpe đnfrsang trêdbaku chọemqlc. . . . . .

Trong mộhgcwt buổfolmi sávuctng sớqimtm an hoàprvk nhưnjpe vậtrviy, An Cửhjnau giơucid ngóycrsn tay từoxrang chúdbakt từoxrang chúdbakt rêdbak theo gưnjpeơucidng mặmvost anh. . . . . .

Trong lòzmjsng thoảsphwi mávucti vui vẻdinp, chỉxdon cầfhvjn bưnjpeqimtc ra lằprvkn ranh trong lòzmjsng kia. Thậtrvit ra thìwhjp buôkekeng bỏnfrs, cũdinpng khôkekeng quávuct khóycrs khăzwjdn nhưnjpekekenjpesewfng.

ycrs lẽxqlp quảsphw thậtrvit côkekedinpng khôkekeng cảsphwm thấmgaqy cốdinp kỵnjpe nhàprvk họemql Phóycrs lắqlqnm, nhưnjpeng cho tớqimti giờdepu, hôkeken nhâwvwbn khôkekeng phảsphwi chuyệwfmyn củxrqia mộhgcwt cávuct nhâwvwbn, màprvkprvk củxrqia cảsphw mộhgcwt gia đnfrsìwhjpnh. Nếlypfu thậtrvit lòzmjsng yêdbaku nhau, thìwhjp nhữferpng vấmgaqn đnfrsfhvj kia, sao khôkekeng thểhbdozmrrng đnfrsdinpi mặmvost vớqimti anh chứiwdi?

Hếlypft chưnjpeơucidng 210
*********

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.