Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 805 : Làm bạn gái của tôi, hai mươi vạn! (1)

    trước sau   
Editor: Quỷotcy Quỷotcy

Diệjhnnp Đfgohfeybng Đfgohfeybng thừwuota lúccqjc Vệjhnn Uy khôahnang chúccqj ýjvpd, léltoxn lúccqjt thóyite mộkbtet thanh chocolate rồfeybi vui vẻsqud bỏccqjovweo túccqji củdcsha mìukhnnh.

Vệjhnn Uy bêivwfn cạemjbnh rõtnjkovweng nhìukhnn thấcohdy nhưtbsnng lạemjbi chẳbgknng nóyitei gìukhn đoyahưtbsntmthc, chỉnmgz biếmvint nhìukhnn cávevmi kiểfgohu lấcohdm la lấcohdm léltoxt củdcsha Diệjhnnp Đfgohfeybng Đfgohfeybng khi nhéltoxt chocolate vàovweo túccqji rồfeybi cưtbsnhbhti ngốsexac nghếmvinch.

Nhìukhnn thấcohdy An Mộkbtec, Diệjhnnp Đfgohfeybng Đfgohfeybng lậtbsnp tứemjbc nhảcsefy dựdqhong lêivwfn, “Mộkbtec Mộkbtec cậtbsnu tớkewmi rồfeybi!! Tớkewm sắcsgsp chávevmn muốsexan chếmvint đoyahâdcshy!”

Sau đoyahóyite khôahnang quêivwfn khoávevmc tay An Mộkbtec, mởivwf miệjhnnng ca ngợtmthi, “Giávevmm đoyahsexac đoyahemjbi nhiêivwfn quảcsef nhiêivwfn vôahnalxnung hàovweo hoa phong nhãoqac, cậtbsnu chưtbsna tớkewmi nêivwfn anh ấcohdy ra tậtbsnn hàovwenh lang đoyahfgoh chờhbht cậtbsnu, cậtbsnu lấcohdy đoyahúccqjng ngưtbsnhbhti rồfeybi, cóyite mộkbtet khôahnang hai!”

An Mộkbtec:…


Vệjhnn Uy:…

Cảcsef phòrhofng đoyahang nhìukhnn chằcnvjm chằcnvjm vàovweo bộkbtevevmng khôahnang biếmvint xấcohdu hổalzb nịotcynh bợtmth Phong Kiêivwfu củdcsha côahna.

Tuy nhiêivwfn Phong Kiêivwfu lạemjbi cảcsefm thấcohdy khávevmovwei lòrhofng.

Mọjhemi ngưtbsnhbhti cũyiteng rờhbhti tầexkvm mắcsgst, ai làovwem việjhnnc nấcohdy.

Thưtbsntmthng Quan Vũyite vỗkyhh vai Vệjhnn Uy, ýjvpd bảcsefo con đoyahưtbsnhbhtng theo đoyahuổalzbi lấcohdy vợtmth thậtbsnt gian nan, côahnavevmi nàovwey thỉnmgznh thoảcsefng lạemjbi nhưtbsnovwem rơjvpdi mấcohdt nãoqaco ởivwf đoyahâdcshu, sao lạemjbi khôahnang giốsexang ngưtbsnhbhti bìukhnnh thưtbsnhbhtng?

Sau đoyahóyite mọjhemi ngưtbsnhbhti đoyahfeybng loạemjbt ngồfeybi vàovweo vịotcy trívevm.

Quang bàovwen tròrhofn lớkewmn cóyite 8 chiếmvinc ghếmvin.

An Mộkbtec ngồfeybi cạemjbnh Phong Kiêivwfu, bêivwfn cạemjbnh làovwe Diệjhnnp Đfgohfeybng Đfgohfeybng vàovwe Vệjhnn Uy, tiếmvinp theo làovwe Ârhofu Dưtbsnơjvpdng Sávevmt Sávevmt vàovwetmthng Hi.

An Mộkbtec cúccqji đoyahexkvu rùlxnuukhnyitei chuyệjhnnn vớkewmi Phong Kiêivwfu, Diệjhnnp Đfgohfeybng Đfgohfeybng thìukhn đoyahang còrhoftnjk vớkewmi Vệjhnn Uy đoyahfeyb ătmthn trêivwfn bàovwen móyiten nàovweo nêivwfn ătmthn móyiten nàovweo khôahnang, ătmthn nhiềjdwuu hay ătmthn ívevmt, còrhofn Ârhofu Dưtbsnơjvpdng Sávevmt Sávevmt vàovwetmthng Hi lạemjbi bàovwen luậtbsnn vềjdwuukhnnh hìukhnnh bêivwfn Újccdc.

“Hừwuot, Lâdcshm Đfgohemjbi Nhi đoyahelfop khôahnang?” An Mộkbtec mởivwf miệjhnnng nóyitei.

Phong Kiêivwfu thấcohdp giọjhemng âdcshu yếmvinm nóyitei, “So ra cũyiteng khôahnang bằcnvjng cávevmi ngóyiten tay củdcsha em.”

Thưtbsntmthng Quan Vũyite ngávevmn ngẩcgcwm khôahnang muốsexan xen mồfeybm, nhìukhna qua Vệjhnn Uy vàovwe Diệjhnnp Đfgohfeybng Đfgohfeybng

“Tôahnam nàovwey tôahnai cóyite thểfgoh ătmthn khôahnang?”


“Ba miếmvinng.”

“Mưtbsnhbhti cơjvpd!”

“Khôahnan đoyahưtbsntmthc!”

“Távevmm thôahnai!”

“Bốsexan.”

“Bảcsefy!” 

“Bốsexan!”

“Khôahnang béltoxo đoyahâdcshu màovwe, sávevmu!”

Vệjhnn Uy nhívevmu màovwey, “Tốsexai đoyaha nătmthm!” 

Diệjhnnp Đfgohfeybng Đfgohfeybng nhătmthn nhóyiteccqjm cávevmnh tay Vệjhnn Uy lắcsgsc lắcsgsc, “Vệjhnn Uy Vệjhnn Uy anh làovwe tốsexat nhấcohdt, cho tôahnai ătmthn sávevmu con đoyahi màovwe, nătmthm con trưtbsnkewmc trong bụkbteng tôahnai đoyahang rấcohdt côahna đoyahơjvpdn ~~~~~”

Thưtbsntmthng Quan Vũyite:…

tmthn bảcsefn khôahnang chen vàovweo nổalzbi. Lạemjbi quay sang Ârhofu Dưtbsnơjvpdng Sávevmt Sávevmt vàovwetmthng Hi. Hai ngưtbsnhbhti nàovwey tuy nhìukhnn khôahnang vừwuota mắcsgst nhau, nhưtbsnng nóyitei chuyệjhnnn phiếmvinm lạemjbi khávevm hợtmthp.

“Cávevmi xívevm nghiệjhnnp lớkewmn đoyahóyiteovwe do Trầexkvn Quan Bâdcshn mởivwf, cóyite ngưtbsnhbhti nóyitei ngàovwey mởivwf cửsshsa cóyite khôahnang thuậtbsnn lợtmthi, chưtbsna biếmvint chừwuotng đoyahexkvu tưtbsnovweo lúccqjc nàovwey làovwe lỗkyhh đoyahóyite!” Lătmthng Hi sôahnai nổalzbi nóyitei, “Thậtbsnt khôahnang ngờhbht, vốsexan làovwe mộkbtet trong nhữnyxgng nhàovwe giàovweu cóyite nhấcohdt màovweyiteng cóyiteccqjc chọjhemn nhầexkvm thờhbhti đoyahiểfgohm?”


Ârhofu Dưtbsnơjvpdng Sávevmt Sávevmt lạemjbnh lùlxnung liếmvinc mắcsgst, “Thếmvin anh liệjhnnu cóyiteccqjc khôahnang chọjhemn nhầexkvm thờhbhti đoyahiểfgohm khôahnang?”

tmthng Hi cưtbsnhbhti, “Khôahnang.”

Ârhofu Dưtbsnơjvpdng Sávevmt Sávevmt châdcshm chọjhemn, “Đfgohúccqjng rồfeybi, anh cóyite khảcseftmthng đoyahfgoh chọjhemn nhầexkvm sao? Đfgohjdwuu làovwe Phong Kiêivwfu quyếmvint đoyahotcynh, anh chỉnmgz đoyahi sau đoyahahnai anh ta làovwem việjhnnc, chưtbsna từwuotng cóyite quyếmvint sávevmch gìukhn, chọjhemn cávevmi gìukhnovwe chọjhemn chứemjb?”

tmthng Hi:…!

Thưtbsntmthng Quan Vũyite triệjhnnt đoyahfgoh trávevmnh xa, trávevmnh bịotcy lửsshsa béltoxn đoyahếmvinn ngưtbsnhbhti.

Nhưtbsnng ngồfeybi nhìukhnn cảcsef đoyahávevmm xung quanh…

ukhnnh nhưtbsn

Tấcohdt cảcsef mọjhemi ngưtbsnhbhti đoyahjdwuu cóyite bạemjbn giávevm, mỗkyhhi anh khôahnang cóyite!

Thưtbsntmthng Quan Vũyite muốsexan nóyitei anh đoyahang rấcohdt côahna đoyahơjvpdn ávevm!

tnjktnjk mặkyhht bàovwen, Thưtbsntmthng Quan Vũyite mởivwf miệjhnnng, “Hôahnam nay làovwe sinh nhậtbsnt tôahnai đoyahóyite!”

Đfgohávevmm ngưtbsnhbhti đoyahfeybng loạemjbt nhìukhnn anh liếmvinc mắcsgst mộkbtet cávevmi, sau đoyahóyite đoyahfeybng loạemjbt hôahnaivwfn, “Sinh nhậtbsnt vui vẻsqud!”

Thưtbsntmthng Quan Vũyite lậtbsnp tứemjbc cao hứemjbng, “Àsshsi, chúccqjng ta…”

Lờhbhti còrhofn chưtbsna nóyitei xong, mấcohdy cặkyhhp bọjhemn họjhem lạemjbi chụkbtem đoyahexkvu vàovweo nhau tròrhof chuyệjhnnn giếmvint thìukhn giờhbht, hoàovwen toàovwen khôahnang thètnjkm đoyahfgoh chủdcsh nhâdcshn bữnyxga tiệjhnnc làovwe anh vàovweo mắcsgst!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.