Nữ Phụ Công Tâm Kế

Quyển 8-Chương 5 : Nam chính phản công [ngoại truyện]

    trước sau   
Ngoạgxzyi truyệpipvn 1

Mộhhcwt tuầazstn sau Diệpipvp Tửookv nhậezwyn đertcưzbjnzweic bộhhcw átbpno cưzbjnimooi kia, đertcếfrmon giờffbmmuqk mớimooi biếfrmot Thầazstn Hi khômuqkng chỉlmiz mua nhẫsxlhn vớimooi átbpno cưzbjnimooi xong rồwwyoi màngfw đertcếfrmon cảdpll thiệpipvp mờffbmi đertcímuqknh hômuqkn cũtbpnng đertcãfphg phátbpnt hếfrmot cho cảdpllmuqkng ty.

muqkdsprm Thầazstn Hi chấafbst vấafbsn thìdspr chỉlmiz đertcưzbjnzweic mộhhcwt câtqsku thảdplln nhiêylvwn: “Lúuytbc trưzbjnimooc đertcãfphghvlvi làngfw chờffbm em đertci cômuqkng tátbpnc vềgmrj rảdpllnh sẽzwvu đertcímuqknh hômuqkn màngfw. Lầazstn trưzbjnimooc anh hỏbnqci em cóhvlv thímuqkch bộhhcwtbpny cưzbjnimooi kia khômuqkng em cũtbpnng nóhvlvi thímuqkch.”

“Em nóhvlvi lúuytbc nàngfwo?” Diệpipvp Tửookv hoàngfwi nghi nhìdsprn anh.

“…. Em khômuqkng nhớimoo sao?”

Diệpipvp Tửookv thậezwyt sựffbm khômuqkng nhớimoo, cômuqk chỉlmiz nhớimoo Thầazstn Hi từhvlvng hỏbnqci bao giờffbm thìdsprhvlv thểmmsh kếfrmot hômuqkn nhưzbjnng cômuqk đertcãfphg từhvlv chốzwvui, nóhvlvi nêylvwn đertcímuqknh hômuqkn trưzbjnimooc thìdsprerxdn.


“Thậezwyt ra…….” Thầazstn Hi dừhvlvng mộhhcwt chúuytbt: “Em khômuqkng muốzwvun đertcímuqknh hômuqkn vớimooi anh đertcúuytbng khômuqkng?”

Khômuqkng đertczweii Diệpipvp Tửookv trảdpll lờffbmi anh đertcãfphg cụudrtp mắmshjt che dấafbsu sựffbmdpllm đertcgxzym nơerxdi đertcátbpny mắmshjt rồwwyoi vờffbm thoảdplli mátbpni: “Anh hiểmmshu rồwwyoi. Coi nhưzbjn em chưzbjna nóhvlvi gìdspr vậezwyy, khátbpnch sạgxzyn đertcãfphg đertcqncwt anh sẽzwvu hủcjjay, bạgxzyn bèpoaa trong cômuqkng ty anh cũtbpnng sẽzwvu giảdplli thímuqkch rõkmkpngfwng vớimooi họjeqh.”

Nghe anh nóhvlvi vậezwyy Diệpipvp Tửookv thậezwyt sựffbm cảdpllm thấafbsy chua xóhvlvt trong lòxmykng, cảdpllm giátbpnc nhưzbjndsprnh làngfw átbpnc nữatia đertcùtqska giỡmtlyn tìdsprnh cảdpllm củcjjaa ngưzbjnffbmi khátbpnc: “Em khômuqkng cóhvlv ýdsprngfwy nhưzbjnng tạgxzyi sao khômuqkng nóhvlvi trưzbjnimooc vớimooi em mộhhcwt câtqsku đertcãfphg…….”

Thầazstn Hi lạgxzyi cưzbjnffbmng đertciệpipvu mộhhcwt lầazstn: “Anh đertcãfphghvlvi vớimooi em rồwwyoi.”

Diệpipvp Tửookv đertchhcwt nhiêylvwn khômuqkng biếfrmot nêylvwn nóhvlvi gìdspr khi thấafbsy vẻcjja mặqncwt anh lúuytbc nàngfwy, cóhvlv phảdplli vìdspr biếfrmot Thầazstn Hi rấafbst thímuqkch mìdsprnh nêylvwn mớimooi thảdplln nhiêylvwn đertcóhvlvn nhậezwyn sựffbm chăxthym sóhvlvc vàngfw theo đertcuổlmizi củcjjaa anh, càngfwng ngàngfwy càngfwng tùtqsky hứmzsjng, càngfwng ngàngfwy càngfwng khômuqkng đertcmmsh ýdspr đertcếfrmon cảdpllm nhậezwyn củcjjaa anh khômuqkng?

“Khômuqkng sao đertcâtqsku.” Thầazstn Hi nhìdsprn Diệpipvp Tửookv ngẩqrvan ra liềgmrjn đertciềgmrju chỉlmiznh vẻcjja mặqncwt mìdsprnh rồwwyoi cưzbjnffbmi xoa đertcazstu cômuqk: “Đtlxahvlvng nghĩetdw nhiềgmrju, làngfw anh nóhvlvng vộhhcwi khômuqkng nghĩetdw đertcếfrmon cảdpllm nhậezwyn củcjjaa em, anh sẽzwvu xửookvdspr tốzwvut.”

Diệpipvp Tửookv nắmshjm chặqncwt lấafbsy tay anh rồwwyoi đertchhcwt nhiêylvwn nhếfrmoch miệpipvng: “Thầazstn Hi, anh đertcang lạgxzyt mềgmrjm buộhhcwc chặqncwt đertcafbsy àngfw? Cốzwvu ýdsprhvlvi thểmmsh đertcmmsh em átbpny nátbpny đertcúuytbng khômuqkng?”

“Đtlxaúuytbng vậezwyy.” Anh gậezwyt gậezwyt đertcazstu cưzbjnffbmi vang, kécjjao tay cômuqk lạgxzyi hômuqkn: “Cóhvlvtbpnc dụudrtng khômuqkng? Em cóhvlv thấafbsy mìdsprnh thímuqkch anh nhiềgmrju hơerxdn mộhhcwt chúuytbt khômuqkng?”

Diệpipvp Tửookv lậezwyp tứmzsjc cảdpllm thấafbsy nếfrmou ngưzbjnffbmi đertcàngfwn ômuqkng nàngfwy màngfwngfwo tổlmizmuqkng tâtqskm thìdspr sẽzwvuzbjnimoop bátbpnt cơerxdm củcjjaa khômuqkng ímuqkt ngưzbjnffbmi đertcafbsy, nếfrmou đertcãfphg chuẩqrvan bịrxps hếfrmot rồwwyoi thìdspr thuậezwyn theo an cũtbpnng khômuqkng sao: “Bỏbnqc đertci, nếfrmou đertcãfphg phátbpnt thiệpipvp mờffbmi hếfrmot rồwwyoi thìdspr cứmzsj cửookvngfwnh lễcrmx đertcímuqknh hômuqkn đertci.”

Diệpipvp Tửookv khômuqkng đertcmmsh anh kịrxpsp vui vẻcjja đertcãfphg tiếfrmop mộhhcwt câtqsku: “Dùtqsk sao đertcímuqknh hômuqkn cũtbpnng khômuqkng cóhvlv nghĩetdwa làngfw kếfrmot hômuqkn, nhiềgmrju ngưzbjnffbmi hủcjjay hômuqkn lắmshjm.”

Thầazstn Hi: “………”

Ngoạgxzyi truyệpipvn 2

Sau khi làngfwm lễcrmx đertcímuqknh hômuqkn Diệpipvp Tửookv đertcãfphg trởkmkp thàngfwnh vịrxpsmuqkn thêylvw danh chímuqknh ngômuqkn thuậezwyn củcjjaa anh, hai ngưzbjnffbmi cũtbpnng cóhvlv thểmmshngfwm đertcếfrmon bưzbjnimooc cuốzwvui cùtqskng. Thầazstn Hi vômuqktqskng vui vẻcjja đertcqncwt ra mộhhcwt mụudrtc tiêylvwu làngfw nhấafbst đertcrxpsnh phảdplli làngfwm Diệpipvp Tửookv nhàngfwdsprnh khóhvlvc mộhhcwt lầazstn.


Anh biếfrmot Diệpipvp Tửookv thímuqkch khiêylvwu khímuqkch anh nhưzbjnng thựffbmc chấafbst cômuqk đertcãfphg trảdplli qua quátbpn nhiềgmrju thếfrmo giớimooi, nhìdsprn bềgmrj ngoàngfwi thìdsprhvlv vẻcjja khômuqkng đertcmmsh ýdspr đertcếfrmon quan hệpipv nam nữatia nhưzbjnng thậezwyt ra cômuqk lạgxzyi cóhvlv bệpipvnh sạgxzych sẽzwvu nhẹzwvu. Cômuqkhvlv thểmmsh ômuqkm hômuqkn nhưzbjnng nếfrmou chưzbjna phảdplli quan hệpipv chímuqknh thứmzsjc thìdsprmuqk sẽzwvu khômuqkng giao bảdplln thâtqskn mìdsprnh ra, nhữatiang đertciềgmrju nàngfwy Diệpipvp Tửookv chưzbjna bao giờffbmhvlvi ra miệpipvng nhưzbjnng anh cóhvlv thểmmsh cảdpllm giátbpnc đertcưzbjnzweic, cũtbpnng may anh luômuqkn cóhvlv thểmmsh tựffbm khắmshjc chếfrmongfwtbpnng biếfrmot cátbpnch đertcmmsh khắmshjc chếfrmo bảdplln thâtqskn.

tbpnng vìdspr thếfrmoylvwn vàngfwo đertcêylvwm hômuqkm đertcímuqknh hômuqkn, thấafbsy Diệpipvp Tửookvzbjnng phấafbsn chuẩqrvan bịrxps mộhhcwt đertczwvung đertcgxzyo cụudrt đertcazstu óhvlvc Thầazstn Hi trởkmkpylvwn trốzwvung rỗylvwng. Đtlxaếfrmon lúuytbc phụudrtc hồwwyoi tinh thầazstn thìdspr thấafbsy hai tay mìdsprnh đertcãfphg bịrxps tróhvlvi vàngfwo đertcazstu giưzbjnffbmng, Diệpipvp Tửookv đertcang ngồwwyoi trêylvwn ngưzbjnffbmi anh cởkmkpi quầazstn átbpno cho anh, đertclmiz mộhhcwt ímuqkt mậezwyt ong lêylvwn cơerxd bụudrtng anh rồwwyoi cúuytbi đertcazstu liếfrmom cắmshjn.

Thầazstn Hi cảdpllm thấafbsy mátbpnu trong ngưzbjnffbmi sômuqki tràngfwo, thâtqskn thểmmsh cứmzsjng đertcffbm nhưzbjnng vìdspr hai tay bịrxps tróhvlvi nêylvwn khômuqkng thểmmshngfwm gìdspr đertcưzbjnzweic.

Tuy đertcêylvwm đertcóhvlv thậezwyt sựffbm rấafbst sảdpllng khoátbpni nhưzbjnng Thầazstn Hi lạgxzyi cảdpllm thấafbsy tômuqkn nghiêylvwm đertcàngfwn ômuqkng củcjjaa mìdsprnh bịrxpstqskm phạgxzym. Rốzwvut cuộhhcwc làngfwdsprnh đertcãfphg hiểmmshu lầazstm chỗylvwngfwo màngfw trưzbjnimooc lúuytbc vàngfwo phòxmykng còxmykn tựffbm nhủcjja phảdplli dịrxpsu dàngfwng vớimooi cômuqk mộhhcwt chúuytbt.

Sau khi cóhvlv nhậezwyn thứmzsjc mớimooi vớimooi cômuqk Thầazstn Hi quyếfrmot đertcrxpsnh tậezwyn sứmzsjc hoàngfwn thàngfwnh sựffbm nghiệpipvp trăxthym năxthym làngfwm Diệpipvp Tửookv khóhvlvc trêylvwn giưzbjnffbmng.

Anh xem cảdpll mộhhcwt ổlmiz cứmzsjng phim đertcen, làngfwm tốzwvut mọjeqhi chuẩqrvan bịrxps chỉlmiz đertcmmshngfwm Diệpipvp Tửookv khóhvlvc mộhhcwt lầazstn nhưzbjnng thựffbmc tếfrmo đertcgmrju tàngfwn khốzwvuc, khi anh đertcãfphg mệpipvt đertcếfrmon bủcjjan rủcjjan cảdpll ngưzbjnffbmi thìdsprmuqk vẫsxlhn còxmykn sứmzsjc cưzbjnffbmi cắmshjn day day vàngfwnh tai anh: “Hômuqkm nay tiểmmshu chímuqknh thátbpni rấafbst cốzwvu gắmshjng, nàngfwo….” Cômuqktqskng giọjeqhng mũtbpni nóhvlvi nốzwvut nửookva câtqsku sau: “Nhanh lêylvwn chúuytbt.”

Đtlxaếfrmo tậezwyn khi Thầazstn Hi mệpipvt nằzbjnm vậezwyt ra giưzbjnffbmng vẫsxlhn khômuqkng thểmmshngfwm Diệpipvp Tửookv khóhvlvc đertcưzbjnzweic.

Ngoạgxzyi truyệpipvn 3

Thầazstn Hi chuẩqrvan bịrxps đertcưzbjna Diệpipvp Tửookv đertci nghỉlmiz tuầazstn trăxthyng mậezwyt, anh hỏbnqci cômuqk muốzwvun đertci đertcâtqsku, Diệpipvp Tửookv nghĩetdw mộhhcwt látbpnt rồwwyoi trảdpll lờffbmi: “Tìdsprm mộhhcwt thếfrmo giớimooi nhiệpipvm vụudrt dạgxzyo mộhhcwt vòxmykng đertci, nghe nóhvlvi gầazstn đertcâtqsky cômuqkng ty đertcang triểmmshn khai dịrxpsch vụudrtngfwy, chúuytbng ta cóhvlv thểmmsh đertci làngfwm chuộhhcwt bạgxzych.”

Thầazstn Hi nghe vậezwyy vuốzwvut nhẹzwvuhvlvc cômuqk: “Vậezwyy…. đertci đertcâtqsku bâtqsky giờffbm? Thậezwyt ra anh muốzwvun đertcếfrmon thếfrmo giớimooi nhâtqskn thúuytb, kỳjkdc đertchhcwng dụudrtc ởkmkp đertcóhvlv thậezwyt khiếfrmon ngưzbjnffbmi ta đertchhcwng lòxmykng, bátbpno gấafbsm mạgxzynh mẽzwvutqskng cômuqktbpni mưzbjnffbmi bảdplly tuổlmizi gầazsty yếfrmou củcjjaa loàngfwi ngưzbjnffbmi, hìdsprnh ảdpllnh ấafbsy nhấafbst đertcrxpsnh rấafbst đertczwvup. Hoặqncwc thếfrmo giớimooi ABO cũtbpnng đertcưzbjnzweic, ngửookvi thấafbsy mùtqski làngfw khômuqkng còxmykn sứmzsjc phảdplln khátbpnng, ngãfphgngfwo lòxmykng anh chỉlmizhvlv thểmmsh bịrxps đertchhcwng đertcong đertcưzbjna thâtqskn mìdsprnh, mặqncwt mũtbpni đertcbnqcookvng chảdplly nưzbjnimooc mắmshjt, hoặqncwc làngfw……”

“Nàngfwy.” Diệpipvp Tửookv ngắmshjt lờffbmi anh, liếfrmoc qua phầazstn thâtqskn dưzbjnimooi củcjjaa ngưzbjnffbmi nàngfwo đertcóhvlv: “Anh cảdpllm thấafbsy mìdsprnh củcjjaa thếfrmo giớimooi thậezwyt quátbpn mứmzsjc bấafbst lựffbmc nêylvwn mớimooi muốzwvun đertcếfrmon thếfrmo giớimooi giảdplldsprm cảdpllm giátbpnc mạgxzynh mẽzwvu àngfw? Thậezwyt làngfw đertcátbpnng thưzbjnơerxdng.”

Thầazstn Hi đertcbnqc bừhvlvng mặqncwt nhưzbjnng nhanh chóhvlvng cưzbjnffbmi hômuqkn mômuqki cômuqk: “Xem ra Diệpipvp Tửookv nhàngfw ta khômuqkng hàngfwi lòxmykng vớimooi anh đertcâtqsky, anh sẽzwvu tiếfrmop tụudrtc cốzwvu gắmshjng.”

hvlvi xong anh ngồwwyoi dậezwyy bếfrmo Diệpipvp Tửookvngfwo trong dạgxzyy dỗylvwmuqk trêylvwn giưzbjnffbmng.

Cuốzwvui cùtqskng tuầazstn trăxthyng mậezwyt củcjjaa bọjeqhn họjeqh tớimooi mộhhcwt thếfrmo giớimooi viễcrmxn tưzbjnkmkpng trong tưzbjnơerxdng lai, tuy robot mátbpny móhvlvc rấafbst tuyệpipvt nhưzbjnng Thầazstn Hi vẫsxlhn thấafbsy đertcátbpnng tiếfrmoc.

Khômuqkng biếfrmot đertcếfrmon bao giờffbm mớimooi cóhvlv thểmmsh lừhvlva cômuqk đertcếfrmon thếfrmo giớimooi nhâtqskn thúuytb.

ngfwm Diệpipvp Tửookv khóhvlvc vẫsxlhn chỉlmizngfw giấafbsc mộhhcwng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.