Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 488 : Hắn thật sự rất muốn làm giám quốc nha!01

    trước sau   
uhmm Mạqoitt nóebiqi vớjlqei đmynuqoiti tiểmdhru thưperd:“Tỷperd tỷperd, cáxwrlc ngưperdơrzodi đmynuem nưperdjlqec hoa chia làntmem ba cấkwkrp bậqyjqc. Giáxwrl cảhabrificng phâmynun ra mộvqret chúfbzyt.”

Nếlefju làntmentmeng tiếlefjn cung, đmynuưperdơrzodng nhiêrbwmn làntme cao nhấkwkrt, kèakprm thêrbwmm vớjlqei, cáxwrlc quan to quýogvv nhâmynun bọmdhrn họmdhr thíhuwich theo đmynuuổoajti tràntmeo lưperdu trong cung, nêrbwmn sẽmdhrxtyrng tíhuwinh vàntmeo loạqoiti giáxwrl cảhabr cấkwkrp sốwaib 1.

Cấkwkrp thứsbkl 2 đmynuưperdơrzodng nhiêrbwmn chíhuwinh làntme gia đmynuìpphjnh thâmynun sĩfotr, cóebiq thúfbzy thanh nhàntmen thoảhabri máxwrli, thíhuwich theo mốwaibt thờdiugi thưperdmstjng, cũificng thíhuwich nếlefjm thửyfbd sựlefj vậqyjqt mớjlqei mẻdiug.

ebiqperdjlqec hoa, tinh dầxoedu, hoa lộvqre … cóebiq thểmdhrntmem xôuhmmng hưperdơrzodng, tắhuwim rửyfbda, máxwrlt xa vâmynun vâmynun, cũificng đmynuakipxwrlc nàntmeng ta tìpphjm ra chuyệxwrln đmynumdhrntmem a.

Vềnoab phầxoedn cáxwrlc côuhmmxwrli ởhuwi tầxoedng lớjlqep dưperdjlqei hơrzodn nữqoita, cho dùxtyr khôuhmmng cóebiq tiềnoabn nhiềnoabu, cáxwrlc nàntmeng ấkwkry cũificng làntme thíhuwich chưperdng diệxwrln , thíhuwich làntmem đmynuidokp cho mìpphjnh.

Đbmlbznxfng thờdiugi nhữqoitng nôuhmm tỳkwkr củakipa đmynuqoiti gia tộvqrec, vìpphj muốwaibn tiếlefjp cậqyjqn chủakip tửyfbd, dùxtyrng đmynuznxf đmynuưperdơrzodng nhiêrbwmn cũificng sẽmdhr khôuhmmng thểmdhr quáxwrl tệxwrl.


Hoặnoabc làntme trong cung ban tặnoabng, hoặnoabc làntme tựlefjpphjnh mua cũificng tuyệxwrlt đmynuwaibi sẽmdhr khôuhmmng mua loạqoiti hàntmeng kéerdmm chấkwkrt lưperdmstjng, dùxtyr sao dùxtyrng theo nhữqoitng thúfbzypphjnh nhìpphjn thấkwkry, ai sẽmdhr muốwaibn dùxtyrng loạqoiti hàntmeng kéerdmm chấkwkrt lưperdmstjng chứsbkl.

rzodn nữqoita nếlefju nhưperd vậqyjqy, ngoạqoiti trừjtee trong nưperdjlqec Đbmlbqoiti Chu ra, nàntmeng còdzunn cóebiq thểmdhr đmynuem sảhabrn phẩousfm củakipa mìpphjnh đmynuem đmynui báxwrln ởhuwiperdjlqec kháxwrlc.

Chỉsbkl cầxoedn cóebiq thểmdhr khuếlefjch đmynuqoiti sảhabrn xuấkwkrt, thậqyjqm chíhuwiebiq thểmdhrxwrli nhậqyjqp hàntmeng gia côuhmmng, trựlefjc tiếlefjp đmynuoajti lấkwkry cáxwrlc loạqoiti mặnoabt hàntmeng trâmynun quýogvvperdơrzodng liệxwrlu, bảhabro thạqoitch, ngoàntmei ra còdzunn cóebiqxwrlc nguồznxfn tàntmei nguyêrbwmn vàntmexwrlc loạqoiti da lôuhmmng thúfbzy kháxwrlc.

Hoàntmeng đmynuếlefj liêrbwmn tụxwrlc ởhuwiperddiugn hoa sơrzodn trang hai tốwaibi, trong kinh cóebiq tảhabr hữqoitu tưperdjlqeng chủakip trìpphj chíhuwinh sựlefj, trừjtee phi cóebiq chuyệxwrln cấkwkrp tốwaibc, đmynunoabu chờdiug hắhuwin trởhuwi vềnoab sẽmdhr xửyfbdogvv.

Cho nêrbwmn hắhuwin thựlefjc sựlefj trảhabri qua vàntmei ngàntmey rấkwkrt thưperd tháxwrli tạqoiti đmynuâmynuy.

Ngàntmey thứsbkl ba thờdiugi đmynuiểmdhrm đmynuang ăwaibn sáxwrlng, hoàntmeng đmynuếlefj đmynuang ăwaibn hưperdơrzodng vịkajn ngọmdhrt ngàntmeo củakipa móebiqn cháxwrlo rau, cảhabrm kháxwrli nóebiqi:“Đbmlbnoabu hâmynum mộvqre đmynuếlefjperdơrzodng ngồznxfi đmynuiệxwrln Kim Loan, khôuhmmng biếlefjt làntmemynum củakipa trẫjyhlm đmynunoabu hưperdjlqeng đmynuiềnoabn viêrbwmn a. Cháxwrlo trắhuwing rau dưperda ngon miệxwrlng nhưperd vậqyjqy, so vớjlqei loạqoiti bàntmeo ngưperd vi cáxwrl đmynuxoedy bàntmen, khôuhmmng hềnoab thua kéerdmm a?”

uhmm Mạqoitt trong lòdzunng cưperddiugi lạqoitnh, cho ngưperdơrzodi ăwaibn mỗmfuli ngàntmey, ngưperdơrzodi sẽmdhr biếlefjt cháxwrlo trắhuwing rau dưperda còdzunn cóebiq ýogvv nghĩfotra nữqoita hay khôuhmmng.

Hai bữqoita ăwaibn sáxwrlng vớjlqei cáxwrlc móebiqn cháxwrlo trắhuwing rau dưperda nàntmey, chẳbaplng lẽmdhr rẻdiug lắhuwim sao? Ngưperddiugi thưperddiugng cóebiq thểmdhrebiq tiềnoabn ăwaibn nổoajti cáxwrlc móebiqn nàntmey mỗmfuli ngàntmey sao?

xwrlt cháxwrlo kia tạqoiti sao lạqoiti cóebiq thểmdhr thanh kỳkwkr nhưperd vậqyjqy, móebiqn rau dưperda tai sao cóebiq thểmdhr ngon miệxwrlng nhưperd vậqyjqy, chẳbaplng lẽmdhrntme chấkwkrt phìpphj nhiêrbwmu trong đmynukwkrt cóebiq thểmdhr nuôuhmmi dưperdgzmqng chúfbzyng mọmdhrc đmynuưperdmstjc nhưperd vậqyjqy sao?

Đbmlbưperdơrzodng nhiêrbwmn làntmeebiq bỏhuwi thêrbwmm gia vịkajn.

uhmm Nhâmynun Vũificebiqi:“Bệxwrl hạqoit, chúfbzyng ta cầxoedn phảhabri trởhuwi vềnoab. Đbmlbãakip đmynui ra ngoàntmei đmynuưperdmstjc ba ngàntmey rồznxfi .”

Hoàntmeng đmynuếlefjperddiugi hớjlqe hớjlqeebiqi,“Hôuhmmm nay mớjlqei bắhuwit đmynuxoedu làntme ngàntmey thứsbkl ba thôuhmmi, còdzunn chưperda tớjlqei buổoajti tốwaibi đmynuâmynuu.”

uhmm Nhâmynun Vũific bấkwkrt đmynuhuwic dĩfotr, đmynuàntmenh nóebiqi:“Bệxwrl hạqoit ngàntmey đmynuêrbwmm mệxwrlt nhọmdhrc, đmynunoabu phảhabri ra quyếlefjt đmynukajnnh rấkwkrt nhiềnoabu đmynuqoiti sựlefj, nay đmynuãakip đmynui ra ngoàntmei vàntmei ngàntmey rồznxfi, chỉsbkl sợmstj kia tấkwkru chưperdơrzodng đmynuãakip chấkwkrt thàntmenh núfbzyi. Nếlefju làntme bởhuwii vậqyjqy màntme bịkajn đmynuáxwrlm ngôuhmmn quan giáxwrln quan làntmem om sòdzunm, vậqyjqy do thầxoedn thấkwkrt tráxwrlch a bệxwrl hạqoit.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.