Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 389 : Sống ở hoàng cung -- phải cáo!04

    trước sau   
Hoàcmxsng Phủkovc Giớmphvi mộzujtt lờllwgi nóycfpi ra, mọpasni ngưkpthllwgi đpasncbhru nhìczntn nàcmxsng chuyêuuskn chúzmbj khôgsxcng chuyểcsfvn mắihwht, khôgsxcng rõlstx hắihwhn tạeblei sao lạeblei cóycfpcmxsnh đpasnzujtng khôgsxcng thứbnhic thờllwgi nhưkpth vậkovcy chứbnhi.

ycfp mấmnbdy ngưkpthllwgi dáauapm so vớmphvi Tôgsxc Mạeblet?

Hiệlstxn tạeblei nàcmxsng ta chíxemcnh làcmxs ngưkpthllwgi tâtqsrm phúzmbjc trưkpthmphvc mặiqpkt hoàcmxsng thưkpthmnbdng.

cmxsng ta cũwnhwng làcmxs cao đpasnpbmm củkovca Triệlstxu tiêuuskn sinh.

cmxsng lạeblei làcmxs ngưkpthllwgi đpasnãrhnz nhìczntn qua làcmxs khôgsxcng quêuuskn, tiểcsfvu thiêuuskn tàcmxsi thôgsxcng minh khóycfp gặiqpkp.

Chẳuphvng lẽcegx hắihwhn muốzujtn so bìcznt sứbnhic lựiyqnc vớmphvi nàcmxsng? Thi đpasnáauapnh nhau? Thi bắihwhn cung?


Mọpasni ngưkpthllwgi hiểcsfvu ra rồpbmmi, nghĩuusk hắihwhn nhấmnbdt đpasncegxnh làcmxs nhưkpth thếptis.

Thi đpasnmnbdu sứbnhic lựiyqnc vớmphvi nữoqlg nhi cònccjn tíxemcnh làcmxs hảfhico háauapn gìcznt nữoqlga?

Hoàcmxsng Phủkovc Giớmphvi từpwqh trong áauapnh mắihwht mọpasni ngưkpthllwgi thấmnbdy đpasnưkpthmnbdc mộzujtt thôgsxcng tin nhưkpth thếptis, gưkpthơzujtng mặiqpkt bầbhwzu bĩuusknh trắihwhng trẻiyqno củkovca hắihwhn ngưkpthmnbdng đpasnndfz bừpwqhng, cơzujt hồpbmm cứbnhing họpasnng ,“Cáauapc ngưkpthơzujti, cáauapc ngưkpthơzujti...... Cáauapc ngưkpthơzujti hơzujti quáauap đpasnáauapng. Ta chưkptha cóycfpycfpi đpasnáauapnh nhau vớmphvi nàcmxsng ta.”

Mọpasni ngưkpthllwgi a mộzujtt tiếptisng, lậkovcp tứbnhic lạeblei bắihwht đpasnbhwzu đpasnpasnc sáauapch.

cmxsi têuuskn tiểcsfvu nam tửqsle, ghéroahauapt vàcmxso nhau, hìczntczntkpthllwgi,“Đknivếptisn đpasniqpkt cưkpthmnbdc đpasni, cưkpthmnbdc ai thắihwhng!”

Bọpasnn họpasn bắihwht đpasnbhwzu lấmnbdy tiềcbhrn đpasniqpkt cưkpthmnbdc, hoặiqpkc làcmxs tháauapo xuốzujtng vàcmxsi thứbnhi nhưkpth ngọpasnc bộzujti, kim khóycfpa đpasncsfv đpasniqpkt cưkpthmnbdc.

Phíxemca bắihwhc làcmxs nhóycfpm nữoqlgcmxsi tửqslewnhwng nóycfpng lònccjng muốzujtn tỷolrv thíxemc.

Hoàcmxsng Phủkovc Kha bởxemci vìczntgsxc Mạeblet đpasnãrhnz giúzmbjp bọpasnn hắihwhn tranh thủkovc khôgsxcng cầbhwzn phảfhici họpasnc cảfhic mộzujtt ngàcmxsy, cònccjn cóycfp nửqslea ngàcmxsy thờllwgi gian đpasncsfv chơzujti, tuy rằmnbdng khôgsxcng thíxemcch nàcmxsng, nhưkpthng cũwnhwng khôgsxcng cóycfp cháauapn ghéroaht nhưkpthwnhw nữoqlga.

Lạeblei hơzujtn nữoqlga nàcmxsng làcmxs nữoqlgcmxsi tửqsle, Hoàcmxsng Phủkovc Giớmphvi từpwqh lầbhwzn trưkpthmphvc cùfqkbng Tôgsxc Mạeblet tỷolrv thíxemc bắihwhn cung cứbnhi luôgsxcn lảfhici nhảfhici Tôgsxc Mạeblet, làcmxsm cho nàcmxsng phảfhicn cảfhicm. Cho nêuuskn, hiệlstxn tạeblei nàcmxsng rấmnbdt mong cho Tôgsxc Mạeblet thắihwhng, hạeble nhuệlstx khíxemc củkovca Hoàcmxsng Phủkovc Giớmphvi, miễiqpkn cho hắihwhn luôgsxcn khi dễiqpkcmxsng.

gsxc Mạeblet hơzujti cưkpthllwgi nhìczntn hắihwhn,“Ngưkpthơzujti nóycfpi đpasni, muốzujtn so tàcmxsi cáauapi gìcznt?”

Đknivpasnc sáauapch, bắihwhn cung hắihwhn cũwnhwng khôgsxcng phảfhici làcmxs đpasnzujti thủkovc củkovca mìczntnh.

Thi cáauapi kháauapc làcmxsauapi gìcznt?

Hoàcmxsng Phủkovc Giớmphvi cưkpthllwgi hắihwhc hắihwhc gian manh,“Thi cưkpthhsnli ngựiyqna cùfqkbng trègejvo câtqsry.”


gsxc Mạeblet cảfhic kinh, tiểcsfvu tửqsle đpasnáauapng chếptist nàcmxsy, làcmxsm sao biếptist nàcmxsng khôgsxcng biếptist cưkpthhsnli ngựiyqna, khôgsxcng biếptist trègejvo câtqsry ?

Tuy rằmnbdng kiếptisp trưkpthmphvc nàcmxsng đpasncbhru đpasnãrhnz biếptist, nhưkpthng kiếptisp nàcmxsy đpasnbhwzu óycfpc biếptist thâtqsrn thểcsfv lạeblei khôgsxcng biếptist.

Thâtqsrn thểcsfv rấmnbdt nhỏndfzroah yếptisu ớmphvt, rấmnbdt nhiềcbhru đpasnzujtng táauapc làcmxsm khôgsxcng đpasnưkpthmnbdc.

Hoàcmxsng Phủkovc Giớmphvi thấmnbdy nàcmxsng do dựiyqn, đpasnihwhc ýmxtokpthllwgi, cao ngạebleo nhìczntn nàcmxsng, cao ngạebleo nhếptisch môgsxci, đpasni đpasnếptisn bêuuskn ngưkpthllwgi nàcmxsng thấmnbdp giọpasnng nóycfpi:“Ngưkpthơzujti nếptisu bạeblei trong tay ta, vềcbhr sau phảfhici ngồpbmmi cùfqkbng bàcmxsn vớmphvi ta, nghe lờllwgi ta .”

gsxc Mạeblet nghe thấmnbdy hắihwhn đpasncbhr ra mộzujtt cáauapi yêuusku cầbhwzu nhưkpth vậkovcy, quảfhic thựiyqnc làcmxs hếptist chỗmnbdycfpi rồpbmmi.

cmxsng hừpwqh mộzujtt tiếptisng, nhưkpthmphvng màcmxsy nóycfpi,“Ai sợmnbd ai, thi thìcznt thi!”

Hoàcmxsng Phủkovc Giớmphvi kêuusku mộzujtt tiếptisng, lộzujtn nhàcmxso mấmnbdy cáauapi, hắihwhn tậkovcp võlstxwnhwng ba năktdam rồpbmmi, cưkpthhsnli ngựiyqna trègejvo câtqsry kia dễiqpk nhưkpthzujtm bữoqlga.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.