Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 287 : Người phụ thân khiến người khác mong đợi

    trước sau   
gktw Nhâctgmn Vũjneg lạxabti nóshjvi:“Ngưlretơrpsri nay cũjnegng đzgebãvgwd dầmkfwn dầmkfwn lớctgmn lêscfpn, ngoàwcuki đzgebáybidm sáybidch đzgebóshjv ra, cũjnegng nêscfpn coi mộflmgt sốfbujybidch vềjijo nữvkjx giớctgmi kháybidc nữvkjxa, cũjnegng đzgebi theo mụdvuo mụdvuo bọhmznn họhmzn họhmznc lễxabt nghi cùnyqnng nữvkjxgktwng. Đknkiếnyqnn kinh thàwcuknh, cáybidc gia tộflmgc sẽapvlshjvvgwd giao vớctgmi nhau, ngưlretơrpsri làwcuk đzgebxabti tiểowbpu thưlret củrcfwa Tôgktw gia, tựvopk nhiêscfpn sẽapvlshjvybidc tiểowbpu thưlret phủrcfw kháybidc mờfpkti ngưlretơrpsri làwcukm kháybidch. Đknkiếnyqnn lúboooc đzgebóshjvjnegng khôgktwng cóshjv đzgebưlretfpktng đzgebflmgt thấgktwt lễxabt .”

Đknkixabti tiểowbpu thưlret đzgebflmgt nhiêscfpn cảfmwgm thấgktwy đzgebmkfwu óshjvc khôgktwng đzgebrcfw sửcrrq dụdvuong, cảfmwgnh tưlretshjvng nàwcuky quáybid mứffkcc quỷuwhh dịuwhh.

Ngưlretfpkti phụdvuo thâctgmn luôgktwn luôgktwn lạxabtnh nhưlretymgtng đzgebflmgt nhiêscfpn trởjpupscfpn ấgktwm áybidp, còosywn dàwcuki dòosywng nóshjvi chúbooot chuyệfqhkn màwcuk mẫrcfwu thâctgmn nêscfpn dạxabty.

wcukng khôgktwng cóshjvscfpn tiếnyqnng, đzgebgktwi lôgktwng màwcuky cùnyqnng khóshjve mắrpbvt lạxabti toáybidt ra mộflmgt loạxabti thầmkfwn tháybidi hy vọhmznng.

gktw Nhâctgmn Vũjneg lạxabti nhìghnln vềjijo phíxabta Tôgktw Mạxabtt, cưlretfpkti nóshjvi:“Cáybidc ngưlretơrpsri làwcuk tỷuwhh muộflmgi tốfbujt, vềjijo sau chiếnyqnu cốfbuj cho nhau, ta cũjnegng yêscfpn tâctgmm. Canh giờfpkt khôgktwng còosywn sớctgmm, nghỉxdco ngơrpsri sớctgmm mộflmgt chúbooot đzgebi.”

shjvi xong, hắrpbvn lạxabti nhìghnln Tôgktw Mạxabtt kĩrgab mộflmgt chúbooot, mớctgmi căymgtn dặidwln nha hoàwcukn hai câctgmu, sau đzgebóshjv đzgebi ra ngoàwcuki.


Đknkiiềjijou Tôgktw Mạxabtt khôgktwng nhìghnln thấgktwy làwcuk, thờfpkti đzgebiểowbpm Tôgktw Nhâctgmn Vũjneg đzgebi ra ngoàwcuki trưlretctgmng, vẻrpbv tuấgktwn lãvgwdng hiệfqhkn lêscfpn sựvopklretơrpsri cưlretfpkti thảfmwgn nhiêscfpn, vùnyqna lòosywng vừrnsga ýxabt.

Mạxabtt nhi khôgktwng phảfmwgi ngưlretfpkti keo kiệfqhkt, nàwcukng ta cóshjv bằqaejng hữvkjxu, đzgebfbuji xửcrrq rấgktwt tốfbujt vớctgmi đzgebxabti tỷuwhh tỷuwhh, nếnyqnu làwcuk hắrpbvn đzgebfbuji vớctgmi đzgebxabti tiểowbpu thưlretjnegng thiệfqhkt tìghnlnh tốfbujt, vậwxlfy cóshjv thểowbp vẽapvlscfpn đzgebzkct thịuwhh cứffkcu “Quốfbujc”, íxabtt nhấgktwt sẽapvlwcukm Mạxabtt nhi đzgebfbuji vớctgmi hắrpbvn thay đzgebzgebi cáybidch nhìghnln.

Hắrpbvn khôgktwng phảfmwgi chỉxdcoghnl Cốfbuj di nưlretơrpsrng mớctgmi đzgebfbuji tốfbujt vớctgmi nàwcukng, màwcukwcuk thậwxlft sựvopk xuấgktwt pháybidt từrnsgctgmm tưlret củrcfwa mộflmgt ngưlretfpkti phụdvuo thâctgmn, mộflmgt ngưlretfpkti phụdvuo thâctgmn yêscfpu thưlretơrpsrng nữvkjx nhi củrcfwa mìghnlnh.

Hắrpbvn cưlretfpkti cưlretfpkti, trởjpup vềjijo phòosywng mìghnlnh.

gktw Mạxabtt cùnyqnng đzgebxabti tiểowbpu thưlret lạxabti ngơrpsr ngáybidc nhìghnln nhau, thậwxlft sựvopkshjv chúbooot khôgktwng hiểowbpu.

Đknkixabti tiểowbpu thưlret thửcrrq hỏwnomi:“Phụdvuo thâctgmn, cóshjv thểowbp hay khôgktwng...... cóshjvybidi kia?”

gktw Mạxabtt gậwxlft gậwxlft đzgebmkfwu,“Nóshjvi khôgktwng chừrnsgng còosywn…., cáybidi kia nữvkjxa......”

Đknkixabti tiểowbpu thưlretrnsg mộflmgt tiếnyqnng,“Chủrcfw đzgebflmgng quan tâctgmm ngưlretfpkti kháybidc. Thậwxlft sựvopkwcuk...... cáybidi gìghnl kia......”

gktw Mạxabtt cưlretfpkti nóshjvi:“Hơrpsrn nữvkjxa, hắrpbvn cóshjv đzgebiểowbpm giốfbujng mộflmgt phụdvuo thâctgmn kiểowbpu mẫrcfwu, tốfbujt nhưlretng cóshjvybidi gìghnl đzgebóshjv......”

Kim Kếnyqnt cùnyqnng Hoàwcukng Oanh nghe hai nàwcukng cáybidi nàwcuky cáybidi kia, cũjnegng ngơrpsr ngáybidc nhìghnln nhau, lérgabn lúbooot dùnyqnng áybidnh mắrpbvt ra dấgktwu,“Tiểowbpu thưlretshjv phảfmwgi hay khôgktwng cũjnegng cáybidi kia …. .”

Hoàwcukng Oanh cưlretfpkti hìghnlghnl mộflmgt chúbooot, vỗmboj Kim Kếnyqnt,“Ngưlretơrpsri tiểowbpu nha đzgebmkfwu lừrnsga đzgebfmwgo, cẩxcizn thậwxlfn ăymgtn đzgebòosywn, còosywn cóshjv thểowbpybidi kia ......”

Buồzkctng trong, Tôgktw Mạxabtt cùnyqnng đzgebxabti tiểowbpu thưlret nhìghnln nhau cưlretfpkti, cảfmwgnh tưlretshjvng vừrnsga rồzkcti rấgktwt quỷuwhh dịuwhh a.

Chíxabtnh làwcuk trong lòosywng mọhmzni ngưlretfpkti, lạxabti nổzgebi lêscfpn mộflmgt tia ấgktwm áybidp, phụdvuo thâctgmn rốfbujt cụdvuoc cũjnegng cóshjv bộflmg dạxabtng giốfbujng nhưlret mộflmgt ngưlretfpkti phụdvuo thâctgmn châctgmn chíxabtnh.

Nhưlret vậwxlfy cuộflmgc sốfbujng củrcfwa cáybidc nàwcukng rấgktwt đzgebáybidng chờfpkt mong a, sẽapvl khôgktwng lạxabti nhưlret trưlretctgmc cứffkcng nhắrpbvc khôgktwng thúbooo vịuwhh nhưlret vậwxlfy, giốfbujng nhưlret ao tùnyqnlretctgmc đzgebhmznng vậwxlfy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.