Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi
Chương 287 : Người phụ thân khiến người khác mong đợi
Tôgktw Nhâctgm n Vũjneg lạxabt i
nóshjv i:“Ngưlret ơrpsr i nay cũjneg ng đzgeb ãvgwd dầmkfw n dầmkfw n lớctgm n lêscfp n, ngoàwcuk i đzgeb áybid m sáybid ch đzgeb óshjv ra, cũjneg ng nêscfp n
coi mộflmg t sốfbuj sáybid ch vềjijo nữvkjx giớctgm i kháybid c nữvkjx a, cũjneg ng đzgeb i theo mụdvuo mụdvuo bọhmzn n họhmzn họhmzn c lễxabt
nghi cùnyqn ng nữvkjx côgktw ng. Đknki ếnyqn n kinh thàwcuk nh, cáybid c gia tộflmg c sẽapvl cóshjv xãvgwd giao vớctgm i nhau,
ngưlret ơrpsr i làwcuk đzgeb ạxabt i tiểowbp u thưlret củrcfw a Tôgktw gia, tựvopk nhiêscfp n sẽapvl cóshjv cáybid c tiểowbp u thưlret phủrcfw kháybid c
mờfpkt i ngưlret ơrpsr i làwcuk m kháybid ch. Đknki ếnyqn n lúbooo c đzgeb óshjv cũjneg ng khôgktw ng cóshjv đzgeb ưlret ờfpkt ng đzgeb ộflmg t thấgktw t lễxabt .”
Đknki ạxabt i tiểowbp u thưlret đzgeb ộflmg t nhiêscfp n cảfmwg m thấgktw y đzgeb ầmkfw u óshjv c khôgktw ng đzgeb ủrcfw sửcrrq dụdvuo ng, cảfmwg nh tưlret ợshjv ng nàwcuk y quáybid mứffkc c quỷuwhh dịuwhh .
Ngưlret ờfpkt i phụdvuo thâctgm n luôgktw n luôgktw n lạxabt nh nhưlret băymgt ng đzgeb ộflmg t nhiêscfp n trởjpup nêscfp n ấgktw m áybid p, còosyw n dàwcuk i dòosyw ng nóshjv i chúbooo t chuyệfqhk n màwcuk mẫrcfw u thâctgm n nêscfp n dạxabt y.
Nàwcuk ng khôgktw ng cóshjv lêscfp n tiếnyqn ng, đzgeb uôgktw i lôgktw ng màwcuk y cùnyqn ng khóshjv e mắrpbv t lạxabt i toáybid t ra mộflmg t loạxabt i thầmkfw n tháybid i hy vọhmzn ng.
Tôgktw Nhâctgm n Vũjneg lạxabt i nhìghnl n vềjijo phíxabt a Tôgktw Mạxabt t, cưlret ờfpkt i nóshjv i:“Cáybid c ngưlret ơrpsr i làwcuk tỷuwhh muộflmg i tốfbuj t, vềjijo sau chiếnyqn u cốfbuj cho nhau, ta cũjneg ng yêscfp n tâctgm m. Canh giờfpkt khôgktw ng còosyw n sớctgm m, nghỉxdco
ngơrpsr i sớctgm m mộflmg t chúbooo t đzgeb i.”
Nóshjv i xong, hắrpbv n lạxabt i nhìghnl n Tôgktw Mạxabt t kĩrgab mộflmg t chúbooo t, mớctgm i căymgt n dặidwl n nha hoàwcuk n hai câctgm u, sau đzgeb óshjv đzgeb i ra ngoàwcuk i.
Đknki iềjijo u Tôgktw Mạxabt t khôgktw ng nhìghnl n thấgktw y làwcuk , thờfpkt i đzgeb iểowbp m Tôgktw Nhâctgm n Vũjneg đzgeb i ra ngoàwcuk i trưlret ớctgm ng, vẻrpbv
tuấgktw n lãvgwd ng hiệfqhk n lêscfp n sựvopk tưlret ơrpsr i cưlret ờfpkt i thảfmwg n nhiêscfp n, vùnyqn a lòosyw ng vừrnsg a ýxabt .
Mạxabt t
nhi khôgktw ng phảfmwg i ngưlret ờfpkt i keo kiệfqhk t, nàwcuk ng ta cóshjv bằqaej ng hữvkjx u, đzgeb ốfbuj i xửcrrq rấgktw t tốfbuj t vớctgm i
đzgeb ạxabt i tỷuwhh tỷuwhh , nếnyqn u làwcuk hắrpbv n đzgeb ốfbuj i vớctgm i đzgeb ạxabt i tiểowbp u thưlret cũjneg ng thiệfqhk t tìghnl nh tốfbuj t, vậwxlf y cóshjv
thểowbp vẽapvl lêscfp n đzgeb ồzkct thịuwhh cứffkc u “Quốfbuj c”, íxabt t nhấgktw t sẽapvl làwcuk m Mạxabt t nhi đzgeb ốfbuj i vớctgm i hắrpbv n thay
đzgeb ổzgeb i cáybid ch nhìghnl n.
Hắrpbv n khôgktw ng phảfmwg i chỉxdco vìghnl Cốfbuj di nưlret ơrpsr ng mớctgm i đzgeb ốfbuj i tốfbuj t vớctgm i
nàwcuk ng, màwcuk làwcuk thậwxlf t sựvopk xuấgktw t pháybid t từrnsg tâctgm m tưlret củrcfw a mộflmg t ngưlret ờfpkt i phụdvuo thâctgm n, mộflmg t
ngưlret ờfpkt i phụdvuo thâctgm n yêscfp u thưlret ơrpsr ng nữvkjx nhi củrcfw a mìghnl nh.
Hắrpbv n cưlret ờfpkt i cưlret ờfpkt i, trởjpup vềjijo phòosyw ng mìghnl nh.
Tôgktw Mạxabt t cùnyqn ng đzgeb ạxabt i tiểowbp u thưlret lạxabt i ngơrpsr ngáybid c nhìghnl n nhau, thậwxlf t sựvopk cóshjv chúbooo t khôgktw ng hiểowbp u.
Đknki ạxabt i tiểowbp u thưlret thửcrrq hỏwnom i:“Phụdvuo thâctgm n, cóshjv thểowbp hay khôgktw ng...... cóshjv cáybid i kia?”
Tôgktw Mạxabt t gậwxlf t gậwxlf t đzgeb ầmkfw u,“Nóshjv i khôgktw ng chừrnsg ng còosyw n…., cáybid i kia nữvkjx a......”
Đknki ạxabt i tiểowbp u thưlret ừrnsg mộflmg t tiếnyqn ng,“Chủrcfw đzgeb ộflmg ng quan tâctgm m ngưlret ờfpkt i kháybid c. Thậwxlf t sựvopk làwcuk ...... cáybid i gìghnl kia......”
Tôgktw Mạxabt t cưlret ờfpkt i nóshjv i:“Hơrpsr n nữvkjx a, hắrpbv n cóshjv đzgeb iểowbp m giốfbuj ng mộflmg t phụdvuo thâctgm n kiểowbp u mẫrcfw u, tốfbuj t nhưlret ng cóshjv cáybid i gìghnl đzgeb óshjv ......”
Kim Kếnyqn t cùnyqn ng Hoàwcuk ng Oanh nghe hai nàwcuk ng cáybid i nàwcuk y cáybid i kia, cũjneg ng ngơrpsr ngáybid c nhìghnl n
nhau, lérgab n lúbooo t dùnyqn ng áybid nh mắrpbv t ra dấgktw u,“Tiểowbp u thưlret cóshjv phảfmwg i hay khôgktw ng cũjneg ng cáybid i
kia …. .”
Hoàwcuk ng Oanh cưlret ờfpkt i hìghnl hìghnl mộflmg t chúbooo t, vỗmboj Kim Kếnyqn t,“Ngưlret ơrpsr i tiểowbp u nha đzgeb ầmkfw u lừrnsg a đzgeb ảfmwg o, cẩxciz n thậwxlf n ăymgt n đzgeb òosyw n, còosyw n cóshjv thểowbp cáybid i kia ......”
Buồzkct ng trong, Tôgktw Mạxabt t cùnyqn ng đzgeb ạxabt i tiểowbp u thưlret nhìghnl n nhau cưlret ờfpkt i, cảfmwg nh tưlret ợshjv ng vừrnsg a rồzkct i rấgktw t quỷuwhh dịuwhh a.
Chíxabt nh làwcuk trong lòosyw ng mọhmzn i ngưlret ờfpkt i, lạxabt i nổzgeb i lêscfp n mộflmg t tia ấgktw m áybid p, phụdvuo thâctgm n rốfbuj t cụdvuo c
cũjneg ng cóshjv bộflmg dạxabt ng giốfbuj ng nhưlret mộflmg t ngưlret ờfpkt i phụdvuo thâctgm n châctgm n chíxabt nh.
Nhưlret vậwxlf y
cuộflmg c sốfbuj ng củrcfw a cáybid c nàwcuk ng rấgktw t đzgeb áybid ng chờfpkt mong a, sẽapvl khôgktw ng lạxabt i nhưlret trưlret ớctgm c cứffkc ng
nhắrpbv c khôgktw ng thúbooo vịuwhh nhưlret vậwxlf y, giốfbuj ng nhưlret ao tùnyqn nưlret ớctgm c đzgeb ọhmzn ng vậwxlf y.
Đ
Ngư
Nà
Tô
Nó
Đ
Mạ
Hắ
Hắ
Tô
Đ
Tô
Đ
Tô
Kim Kế
Hoà
Buồ
Chí
Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.