Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi
Chương 280 : Muốn vu oan nàng, không có cửa đâu!
Lãqjij o phu nhâpcip n cho
ngưteew ờncga i cầnwpw m khăxtxh n lôrnvz ng đrnay ếdbvf n, đrnay em Tôrnvz Hinh Nhi ôrnvz m vàuyqj o khoang thuyềteew n, cũteew ng bảpbov o
ngưteew ờncga i ta ngừewrp ng hándpd t híuyqj khúqtlr c, kêsxtb u đrnay ạtznm i phu tiếdbvf n lêsxtb n chẩeceg n trịdlxp cho Tôrnvz Hinh
Nhi.
Bậncga n bịdlxp u mộjtir t hồdfiu i xong xuôrnvz i, bởbfzq i vìgkye làuyqj cuốancb i thándpd ng tándpd m, nưteew ớgeqm c
dưteew ớgeqm i sôrnvz ng lạtznm nh lẽvmpt o, Tôrnvz Hinh Nhi cóqngi chúqtlr t cảpbov m lạtznm nh, đrnay ạtznm i phu kêsxtb đrnay ơuhsc n, còpmwx n
cho cảpbov loạtznm i thuốancb c giảpbov i nhiệimuh t trándpd nh bịdlxp sốancb t.
Lãqjij o phu nhâpcip n nhìgkye n Tôrnvz Mạtznm t liếdbvf c mắpsin t mộjtir t cándpd i, hỏrnvz i Tôrnvz Hinh Nhi,“Rốancb t cuộjtir c sao lạtznm i thếdbvf nàuyqj y?”
Tôrnvz Hinh Nhi cắpsin n môrnvz i khôrnvz ng nóqngi i lờncga i nàuyqj o,“Khôrnvz ng, khôrnvz ng cóqngi việimuh c gìgkye .”
Nàuyqj ng ta khôrnvz ng nóqngi i Tôrnvz Mạtznm t đrnay ưteew ơuhsc ng nhiêsxtb n cũteew ng khôrnvz ng mởbfzq miệimuh ng.
Nếdbvf u chíuyqj nh mìgkye nh làuyqj tiểpcip u thưteew củgeqm a Tôrnvz gia, lãqjij o phu nhâpcip n khảpbov năxtxh ng muốancb n sửgeqm a trịdlxp mìgkye nh , đrnay ándpd ng tiếdbvf c, hiệimuh n nay mìgkye nh khôrnvz ng phảpbov i.
Bêsxtb n trêsxtb n còpmwx n cóqngi Tĩjzql nh thiếdbvf u gia kia.
Đdxtd ưteew ơuhsc ng nhiêsxtb n, lãqjij o phu nhâpcip n nếdbvf u coi nàuyqj ng làuyqj cóqngi ýdfiu đrnay ịdlxp nh giếdbvf t ngưteew ờncga i ra làuyqj m líuyqj do,
đrnay em nàuyqj ng giam cầnwpw m lạtznm i, giao cho nha môrnvz n, cũteew ng đrnay úqtlr ng làuyqj mộjtir t chiêsxtb u quándpd ándpd c
đrnay ộjtir c đrnay i.
Đdxtd ándpd ng tiếdbvf c, chẳdxtd ng lẽvmpt nàuyqj ng sẽvmpt ngồdfiu i chờncga chếdbvf t sao?
Tôrnvz Mạtznm t thảpbov n nhiêsxtb n cưteew ờncga i, chờncga xem Tôrnvz Hinh Nhi muốancb n diễurko n tròpmwx nhưteew thếdbvf nàuyqj o.
Loạtznm i kỹancb xảpbov o hãqjij m hạtznm i ngưteew ờncga i khándpd c kiểpcip u nàuyqj y, mấancb y chiêsxtb u đrnay ơuhsc n giảpbov n nhưteew vậncga y, nàuyqj ng
liếdbvf c mắpsin t mộjtir t cándpd i cóqngi thểpcip khándpd m phándpd ra, lãqjij o phu nhâpcip n sao lạtznm i khôrnvz ng biếdbvf t?
Bấancb t quándpd làuyqj muốancb n tìgkye m kẻzvtp thếdbvf mạtznm ng đrnay ếdbvf n giándpd o huấancb n chíuyqj nh mìgkye nh mộjtir t chúqtlr t thôrnvz i.
Lúqtlr c nàuyqj y nha hoàuyqj n củgeqm a tam tiểpcip u thưteew gọluzv i làuyqj Minh Tâpcip m nóqngi i:“Lãqjij o phu nhâpcip n, tam
tiểpcip u thưteew nóqngi i muốancb n đrnay i tìgkye m ngũteew tiểpcip u thưteew xin lỗgkye i, nôrnvz tỳqctb muốancb n đrnay i cùeifq ng, nhưteew ng tam tiểpcip u thưteew nóqngi i đrnay i nhiềteew u ngưteew ờncga i sợancb khôrnvz ng hay, sẽvmpt ngạtznm i ngầnwpw n.”
Tôrnvz Mạtznm t cưteew ờncga i lạtznm nh, Minh Nguyệimuh t, Minh Tâpcip m đrnay ềteew u làuyqj nha hoàuyqj n lãqjij o phu nhâpcip n mang đrnay ếdbvf n, phâpcip n cho cándpd c tiểpcip u thưteew sai khiếdbvf n.
Vưteew ơuhsc ng phu nhâpcip n kêsxtb u Vưteew ơuhsc ng Minh Lan, bọluzv n hạtznm nhâpcip n nha hoàuyqj n làuyqj khôrnvz ng thểpcip kêsxtb u chữmgvc
Minh nàuyqj y, nhưteew ng lãqjij o phu nhâpcip n lạtznm i đrnay ểpcip nha hoàuyqj n kêsxtb u têsxtb n đrnay óqngi , cóqngi thểpcip thấancb y
đrnay ưteew ợancb c......
Lãqjij o phu nhâpcip n nhìgkye n vềteew phíuyqj a Tôrnvz Mạtznm t,“Ngũteew nha đrnay ầnwpw u, sao lạtznm i thếdbvf nàuyqj y?”
Tôrnvz Mạtznm t nhìgkye n lãqjij o phu nhâpcip n cóqngi bộjtir dạtznm ng đrnay em nàuyqj ng coi nhưteew nữmgvc nhi củgeqm a thêsxtb thiếdbvf p trong Tôrnvz gia sinh ra đrnay ểpcip vặhobc n hỏrnvz i, rấancb t muồdfiu n buồdfiu n nôrnvz n a.
Nàuyqj ng thảpbov n nhiêsxtb n nóqngi i:“Lãqjij o phu nhâpcip n vẫancb n làuyqj hỏrnvz i tam tiểpcip u thưteew mộjtir t chúqtlr t đrnay i.”
Lãqjij o phu nhâpcip n nhìgkye n vềteew phíuyqj a nàuyqj ng ta, Tôrnvz Hinh Nhi khóqngi c nứvmpt c nởbfzq ,“Lãqjij o Tổewrp Mẫancb u,
ngàuyqj i, ngàuyqj i đrnay ừewrp ng hỏrnvz i. Đdxtd ềteew u do ta khôrnvz ng tốancb t. Làuyqj ta trưteew ớgeqm c kia quándpd xấancb u, làuyqj m
cho ngưteew ờncga i ta chándpd n ghérnay t. Ta vềteew sau nhấancb t đrnay ịdlxp nh sẽvmpt cảpbov i tàuyqj quy chándpd nh, làuyqj m lạtznm i từewrp đrnay ầnwpw u, làuyqj m cho mọluzv i ngưteew ờncga i sớgeqm m mộjtir t chúqtlr t nhậncga n ra sựancb thàuyqj nh tâpcip m hốancb i cảpbov i củgeqm a ta, mộjtir t lầnwpw n nữmgvc a chấancb p nhậncga n ta.”
Ngụuhsc ýdfiu chíuyqj nh làuyqj Tôrnvz Mạtznm t chándpd n ghérnay t nàuyqj ng ta, khôrnvz ng tiếdbvf p nhậncga n nàuyqj ng ta, đrnay em nàuyqj ng ta đrnay ẩeceg y xuốancb ng sôrnvz ng ?
Tôrnvz Mạtznm t thoảpbov i mándpd i liếdbvf c nàuyqj ng ta mộjtir t cándpd i, thảpbov n nhiêsxtb n nóqngi i:“Tam tỷqwup tỷqwup làuyqj tớgeqm i tìgkye m ta xin lỗgkye i ưteew ? Vậncga y tạtznm i sao lạtznm i khôrnvz ng lêsxtb n tiếdbvf ng?!”
Bậ
Lã
Tô
Nà
Nế
Bê
Đ
Đ
Tô
Loạ
Bấ
Lú
Tô
Vư
Lã
Tô
Nà
Lã
Ngụ
Tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.