Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 2066 : Nhạc Phong Nhi nhúng tay vào mộng hoàn toàn tan biến 1

    trước sau   
bsrkng liếibvbc Lưznbbu Hỏmamva mộuouot cáqbcfi, tạwctbi sao loạwctbi đoquidteju đoquiơyjein giảredan nhưznbb ngưznbbơyjeii cóyjei thểyinv nghĩnqnn thôepwwng?

Lan Nhưznbb khuyêylbjn Lưznbbu Hỏmamva: “Thâibvbn thểyinv ngưznbbơyjeii vừljsla đoquilwcm mộuouot chúzgmet, đoquiljslng nghĩnqnn nhiềtrayu nhưznbb vậcnyry, còyymfn nữqkewa, nhỏmamv giọubhpng mộuouot chúzgmet, đoquiyinv tiểyinvu thưznbb nghe thấgxyfy, nàbsrkng sẽredabsrkng khóyjei chịdolru hơyjein.”

Mấgxyfy ngàbsrky nay nàbsrkng cùinlcng tiểyinvu thưznbbyjei hồaskg nhưznbbxxhvnh vớbsrki bóyjeing, mặsawbc dùinlc mặsawbt ngoàbsrki tiểyinvu thưznbb khôepwwng nóyjeii, nhưznbbng lúzgmec ởsyejinlcng mộuouot chỗfblw, nàbsrkng nhìxxhvn ra tiểyinvu thưznbb rấgxyft đoquiau đoquibsrkn.

Lầdtejn đoquióyjei tiểyinvu thưznbb vẫubhpn còyymfn đoquiang vẽreda mộuouot bứepwwc tranh, Lan Nhưznbb nhìxxhvn trộuouom mộuouot chúzgmet, hìxxhvnh nhưznbbbsrkqbcfi cáqbcfnh tay, sợuijj tiểyinvu thưznbb đoquiau lòyymfng, nàbsrkng khôepwwng dáqbcfm nóyjeii.

Bứepwwc họubhpa kia cũhjvnng khôepwwng biếibvbt đoquii nơyjeii nàbsrko.

epww Mạwctbt khôepwwng nóyjeii cho bọubhpn hắubhpn làbsrk đoquiang lặsawbng lẽreda nghiêylbjn cứepwwu tay châibvbn giảreda, muốcydyn cho ngưznbbfykii làbsrkm sau đoquióyjei cho Lưznbbu Vâibvbn dùinlcng.

inlc sao cáqbcfnh tay Lưznbbu Vâibvbn cũhjvnng khôepwwng phảredai hoàbsrkn toàbsrkn bịdolr phếibvb, cóyjei mộuouot đoquioạwctbn vẫubhpn cóyjei tri giáqbcfc, chỉrxlr cầdtejn hắubhpn rèvhoun luyệudgwn, cóyjei thểyinv luyệudgwn đoquiưznbbuijjc tay châibvbn giảreda khôepwwng sai biệudgwt lắubhpm vớbsrki cáqbcfnh tay thậcnyrt.

Chỉrxlrbsrk vẫubhpn chưznbba hoàbsrkn toàbsrkn thàbsrknh thụoquic, nàbsrkng cũhjvnng khôepwwng tùinlcy tiệudgwn nóyjeii ra, tráqbcfnh cho càbsrkng hy vọubhpng thìxxhvbsrkng thấgxyft vọubhpng.

xxhvnh chịdolru đoquidolrng, dùinlc sao cũhjvnng hơyjein mấgxyfy ngưznbbfykii cùinlcng lo lắubhpng theo thìxxhv tốcydyt hơyjein.

Lan Nhưznbb đoquii tớbsrki ngoàbsrki cửxxhva nhìxxhvn mộuouot chúzgmet, tiểyinvu thưznbbinlcng thiếibvbu gia cùinlcng mấgxyfy ngưznbbfykii Vâibvbn Thiếibvbu Khanh nóyjeii chuyệudgwn phiếibvbm ởsyej trêylbjn sàbsrkn tàbsrku, nêylbjn khôepwwng nghe đoquiưznbbuijjc bọubhpn họubhpyjeii chuyệudgwn, nàbsrkng đoquióyjeing cửxxhva lạwctbi, giảredang cho Lưznbbu Hỏmamva: “Vâibvbn côepwwng tửxxhv phâibvbn phóyjei, ngưznbbơyjeii vàbsrk tỷamea tỷameaibvby giờfykiyymfn chưznbba thểyinvinlcng sứepwwc quáqbcf mứepwwc, íxtoft nhấgxyft phảredai nghỉrxlr ngơyjeii mộuouot đoquioạwctbn thờfykii gian mớbsrki đoquiưznbbuijjc, nếibvbu khôepwwng sẽreda tổvhtmn thưznbbơyjeing căuyhtn cốcydyt. Thâibvbn thểyinv củmadza ngưznbbfykii, khôepwwng phảredai khôepwwng đoquiyinv lạwctbi thưznbbơyjeing tíxtofch coi nhưznbb xong, chỉrxlrbsrk ngưznbbơyjeii khôepwwng thểyinv đoquiyinv tiểyinvu thưznbb lo lắubhpng vìxxhv ngưznbbơyjeii, nàbsrkng khẩzcrhn trưznbbơyjeing rồaskgi, phâibvbn phóyjei ta nhấgxyft đoquidolrnh phảredai nhìxxhvn chòyymfng chọubhpc cáqbcfc ngưznbbơyjeii, khôepwwng cho vậcnyrn côepwwng, khôepwwng đoquiưznbbuijjc nhúzgmec nhíxtofch, khôepwwng cho......”

“Tốcydyt lắubhpm, Tiểyinvu Nhưznbb muộuouoi tửxxhv, ngừljslng lạwctbi.” Lưznbbu Hỏmamva cảredam thấgxyfy nhứepwwc đoquidteju: “Chỉrxlrbsrk mấgxyfy ngàbsrky khôepwwng gặsawbp, ta cảredam thấgxyfy đoquiưznbbuijjc ngưznbbơyjeii thậcnyrt giốcydyng nhưznbb đoquiãngzj thàbsrknh ngưznbbfykii kháqbcfc. Còyymfn nữqkewa, cáqbcfi têylbjn Vâibvbn côepwwng tửxxhv đoquióyjeiyjeixxhv lợuijji hạwctbi sao? Nhìxxhvn từljslng ngưznbbfykii cáqbcfc ngưznbbơyjeii đoquitrayu tôepwwn thờfyki hắubhpn nhưznbb vậcnyry, màbsrk so vớbsrki thiếibvbu gia, kézcrhm xa.”

Lan Nhưznbb liếibvbc hắubhpn mộuouot cáqbcfi: “Ngưznbbơyjeii bớbsrkt nóyjeii nhảredam, Vâibvbn côepwwng tửxxhvbsrk âibvbn nhâibvbn cứepwwu mạwctbng củmadza chúzgmeng ta, tiểyinvu thưznbbinlcng thiếibvbu gia cũhjvnng tôepwwn kíxtofnh hắubhpn đoquigxyfy. Khôepwwng muốcydyn bịdolr A Líxtof tớbsrki xuốcydyng tay, ngưznbbơyjeii đoquiàbsrkng hoàbsrkng mộuouot chúzgmet.”

znbbu Hỏmamva bĩnqnnu môepwwi, hắubhpn xáqbcfc đoquidolrnh khôepwwng quen têylbjn Vâibvbn Thiếibvbu Khanh đoquióyjei, nhìxxhvn thìxxhv dịdolru dàbsrkng ưznbbu nhãngzj, trêylbjn thựdolrc tếibvb khôepwwng chừljslng tâibvbm đoquidolra giảredan giảredao, khi nhìxxhvn tiểyinvu thưznbb, áqbcfnh mắubhpt kia liềtrayn cóyjei đoquiiểyinvm khôepwwng ổvhtmn, biếibvbt mắubhpt ngưznbbơyjeii sáqbcfng, nhưznbbng cóyjei tấgxyft yếibvbu mỗfblwi lầdtejn thấgxyfy tiểyinvu thưznbb thìxxhv liềtrayn sáqbcfng mắubhpt lêylbjn nhưznbb thếibvb khôepwwng?

Thậcnyrt làbsrk ngưznbbfykii mùinlchjvnng biếibvbt hắubhpn khôepwwng cóyjei ýuijj tốcydyt, bọubhpn họubhp thưznbbơyjeing hạwctbi nêylbjn mớbsrki nóyjeii chuyệudgwn vớbsrki hắubhpn.

Thậcnyrt làbsrk quáqbcf mứepwwc!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.