Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 166 : Bị ghét bỏ đến cực độ

    trước sau   
dnmy Mạtivxt nhăkfxrn nhăkfxrn mũehxti, làwwtxm ra bộiynf đmmvzáulvjng yêkdlxu,“Đnkgvãhhbv biếjkyft, Tĩwnftnh Áotpoc Ma!”

Cốzeet ýtivxrisyo dàwwtxi âwuyqm cuốzeeti, hìkdlxkdlxulvjtivxi, chui ra khỏsreai xe ngựydyna.

wnftnh thiếjkyfu gia nhìkdlxn nàwwtxng áulvjnh mắyknat trởloxhkdlxn xa xưulvja sâwuyqu xa, ôdnmyn nhu yêkdlxn tĩwnftnh.

A Líwuok lậcockp tứrljic tiếjkyfn lêkdlxn thâwuyqn thủkfxr đmmvzem nàwwtxng ôdnmym xuốzeetng xe ngựydyna.

A Líwuok mặtxbac quầtivxn áulvjo bìkdlxnh thưulvjtivxng, giốzeetng tiêkdlxu chuẩxldnn củkfxra hạtivx nhâwuyqn, khôdnmyng giốzeetng bộiynf dạtivxng cóydyn tiềrcmvn.

Tuy rằpvexng cao lớhnbgn, nhưulvjng khíwuok thếjkyf giấwnftu phíwuoka trong, cũehxtng nhìkdlxn khôdnmyng ra bộiynf dạtivxng cóydynrfuydnmyng.


Nếjkyfu khôdnmyng lêkdlxn tiếjkyfng, sẽizarwwtxm cho ngưulvjtivxi ta xem nhẹdnmy sựydyn tồehxtn tạtivxi củkfxra hắyknan

Thủkfxry Muộiynfi cõrfuyng bọcwfdc quầtivxn áulvjo nhỏsrea củkfxra nàwwtxng, Hồehxtgpej Hồehxtng kérisyo tay Tôdnmy Mạtivxt, tòzeetzeet nhìkdlxn hai bêkdlxn vưulvjtivxn rau, tìkdlxnh thếjkyf, còzeetn cóydyn mấwnfty hốzeet phâwuyqn, đmmvzen tuyềrcmvn , thựydync dọcwfda ngưulvjtivxi.

dnmy Mạtivxt lạtivxi đmmvzang suy nghĩwnft chuyệgpgnn gìkdlx, trêkdlxn đmmvzưulvjtivxng vàwwtxo thôdnmyn ngưulvjtivxi dâwuyqn đmmvzi ra nhìkdlxn thấwnfty bọcwfdn họcwfd, rấwnftt làwwtxzeetzeet.

Trong đmmvzóydyndnmy Mạtivxt khíwuok chấwnftt rấwnftt thưulvjloxhng mắyknat, bộiynf dạtivxng lạtivxi phấwnftn đmmvzkdlxu ngọcwfdc màwwtxi , vừcocka thấwnfty chíwuoknh làwwtx thiêkdlxn kim tiểxldnu thưulvj củkfxra đmmvztivxi gia tộiynfc đmmvzi ra, khôdnmyng giốzeetng nhưulvj đmmvzrljia trẻloxh quêkdlxwwtxa.

Thủkfxry Muộiynfi kiêkdlxu ngạtivxo màwwtx ngẩxldnng đmmvztivxu, bưulvjhnbgc đmmvzi nhanh, đmmvzếjkyfn trưulvjhnbgc cửpxeta nhàwwtx, nàwwtxng hôdnmy lớhnbgn:“Cậcocku, mợtivx, Thủkfxry Muộiynfi đmmvzếjkyfn đmmvzâwuyqy.”

Sau mộiynft lúgpejc lâwuyqu, trong phòzeetng nghe tiếjkyfng bưulvjhnbgc châwuyqn đmmvzi ra củkfxra hai vợtivx chồehxtng, nam nhâwuyqn tráulvjng kiệgpgnn, mặtxbat đmmvzen, lỗywfmehxti rấwnftt lớhnbgn. ngưulvjtivxi phụhjzq nữsuni thấwnftp bérisy, da mặtxbat vàwwtxng, châwuyqn thôdnmy to, mộiynft đmmvzôdnmyi mắyknat hìkdlxnh tam giáulvjc.

Nam nhâwuyqn giọcwfdng ồehxtm ồehxtm ,“Ngưulvjơtxbai nhưulvj thếjkyfwwtxo lạtivxi tớhnbgi đmmvzâwuyqy?”

Mộiynft chúgpejt cũehxtng khôdnmyng nhiệgpgnt tìkdlxnh.

Hồehxtgpej Hồehxtng nhấwnftp míwuokm môdnmyi, mắyknat tốzeeti sầtivxm lạtivxi.

Thủkfxry Muộiynfi hãhhbvy còzeetn chưulvj hiểxldnu, vui mừcockng liềrcmvn thỉjhpunh an cậcocku mợtivx,“Ta vềrcmv sau ởloxh vớhnbgi cậcocku. Ta cóydyn khảfzcxkfxrng sốzeetng, khôdnmyng ăkfxrn khôdnmyng ngồehxti rồehxti .”

Mợtivx dậcockm châwuyqn, mộiynft tiếjkyfng thérisyt chóydyni tai,“Nhưulvj vậcocky sao đmmvzưulvjtivxc? Ngưulvjơtxbai cóydyn khảfzcxkfxrng làwwtxm việgpgnc gìkdlx?”

Lậcockp tứrljic thấwnfty đmmvzưulvjtivxc Tôdnmy Mạtivxt, còzeetn cóydyn A Líwuok đmmvzi theo, đmmvzrcmv phòzeetng nóydyni:“Cáulvjc ngưulvjơtxbai làwwtx ngưulvjtivxi nàwwtxo?”

Khôdnmyng phảfzcxi làwwtx Thủkfxry Muộiynfi bịhvlvulvjc ngưulvjơtxbai lừcocka nhịhvlv thúgpejc gia mang đmmvzi chứrlji.

A Líwuok tiếjkyfn lêkdlxn, hắyknan vốzeetn nghiêkdlxm túgpejc lạtivxnh lùwwtxng khôdnmyng nóydyni gìkdlx, nay cũehxtng chỉjhpu cứrljing rắyknan mộiynft câwuyqu,“Chúgpejng ta cóydyn chuyệgpgnn nóydyni cùwwtxng hai vịhvlv.”

Hai vợtivx chồehxtng trao đmmvzizari áulvjnh mắyknat cho nhau, nhìkdlxn Thủkfxry Muộiynfi nóydyni:“Ngưulvjơtxbai mang kháulvjch đmmvzếjkyfn Tâwuyqy Sưulvjơtxbang ốzeetc trưulvjhnbgc đmmvzi, đmmvztivxi láulvjt nữsunia biểxldnu ca củkfxra ngưulvjơtxbai trởloxh vềrcmvwwtxng ngưulvjơtxbai chơtxbai đmmvzùwwtxa.”

Bọcwfdn họcwfd mờtivxi A Líwuokwwtxo nhàwwtx chíwuoknh, Tôdnmy Mạtivxt cho Hồehxtgpej Hồehxtng cùwwtxng Thủkfxry Muộiynfi đmmvzi qua, nàwwtxng đmmvzi theo A Líwuokwwtxo nhàwwtx giữsunia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.