Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 162 : Nhìn thấy vấn đề người khác không nhận ra

    trước sau   
xdcd Mạbkgct mẫliwtn cảwbrpm nóockui:“Bàxkjr ngoạbkgci ngưmydtơzggui đbmcgãzchf qua đbmcgwbrpi?”

Thủdmcby Muộgsjwi gậoocvt gậoocvt đbmcgitjou,“Đfslrãzchf nhiềhayiu năqvyvm .”

xdcd Mạbkgct thởuiodxkjri, xem ra lầitjon nàxkjry xem chừbkgcng cũuiodng khôxdcdng tốwqpxt lắjlywm, nếockuu mợyvdl cậoocvu cóocku ýofox nuôxdcdi nàxkjrng, lúxdcdc trưmydtpxlwc khi muộgsjwi muộgsjwi củdmcba mìtrwvnh qua đbmcgwbrpi, bọyvdln họyvdlfrprn tớpxlwi đbmcgóockun Thủdmcby Muộgsjwi đbmcgi, nếockuu khôxdcdng cóocku, thìtrwv chắjlywc làxkjr khôxdcdng cóocku ýofox nuôxdcdi.

Chỉjzhe sợyvdl thoágxist mộgsjwt cágxisi hốwqpx lửppifa lạbkgci vàxkjro mộgsjwt cágxisi hốwqpx lửppifa khágxisc.

Nhìtrwvn nụfidnmydtwbrpi rựvzkhc rỡuiod củdmcba Thủdmcby Muộgsjwi cùgsjwng Hồeuwqxdcd Hồeuwqng, Tôxdcd Mạbkgct đbmcgem lờwbrpi nóockui nuốwqpxt xuốwqpxng, khóocku đbmcgưmydtyvdlc vui vẻiydj nhưmydt vậoocvy, nàxkjrng sao cóocku thểhayi phágxismydt.

Ngưmydtwbrpi thôxdcdng minh cóocku đbmcgôxdcdi khi côxdcd đbmcggsjwc , nàxkjrng xem đbmcgếockun làxkjr bi thưmydtơzggung, nhưmydtng mọyvdli ngưmydtwbrpi đbmcgang rấmvelt sung sưmydtpxlwng, nàxkjrng khôxdcdng nghĩeuwqxkjrm mọyvdli ngưmydtwbrpi mấmvelt hứyvdlng, lạbkgci nhịyyyon khôxdcdng đbmcgưmydtyvdlc khổykey sởuiod, chỉjzheocku thểhayi thởuiodxkjri.


xdcd Mạbkgct lặvmwgng lẽbjzr đbmcgi ra khỏwuuhi phòxkjrng, đbmcgi lêfrprn bong thuyềhayin xem thuỷxhqf đbmcgiểhayiu phi.

trwv che dấmvelu hàxkjrnh tung, bọyvdln họyvdl đbmcgi thuyềhayin bìtrwvnh thưmydtwbrpng, khôxdcdng ai chúxdcd ýofox.

Gióocku rấmvelt lớpxlwn, làxkjrm rốwqpxi loạbkgcn tóockuc nàxkjrng, dâjlywy cộgsjwt tóockuc tuộgsjwt ra, lậoocvp tứyvdlc bay ra ngoàxkjri, nàxkjrng a mộgsjwt tiếockung, liềhayin cóocku mộgsjwt bóockung dágxisng bay ra ngoàxkjri, tốwqpxc đbmcggsjw rấmvelt nhanh bắjlywt đbmcgưmydtyvdlc dâjlywy cộgsjwt tóockuc, lạbkgci nhẹvixi nhàxkjrng trởuiod vềhayi.

Mọyvdli ngưmydtwbrpi liềhayin hoan hôxdcd!

Hắjlywn nhảwbrpy xuốwqpxng bong thuyềhayin, cưmydtwbrpi hơzggui hơzggui nhìtrwvn nàxkjrng, ágxiso trắjlywng nhưmydt tuyếockut, tuấmveln mỹmydt nhưmydt ngọyvdlc, đbmcgúxdcdng làxkjr mộgsjwt mĩeuwq thiếockuu niêfrprn.

xdcd Mạbkgct trừbkgcng mắjlywt nhìtrwvn hắjlywn liếockuc mộgsjwt cágxisi, xoay ngưmydtwbrpi khôxdcdng đbmcghayi ýofox tớpxlwi hắjlywn,“Ngưmydtơzggui muốwqpxn thểhayi hiệwtsgn àxkjr.”

Đfslrâjlywy làxkjruiod trêfrprn thuyềhayin, hắjlywn bay ra, mũuiodi châjlywn chạbkgcm nưmydtpxlwc mộgsjwt chúxdcdt rồeuwqi trởuiod vềhayi, tuy rằwqpxng giỏwuuhi lắjlywm.

Nhưmydtng làxkjrtrwv mộgsjwt dâjlywy cộgsjwt tóockuc? Hắjlywn suy nghĩeuwqgxisi gìtrwv.

Đfslritjou óockuc khôxdcdng bìtrwvnh thưmydtwbrpng?

euwqnh thiếockuu gia xem nàxkjrng mấmvelt hứyvdlng , khôxdcdng khỏwuuhi kinh ngạbkgcc nóockui:“Nhưmydt thếockuxkjro ?”

Hắjlywn cúxdcdi đbmcgitjou nhìtrwvn nàxkjrng, nâjlywng cằwqpxm nàxkjrng lêfrprn, làxkjrm cho nàxkjrng nhìtrwvn chăqvyvm chúxdcdtrwvnh,“Vìtrwv sao khôxdcdng vui?”

Hắjlywn tưmydtuiodng nàxkjrng vui vẻiydj, nếockuu nàxkjrng khôxdcdng vui, hắjlywn liềhayin cảwbrpm thấmvely chívmwgnh mìtrwvnh trong lòxkjrng cũuiodng làxkjr mộgsjwt mảwbrpnh âjlywm u.

zggun nữeuwqa nàxkjrng trong mắjlywt lệwtsg quang trong suốwqpxt , làxkjrm cho hắjlywn ngựvzkhc rấmvelt đbmcgau.

xdcd Mạbkgct bĩeuwqu môxdcdi,“Ngưmydtơzggui cóocku biếockut, đbmcgúxdcdng khôxdcdng?”

euwqnh thiếockuu gia ágxisnh mắjlywt vừbkgca chuyểhayin, lậoocvp tứyvdlc biếockut lòxkjrng củdmcba nàxkjrng, cưmydtwbrpi nóockui:“Đfslrbkgcng sợyvdl, cho dùgsjw cậoocvu nàxkjrng khôxdcdng cầitjon nàxkjrng, chúxdcdng ta mang nàxkjrng thưmydtyvdlng kinh, cóockugxisi gìtrwv khôxdcdng tốwqpxt ? Chẳprlbng lẽbjzr ngưmydtơzggui nghĩeuwq ta thậoocvt sựvzkh lấmvely nàxkjrng làxkjrm nôxdcd bộgsjwc? Ta bấmvelt quágxisxkjr khôxdcdng quan trọyvdlng hoàxkjrn cảwbrpnh, khôxdcdng cóocku dụfidnc vọyvdlng, đbmcgwqpxi vớpxlwi ngưmydtơzggui lòxkjrng tràxkjrn đbmcgitjoy sùgsjwng bágxisi cảwbrpm kívmwgch nhậoocvn làxkjrm bạbkgcn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.