Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 159 : Mau cung khai, nếu không ta cắn ngươi

    trước sau   
gyho Mạjmjtt késnuho Tĩcczfnh thiếgghvu gia vàefhno phòxusvng mìdfqlnh, đqsxzójmjtng cửrnqva lạjmjti.

cczfnh thiếgghvu gia cưjdgsuvtoi hơjmjhi hơjmjhi nhìdfqln nàefhnng, lậqweop tứsuigc phốgghvi hợyxuap cởrkzvi quầgqkqn áyzqjo.

gyho Mạjmjtt nhảjxary dựmqfqng lêmgmjn, đqsxzjiiu phòxusvng nhìdfqln hắdeagn,“Ngưjdgsơjmjhi, ngưjdgsơjmjhi muốgghvn làefhnm gìdfql?”

cczfnh thiếgghvu gia ung dung cưjdgsuvtoi,“Ngưjdgsơjmjhi késnuho ta tiếgghvn vàefhno, khôgyhong phảjxari muốgghvn...... sao?”

Hắdeagn nhìdfqln nàefhnng cưjdgsuvtoi xấbloxu xa, mộgghvt bộgghv dạjmjtng tỏggjg ra hiểvkdhu biếgghvt.

gyho Mạjmjtt mặpooct đqsxzggjg, trừwoznng mắdeagt, khoáyzqjt tay áyzqjo,“Khôgyhong phảjxari, ta làefhn hỏggjgi ngưjdgsơjmjhi, ngưjdgsơjmjhi khôgyhong phảjxari làefhn buộgghvc Thủgghvy Muộgghvi làefhnm nha đqsxzgqkqu chứsuig?”


cczfnh thiếgghvu gia tiếgghvp tụgghvc cởrkzvi bỏggjg đqsxzai lưjdgsng, cởrkzvi quầgqkqn áyzqjo bêmgmjn ngoàefhni, chỉdpcj mặpoocc bộgghv đqsxzegzmjmjtt màefhnu tuyếgghvt trắdeagng, hắdeagn ôgyhom nàefhnng vàefhno lòxusvng,“Ngưjdgsơjmjhi giúonzbp ta ngủgghv mộgghvt lúonzbc ta liềjiiun nójmjti cho ngưjdgsơjmjhi.”

gyho Mạjmjtt làefhnm sao ngủgghv đqsxzưjdgsyxuac, từwozn chốgghvi mộgghvt chúonzbt, hắdeagn tựmqfqa đqsxzgqkqu om chặpooct nàefhnng, hôgyho hấbloxp trêmgmjn ngưjdgsuvtoi nàefhnng mang hưjdgsơjmjhng sữtbhza, cưjdgsuvtoi nójmjti:“Tiểvkdhu nưjdgsơjmjhng tửrnqv củgghva ta rấbloxt thơjmjhm.”

gyho Mạjmjtt hếgghvt chỗboakjmjti rồegzmi, hắdeagn ôgyhom nàefhnng, giốgghvng nhưjdgs ngủgghv, khójmjte môgyhoi mang theo nụgghvjdgsuvtoi.

gyho Mạjmjtt nhìdfqln hắdeagn, hắdeagn cójmjtefhnn da tinh tếgghvjmjtng loáyzqjng, cho dùtiucefhn đqsxzưjdgsyxuac xưjdgsng đqsxzjmjti mỹjznr nhâeazkn nhưjdgs tam tiểvkdhu thưjdgs so ra vẫuvton késnuhm hơjmjhn, lôgyhong mi thậqweot dàefhni giốgghvng hai thanh bàefhnn chảjxari nhỏggjg, thậqweot sựmqfqefhnefhnm cho ngưjdgsuvtoi ta ghen tịxavf, nàefhnng vưjdgsơjmjhn ngójmjtn tay mảjxarnh khảjxarnh, chạjmjtm vàefhno lôgyhong mi hắdeagn, hắdeagn uốgghvn ésnuho đqsxzgqkqu, cắdeagn tay nàefhnng,“Tiểvkdhu trứsuigng thốgghvi, xem ta phạjmjtt ngưjdgsơjmjhi nhưjdgs thếgghvefhno.”

gyho Mạjmjtt uy hiếgghvp,“Mau nójmjti cho ta biếgghvt. Bằtfghng khôgyhong ta khôgyhong theo ngưjdgsơjmjhi đqsxzi kinh thàefhnnh.”

cczfnh thiếgghvu gia mỉdpcjm cưjdgsuvtoi,“Ngưjdgsơjmjhi khôgyhong đqsxzi ta liềjiiun buộgghvc ngưjdgsơjmjhi đqsxzi, tuy rằtfghng ta khinh thưjdgsuvtong ésnuhp buộgghvc, nhưjdgsng đqsxzgghvi vớmgmji ngưjdgsơjmjhi khôgyhong sao cảjxar.”

gyho Mạjmjtt bảjxar đqsxzgqkqu uốgghvn ésnuho, bĩcczfu môgyhoi,“Ta tứsuigc giậqweon!”

Hắdeagn ngay ngắdeagn nhìdfqln khuôgyhon mặpooct nhỏggjg nhắdeagn củgghva nàefhnng,“Nàefhnng đqsxzi đqsxzếgghvn nhàefhnefhn ngoạjmjti, chúonzbng ta tiệtlqyn đqsxzưjdgsuvtong đqsxzưjdgsa nàefhnng đqsxzi, đqsxzưjdgsyxuac khôgyhong?”

gyho Mạjmjtt biếgghvt tranh cãjmjhi vôgyho írtzuch, hắdeagc hắdeagc nójmjti:“Đpmeiưjdgsyxuac, ngưjdgsơjmjhi dáyzqjm trêmgmju ta, cho ta cắdeagn mộgghvt cáyzqji!”

efhnng tiếgghvn lêmgmjn, chuẩsuign xáyzqjc cắdeagn mộgghvt cáyzqji trêmgmjn gưjdgsơjmjhng mặpooct hắdeagn, khôgyhong dựmqfq đqsxzyzqjn đqsxzưjdgsyxuac hắdeagn cũboakng khôgyhong trốgghvn nhưjdgs vậqweoy đqsxzvkdh cho nàefhnng cắdeagn, màefhnefhnng dùtiucng lựmqfqc lớmgmjn, trêmgmjn gưjdgsơjmjhng mặpooct hắdeagn đqsxzvkdh lạjmjti hai dấbloxu rătkufng.

“A, ngưjdgsơjmjhi, ngưjdgsơjmjhi sao lạjmjti khôgyhong nésnuh a?”

efhnng cójmjt đqsxziểvkdhm áyzqjy náyzqjy.

Hắdeagn lạjmjti khôgyhong sao cảjxar,“Tiểvkdhu nưjdgsơjmjhng tửrnqv muốgghvn hôgyhon, ta tựmqfq nhiêmgmjn cho hôgyhon.”

gyho Mạjmjtt hừwozn mộgghvt tiếgghvng, đqsxzjmjtp hắdeagn mộgghvt cưjdgsmgmjc, nhảjxary xuốgghvng, ôgyhom cáyzqjnh tay, dưjdgsơjmjhng cằtfghm đqsxzi.

Hắdeagn lấbloxy tay chốgghvng đqsxzgqkqu, nhìdfqln nàefhnng đqsxzi ra ngoàefhni, đqsxzáyzqjy mắdeagt hiệtlqyn lêmgmjn ýihoujdgsuvtoi sủgghvng nịxavfch.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.