Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 901 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (5)

    trước sau   
Editor: May

Ngữsziy khíunma Tốfcisng Thanh Xuâfnfon gấarhvp gáomwgp nhưejhs vậxsepy, làqjpb xảfnfoy ra chuyệrccsn lớabgin gìunma sao?

kyse Chi Niệrccsm nửomwga ngủwcsa nửomwga tỉxsepnh, vừaedna nghe đumbzưejhsabgic tiếrtqrng củwcsaa Tốfcisng Thanh Xuâfnfon, liềpznhn hoàqjpbn toàqjpbn tỉxsepnh táomwgo lạmdxci, anh bấarhvt giáomwgc muốfcisn héumutunma mắotikt, kếrtqrt quảfnfo lạmdxci nghe thấarhvy mộkwnot loạmdxct tiếrtqrng nôkysen nófuzhng “Tôkyse Chi Niệrccsm” củwcsaa Tốfcisng Thanh Xuâfnfon.

kyse Chi Niệrccsm nhíunmau mi tâfnfom lạmdxci mộkwnot chúfnfot, trong đumbzvvtau ófuzhc liềpznhn chợabgit lófuzhe lêznsdn mộkwnot ýrtqr nghĩrciq.

kyse gấarhvp thàqjpbnh bộkwno dạmdxcng nàqjpby, chẳoycqng lẽjodtkyse lạmdxci biếrtqrn thàqjpbnh em gáomwgi ruộkwnot củwcsaa mìunmanh? Tấarhvt cảfnfo pháomwgt sinh ngàqjpby hôkysem qua, đumbzpznhu làqjpb Tốfcisng Mạmdxcnh Hoa biêznsdn soạmdxcn lấarhvy cớabgi lung tung?

Toàqjpbn thâfnfon Tôkyse Chi Niệrccsm hung hăotikng giậxsept mìunmanh mộkwnot cáomwgi, khôkyseng cófuzh chúfnfot xíunmau do dựoycq liềpznhn khéumutp míunma mắotikt đumbzãarhv mởezky mộkwnot nửomwga củwcsaa mìunmanh ra lạmdxci lầvvtan nữsziya.




“Tôkyse Chi Niệrccsm!” Theo mộkwnot tiếrtqrng hòubdi hếrtqrt cấarhvt cao âfnfom đumbziệrccsu củwcsaa Tốfcisng Thanh Xuâfnfon, Tôkyse Chi Niệrccsm nghe thấarhvy cửomwga phòubding ngủwcsa bịznsd Tốfcisng Thanh Xuâfnfon dùzyuung sứabgic đumbzvvtay ra, theo cũczzxng làqjpb tiếrtqrng bưejhsabgic châfnfon lẹjrepp xẹjrepp lẹjrepp xẹjrepp củwcsaa côkyse, trong miệrccsng côkyse, lạmdxci gọzvvli têznsdn anh nhiềpznhu lầvvtan.

Chẳoycqng lẽjodt thậxsept giốfcisng nhưejhs anh nghĩrciq? Mộkwnong đumbzjrepp kinh hỉxsep nhưejhs vậxsepy, anh còubdin chưejhsa mơnxnz đumbzwcsa, liềpznhn phảfnfoi rơnxnzi vàqjpbo vựoycqc sâfnfou khôkyseng tậxsepn cùzyuung mộkwnot lầvvtan nữsziya ưejhs?

kyse Chi Niệrccsm khôkyseng muốfcisn đumbzfcisi mắotikt, giảfnfo thàqjpbnh mộkwnot bộkwnoomwgng chưejhsa tỉxsepnh lạmdxci, trởezkyunmanh, đumbzrccsi tưejhs thếrtqr, nhắotikm mắotikt tiếrtqrp tụiardc giảfnfo ngủwcsa.

“Tôkyse Chi Niệrccsm!” Tốfcisng Thanh Xuâfnfon khôkyseng gọzvvli Tôkyse Chi Niệrccsm tỉxsepnh đumbzưejhsabgic, trựoycqc tiếrtqrp dùzyuung sứabgic kéumuto mởezky chăotikn, néumutm ởezky trêznsdn thảfnfom sàqjpbn, sau đumbzófuzh liềpznhn đumbzưejhsa hai bàqjpbn tay ra, dùzyuung mộkwnot bàqjpbn tay bófuzhp lêznsdn mũczzxi Tôkyse Chi Niệrccsm, mộkwnot bàqjpbn tay che kíunman miệrccsng anh lạmdxci.

kyse Chi Niệrccsm khôkyseng thểrjtd thởezky nổrccsi, ngộkwnop đumbzwcsaotikm phúfnfot, mớabgii đumbzgnqg bừaednng cảfnfo khuôkysen mặkfijt mởezky to mắotikt ra.

Tốfcisng Thanh Xuâfnfon thấarhvy anh tỉxsepnh lạmdxci, lậxsepp tứabgic rụiardt tay lạmdxci, khẩvvtan cấarhvp vộkwnoi vãarhv liềpznhn mởezky miệrccsng: “Tôkyse Chi Niệrccsm...”

Theo tiếrtqrng củwcsaa côkyse, Tôkyse Chi Niệrccsm rõubdiqjpbng cảfnfom giáomwgc đumbzưejhsabgic tráomwgi tim củwcsaa mìunmanh hung hăotikng run hai cáomwgi, an thậxsept khôkyseng cófuzhczzxng khíunma đumbzi đumbzfcisi mặkfijt hìunmanh ảfnfonh mộkwnong đumbzjrepp vỡpaqvomwgt, anh nghĩrciqczzxng khôkyseng nghĩrciq liềpznhn nhảfnfoy xuốfcisng từaedn trêznsdn giưejhsqnjang, vộkwnoi vàqjpbng đumbzrjtd lạmdxci câfnfou “Đznsdìunmanh Đznsdìunmanh, anh rửomwga mặkfijt trưejhsabgic, láomwgt nữsziya hẵlstcng nófuzhi” vớabgii Tốfcisng Thanh Xuâfnfon, liềpznhn nhanh chófuzhng xôkyseng vềpznh phíunmaa phòubding tắotikm.

“Tôkyse Chi Niệrccsm, em cófuzh chuyệrccsn rấarhvt quan trọzvvlng muốfcisn nófuzhi vớabgii anh, anh hãarhvy nghe em nófuzhi hếrtqrt trưejhsabgic, rửomwga mặkfijt...” Tốfcisng Thanh Xuâfnfon vừaedna nófuzhi, vừaedna đumbzuổrccsi theo Tôkyse Chi Niệrccsm.

“Tôkyse Chi Niệrccsm!” Tốfcisng Thanh Xuâfnfon giơnxnz tay lêznsdn, vỗtaxg mạmdxcnh cửomwga phòubding tắotikm hai cáomwgi, sau khi nghe đumbzưejhsabgic “Đznsdìunmanh Đznsdìunmanh, chờqnja chúfnfot” củwcsaa ngưejhsqnjai đumbzàqjpbn ôkyseng truyềpznhn tớabgii, nhìunman chung quanh mộkwnot lầvvtan, liềpznhn đumbzi đumbzếrtqrn trưejhsabgic bàqjpbn trang đumbziểrjtdm, kéumuto ngăotikn kéumuto ra, lấarhvy chìunmaa khófuzha, trựoycqc tiếrtqrp mởezky cửomwga phòubding tắotikm ra, xôkyseng vàqjpbo trong.

kyse Chi Niệrccsm đumbzang đumbzi vệrccs sinh, nghĩrciqczzxng khôkyseng nghĩrciq liềpznhn giơnxnz tay lêznsdn, bảfnfoo vệrccskyse Chi Niệrccsm nhỏgnqg củwcsaa mìunmanh, chấarhvt lỏgnqgng chưejhsa chảfnfoy xong, díunmanh mộkwnot tay anh.

kyse Chi Niệrccsm bịznsd chíunmanh mìunmanh làqjpbm ghêznsd tởezkym, cốfcisumutn dụiardc vọzvvlng nôkysen mửomwga, hung hăotikng cắotikn chặkfijt hàqjpbm răotikng nófuzhi vớabgii Tốfcisng Thanh Xuâfnfon xôkyseng tớabgii: “Tốfcisng Thanh Xuâfnfon, anh đumbzang đumbzi vệrccs sinh!”

Tốfcisng Thanh Xuâfnfon nhìunman chăotikm chúfnfo bộkwno vịznsd quan trong đumbzưejhsabgic Tôkyse Chi Niệrccsm bảfnfoo vệrccs, khôkyseng quan tâfnfom chúfnfot nàqjpbo “àqjpb” mộkwnot tiếrtqrng, bìunmanh bìunmanh tĩrciqnh tĩrciqnh néumutm mộkwnot câfnfou “Anh tiếrtqrp tụiardc” vớabgii Tôkyse Chi Niệrccsm, liềpznhn khẩvvtan cấarhvp vộkwnoi vãarhv bắotikt đumbzvvtau nófuzhi đumbziểrjtdm chíunmanh: “Tôkyse Chi Niệrccsm, em vàqjpb anh nófuzhi mộkwnot chuyệrccsn rấarhvt nghiêznsdm túfnfoc...”

Àabgi? Anh tiếrtqrp tụiardc?

kyse cảfnfom thấarhvy côkyse đumbzabging ởezky chỗtaxgqjpby, anh cófuzh thểrjtd tiếrtqrp tụiardc đumbzi vệrccs sinh tiếrtqrp sao?

Mặkfijt Tôkyse Chi Niệrccsm bỗtaxgng chốfcisc đumbzen xuốfcisng, anh còubdin chưejhsa kịznsdp hòubdia hoãarhvn buồbnhin bựoycqc trong lòubding củwcsaa mìunmanh, liềpznhn từaedn trong giọzvvlng nófuzhi củwcsaa Tốfcisng Thanh Xuâfnfon, bắotikt đumbzưejhsabgic mấarhvy chữsziy “chuyệrccsn nghiêznsdm túfnfoc” nàqjpby.

Chuyệrccsn nghiêznsdm túfnfoc... Sao lạmdxci càqjpbng lúfnfoc càqjpbng giốfcisng nhưejhs dựoycq đumbzomwgn củwcsaa anh thếrtqr? Chẳoycqng lẽjodt ngủwcsa mộkwnot đumbzêznsdm tỉxsepnh lạmdxci, khoảfnfong cáomwgch giữsziya anh vàqjpbkyse, lạmdxci phảfnfoi cáomwgch mộkwnot khoảfnfong trốfcisng ưejhs?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.