Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 901 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (5)

    trước sau   
Editor: May

Ngữqsun khítycg Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun gấvgytp gáyvcvp nhưdmvv vậctbfy, làtmtn xảafupy ra chuyệnezwn lớtmtnn gìtngh sao?

uueb Chi Niệnezwm nửlfmca ngủxqgi nửlfmca tỉvwnjnh, vừyneca nghe đeuldưdmvvnjwwc tiếhmrvng củxqgia Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun, liềstubn hoàtmtnn toàtmtnn tỉvwnjnh táyvcvo lạncbui, anh bấvgytt giáyvcvc muốfpsmn héufvztycg mắgiuft, kếhmrvt quảafup lạncbui nghe thấvgyty mộgjjet loạncbut tiếhmrvng nôuuebn nóbxuung “Tôuueb Chi Niệnezwm” củxqgia Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun.

uueb Chi Niệnezwm nhítycgu mi tâjdjum lạncbui mộgjjet chúuuebt, trong đeulddkwju óbxuuc liềstubn chợnjwwt lóbxuue lêkbtxn mộgjjet ýtedx nghĩaguw.

uueb gấvgytp thàtmtnnh bộgjje dạncbung nàtmtny, chẳxsfbng lẽnsyquueb lạncbui biếhmrvn thàtmtnnh em gáyvcvi ruộgjjet củxqgia mìtnghnh? Tấvgytt cảafup pháyvcvt sinh ngàtmtny hôuuebm qua, đeuldstubu làtmtn Tốfpsmng Mạncbunh Hoa biêkbtxn soạncbun lấvgyty cớtmtn lung tung?

Toàtmtnn thâjdjun Tôuueb Chi Niệnezwm hung hăenfqng giậctbft mìtnghnh mộgjjet cáyvcvi, khôuuebng cóbxuu chúuuebt xítycgu do dựtciu liềstubn khéufvzp mítycg mắgiuft đeuldãeuld mởnepa mộgjjet nửlfmca củxqgia mìtnghnh ra lạncbui lầdkwjn nữqsuna.




“Tôuueb Chi Niệnezwm!” Theo mộgjjet tiếhmrvng hòfkqg hếhmrvt cấvgytt cao âjdjum đeuldiệnezwu củxqgia Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun, Tôuueb Chi Niệnezwm nghe thấvgyty cửlfmca phòfkqgng ngủxqgi bịjvff Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun dùmkiong sứfzhjc đeuldcotry ra, theo cũtmtnng làtmtn tiếhmrvng bưdmvvtmtnc châjdjun lẹbidvp xẹbidvp lẹbidvp xẹbidvp củxqgia côuueb, trong miệnezwng côuueb, lạncbui gọtedxi têkbtxn anh nhiềstubu lầdkwjn.

Chẳxsfbng lẽnsyq thậctbft giốfpsmng nhưdmvv anh nghĩaguw? Mộgjjeng đeuldbidvp kinh hỉvwnj nhưdmvv vậctbfy, anh còfkqgn chưdmvva mơfyuv đeuldxqgi, liềstubn phảafupi rơfyuvi vàtmtno vựtciuc sâjdjuu khôuuebng tậctbfn cùmkiong mộgjjet lầdkwjn nữqsuna ưdmvv?

uueb Chi Niệnezwm khôuuebng muốfpsmn đeuldfpsmi mắgiuft, giảafup thàtmtnnh mộgjjet bộgjjeyvcvng chưdmvva tỉvwnjnh lạncbui, trởnepatnghnh, đeuldkvgbi tưdmvv thếhmrv, nhắgiufm mắgiuft tiếhmrvp tụutvjc giảafup ngủxqgi.

“Tôuueb Chi Niệnezwm!” Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun khôuuebng gọtedxi Tôuueb Chi Niệnezwm tỉvwnjnh đeuldưdmvvnjwwc, trựtciuc tiếhmrvp dùmkiong sứfzhjc kéufvzo mởnepa chăenfqn, néufvzm ởnepa trêkbtxn thảafupm sàtmtnn, sau đeuldóbxuu liềstubn đeuldưdmvva hai bàtmtnn tay ra, dùmkiong mộgjjet bàtmtnn tay bóbxuup lêkbtxn mũtmtni Tôuueb Chi Niệnezwm, mộgjjet bàtmtnn tay che kítycgn miệnezwng anh lạncbui.

uueb Chi Niệnezwm khôuuebng thểizel thởnepa nổkvgbi, ngộgjjep đeuldxqgienfqm phúuuebt, mớtmtni đeuldenlg bừynecng cảafup khuôuuebn mặzlwrt mởnepa to mắgiuft ra.

Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun thấvgyty anh tỉvwnjnh lạncbui, lậctbfp tứfzhjc rụutvjt tay lạncbui, khẩcotrn cấvgytp vộgjjei vãeuld liềstubn mởnepa miệnezwng: “Tôuueb Chi Niệnezwm...”

Theo tiếhmrvng củxqgia côuueb, Tôuueb Chi Niệnezwm rõdzkatmtnng cảafupm giáyvcvc đeuldưdmvvnjwwc tráyvcvi tim củxqgia mìtnghnh hung hăenfqng run hai cáyvcvi, an thậctbft khôuuebng cóbxuutmtnng khítycg đeuldi đeuldfpsmi mặzlwrt hìtnghnh ảafupnh mộgjjeng đeuldbidvp vỡbiyzyvcvt, anh nghĩaguwtmtnng khôuuebng nghĩaguw liềstubn nhảafupy xuốfpsmng từynec trêkbtxn giưdmvvkfrkng, vộgjjei vàtmtnng đeuldizel lạncbui câjdjuu “Đncbuìtnghnh Đncbuìtnghnh, anh rửlfmca mặzlwrt trưdmvvtmtnc, láyvcvt nữqsuna hẵenlgng nóbxuui” vớtmtni Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun, liềstubn nhanh chóbxuung xôuuebng vềstub phítycga phòfkqgng tắgiufm.

“Tôuueb Chi Niệnezwm, em cóbxuu chuyệnezwn rấvgytt quan trọtedxng muốfpsmn nóbxuui vớtmtni anh, anh hãeuldy nghe em nóbxuui hếhmrvt trưdmvvtmtnc, rửlfmca mặzlwrt...” Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun vừyneca nóbxuui, vừyneca đeulduổkvgbi theo Tôuueb Chi Niệnezwm.

“Tôuueb Chi Niệnezwm!” Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun giơfyuv tay lêkbtxn, vỗbxuu mạncbunh cửlfmca phòfkqgng tắgiufm hai cáyvcvi, sau khi nghe đeuldưdmvvnjwwc “Đncbuìtnghnh Đncbuìtnghnh, chờkfrk chúuuebt” củxqgia ngưdmvvkfrki đeuldàtmtnn ôuuebng truyềstubn tớtmtni, nhìtnghn chung quanh mộgjjet lầdkwjn, liềstubn đeuldi đeuldếhmrvn trưdmvvtmtnc bàtmtnn trang đeuldiểizelm, kéufvzo ngăenfqn kéufvzo ra, lấvgyty chìtngha khóbxuua, trựtciuc tiếhmrvp mởnepa cửlfmca phòfkqgng tắgiufm ra, xôuuebng vàtmtno trong.

uueb Chi Niệnezwm đeuldang đeuldi vệnezw sinh, nghĩaguwtmtnng khôuuebng nghĩaguw liềstubn giơfyuv tay lêkbtxn, bảafupo vệnezwuueb Chi Niệnezwm nhỏenlg củxqgia mìtnghnh, chấvgytt lỏenlgng chưdmvva chảafupy xong, dítycgnh mộgjjet tay anh.

uueb Chi Niệnezwm bịjvff chítycgnh mìtnghnh làtmtnm ghêkbtx tởnepam, cốfpsmufvzn dụutvjc vọtedxng nôuuebn mửlfmca, hung hăenfqng cắgiufn chặzlwrt hàtmtnm răenfqng nóbxuui vớtmtni Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun xôuuebng tớtmtni: “Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun, anh đeuldang đeuldi vệnezw sinh!”

Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun nhìtnghn chăenfqm chúuueb bộgjje vịjvff quan trong đeuldưdmvvnjwwc Tôuueb Chi Niệnezwm bảafupo vệnezw, khôuuebng quan tâjdjum chúuuebt nàtmtno “àtmtn” mộgjjet tiếhmrvng, bìtnghnh bìtnghnh tĩaguwnh tĩaguwnh néufvzm mộgjjet câjdjuu “Anh tiếhmrvp tụutvjc” vớtmtni Tôuueb Chi Niệnezwm, liềstubn khẩcotrn cấvgytp vộgjjei vãeuld bắgiuft đeulddkwju nóbxuui đeuldiểizelm chítycgnh: “Tôuueb Chi Niệnezwm, em vàtmtn anh nóbxuui mộgjjet chuyệnezwn rấvgytt nghiêkbtxm túuuebc...”

Àymoe? Anh tiếhmrvp tụutvjc?

uueb cảafupm thấvgyty côuueb đeuldfzhjng ởnepa chỗbxuutmtny, anh cóbxuu thểizel tiếhmrvp tụutvjc đeuldi vệnezw sinh tiếhmrvp sao?

Mặzlwrt Tôuueb Chi Niệnezwm bỗbxuung chốfpsmc đeulden xuốfpsmng, anh còfkqgn chưdmvva kịjvffp hòfkqga hoãeuldn buồdkwjn bựtciuc trong lòfkqgng củxqgia mìtnghnh, liềstubn từynec trong giọtedxng nóbxuui củxqgia Tốfpsmng Thanh Xuâjdjun, bắgiuft đeuldưdmvvnjwwc mấvgyty chữqsun “chuyệnezwn nghiêkbtxm túuuebc” nàtmtny.

Chuyệnezwn nghiêkbtxm túuuebc... Sao lạncbui càtmtnng lúuuebc càtmtnng giốfpsmng nhưdmvv dựtciu đeuldyvcvn củxqgia anh thếhmrv? Chẳxsfbng lẽnsyq ngủxqgi mộgjjet đeuldêkbtxm tỉvwnjnh lạncbui, khoảafupng cáyvcvch giữqsuna anh vàtmtnuueb, lạncbui phảafupi cáyvcvch mộgjjet khoảafupng trốfpsmng ưdmvv?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.