Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 839 : Ôm một cái (9)

    trước sau   
Editor: May

pbod vừdaqta mớcgcai nóckvni, đvkeodsjba béekii trong bụqfjung, hóckvna ra khôpbodng phảpbodi chỉxvly đvkeodsjba béekii trong bụqfjung Đsgqrưosalgougng Noãppwtn, mànueznuez đvkeodsjba béekii trong bụqfjung côpbod... Côpbod mang thai...

Đsgqrâubwuy vốvbtgn phảpbodi lànuez mộroaxt chuyệahnrn rấctlst đvkeoáekiing đvkeoưosalruxrc chúgohkc mừdaqtng, nhưosalng mànuez, lạtyvgi khiếkfgpn cho khóckvne môpbodi Tôpbod Chi Niệahnrm vốvbtgn cóckvn chúgohkt khẽjodg nhếkfgpch, liềyynjn kéekiio căckvnng lêqeyyn.

Sựpbod kháekiic thưosalgougng củosala côpbod trong quãppwtng thờgougi gian gầiacsn đvkeoâubwuy, nhanh chóckvnng xẹoqsot qua trong đvkeoiacsu óckvnc củosala anh.

Khóckvn tráekiich tuầiacsn trưosalcgcac, lúgohkc côpbodwujx nhànuez anh, đvkeoroaxng mộroaxt chúgohkt liềyynjn óckvni, lúgohkc đvkeoóckvn anh còyynjn cho rằsddvng lànuez trong dạtyvgnuezy củosala côpbod khôpbodng thoảpbodi máekiii.

Khóckvn tráekiich hôpbodm nay côpbod khôpbodng cóckvn đvkeoi lànuezm, còyynjn mặdbkzc tùdsjby ýyynj thoảpbodi máekiii nhưosal vậvjqly.




Khóckvn tráekiich lúgohkc côpbod gọvvmri thứdsjbc ăckvnn, chuyêqeyyn chọvvmrn móckvnn ăckvnn thanh đvkeotyvgm, lúgohkc anh đvkeoyynj nghịlkfc uốvbtgng rưosalruxru, còyynjn lắubwuc đvkeoiacsu muốvbtgn nưosalcgcac lọvvmrc.

ckvna ra, côpbod mang thai... Đsgqriacsu ngóckvnn tay Tôpbod Chi Niệahnrm ôpbodm Tốvbtgng Thanh Xuâubwun bắubwut đvkeoiacsu nhẹoqso nhànuezng run rẩallay lêqeyyn, anh bấctlst giáekiic cúgohki đvkeoiacsu, nghĩroax muốvbtgn lêqeyyn tiếkfgpng hỏjjthi thăckvnm côpbod, lờgougi nóckvni đvkeoếkfgpn bờgougpbodi, anh mớcgcai bỗtztmng nhiêqeyyn ýyynj thứdsjbc đvkeoưosalruxrc, chínmnynh mìgougnh lànuez dựpboda vànuezo siêqeyyu năckvnng lựpbodc biếkfgpt chuyệahnrn côpbod mang thai, nếkfgpu anh hỏjjthi thăckvnm côpbod nhưosal vậvjqly, vậvjqly chẳqfjung phảpbodi lànuez bạtyvgi lộroax chínmnynh mìgougnh sao?

pbod Chi Niệahnrm nghĩroax đvkeoếkfgpn lúgohkc còyynjn nhỏjjth, khi nhữuctjng ngưosalgougi kia biếkfgpt đvkeoưosalruxrc anh cóckvn thểtysf đvkeovvmrc đvkeoưosalruxrc nhữuctjng suy nghĩroax trong lòyynjng ngưosalgougi kháekiic, liềyynjn coi anh nhưosal quáekiii vậvjqlt rồyynji néekii tráekiinh, anh đvkeoroaxng môpbodi, ngậvjqlm miệahnrng lạtyvgi.

Anh biếkfgpt, anh khôpbodng nêqeyyn giấctlsu côpbod, nhưosalng anh khôpbodng cóckvn sứdsjbc mạtyvgnh.

Phảpbodi biếkfgpt, ngưosalgougi ởwujxdsjbng vớcgcai bạtyvgn, khi bạtyvgn tớcgcai gầiacsn anh ta, ýyynjosalwujxng châubwun thậvjqlt nhấctlst trong đvkeoáekiiy lòyynjng liềyynjn mởwujx ra ởwujx trưosalcgcac mắubwut anh ta, đvkeoâubwuy sẽjodgnuez mộroaxt chuyệahnrn đvkeoáekiing sợruxr đvkeoếkfgpn cỡzgndnuezo?

Anh sợruxr sau khi côpbod biếkfgpt anh cóckvn thuậvjqlt đvkeovvmrc tâubwum, sẽjodg giốvbtgng nhưosal nhữuctjng ngưosalgougi kia, néekii tráekiinh anh, cháekiin ghéekiit anh, rờgougi khỏjjthi anh...

...

Hiệahnrn tạtyvgi, khôpbodng khínmny giữuctja anh vànuezpbod tốvbtgt nhưosal vậvjqly, nếkfgpu nhưosalpbodckvni vớcgcai anh, côpbodckvn thai, khôpbodng khínmny tốvbtgt đvkeooqsop liềyynjn bịlkfc pháekii hỏjjthng rồyynji?

dsjb sao côpbodwhoing khôpbodng chuẩallan bịlkfc sẵpfsln sànuezng, khôpbodng bằsddvng chờgoug đvkeoếkfgpn sau nànuezy lạtyvgi nóckvni vớcgcai anh đvkeoi...

Tốvbtgng Thanh Xuâubwun âubwum thầiacsm tínmnynh toáekiin dưosalcgcai đvkeoáekiiy lòyynjng mộroaxt chúgohkt, liềyynjn ngẩallang đvkeoiacsu, nhìgougn vềyynj phínmnya Tôpbod Chi Niệahnrm: “Chúgohkng ta ăckvnn cơalmbm đvkeoi?”

pbod Chi Niệahnrm nhìgougn chằsddvm chằsddvm ngoànuezi cửfrixa sổauxh, khôpbodng biếkfgpt đvkeoang nghĩroaxekiii gìgoug, khôpbodng cóckvn đvkeotysf ýyynj đvkeoếkfgpn côpbod.

“Chi Niệahnrm? Tôpbod Chi Niệahnrm?” Tốvbtgng Thanh Xuâubwun gọvvmri hai tiếkfgpng, Tôpbod Chi Niệahnrm vẫzdzen nhắubwum mắubwut lànuezm ngơalmb, Tốvbtgng Thanh Xuâubwun nhịlkfcn khôpbodng đvkeoưosalruxrc bấctlsm thịlkfct trêqeyyn eo Tôpbod Chi Niệahnrm mộroaxt cáekiii, ngưosalgougi đvkeoànuezn ôpbodng đvkeoroaxt nhiêqeyyn hoànuezn hồyynjn, cúgohki đvkeoiacsu, “hảpbod?” Mộroaxt tiếkfgpng.

“Nghĩroaxekiii gìgoug vậvjqly? Nhậvjqlp thầiacsn nhưosal vậvjqly.”




“Khôpbodng cóckvngoug.” Tôpbod Chi Niệahnrm lắubwuc lắubwuc đvkeoiacsu, hỏjjthi: “Thếkfgpnuezo?”

“Chúgohkng ta ăckvnn cơalmbm đvkeoi, em rấctlst đvkeoóckvni.”

pbod Chi Niệahnrm gậvjqlt gậvjqlt đvkeoiacsu: “Đsgqrưosalruxrc.”

Trong cảpbod quáekii trìgougnh ăckvnn cơalmbm, Tôpbod Chi Niệahnrm thoạtyvgt nhìgougn giốvbtgng nhưosalnuez khôpbodng biếkfgpt cáekiii gìgoug, khôpbodng cóckvn bấctlst kỳiacs kháekiic biệahnrt gìgoug vớcgcai ngànuezy thưosalgougng.

Bởwujxi vìgoug mang thai, Tốvbtgng Thanh Xuâubwun ăckvnn cóckvn chúgohkt nhiềyynju, lúgohkc Tôpbod Chi Niệahnrm lạtyvgi gọvvmri thêqeyym thứdsjbc ăckvnn cho côpbod, còyynjn ngắubwum nhìgougn mắubwut côpbod, hỏjjthi câubwuu: “Khôpbodng phảpbodi ồyynjn ànuezo muốvbtgn giảpbodm béekiio ànuez? Sao còyynjn ăckvnn nhiềyynju nhưosal vậvjqly?”

pbod Chi Niệahnrm rõsddvnuezng chúgohk ýyynj đvkeoếkfgpn, biểtysfu tìgougnh Tốvbtgng Thanh Xuâubwun cứdsjbng đvkeogoug mộroaxt chúgohkt, sau đvkeoóckvn liềyynjn mặdbkzt mànuezy cong cong phồyynjng máekii, nóckvni năckvnng hùdsjbng hồyynjn: “Ăvvmrn no mớcgcai cóckvn sứdsjbc lựpbodc giảpbodm béekiio chứdsjb!”

Áwkeonh mắubwut Tôpbod Chi Niệahnrm ôpbodn nhu nhìgougn Tốvbtgng Thanh Xuâubwun, mộroaxt bộroaxekiing tin lànuez thậvjqlt, khôpbodng đvkeoi vạtyvgch trầiacsn lờgougi nóckvni dốvbtgi củosala côpbod.

almbm nưosalcgcac xong, lúgohkc gọvvmri ngưosalgougi phụqfjuc vụqfjunmnynh tiềyynjn, Tốvbtgng Thanh Xuâubwun lấctlsy cớcgca đvkeoi nhànuez vệahnr sinh.

pbod Chi Niệahnrm ởwujx trong phòyynjng bao riêqeyyng, nhưosalng Tốvbtgng Thanh Xuâubwun lạtyvgi vẫzdzen xáekiich túgohki đvkeoi ra ngoànuezi.

Đsgqrôpbodi mắubwut Tôpbod Chi Niệahnrm nhìgougn túgohki trong tay Tốvbtgng Thanh Xuâubwun, mớcgcai nhậvjqln lấctlsy hóckvna đvkeoơalmbn tiêqeyyu phínmny phụqfjuc vụqfju chuyểtysfn tớcgcai, anh nhìgougn nhưosal đvkeoang kiểtysfm tra hóckvna đvkeoơalmbn tiêqeyyu phínmnyckvn xuấctlst hiệahnrn sơalmb suấctlst hayu khôpbodng, nhưosalng thựpbodc ra bêqeyyn tai luôpbodn đvkeoang lưosalu ýyynjosalcgcang đvkeoi bêqeyyn phínmnya Tốvbtgng Thanh Xuâubwun.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.