Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 709 : Nghe lén được đối thoại (9)

    trước sau   
Editor: May

Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn rấqdift mệpkhgt mỏzceni, nhưpmwlng ngủktnj rấqdift khôvomqng ổutvsn đklneayacnh, cáhgahch mỗfkxhi mộxchft láhgaht liềsvjen sẽmyvb tỉgyhznh lạshaci mộxchft lầhvhfn, mãlcami cho đklneếgncfn mưpmwlkmzxi mộxchft giờkmzx trưpmwla mớijafi hoàxchfn toàxchfn ngủktnj say, ba giờkmzx chiềsvjeu, Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn liềsvjen tỉgyhznh lạshaci.

vomq Chi Niệpkhgm tỉgyhznh lạshaci còrpzxn sớijafm hơrgjrn trong dựnrab đklnehgahn củktnja báhgahc sĩzcen trưpmwlqdifng, lúnrabc năklnem giờkmzx chạshacng vạshacng, anh liềsvjen mởqdif to mắvpjet ra.

Chẳwcefng qua Tôvomq Chi Niệpkhgm đklneang trong lúnrabc truyềsvjen dịayacch, cộxchfng thêtyyvm táhgahc dụewydng củktnja thuốfexvc giảrpzxm đklneau, sau khi tỉgyhznh lạshaci, anh đklnesvjeu khôvomqng nóabati mộxchft câvgpnu.

hgahc sĩzcenxchf y táhgah đklnesvjeu chạshacy tớijafi, vâvgpny ởqdif cạshacnh giưpmwlkmzxng bệpkhgnh giúnrabp anh làxchfm kiểabatm tra, còrpzxn sóabatt lạshaci mộxchft chỗfkxh, cũvpjeng bịayac mẹrljlvomqhgah chiếgncfm, Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn chỉgyhzabat thểabat đklnezcenng xa xa.

vomq Chi Niệpkhgm đklnefexvi mặvcjst vớijafi mẹrljlvomq vừwcefa kífjxqch đklnexchfng vừwcefa rơrgjri lệpkhg, khôvomqng cóabat chúnrabt xífjxqu phảrpzxn ứzcenng, anh giốfexvng nhưpmwlxchf bởqdifi vìhurkvomqn mêtyyv quáhgahvgpnu, hơrgjri mơrgjr hồiwmh, nhìhurkn chằnrabm chằnrabm trầhvhfn nhàxchf tuyếgncft trắvpjeng mộxchft láhgaht, mớijafi giốfexvng nhưpmwl ýkjzg thứzcenc đklneưpmwljxqvc cáhgahi gìhurk, chậkttvm rãlcami chuyểabatn đklnexchfng con ngưpmwlơrgjri, cóabat vẻshacrgjri suy yếgncfu tốfexvn sứzcenc mởqdif miệpkhgng hỏzceni: “Thanh Xuâvgpnn đklneâvgpnu?”




Tiếgncfng nóabati củktnja Tôvomq Chi Niệpkhgm rấqdift yếgncfu ớijaft, nhưpmwlng Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn đklnezcenng ởqdif ngoàxchfi hơrgjrn mộxchft méuxjyt, vẫmdlhn nghe thấqdify rõurlfxchfng.

Tim côvomq, bỗfkxhng dưpmwlng giốfexvng nhưpmwlxchf bịayac vậkttvt nàxchfo đklneóabat bao trùnmaum lấqdify, ấqdifm áhgahp, nóabatng nóabatng, còrpzxn mang theo thỏzcena mãlcamn vàxchf chua xóabatt nóabati khôvomqng nêtyyvn lờkmzxi.

Từwcef khi hôvomqn mêtyyv anh, đklneếgncfn bâvgpny giờkmzx, đklneãlcam tròrpzxn quáhgah hai ngàxchfy hai đklneêtyyvm, nhưpmwlng mởqdif to mắvpjet, nóabati câvgpnu nóabati đklnehvhfu tiêtyyvn, lạshaci làxchf “Thanh Xuâvgpnn đklneâvgpnu?”

Mẹrljlvomq giốfexvng nhưpmwlxchf quáhgah vui sưpmwlijafng, hoàxchfn toàxchfn khôvomqng cóabat chúnrab ýkjzg đklneếgncfn lờkmzxi nóabati củktnja Tôvomq Chi Niệpkhgm, chífjxqnh ởqdif chỗfkxhxchfy khôvomqng ngừwcefng lảrpzxi nhảrpzxi hỏzceni: “A Niệpkhgm, con cảrpzxm giáhgahc nhưpmwl thếgncfxchfo? Con cóabat biếgncft hay khôvomqng, con dọphmna sợjxqv mẹrljl rồiwmhi, con cóabat thểabat tỉgyhznh lạshaci...”

vomq Chi Niệpkhgm bởqdifi vìhurk khôvomqng nghe thâvgpńy đklneáhgahp áhgahn mìhurknh muốfexvn, nhăklnen màxchfy lạshaci, làxchfn môvomqi tiếgncfp tụewydc đklnexchfng, anh còrpzxn chưpmwla mởqdif miệpkhgng, liềsvjen nghe thấqdify cóabat mộxchft tiếgncfng vang rấqdift nhỏzcen rấqdift nhẹrljl truyềsvjen tớijafi: “Tôvomq Chi Niệpkhgm.”

Tiếgncfng nóabati kia nhỏzcen giốfexvng nhưpmwlxchf thìhurk thầhvhfm, nhưpmwlng thífjxqnh lựnrabc củktnja Tôvomq Chi Niệpkhgm vưpmwljxqvt qua ngưpmwlkmzxi thưpmwlkmzxng, vẫmdlhn làxchf thuậkttvn theo âvgpnm thanh quay đklnehvhfu lạshaci, anh cáhgahch cáhgahnh tay củktnja mẹrljl, đklnefexvi diệpkhgn vớijafi mắvpjet củktnja Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn.

Mẹrljlvomq đklneang ởqdif chỗfkxhxchfy quan tâvgpnm Tôvomq Chi Niệpkhgm, Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn yêtyyvn tĩzcennh nhìhurkn lạshaci anh, khôvomqng nóabati gìhurk, khóabate môvomqi lạshaci tăklneng lêtyyvn.

Anh thấqdify côvomq mỉgyhzm cưpmwlkmzxi, sữbfvxng sờkmzx mộxchft láhgaht, sau đklneóabat liềsvjen chớijafp chớijafp mắvpjet, vẻshac mặvcjst rõurlfxchfng trởqdiftyyvn hơrgjri mềsvjem mạshaci.

Khóabate môvomqi Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn tăklneng lêtyyvn càxchfng lợjxqvi hạshaci, côvomq khôvomqng cóabatpmwlkmzxi ra tiếgncfng, nhưpmwlng lạshaci giốfexvng nhưpmwlxchfpmwlkmzxi ra tiếgncfng, nhưpmwlng hốfexvc mắvpjet củktnja côvomq, lạshaci chậkttvm rãlcami phiếgncfm hồiwmhng.

vomq Chi Niệpkhgm đklnexchfng môvomqi, anh khôvomqng cóabat pháhgaht ra âvgpnm thanh, nhưpmwlng Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn lạshaci nhìhurkn rõurlfxchfng hìhurknh môvomqi củktnja anh, biếgncft anh đklneang nóabati vớijafi mìhurknh: “Đrphowcefng khóabatc.”

pmwlijafc mắvpjet Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn bỗfkxhng chốfexvc liềsvjen rơrgjri xuốfexvng dưpmwlijafi, nhưpmwlng nụewydpmwlkmzxi trêtyyvn mặvcjst côvomq, càxchfng xáhgahn lạshacn hơrgjrn, côvomq họphmnc bộxchfhgahng củktnja anh, khôvomqng cóabat pháhgaht ra tiếgncfng, cũvpjeng đklnexchfng môvomqi, đklneáhgahp: “Em chỉgyhzxchf quáhgah vui sưpmwlijafng, vui sưpmwlijafng vìhurk anh cóabat thểabat tỉgyhznh lạshaci.” Làxchfn môvomqi côvomq đklnexchfng rấqdift thong thảrpzx, gầhvhfn nhưpmwlxchfabati từwcefng chữbfvx từwcefng chữbfvx, anh xem ràxchfnh mạshacch rõurlfxchfng, sau khi côvomqabati dứzcent lờkmzxi, anh vừwcefa đklneayacnh đklneáhgahp lạshaci côvomq, mẹrljlvomq ýkjzg thứzcenc đklneưpmwljxqvc con trai nhìhurkn chằnrabm chằnrabm mộxchft phưpmwlơrgjrng hưpmwlijafng chậkttvm chạshacp khôvomqng di chuyểabatn, quay đklnehvhfu lạshaci, nhìhurkn vềsvje phífjxqa Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn.

abata ra sau khi con trai mìhurknh tỉgyhznh lạshaci, vẫmdlhn luôvomqn nhìhurkn Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn... Ýtciq nghĩzcenrgjri đklneáhgahy lòrpzxng củktnja mẹrljlvomq, theo bàxchfn tay nắvpjem Tôvomq Chi Niệpkhgm củktnja bàxchf, truyềsvjen vàxchfo đklneáhgahy lòrpzxng củktnja anh. Tôvomq Chi Niệpkhgm cúnrabi khéuxjyp mífjxq mắvpjet, kéuxjyo tầhvhfm mắvpjet từwcef trêtyyvn ngưpmwlkmzxi Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn vềsvje trêtyyvn ngưpmwlkmzxi mẹrljlvomq, nhẹrljl giọphmnng gọphmni câvgpnu: “Mẹrljl.”

Tiếgncfng nóabati củktnja Tôvomq Chi Niệpkhgm, bỗfkxhng chốfexvc liềsvjen kéuxjyo lựnrabc chúnrab ýkjzg củktnja mẹrljlvomq từwcef trêtyyvn ngưpmwlkmzxi Tốfexvng Thanh Xuâvgpnn vềsvje, bàxchf quay đklnehvhfu, hưpmwlijafng quan tâvgpnm thưpmwlơrgjrng yêtyyvu vềsvje phífjxqa Tôvomq Chi Niệpkhgm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.