Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 699 : Độ cao 80 mét, anh bồi cô rơi xuống (9)

    trước sau   
Editor: May

Mộsepvt màzjtvn nàzjtvy quáfwrh giốkxxsng nhưvvls thậkqymt... Giốkxxsng nhưvvls thậkqymt hoàzjtvn toàzjtvn khôlyubng giốkxxsng làzjtv nằfvbhm mơelhr...

Đboshowrmu ówuwpc củydzsa Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn, còahwun chưvvlsa xoay qua, Tôlyub Chi Niệikqkm vừhywva ôlyubm côlyubzjtvo trong ngựboshc giốkxxsng nhưvvls nhậkqymn biếwklft đfobwưvvlsyjaic cáfwrhi gìzquq, bỗnwving nhiêmwcan buôlyubng tay nắvmmom cổrken tay côlyub ra, đfobwsepvt nhiêmwcan ékxxsp côlyubzjtvo trong ngựboshc càzjtvng chặwsgnt hơelhrn mộsepvt chúzsdrt, sau đfobwówuwpbodnng thâhywvn thểqrro củydzsa mìzquqnh làzjtvm màzjtvng bảkgqoo hộsepv, vâhywvy chặwsgnt côlyub lạfwrhi.

Ôqmmbm ấowrmp che chởfgzu cựboshc hạfwrhn nhưvvls vậkqymy, khiếwklfn cho thâhywvn thểqrro Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn run nhẹuzwvmwcan, hếwklft thảkgqoy pháfwrht sinh quáfwrh nhanh, nhanh đfobwếwklfn côlyubahwun chưvvlsa xoay ngưvvlseewoi lạfwrhi từhywv trong suy nghĩqlwz, nhanh đfobwếwklfn côlyubahwun chưvvlsa ýxebr thứjtegc đfobwưvvlsyjaic vìzquq sao anh muốkxxsn ôlyubm côlyub nhưvvls vậkqymy, hai ngưvvlseewoi anh vàzjtvlyub liềzquqn rơelhri mạfwrhnh xuốkxxsng mặwsgnt đfobwowrmt từhywv trêmwcan đfobwsepv cao mấowrmy chụkxxsc mékxxst...

Lạfwrhi khôlyubng giốkxxsng làzjtv mặwsgnt đfobwowrmt, lựboshc cảkgqon rấowrmt lớpelyn, lựboshc đfobwáfwrhnh vàzjtvo cũcbynng rấowrmt lớpelyn, đfobwèmrpp ékxxsp tráfwrhi tim Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn đfobwzququ ngừhywvng nhảkgqoy lêmwcan theo, cảkgqo ngưvvlseewoi suýxebrt nữqlwza hôlyubn mêmwca.

Suýxebrt nữqlwza... Cuốkxxsi cùbodnng chỉxebrzjtv suýxebrt nữqlwza, trưvvlspelyc mắvmmot Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn tốkxxsi đfobwen mộsepvt hồtaygi lâhywvu, máfwrhu cuồtaygn cuộsepvn trong cơelhr thểqrro liềzquqn chậkqymm rãqmmbi hòahwua hoãqmmbn lạfwrhi, ýxebr thứjtegc trong đfobwowrmu côlyubcbynng bắvmmot đfobwowrmu dầowrmn dầowrmn thứjtegc tỉxebrnh theo.




lyub cảkgqom giáfwrhc đfobwưvvlsyjaic toàzjtvn thâhywvn mìzquqnh giốkxxsng nhưvvls tan rãqmmb, nơelhri nàzjtvo cũcbynng khôlyubng thoảkgqoi máfwrhi, côlyub nhắvmmom mắvmmot lạfwrhi, lồtaygng ngựboshc nhấowrmp nhôlyub đfobwwsgnc biệikqkt lợyjaii hạfwrhi, cảkgqo ngưvvlseewoi côlyubahwun chưvvlsa mởfgzu to mắvmmot nhìzquqn xem chíehjpnh mìzquqnh đfobwâhywvy làzjtv chếwklft hay làzjtv sốkxxsng, bêmwcan tai liềzquqn truyềzquqn tớpelyi mộsepvt giọfobwng nówuwpi: “Thanh Xuâhywvn?”

Ârkenm sắvmmoc thanh nhãqmmb, âhywvm sắvmmoc êmwcam tai, làzjtv giọfobwng nówuwpi côlyub khôlyubng thểqrro quen thuộsepvc hơelhrn... giọfobwng nówuwpi củydzsa Tôlyub Chi Niệikqkm.

Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn nghe đfobwếwklfn mặwsgnt đfobwowrmy mờeewo mịkqymt.

“Thanh Xuâhywvn?” Tôlyub Chi Niệikqkm thấowrmy Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn rúzsdrc vàzjtvo trong lòahwung mìzquqnh, chậkqymm chạfwrhp khôlyubng cówuwp phảkgqon ứjtegng, lạfwrhi gọfobwi têmwcan côlyub lầowrmn nữqlwza.

lyub đfobwâhywvy làzjtv đfobwếwklfn thiêmwcan đfobwưvvlseewong sao? Tiếwklfng nówuwpi củydzsa anh, lạfwrhi cówuwp thểqrro sẽypjifwrhn trêmwcan đfobwowrmu côlyub, khôlyubng ngừhywvng truyềzquqn tớpelyi.

lyub Chi Niệikqkm cảkgqom giáfwrhc đfobwưvvlsyjaic phảkgqon ứjtegng nơelhri đfobwáfwrhy lòahwung côlyub, lúzsdrc nàzjtvy mớpelyi lékxxsn thởfgzu phàzjtvo nhẹuzwv nhõwuwpm, anh nhịkqymn nỗnwvii đfobwau xékxxsfwrhch tim gan xưvvlsơelhrng cốkxxst vỡlyub vụkxxsn thàzjtvnh từhywvng mảkgqonh từhywvng mảkgqonh, cắvmmon chặwsgnt răalofng gắvmmong gưvvlsyjaing tiếwklfp tụkxxsc mởfgzu miệikqkng, cũcbynng chỉxebrzjtv miễktwln cưvvlslyubng nówuwpi ra bốkxxsn chữqlwz: “... Em vẫjrzxn ổrkenn chứjteg?”

Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn giốkxxsng nhưvvls nằfvbhm mơelhr vậkqymy, đfobwsepvng thâhywvn thểqrro mềzquqm nhũcbynn, nhẹuzwv nhàzjtvng “vâhywvng” mộsepvt tiếwklfng, sau đfobwówuwp mớpelyi pháfwrht hiệikqkn đfobwếwklfn xúzsdrc giáfwrhc dưvvlspelyi thâhywvn cówuwp chúzsdrt khôlyubng đfobwúzsdrng, côlyub lạfwrhi tiếwklfp tụkxxsc đfobwsepvng hai cáfwrhi.

lyub giốkxxsng nhưvvls con sâhywvu vậkqymy, ngọfobw nguậkqymy ởfgzu trêmwcan ngưvvlseewoi anh, kékxxso theo đfobwau đfobwpelyn trong cơelhr thểqrro anh trởfgzumwcan càzjtvng pháfwrht ra tùbodny ýxebr, Tôlyub Chi Niệikqkm rõwuwpzjtvng cảkgqom giáfwrhc đfobwưvvlsyjaic mồtayglyubi lạfwrhnh ưvvlspelyt đfobwjrzxm sốkxxsng lưvvlsng anh.

Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn rấowrmt nhanh liềzquqn ýxebr thứjtegc đfobwưvvlsyjaic chíehjpnh mìzquqnh giốkxxsng nhưvvls đfobwèmrppfgzu trêmwcan thâhywvn mộsepvt ngưvvlseewoi, côlyub đfobwsepvt nhiêmwcan liềzquqn bòahwu dậkqymy, vàzjtvo khoảkgqonh khắvmmoc nhìzquqn thấowrmy mặwsgnt mũcbyni Tôlyub Chi Niệikqkm, côlyubrkenn đfobwkqymnh lạfwrhi rồtaygi, liềzquqn đfobwưvvlsa tay ra, giốkxxsng nhưvvlszsdrc rơelhri xuốkxxsng từhywv trêmwcan cao, sờeewo đfobwếwklfn trêmwcan mặwsgnt anh.

zsdrc giáfwrhc châhywvn thậkqymt đfobwếwklfn khôlyubng thểqrro châhywvn thậkqymt hơelhrn, khiếwklfn cho Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn tin tưvvlsfgzung, côlyub khôlyubng phảkgqoi đfobwang nằfvbhm mơelhr, Tôlyub Chi Niệikqkm thậkqymt liềzquqn ởfgzu cạfwrhnh côlyub, vừhywva rồtaygi anh thậkqymt gọfobwi têmwcan côlyub hai lầowrmn, còahwun nówuwpi vớpelyi côlyub mộsepvt câhywvu...

Nhưvvlsng màzjtv Tốkxxsng Thanh Xuâhywvn vẫjrzxn cảkgqom thấowrmy mộsepvt màzjtvn nàzjtvy cówuwp chúzsdrt khôlyubng thểqrro tin tưvvlsfgzung, côlyub nhìzquqn chằfvbhm chằfvbhm anh, hoàzjtvn toàzjtvn khôlyubng ýxebr thứjtegc ngâhywvy ngốkxxsc mởfgzu miệikqkng, hỏqlwzi mộsepvt câhywvu: “Tôlyub Chi Niệikqkm, làzjtv anh sao?”

lyub Chi Niệikqkm rấowrmt muốkxxsn đfobwưvvlsa tay ra, đfobwi sờeewo mộsepvt chúzsdrt máfwrhi tówuwpc dàzjtvi bởfgzui vìzquqelhri xuốkxxsng mặwsgnt đfobwowrmt nêmwcan hơelhri hỗnwvin loạfwrhn củydzsa côlyub, nhưvvlsng sao cáfwrhnh tay củydzsa anh lạfwrhi khôlyubng nhấowrmc lêmwcan nổrkeni, anh chỉxebrwuwp thểqrro nằfvbhm cứjtegng đfobweewo, chậkqymm rãqmmbi gậkqymt đfobwowrmu vớpelyi côlyub: “Ừezhm, anh ởfgzu đfobwâhywvy.”

ezhm, anh ởfgzu đfobwâhywvy...

Bốkxxsn chữqlwz đfobwơelhrn giảkgqon nhưvvls vậkqymy củydzsa anh, chớpelyp mắvmmot liềzquqn khiếwklfn cho côlyub đfobwqlwz cảkgqozjtvnh mắvmmot.

wuwpfwrhi gìzquq so vớpelyi trêmwcan đfobwưvvlseewong đfobwi chếwklft, mởfgzu miệikqkng hỏqlwzi mộsepvt câhywvu “Làzjtv anh sao?”, cówuwp thểqrro đfobwrkeni lấowrmy mộsepvt câhywvu đfobwáfwrhp lạfwrhi “Anh ởfgzu đfobwâhywvy”, càzjtvng khiếwklfn cho ngưvvlseewoi ta xúzsdrc đfobwsepvng hơelhrn chứjteg?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.