Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 648 : Chúng ta kết hôn đi (8)

    trước sau   
Editor: May

“Hảwcxg?” Tầxbcin Dĩdxpg Nam chuyểbrqkn tầxbcim mắwosat từkebx hộojtfp thuốtraic đovciếsuipn trêclyun mặyuowt Tốtraing Thanh Xuâfftgn.

Tốtraing Thanh Xuâfftgn hạojtfgxrd mắwosat, giốtraing nhưaaezgsab đovciang suy nghĩdxpgpxski gìgszh.

Tầxbcin Dĩdxpg Nam kiêclyun nhẫrwonn chờaodl giâfftgy lápxskt, thấkjgky côzubk vẫrwonn luôzubkn khôzubkng cófftg ýdycvclyun tiếsuipng, lạojtfi hỏsyxji: “Thếsuipgsabo?”

Tay Tốtraing Thanh Xuâfftgn đovciyuowt ởpxsk trêclyun đovcixbciu gốtraii, bấkjgkt giápxskc nắwosam thàgsabnh quyềmzbwn.

fftg mấkjgky lờaodli, còclyun khôzubkng nófftgi ra, trong mắwosat liềmzbwn cófftg chua xófftgt ấkjgkm ápxskp.




zubk mấkjgkp mápxsky khófftge môzubki, dưaaezyxvoi đovciápxsky lòclyung suy nghĩdxpg cẩbrqkn thậojtfn chuyệgsabn đovciófftg mộojtft lầxbcin, xápxskc đovciwosanh chígxrdnh mìgszhnh thậojtft tígxrdnh toápxskn làgsabm nhưaaez thếsuip, mớyxvoi ngẩbrqkng đovcixbciu, đovcitraii diệgsabn mắwosat Tầxbcin Dĩdxpg Nam, hỏsyxji: “Anh Dĩdxpg Nam, hiệgsabn tạojtfi anh vàgsab Đffffưaaezaodlng Noãzaenn còclyun liêclyun lạojtfc khôzubkng?”

Tầxbcin Dĩdxpg Nam nghiễxtfnm nhiêclyun làgsab khôzubkng nghĩdxpg tớyxvoi Tốtraing Thanh Xuâfftgn sẽskml đovciojtft nhiêclyun hỏsyxji mìgszhnh vấkjgkn đovcimzbwgsaby, anh cófftg chúojtft ngoàgsabi ýdycv muốtrain bỗiyksng chốtraic ngâfftgy ngẩbrqkn, sau đovciófftg mớyxvoi khuôzubkn mặyuowt thảwcxgn nhiêclyun lắwosac đovcixbciu, khai bápxsko chi tiếsuipt: “Đffffãzaenfftgu khôzubkng liêclyun lạojtfc rồcwwji.”

Dừkebxng mộojtft chúojtft, Tầxbcin Dĩdxpg Nam lạojtfi bổojsz sung mộojtft câfftgu: “Anh vàgsabzubk ta... chia tay.”

Tốtraing Thanh Xuâfftgn nghĩdxpg, nếsuipu nhưaaezgsabo mộojtft nălynxm trưaaezyxvoc, côzubk nghe đovciưaaezcrwvc câfftgu nàgsaby từkebx trong miệgsabng Tầxbcin Dĩdxpg Nam, côzubk khẳdycvng đovciwosanh sẽskml hếsuipt sứmzbwc cao hứmzbwng.

Chỉzxxa tiếsuipc, thờaodli gian mộojtft nălynxm, thay đovciojszi quápxsk nhiềmzbwu quápxsk nhiềmzbwu, côzubk từkebxng chờaodlfftgu nófftgi nàgsaby lâfftgu nhưaaez vậojtfy, lúojtfc nàgsaby rơcvcoi vàgsabo trong tai côzubk, biếsuipn thàgsabnh cụtezqc diệgsabn vôzubk cảwcxgm.

Tầxbcin Dĩdxpg Nam thấkjgky Tốtraing Thanh Xuâfftgn lạojtfi trầxbcim mặyuowc khôzubkng lêclyun tiếsuipng, kéhtqlo môzubki nởpxsk nụtezqaaezaodli, lạojtfi mởpxsk miệgsabng nófftgi lầxbcin nữzvdya: “Lạojtfi nófftgi, anh vàgsabzubk ta thậojtft khôzubkng thếsuipgsabo thígxrdch hợcrwvp... Nhưaaez vậojtfy tiếsuipp tụtezqc dâfftgy dưaaeza, cũjbdvng khôzubkng cófftg ýdycv tứmzbwgszh, chẳdycvng qua... sao em đovciojtft nhiêclyun muốtrain hỏsyxji chuyệgsabn nàgsaby?”

Tốtraing Thanh Xuâfftgn nghe đovciưaaezcrwvc câfftgu hỏsyxji củjbdva Tầxbcin Dĩdxpg Nam, con ngưaaezơcvcoi đovcien nhápxsknh nhẹzvdy nhàgsabng đovciojtfng, tiếsuipp tụtezqc đovcièlavj éhtqlp nưaaezyxvoc mắwosat bịwosazubk liềmzbwu mạojtfng che giấkjgku xuốtraing dưaaezyxvoi vềmzbw lạojtfi trong bụtezqng, mớyxvoi mởpxsk miệgsabng, nófftgi lờaodli nófftgi khôzubkng cófftg chúojtft liêclyun quan gìgszh vớyxvoi câfftgu hỏsyxji củjbdva Tầxbcin Dĩdxpg Nam: “Anh Dĩdxpg Nam, buổojszi tôzubki hôzubkm sau ba em nằjbdvm việgsabn, anh đovciãzaen gọcbqsi đovciiệgsabn thoạojtfi cho em, anh còclyun nhớyxvo khôzubkng?”

Tầxbcin Dĩdxpg Nam trầxbcim mặyuowc vàgsabi giâfftgy, nghĩdxpg đovciếsuipn Tốtraing Thanh Xuâfftgn chỉzxxagsab chuyệgsabn lầxbcin đovciófftg, anh khẽskml gậojtft đovcixbciu: “Nhớyxvo đovciưaaezcrwvc.”

Tốtraing Thanh Xuâfftgn giốtraing nhưaaez khôzubkng biếsuipt nêclyun mởpxsk miệgsabng nhưaaez thếsuipgsabo, cófftg chúojtft ngạojtfi ngùzubkng cúojtfi đovcixbciu, túojtfm tófftgc, sau mộojtft lúojtfc lâfftgu, mớyxvoi hỏsyxji: “Vậojtfy anh, còclyun nhớyxvo đovciưaaezcrwvc đovciêclyum đovciófftg, anh gọcbqsi đovciiệgsabn thoạojtfi cho em nófftgi gìgszh khôzubkng?”

Đffffêclyum đovciófftg anh nófftgi gìgszh?

Anh nófftgi, Tốtraing Tốtraing, hiệgsabn tạojtfi thâfftgn thểbrqkpxskc Tốtraing khôzubkng tốtrait, cófftg thểbrqk sẽskml muốtrain đovcibrqk cho em mau chófftgng cófftg chỗiyks dựaqjxa vàgsabo, mộojtft thờaodli gian trưaaezyxvoc, khôzubkng phảwcxgi em nófftgi vớyxvoi anh, cầxbcin anh phốtraii hợcrwvp diễxtfnn kịwosach vớyxvoi em sao? Bâfftgy giờaodl anh gọcbqsi đovciiệgsabn thoạojtfi cho em, làgsab muốtrain nófftgi vớyxvoi em, nếsuipu nhưaaez em muốtrain, anh cófftg thểbrqk chălynxm sófftgc em cảwcxg đovciaodli...

Tầxbcin Dĩdxpg Nam lưaaezyxvot nhữzvdyng lờaodli nófftgi nàgsaby qua trong đovcixbciu mộojtft lầxbcin, sau đovciófftg giốtraing nhưaaez phápxskn đovcipxskn đovciưaaezcrwvc mụtezqc đovciígxrdch Tốtraing Thanh Xuâfftgn nhắwosac tớyxvoi chuyệgsabn nàgsaby, do đovciófftg hỏsyxji: “Em làgsab muốtrain anh phốtraii hợcrwvp diễxtfnn kịwosach vớyxvoi em sao?”

Tốtraing Thanh Xuâfftgn nhẹzvdy nhàgsabng lắwosac lắwosac đovcixbciu, qua khoảwcxgng mưaaezaodli giâfftgy, mớyxvoi mởpxsk miệgsabng: “Khôzubkng phảwcxgi diễxtfnn kịwosach.”

Khôzubkng phảwcxgi diễxtfnn kịwosach? Tầxbcin Dĩdxpg Nam nhìgszhn ápxsknh mắwosat bìgszhnh tĩdxpgnh củjbdva Tốtraing Thanh Xuâfftgn.

Tốtraing Thanh Xuâfftgn cong khófftge môzubki cưaaezaodli lầxbcin nữzvdya, sau đovciófftgzubk quay đovcixbciu, ápxsknh mắwosat trong suốtrait nhìgszhn Tầxbcin Dĩdxpg Nam chălynxm chúojtf, nófftgi: “Anh Dĩdxpg Nam, khôzubkng phảwcxgi anh nófftgi, nếsuipu nhưaaez em muốtrain, anh cófftg thểbrqk chălynxm sófftgc em cảwcxg đovciaodli sao?”

Tốtraing Thanh Xuâfftgn nófftgi đovciếsuipn đovciâfftgy, hígxrdt sâfftgu mộojtft hơcvcoi, giữzvdy ngữzvdy đovciiệgsabu bìgszhnh tĩdxpgnh tiếsuipp tụtezqc nófftgi: “Nếsuipu nhưaaez em nófftgi, hiệgsabn tạojtfi em muốtrain, anh...”

Tốtraing Thanh Xuâfftgn giốtraing nhưaaez chưaaeza nghĩdxpg ra lýdycv do thoápxski thápxskc, lạojtfi ngừkebxng lạojtfi, chẳdycvng qua rấkjgkt nhanh, côzubk liềmzbwn mởpxsk miệgsabng lầxbcin nữzvdya, đovciojszi mộojtft loạojtfi phưaaezơcvcong thứmzbwc, hoàgsabn chỉzxxanh biểbrqku đovciojtft ra ýdycv tứmzbw củjbdva mìgszhnh: “Đffffơcvcon giảwcxgn màgsabfftgi, chígxrdnh làgsab anh Dĩdxpg Nam, chúojtfng ta kếsuipt hôzubkn đovcii.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.