Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 648 : Chúng ta kết hôn đi (8)

    trước sau   
Editor: May

“Hảueag?” Tầzhtrn Dĩfrgm Nam chuyểnmsin tầzhtrm mắkmvxt từkhvd hộmtvrp thuốrbkmc đfrpfếkmvxn trêcyien mặakvzt Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn.

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn hạgdlemanm mắkmvxt, giốrbkmng nhưkbhjnqyf đfrpfang suy nghĩfrgmzakci gìiomk.

Tầzhtrn Dĩfrgm Nam kiêcyien nhẫfqbdn chờigst giâqmvdy lázakct, thấbgpky côgzwf vẫfqbdn luôgzwfn khôgzwfng cóozet ýbgpkcyien tiếkmvxng, lạgdlei hỏhakgi: “Thếkmvxnqyfo?”

Tay Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn đfrpfakvzt ởcakc trêcyien đfrpfzhtru gốrbkmi, bấbgpkt giázakcc nắkmvxm thànqyfnh quyềnsvbn.

ozet mấbgpky lờigsti, còapaan khôgzwfng nóozeti ra, trong mắkmvxt liềnsvbn cóozet chua xóozett ấbgpkm ázakcp.




gzwf mấbgpkp mázakcy khóozete môgzwfi, dưkbhjcirsi đfrpfázakcy lòapaang suy nghĩfrgm cẩcirsn thậxqten chuyệjvqwn đfrpfóozet mộmtvrt lầzhtrn, xázakcc đfrpfymannh chímanmnh mìiomknh thậxqtet tímanmnh toázakcn lànqyfm nhưkbhj thếkmvx, mớcirsi ngẩcirsng đfrpfzhtru, đfrpfrbkmi diệjvqwn mắkmvxt Tầzhtrn Dĩfrgm Nam, hỏhakgi: “Anh Dĩfrgm Nam, hiệjvqwn tạgdlei anh vànqyf Đghixưkbhjigstng Noãbklxn còapaan liêcyien lạgdlec khôgzwfng?”

Tầzhtrn Dĩfrgm Nam nghiễblwxm nhiêcyien lànqyf khôgzwfng nghĩfrgm tớcirsi Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn sẽpskb đfrpfmtvrt nhiêcyien hỏhakgi mìiomknh vấbgpkn đfrpfnsvbnqyfy, anh cóozet chúzpgot ngoànqyfi ýbgpk muốrbkmn bỗmdgong chốrbkmc ngâqmvdy ngẩcirsn, sau đfrpfóozet mớcirsi khuôgzwfn mặakvzt thảueagn nhiêcyien lắkmvxc đfrpfzhtru, khai bázakco chi tiếkmvxt: “Đghixãbklxqmvdu khôgzwfng liêcyien lạgdlec rồkhvdi.”

Dừkhvdng mộmtvrt chúzpgot, Tầzhtrn Dĩfrgm Nam lạgdlei bổzakc sung mộmtvrt câqmvdu: “Anh vànqyfgzwf ta... chia tay.”

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn nghĩfrgm, nếkmvxu nhưkbhjnqyfo mộmtvrt nămdgom trưkbhjcirsc, côgzwf nghe đfrpfưkbhjbgpkc câqmvdu nànqyfy từkhvd trong miệjvqwng Tầzhtrn Dĩfrgm Nam, côgzwf khẳpskbng đfrpfymannh sẽpskb hếkmvxt sứrbkmc cao hứrbkmng.

Chỉkbhj tiếkmvxc, thờigsti gian mộmtvrt nămdgom, thay đfrpfzakci quázakc nhiềnsvbu quázakc nhiềnsvbu, côgzwf từkhvdng chờigstqmvdu nóozeti nànqyfy lâqmvdu nhưkbhj vậxqtey, lúzpgoc nànqyfy rơtacqi vànqyfo trong tai côgzwf, biếkmvxn thànqyfnh cụpskbc diệjvqwn vôgzwf cảueagm.

Tầzhtrn Dĩfrgm Nam thấbgpky Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn lạgdlei trầzhtrm mặakvzc khôgzwfng lêcyien tiếkmvxng, kéneulo môgzwfi nởcakc nụpskbkbhjigsti, lạgdlei mởcakc miệjvqwng nóozeti lầzhtrn nữpdola: “Lạgdlei nóozeti, anh vànqyfgzwf ta thậxqtet khôgzwfng thếkmvxnqyfo thímanmch hợbgpkp... Nhưkbhj vậxqtey tiếkmvxp tụpskbc dâqmvdy dưkbhja, cũcakcng khôgzwfng cóozet ýbgpk tứrbkmiomk, chẳpskbng qua... sao em đfrpfmtvrt nhiêcyien muốrbkmn hỏhakgi chuyệjvqwn nànqyfy?”

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn nghe đfrpfưkbhjbgpkc câqmvdu hỏhakgi củfrpfa Tầzhtrn Dĩfrgm Nam, con ngưkbhjơtacqi đfrpfen nházakcnh nhẹyqzg nhànqyfng đfrpfmtvrng, tiếkmvxp tụpskbc đfrpfègdle éneulp nưkbhjcirsc mắkmvxt bịymangzwf liềnsvbu mạgdleng che giấbgpku xuốrbkmng dưkbhjcirsi vềnsvb lạgdlei trong bụpskbng, mớcirsi mởcakc miệjvqwng, nóozeti lờigsti nóozeti khôgzwfng cóozet chúzpgot liêcyien quan gìiomk vớcirsi câqmvdu hỏhakgi củfrpfa Tầzhtrn Dĩfrgm Nam: “Anh Dĩfrgm Nam, buổzakci tôgzwfi hôgzwfm sau ba em nằdxtzm việjvqwn, anh đfrpfãbklx gọapaai đfrpfiệjvqwn thoạgdlei cho em, anh còapaan nhớcirs khôgzwfng?”

Tầzhtrn Dĩfrgm Nam trầzhtrm mặakvzc vànqyfi giâqmvdy, nghĩfrgm đfrpfếkmvxn Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn chỉkbhjnqyf chuyệjvqwn lầzhtrn đfrpfóozet, anh khẽpskb gậxqtet đfrpfzhtru: “Nhớcirs đfrpfưkbhjbgpkc.”

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn giốrbkmng nhưkbhj khôgzwfng biếkmvxt nêcyien mởcakc miệjvqwng nhưkbhj thếkmvxnqyfo, cóozet chúzpgot ngạgdlei ngùmanmng cúzpgoi đfrpfzhtru, túzpgom tóozetc, sau mộmtvrt lúzpgoc lâqmvdu, mớcirsi hỏhakgi: “Vậxqtey anh, còapaan nhớcirs đfrpfưkbhjbgpkc đfrpfêcyiem đfrpfóozet, anh gọapaai đfrpfiệjvqwn thoạgdlei cho em nóozeti gìiomk khôgzwfng?”

Đghixêcyiem đfrpfóozet anh nóozeti gìiomk?

Anh nóozeti, Tốrbkmng Tốrbkmng, hiệjvqwn tạgdlei thâqmvdn thểnmsizakcc Tốrbkmng khôgzwfng tốrbkmt, cóozet thểnmsi sẽpskb muốrbkmn đfrpfnmsi cho em mau chóozetng cóozet chỗmdgo dựozeta vànqyfo, mộmtvrt thờigsti gian trưkbhjcirsc, khôgzwfng phảueagi em nóozeti vớcirsi anh, cầzhtrn anh phốrbkmi hợbgpkp diễblwxn kịymanch vớcirsi em sao? Bâqmvdy giờigst anh gọapaai đfrpfiệjvqwn thoạgdlei cho em, lànqyf muốrbkmn nóozeti vớcirsi em, nếkmvxu nhưkbhj em muốrbkmn, anh cóozet thểnmsi chămdgom sóozetc em cảueag đfrpfigsti...

Tầzhtrn Dĩfrgm Nam lưkbhjcirst nhữpdolng lờigsti nóozeti nànqyfy qua trong đfrpfzhtru mộmtvrt lầzhtrn, sau đfrpfóozet giốrbkmng nhưkbhj pházakcn đfrpfzakcn đfrpfưkbhjbgpkc mụpskbc đfrpfímanmch Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn nhắkmvxc tớcirsi chuyệjvqwn nànqyfy, do đfrpfóozet hỏhakgi: “Em lànqyf muốrbkmn anh phốrbkmi hợbgpkp diễblwxn kịymanch vớcirsi em sao?”

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn nhẹyqzg nhànqyfng lắkmvxc lắkmvxc đfrpfzhtru, qua khoảueagng mưkbhjigsti giâqmvdy, mớcirsi mởcakc miệjvqwng: “Khôgzwfng phảueagi diễblwxn kịymanch.”

Khôgzwfng phảueagi diễblwxn kịymanch? Tầzhtrn Dĩfrgm Nam nhìiomkn ázakcnh mắkmvxt bìiomknh tĩfrgmnh củfrpfa Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn.

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn cong khóozete môgzwfi cưkbhjigsti lầzhtrn nữpdola, sau đfrpfóozetgzwf quay đfrpfzhtru, ázakcnh mắkmvxt trong suốrbkmt nhìiomkn Tầzhtrn Dĩfrgm Nam chămdgom chúzpgo, nóozeti: “Anh Dĩfrgm Nam, khôgzwfng phảueagi anh nóozeti, nếkmvxu nhưkbhj em muốrbkmn, anh cóozet thểnmsi chămdgom sóozetc em cảueag đfrpfigsti sao?”

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn nóozeti đfrpfếkmvxn đfrpfâqmvdy, hímanmt sâqmvdu mộmtvrt hơtacqi, giữpdol ngữpdol đfrpfiệjvqwu bìiomknh tĩfrgmnh tiếkmvxp tụpskbc nóozeti: “Nếkmvxu nhưkbhj em nóozeti, hiệjvqwn tạgdlei em muốrbkmn, anh...”

Tốrbkmng Thanh Xuâqmvdn giốrbkmng nhưkbhj chưkbhja nghĩfrgm ra lýbgpk do thoázakci tházakcc, lạgdlei ngừkhvdng lạgdlei, chẳpskbng qua rấbgpkt nhanh, côgzwf liềnsvbn mởcakc miệjvqwng lầzhtrn nữpdola, đfrpfzakci mộmtvrt loạgdlei phưkbhjơtacqng thứrbkmc, hoànqyfn chỉkbhjnh biểnmsiu đfrpfgdlet ra ýbgpk tứrbkm củfrpfa mìiomknh: “Đghixơtacqn giảueagn mànqyfozeti, chímanmnh lànqyf anh Dĩfrgm Nam, chúzpgong ta kếkmvxt hôgzwfn đfrpfi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.