Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 620 : Vô ý phát hiện vật (10)

    trước sau   
Editor: May

Cho nêlfedn, dựncwj cảcdptm mớqadbi vừxojsa dâcbrlng lêlfedn trong lòlfedng côkmalgdcw thậjqfut, Tôkmal Chi Niệcmsjm biếepict côkmal đxnwbi Nhậjqfut Bảcdptn du lịilxach, liềxdmon đxnwbi Nhậjqfut Bảcdptn theo côkmal!

kmal hấsforp củxzyqa Tốohbbng Thanh Xuâcbrln trởbbkylfedn hơcdpti dồwnjnn dậjqfup, côkmal nhìncwjn chằinmdm chằinmdm hai bộthco đxnwbwnjn trêlfedn giưzonsxojsng mộthcot lámwnct, sau đxnwbókpyp liềxdmon cuốohbbn quầgxrzn ámwnco lung tung lạwrtri, nhéepict vàgdcwo trong túnrnri, bịilxach bịilxach bịilxach lạwrtri chạwrtry xuốohbbng lầgxrzu.

“Thanh Xuâcbrln, em đxnwbếepicn bệcmsjnh việcmsjn thăonibm ba sao?” Phưzonsơcdptng Nhu đxnwbdihfng ởbbky trưzonsqadbc sôkmal pha trong phòlfedng khámwncch, đxnwbang cúnrnri ngưzonsxojsi xếepicp quầgxrzn ámwnco, thấsfory côkmal vộthcoi vộthcoi vàgdcwng vàgdcwng chạwrtry xuốohbbng từxojs trêlfedn lầgxrzu, mởbbky miệcmsjng hỏmpsti.

“Buổbbkyi tốohbbi em đxnwbi qua, hiệcmsjn tạwrtri cókpyp chúnrnrt việcmsjc gấsforp muốohbbn xửncwjflsw.” Tốohbbng Thanh Xuâcbrln vừxojsa đxnwbámwncp lờxojsi Phưzonsơcdptng Nhu xong, cảcdpt ngưzonsxojsi liềxdmon đxnwbãehon đxnwbếepicn cửncwja nhàgdcw.

“Đakicâcbrly rốohbbt cuộthcoc làgdcw nhưzons thếepicgdcwo, vộthcoi vàgdcwng tớqadbi, vộthcoi vàgdcwng đxnwbi nhưzons thếepic...” Lờxojsi nókpypi củxzyqa Phưzonsơcdptng Nhu còlfedn chưzonsa nókpypi xong, Tốohbbng Thanh Xuâcbrln liềxdmon dùohbbng sứdihfc đxnwbókpypng cửncwja lạwrtri, mộthcot đxnwbưzonsxojsng chạwrtry chậjqfum ra cửncwja nhàgdcw.




Tốohbbng Thanh Xuâcbrln đxnwbdihfng ởbbky cửncwja tiểagvbu khu, khôkmalng ngừxojsng vẫiadry tay, chậjqfun mộthcot chiếepicc taxi.

Sau khi ngồwnjni lêlfedn, côkmal trựncwjc tiếepicp bámwnco têlfedn côkmalng ty Tầgxrzn Dĩehon Nam.

May màgdcw hiệcmsjn tạwrtri khôkmalng phảcdpti giờxojs đxnwbi làgdcwm cao đxnwbiểagvbm, con đxnwbưzonsxojsng tưzonsơcdptng đxnwbohbbi thôkmalng suốohbbt, nửncwja tiếepicng sau, xe ngừxojsng vữohbbng vàgdcwng ởbbkyzonsqadbi lầgxrzu côkmalng ty Tầgxrzn Dĩehon Nam.

Tốohbbng Thanh Xuâcbrln lấsfory đxnwbiệcmsjn thoạwrtri di đxnwbthcong ra, vừxojsa gọgbbli đxnwbiệcmsjn thoạwrtri cho Tầgxrzn Dĩehon Nam, vừxojsa chạwrtry vàgdcwo trong côkmalng ty.

Tầgxrzn Dĩehon Nam cókpyp thểagvb đxnwbang bậjqfun việcmsjc, khôkmalng tiếepicp đxnwbiệcmsjn thoạwrtri củxzyqa côkmal, Tốohbbng Thanh Xuâcbrln rõohbbgdcwng trựncwjc tiếepicp nhấsforn thang mámwncy, lêlfedn lầgxrzu.

nrnrc thang mámwncy sắtbubp dừxojsng lạwrtri, sốohbb đxnwbiệcmsjn thoạwrtri củxzyqa Tầgxrzn Dĩehon Nam gọgbbli tớqadbi.

Tốohbbng Thanh Xuâcbrln vộthcoi vàgdcwng nhấsforn tiếepicp nghe, cũanveng khôkmalng chờxojs trong miêlfeḍng Tầgxrzn Dĩehon Nam hôkmal xong “Tốohbbng Tốohbbng”, côkmal liềxdmon vộthcoi vàgdcwng mởbbky miệcmsjng trưzonsqadbc: “Anh Dĩehon Nam, hiệcmsjn tạwrtri anh ởbbkycdpti nàgdcwo?”

“Côkmalng ty đxnwbókpyp...” Tầgxrzn Dĩehon Nam theo lýflsw thưzonsxojsng đxnwbámwncp lạwrtri, sau khi đxnwbámwncp xong, anh phámwnct hiệcmsjn đxnwbưzonsalchc ngữohbb khígvuw củxzyqa côkmalkpyp chúnrnrt gấsforp, liềxdmon khẩrxehn trưzonsơcdptng hỏmpsti: “Thếepicgdcwo? Xảcdpty ra chuyệcmsjn gìncwj sao?”

“Em đxnwbãehon đxnwbếepicn cửncwja côkmalng ty củxzyqa anh, anh nhanh ra ngoàgdcwi, em cókpyp chuyệcmsjn rấsfort quan trọgbblng muốohbbn hỏmpsti anh!”

Tầgxrzn Dĩehon Nam đxnwbang thảcdpto luậjqfun kếepic hoạwrtrch côkmalng việcmsjc vớqadbi đxnwbwnjnng nghiệcmsjp, lúnrnrc nghe đxnwbưzonsalchc mấsfory chữohbb “chuyệcmsjn rấsfort quan trọgbblng” nàgdcwy, lậjqfup tứdihfc đxnwbagvbnrnrt chìncwj trong tay xuốohbbng, lưzonsu lạwrtri mộthcot câcbrlu “Xin lỗwnjni, tôkmali ra ngoàgdcwi mộthcot chuyếepicn” vớqadbi mọgbbli ngưzonsxojsi, sau đxnwbókpyp ngay thẻmpst nhâcbrln viêlfedn cũanveng khôkmalng lấsfory xuốohbbng, liềxdmon bưzonsqadbc nhanh đxnwbi tớqadbi cửncwja côkmalng ty.

mwncch rấsfort xa, Tầgxrzn Dĩehon Nam liềxdmon nhìncwjn thấsfory Tốohbbng Thanh Xuâcbrln đxnwbdihfng ởbbky ngoàgdcwi cửncwja côkmalng ty.

Anh vộthcoi vàgdcwng chạwrtry mấsfory bưzonsqadbc, đxnwbi ra ngoàgdcwi: “Tốohbbng Tốohbbng.”

“Anh Dĩehon Nam.” Tốohbbng Thanh Xuâcbrln bưzonsqadbc nhanh đxnwbi đxnwbếepicn trưzonsqadbc mặlfedt anh, trong tay cầgxrzm hộthcop quàgdcw từxojsng ngâcbrlm qua nưzonsqadbc mởbbky ra ởbbky trưzonsqadbc mắtbubt Tầgxrzn Dĩehon Nam, đxnwbi thẳarszng vàgdcwo chủxzyq đxnwbxdmo hỏmpsti: “Anh Dĩehon Nam, anh biếepict hộthcop quàgdcwgdcwy khôkmalng?”

“Đakicưzonsơcdptng nhiêlfedn biếepict.” Tầgxrzn Dĩehon Nam giốohbbng nhưzonsgdcw nghe đxnwbưzonsalchc chuyệcmsjn rấsfort buồwnjnn cưzonsxojsi, cưzonsxojsi ôkmaln hòlfeda mộthcot tiếepicng: “Tốohbbng Tốohbbng, em vộthcoi vàgdcwng tớqadbi tìncwjm anh, chígvuwnh làgdcw tớqadbi hỏmpsti anh chuyệcmsjn nàgdcwy? Hôkmalm nay cũanveng khôkmalng phảcdpti ngàgdcwy Cámwnc thámwncng Tưzonsgdcw...”

“Cho nêlfedn, anh Nam, mókpypn quàgdcwgdcwy, làgdcw anh tặlfedng cho em, đxnwbúnrnrng khôkmalng?” Tốohbbng Thanh Xuâcbrln nhìncwjn thẳarszng chăonibm chúnrnrgdcwo mắtbubt Tầgxrzn Dĩehon Nam, rấsfort nghiêlfedm túnrnrc cắtbubt đxnwbdihft lờxojsi nókpypi vui đxnwbùohbba củxzyqa anh.

Tầgxrzn Dĩehon Nam thấsfory Tốohbbng Thanh Xuâcbrln nghiêlfedm túnrnrc nhưzons vậjqfuy, mi tâcbrlm nhăonibn lạwrtri theo: “Tốohbbng Tốohbbng, em sao vậjqfuy? Mókpypn quàgdcwgdcwy, đxnwbưzonsơcdptng nhiêlfedn làgdcw anh tặlfedng cho em, chígvuwnh làgdcw mộthcot đxnwbêlfedm trừxojs tịilxach kia, trêlfedn thuyềxdmon ởbbkykmalng viêlfedn Bắtbubc Hảcdpti, anh tặlfedng em quàgdcwonibm mớqadbi đxnwbókpyp, em khôkmalng nhớqadbohbb àgdcw...”

“Làgdcw quàgdcwonibm mớqadbi anh tặlfedng em vàgdcwo đxnwbêlfedm trừxojs tịilxach, ởbbkykmalng viêlfedn Bắtbubc Hảcdpti sao?” Tốohbbng Thanh Xuâcbrln nắtbubm bắtbubt đxnwbưzonsalchc từxojs ngữohbb trọgbblng đxnwbiểagvbm trong lờxojsi nókpypi củxzyqa Tầgxrzn Dĩehon Nam, gằinmdn từxojsng chữohbb lặlfedp lạwrtri câcbrlu hỏmpsti.

“Đakicúnrnrng vậjqfuy...” Tầgxrzn Dĩehon Nam gậjqfut đxnwbgxrzu, lờxojsi còlfedn chưzonsa nókpypi hếepict, Tốohbbng Thanh Xuâcbrln bỗwnjnng nhiêlfedn liềxdmon xoay ngưzonsxojsi, chạwrtry vềxdmo phígvuwa thang mámwncy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.