Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 613 : Vô ý phát hiện vật (3)

    trước sau   
Editor: May

rrbl lẽajxk qua khoảjltgng mưsopgddhfi giâfbwiy đinhucfrkng hồcfrk, trong tai nghe lạcnsji truyềzwrnn tớiossi âfbwim thanh viếxctmt chữywqx.

rrbla ra, Tôjqcu Chi Niệrzolm viếxctmt nhữywqxng lờddhfi tỏbsutiossnh thâfbwim tìiossnh tuyệrzolt vờddhfi nhưsopg vậevwjy, lạcnsji córrbl thểdveh viếxctmt ra ởhbvrsopgiossi tìiossnh huốmifang côjqculvxmn quấdfpqy, ...

Chẳacccng qua, vìioss sao anh lạcnsji muốmifan viếxctmt?

Anh rõbsutlvxmng khôjqcung thíatrhch côjqcu... Anh làlvxm bịkitmjqcu say rưsopgqparu khórrblc sợqpar sao? Thếxctm nhưsopgng ởhbvrsopgiossi trạcnsjng thánnoli cựgamkc kỳczke tỉdxvbnh tánnolo, dung túhuygng côjqcu khôjqcung córrbl hạcnsjn cuốmifai nhưsopg vậevwjy, phụojxxng bồcfrki côjqcu say khưsopgiosst.

Đkfolang lúhuygc Tốmifang Thanh Xuâfbwin sữywqxng sờddhf, côjqcu xuyêdfpqn qua tai nghe, nghe thấdfpqy trong quánnol trìiossnh viếxctmt chữywqx vừzliza rồcfrki, Tôjqcu Chi Niệrzolm luôjqcun rấdfpqt trầgcvdm mặfbwic khôjqcung tiếxctmng đinhuczkeng, ởhbvr trong lúhuygc viếxctmt lầgcvdn nàlvxmy, lạcnsji córrbl thểdveh lặfbwip lạcnsji nórrbli ra lờddhfi nórrbli côjqcu cho anh viếxctmt “Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin.”




Tốmifac đinhuczke anh đinhuvbcnc bảjltgy chữywqxlvxmy rấdfpqt chậevwjm, giốmifang nhưsopglvxm sau khi viếxctmt xong mộczket chữywqx, lạcnsji đinhui đinhuvbcnc chữywqx kếxctm tiếxctmp.

Trong phòzwrnng tắagfsm rấdfpqt an tĩmifanh, ngoạcnsji trừzliz tiếxctmng trầgcvdm thấdfpqp êdfpqm tai củcfrka anh vàlvxm tiếxctmng son môjqcui gõbsut “sạcnsjt sạcnsjt” nhỏbsut nhặfbwin ởhbvr trêdfpqn vánnolch tưsopgddhfng, cũjqcung khôjqcung còzwrnn âfbwim thanh nàlvxmo khánnolc.

Đkfolánnoly lòzwrnng Tốmifang Thanh Xuâfbwin rõbsutlvxmng, câfbwiu nórrbli kia củcfrka Tôjqcu Chi Niệrzolm, khôjqcung phảjltgi đinhuang nórrbli cho chíatrhnh mìiossnh nghe.

Nhưsopgng côjqcu đinhuhpfung ởhbvr trưsopgiossc bồcfrkn rửbnvha tay, nghe trong ghi âfbwim truyềzwrnn ra nhữywqxng âfbwim thanh nhỏbsut vụojxxn kia, đinhuánnoly lòzwrnng đinhuczket nhiêdfpqn trởhbvrdfpqn ấdfpqm ánnolp, căsshtng căsshtng, tràlvxmn đinhugcvdy.

Tốmifang Thanh Xuâfbwin khôjqcung biếxctmt córrbl phảjltgi thỉdxvbnh giánnolc củcfrka mìiossnh córrbl vấdfpqn đinhuzwrn hay khôjqcung, côjqcu luôjqcun cảjltgm thấdfpqy sau khi Tôjqcu Chi Niệrzolm viếxctmt xong bảjltgy chữywqx kia, ngữywqx khíatrhrrbli chuyệrzoln vớiossi côjqcu, trởhbvrdfpqn mềzwrnm mạcnsji hơiszwn rấdfpqt nhiềzwrnu: “Đkfolcfrk chưsopga?”

“Chưsopga đinhucfrk, chưsopga đinhucfrk, chưsopga đinhucfrk!” Côjqcu say rưsopgqparu liêdfpqn tụojxxc nórrbli ba lầgcvdn, sau đinhuórrbl giốmifang nhưsopg vừzliza rồcfrki, kéfsico dàlvxmi giọvbcnng “ừzliz” mộczket hồcfrki lâfbwiu, lạcnsji nórrbli: “Còzwrnn muốmifan viếxctmt thêdfpqm mộczket câfbwiu, Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt.”

“Đkfolưsopgqparc.” Lầgcvdn nàlvxmy Tôjqcu Chi Niệrzolm đinhuánnolp ứhpfung rấdfpqt rõbsutlvxmng, khôjqcung hềzwrn dừzlizng lạcnsji mộczket chúhuygt nàlvxmo liềzwrnn bắagfst đinhugcvdu viếxctmt lêdfpqn ởhbvr trêdfpqn vánnolch tưsopgddhfng, giốmifang nhưsopg vừzliza rồcfrki, anh vẫihsan lặfbwip lạcnsji đinhuvbcnc ra lờddhfi nórrbli anh đinhuang viếxctmt.

Anh vừzliza viếxctmt xong, côjqcu liềzwrnn mởhbvr miệrzolng lầgcvdn nữywqxa: “Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt!”

Ngữywqx khíatrh anh rấdfpqt nhạcnsjt “ừzliz...” mộczket tiếxctmng, lạcnsji làlvxm “sạcnsjt sạcnsjt sạcnsjt” tiếxctmng son môjqcui gõbsuthbvr trêdfpqn vánnolch tưsopgddhfng, lầgcvdn nàlvxmy anh viếxctmt rấdfpqt trầgcvdm mặfbwic, mãtctbi cho đinhuếxctmn cuốmifai cùjltgng viếxctmt xong, córrbl lẽajxklvxm son môjqcui dùjltgng hếxctmt, Tốmifang Thanh Xuâfbwin nghe thấdfpqy tiếxctmng vang vậevwjt bịkitmfsicm vàlvxmo trong thùjltgng ránnolc, sau đinhuórrbl chíatrhnh làlvxmjqcu say ngàlvxm ngàlvxmjqcung lung nórrbli thầgcvdm : “Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt đinhuddhfi... Áfxlw, khôjqcung đinhuúhuygng rồcfrki, sao lạcnsji nhiềzwrnu hơiszwn mộczket chữywqx? Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt đinhuddhfi... Tôjqcu Chi Niệrzolm, anh làlvxmdfpqn lưsopgddhfng gạcnsjt, anh khôjqcung phảjltgi viếxctmt Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt, anh làlvxmdfpqn lưsopgddhfng gạcnsjt!”

jqcu giốmifang nhưsopglvxm chịkitmu ủcfrky khuấdfpqt rấdfpqt lớiossn, lạcnsji khórrblc lêdfpqn, anh córrbl chúhuygt bấdfpqt đinhuagfsc dĩmifa khẽajxk thởhbvrlvxmi mộczket hơiszwi, giốmifang nhưsopgfsico côjqculvxmo trong lòzwrnng, ngórrbln tay chỉdxvbnnolch tưsopgddhfng, gằwsgin từzlizng chữywqx đinhuvbcnc cẩgalun thậevwjn cho côjqcu: “Anh vừzliza mớiossi nghe lầgcvdm, anh viếxctmt thàlvxmnh, Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpquTốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt đinhuddhfi.”

“Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt đinhuddhfi...” Côjqcu dựgamka theo lờddhfi nórrbli củcfrka anh, đinhuvbcnc tưsopgơiszwng ứhpfung từzlizng chữywqx trêdfpqn vánnolch tưsopgddhfng, sau đinhuórrblatrhn khórrblc cưsopgddhfi: “Thậevwjt sựgamk đinhuúhuygng rồcfrki, anh khôjqcung córrbl lừzliza em... Thậevwjt làlvxmjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt đinhuddhfi...”

“Ừbnvh, khôjqcung lừzliza em...”

“Chánnoln ghéfsict, nórrbli chuyệrzoln thìiossrrbli chuyệrzoln, sao còzwrnn muốmifan vòzwrnrrblc em...”

“... Thậevwjt sựgamk... Tôjqcu Chi Niệrzolm yêdfpqu Tốmifang Thanh Xuâfbwin nhấdfpqt đinhuddhfi...”

bsutlvxmng khôjqcung phảjltgi tỏbsutiossnh, nhưsopgng xuyêdfpqn qua tai nghe, Tốmifang Thanh Xuâfbwin lạcnsji mơiszw hồcfrk cảjltgm giánnolc đinhuưsopgqparc tràlvxmn ngậevwjp thâfbwim tìiossnh.

Khôjqcung biếxctmt làlvxm do ghi âfbwim, hay làlvxmjqcu xuấdfpqt hiệrzoln ảjltgo giánnolc, côjqcu luôjqcun cảjltgm thấdfpqy ngữywqx khíatrh củcfrka Tôjqcu Chi Niệrzolm, nghiêdfpqm túhuygc giốmifang nhưsopglvxm đinhuang nórrbli ra hứhpfua hẹkgtjn nghiêdfpqm túhuygc nhấdfpqt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.