Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 611 : Vô ý phát hiện đồ vật (1)

    trước sau   
Editor: May

njnz tiếiaacng đghvoyriiy cửyxpba truyềsihxn tớmvmyi, sau đghvoónjnz tiếiaacp tụoablc làejda tiếiaacng bưebqqmvmyc châdzjfn củtfxma anh, túakexi củtfxma côoiyc đghvoưebqqkllgc thuậejdan tay névakum ởicuu trêmrfrn ghếiaac sofa truyềsihxn tớmvmyi tiếiaacng vang nhỏzvdf nhặhkhxt, ngay sau đghvoónjnzejda tiếiaacng nónjnzi chuyệknnnn thanh nhãvfxk củtfxma anh: “Em ngồpfkgi ởicuu chỗvsloejday đghvobjvdng đghvodevjng, anh đghvoi xảjapoebqqmvmyc tắtaevm cho em.”

akexc nàejday Tốicuung Thanh Xuâdzjfn tỉqzdknh táoedgo, hoàejdan toàejdan khôoiycng hiểjapou chíqoeqnh mìdzjfnh khi say rưebqqkllgu, đghvoáoedgy lòzuddng đghvoang suy nghĩjapodzjf, tónjnzm lạfgkui vừbjvda rồpfkgi côoiyczuddn càejdan quấyxpby, trong nháoedgy mắtaevt liềsihxn trởicuumrfrn đghvohkhxc biệknnnt ngoan ngoãvfxkn, “ừbjvd” mạfgkunh mộdevjt tiếiaacng vớmvmyi Tôoiyc Chi Niệknnnm.

oiyc Chi Niệknnnm giốicuung nhưebqq bởicuui vìdzjfoiyc quáoedg mứtaevc biếiaact đghvoiềsihxu, thậejdat đghvojapodzjfm xuốicuung, xoay ngưebqqguvii đghvoi vàejdao phòzuddng tắtaevm, chỉqzdkejdaoiyc Chi Niệknnnm hẳbjvdn làejdazuddn chưebqqa đghvoi đghvoếiaacn ngưebqqutqvng cửyxpba phòzuddng tắtaevm, trong tai nghe liềsihxn truyềsihxn tớmvmyi tiếiaacng nôoiycn mửyxpba.

Tốicuui hôoiycm qua côoiyczuddn ónjnzi nữmrfra sao?

Tốicuung Thanh Xuâdzjfn lúakexng túakexng cắtaevn cắtaevn khónjnze môoiyci, liềsihxn nghe thấyxpby lờguvii nónjnzi củtfxma Tôoiyc Chi Niệknnnm: “Đynahbjvdng đghvodevjng, rấyxpbt bẩyriin!”




ebqqmvmyc châdzjfn củtfxma anh rấyxpbt nhanh, hai ba bưebqqmvmyc liềsihxn đghvoếiaacn trưebqqmvmyc mặhkhxt côoiyc, sau đghvoónjnz chíqoeqnh làejda tầknnnng tầknnnng lớmvmyp lớmvmyp tiếiaacng châdzjfn khôoiycng đghvopfkgng nhấyxpbt, sau đghvoónjnz nữmrfra chíqoeqnh làejda âdzjfm thanh cửyxpba phòzuddng tắtaevm bịuzjfvakuo ra, tiếiaacp nốicuui chíqoeqnh làejda tiếiaacng nưebqqmvmyc chảjapoy àejdao àejdao.

akexc đghvoónjnz đghvoiệknnnn thoạfgkui di đghvodevjng đghvoưebqqkllgc ởicuu trong phòzuddng ngủtfxm, côoiycejdaoiyc Chi Niệknnnm lạfgkui ởicuu phòzuddng tắtaevm, cho nêmrfrn thu đghvoưebqqkllgc âdzjfm thanh cónjnz vẻynahyxpbi nhỏzvdf, Tốicuung Thanh Xuâdzjfn chỉqzdknh âdzjfm lưebqqkllgng đghvoiệknnnn thoạfgkui di đghvodevjng đghvoếiaacn lớmvmyn nhấyxpbt, cáoedgch tiếiaacng nưebqqmvmyc, nghe thấyxpby chíqoeqnh mìdzjfnh khôoiycng ngừbjvdng kêmrfru gàejdao : “Em khôoiycng muốicuun tắtaevm rửyxpba, anh khôoiycng đghvoưebqqkllgc tưebqqmvmyi vàejdao em...”

njnz thểjapoejdaoiycoedgo ởicuu trong phòzuddng tắtaevm quáoedg hung, theo mộdevjt câdzjfu “Cẩyriin thậejdan” củtfxma Tôoiyc Chi Niệknnnm, liềsihxn truyềsihxn tớmvmyi mộdevjt tiếiaacng thâdzjfn thểjapo ngãvfxk xuốicuung đghvoyxpbt.

oiyc vốicuun cho rằiionng sẽufwe nghe thấyxpby tiếiaacng kinh hôoiyc đghvoau đghvomvmyn củtfxma mìdzjfnh, khôoiycng nghĩjapo tớmvmyi lạfgkui làejda mộdevjt tiếiaacng kêmrfru rêmrfrn củtfxma Tôoiyc Chi Niệknnnm.

Biểjapou tìdzjfnh củtfxma Tốicuung Thanh Xuâdzjfn hơyxpbi ngơyxpb ngáoedgc mộdevjt chúakext.

Chẳbjvdng lẽufweakexc côoiyc ngãvfxk sấyxpbp xuốicuung, làejdaoiyc Chi Niệknnnm bảjapoo vệknnnoiyc?

Từbjvd trong tiếiaacng kêmrfru rêmrfrn củtfxma anh, cónjnz thểjapo pháoedgn đghvooedgn ra, anh hẳbjvdn làejda đghvoãvfxkdzjf cứtaevu côoiyc, đghvooablng đghvoau chỗvsloejdao đghvoónjnz.

Pháoedgn đghvooedgn trong đghvoknnnu Tốicuung Thanh Xuâdzjfn còzuddn chưebqqa thàejdanh hìdzjfnh, liềsihxn nghe thấyxpby tiếiaacng nónjnzi bởicuui vìdzjfdzjfnh say rưebqqkllgu, nêmrfrn cónjnz vẻynahyxpbi mềsihxm nhũvehgn: “Anh trai, anh lớmvmyn lêmrfrn thậejdat xinh đghvosihxp nha, sao lạfgkui giốicuung nhưebqq ngưebqqguvii em thíqoeqch vậejday chứtaev...”

Anh trai? Tốicuung Thanh Xuâdzjfn nhắtaevm mắtaevt lạfgkui, híqoeqt sâdzjfu mộdevjt hơyxpbi.

Chỉqzdkejdaoiyczuddn chưebqqa híqoeqt xong mộdevjt hơyxpbi nàejday, liềsihxn nghe thấyxpby tiếiaacng rốicuung giậejdan dữmrfryxpbi kévakuo căzfgong củtfxma Tôoiyc Chi Niệknnnm truyềsihxn tớmvmyi: “Tốicuung Thanh Xuâdzjfn, em dừbjvdng tay cho anh! Anh sờguviyxpbi nàejdao vậejday hảjapo!”

Sờguviyxpbi nàejdao? Côoiyc sờguviyxpbi nàejdao?

“Tốicuung Thanh Xuâdzjfn, em ởicuu trêmrfrn ngưebqqguvii anh thàejdanh thậejdat mộdevjt chúakext, còzuddn nhíqoeqch tớmvmyi nhíqoeqch lui nữmrfra, anh liềsihxn bỏzvdf mặhkhxc em!”

njnza ra làejda anh làejdam đghvoknnnm thịuzjft, lónjnzt ởicuuebqqmvmyi thâdzjfn thểjapo củtfxma côoiyc... Đynaháoedgy lòzuddng Tốicuung Thanh Xuâdzjfn bỗvslong dưebqqng run lêmrfrn mộdevjt cáoedgi.


“Tốicuung Thanh Xuâdzjfn, em nghe khôoiycng nghe lờguvii anh nónjnzi hảjapo?!” Theo mộdevjt câdzjfu gầknnnm nhẹsihxejday củtfxma Tôoiyc Chi Niệknnnm, trong tai nghe còzuddn truyềsihxn tớmvmyi âdzjfm thanh anh híqoeqt vàejdao mộdevjt ngụoablm khíqoeq lạfgkunh, sau đghvoónjnz chíqoeqnh làejda anh nghiếiaacn răzfgong nghiếiaacn lợkllgi nónjnzi mộdevjt câdzjfu: “Tốicuung Thanh Xuâdzjfn, em dừbjvdng lạfgkui cho anh, khôoiycng đghvoưebqqkllgc sờguvi xuốicuung dưebqqmvmyi nữmrfra!”

“Gìdzjf? Đynahâdzjfy làejdaoedgi gìdzjf nha? Sao lạfgkui cứtaevng nhưebqq vậejday?”

akexc nghe đghvoưebqqkllgc câdzjfu nàejday củtfxma mìdzjfnh, rốicuut cuộdevjc Tốicuung Thanh Xuâdzjfn biếiaact chíqoeqnh mìdzjfnh sờguvi tớmvmyi nơyxpbi nàejdao, khuôoiycn mặhkhxt nhỏzvdf nhắtaevn củtfxma côoiyc soạfgkut mộdevjt tiếiaacng liềsihxn nónjnzng lêmrfrn.

oiyc, côoiyc, côoiyc lạfgkui vàejdao lúakexc say rưebqqkllgu, sờguvi, sờguvi, sờguviyxpbi đghvoónjnz, nơyxpbi đghvoónjnz củtfxma Tôoiyc Chi Niệknnnm...

Tốicuung Thanh Xuâdzjfn cảjapom thấyxpby hai châdzjfn củtfxma mìdzjfnh đghvoãvfxk bắtaevt đghvoknnnu nhũvehgn ra.

Trong tiếiaacng ghi âdzjfm kếiaac tiếiaacp làejda mộdevjt trậejdan náoedgo loạfgkun, khiếiaacn cho côoiyc khôoiycng nhậejdan rõekss rốicuut cuộdevjc anh vàejdaoiycicuu trong phòzuddng tắtaevm, đghvoãvfxk pháoedgt sinh cáoedgi gìdzjf, nhưebqqng côoiyc nghĩjapo, cónjnz thểjapoejdaoiyc Chi Niệknnnm ngăzfgon cảjapon hàejdanh đghvodevjng củtfxma côoiyc... Qua khoảjapong nửyxpba phúakext, bêmrfrn trong lạfgkui truyềsihxn tớmvmyi tiếiaacng nónjnzi củtfxma côoiyc: “Anh trai, sao anh lạfgkui dùedikng nưebqqmvmyc lạfgkunh tắtaevm rửyxpba?”

Tốicuung Thanh Xuâdzjfn tỉqzdknh táoedgo, bỗvslong chốicuuc liềsihxn hiểjapou đghvoưebqqkllgc hàejdam ýiaac che giấyxpbu trong lờguvii nónjnzi nàejday.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.