Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 607 : Tống Thanh Xuân thăm dò (7)

    trước sau   
Editor: May

klts say rưoeakbgqmu nêokqtn toàocsln thâaqbwn mềixxqm mạvpipi vôklts lựpyzpc, bịtcnc anh kéujhho mộrwyct cápbjui, đocsliệvpipn thoạvpipi di đocslrwycng nắwybam trong tay “bốuexhp” rơthaji xuốuexhng đocslkltst.

klts “Ázjmr” thậbgqmt thấkltsp mộrwyct tiếbnncng, muốuexhn cúocsli ngưoeakccndi đocsli nhặjmstt lấkltsy, lạvpipi bịtcnc anh dùafamng sứuwvic mộrwyct cápbjui, kéujhho vàocslo trong lòuexhng ôkltsm chặjmstt lấkltsy.

Anh phápbjut hiệvpipn đocslápbjuy lòuexhng côklts đocslang nghi hoặjmstc, buồkgicn bựpyzpc anh làocsl ai, cápbjunh tay anh ôkltsm côkltsafamng sứuwvic, ôkltsm côkltsocslng chặjmstt thêokqtm mộrwyct chúocslt, sau đocslóqstj chôkltsn đocslsfsdu ởambb chỗreqn cổwyba củdgrxa côklts, mởambb miệvpipng tiếbnncng nóqstji cóqstj chúocslt nghẹueugn ngàocslo: “Làocsl anh, anh làocslklts Chi Niệvpipm, anh tớwybai rồkgici...”

Trong lòuexhng côklts, lúocslc nghe đocslếbnncn ba chữpeqd “Tôklts Chi Niệvpipm” kia, chớwybap mắwybat cứuwving đocslccnd sữpeqdng sờccnd, qua mộrwyct hồkgici lâaqbwu, côklts mớwybai ngâaqbwy ngốuexhc hỏgdvwi: “Anh nóqstji, anh làocsl ai?”

“Tôklts Chi Niệvpipm, anh nóqstji, anh làocslklts Chi Niệvpipm.”




klts giốuexhng nhưoeakocsl khôkltsng tin tưoeakambbng, tiếbnncn đocslsfsdu đocslếbnncn trêokqtn quầsfsdn ápbjuo củdgrxa anh, hung hăzjmrng hírwwyt mấkltsy hơthaji, sau đocslóqstj anh liềixxqn đocslafamc đocslưoeakbgqmc ýbgqm nghĩccnd trong đocslápbjuy lòuexhng côklts: Thậbgqmt làocslafami hưoeakơthajng củdgrxa Tôklts Chi Niệvpipm...

klts ngẩbqbfn ngơthaj chớwybap chớwybap mắwybat, đocslápbjuy lòuexhng rõvntqocslng cóqstj vui sưoeakwybang đocslang lay đocslrwycng, ngay cảzgwl mởambb miệvpipng, giọafamng nóqstji cũpbjung run rẩbqbfy lợbgqmi hạvpipi: “Anh thậbgqmt làocslklts Chi Niệvpipm sao?”

“Đsfsdúocslng, thậbgqmt làocsl anh.” Tôklts Chi Niệvpipm khôkltsng cóqstj chúocslt xírwwyu thiếbnncu kiêokqtn nhẫzjmrn tiếbnncp tụjmwsc hồkgici.

“Anh thậbgqmt sựpyzp tớwybai?”

“Đsfsdúocslng, anh thậbgqmt sựpyzp tớwybai.”

klts Chi Niệvpipm vừrsgea trảzgwl lờccndi chắwybac chắwyban xong, Tốuexhng Thanh Xuâaqbwn bỗreqnng chốuexhc liềixxqn “Oa” khóqstjc ra tiếbnncng: “Sao giờccnd anh mớwybai tớwybai, anh biếbnnct khôkltsng, em chờccnd anh rấkltst lâaqbwu, rấkltst lâaqbwu ... Sao giờccnd anh mớwybai tớwybai...”

klts Chi Niệvpipm nghe côklts trápbjuch móqstjc, đocslsfsdu chôkltsn ởambb chỗreqn cổwybakltsocslng vùafami sâaqbwu hơthajn mộrwyct chúocslt, cóqstj mộrwyct giọafamt nưoeakwybac mắwybat dírwwynh ởambb trêokqtn da thịtcnct củdgrxa côklts: “Thựpyzpc xin lỗreqni, anh khôkltsng nêokqtn tớwybai muộrwycn nhưoeak vậbgqmy, thựpyzpc xin lỗreqni.”

“Vậbgqmy anh tớwybai, còuexhn sẽpeqd đocsli khôkltsng?” Côklts nắwybam chặjmstt ápbjuo củdgrxa anh, tộrwyci nghiệvpipp hỏgdvwi.

pbjunh tay anh ôkltsm côklts cứuwving đocslccnd mộrwyct chúocslt, lúocslc phápbjut hiệvpipn đocslưoeakbgqmc khủdgrxng hoảzgwlng nơthaji đocslápbjuy lòuexhng côklts, dápbjun đocslếbnncn bêokqtn tai côklts, trầsfsdm thấkltsp cam đocsloan nóqstji: “Khôkltsng, khôkltsng đocsli.”

“Thậbgqmt sao? Anh thậbgqmt khôkltsng đocsli sao?”

“Thậbgqmt.” Anh đocslápbjup khôkltsng chậbgqmm trễnqru chúocslt nàocslo.

Anh nhậbgqmn lỗreqni, anh cam đocsloan, khiếbnncn cho đocslápbjuy lòuexhng côklts đocsljmstc biệvpipt vui mừrsgeng, liềixxqn dâaqbwng tràocslo ủdgrxy khuấkltst vàocsl khổwyba sởambb anh đocslãpbju cho côkltsocslo mấkltsy ngàocsly nay lêokqtn, nưoeakwybac mắwybat củdgrxa côkltspbjuch tápbjuch chảzgwly càocslng mãpbjunh liệvpipt, thậbgqmm chírwwykltsuexhn ởambb trong lòuexhng anh giậbgqmm châaqbwn: “Anh biếbnnct khôkltsng, anh rấkltst đocslápbjung ghéujhht, anh đocslãpbjuqstj ngưoeakccndi trong lòuexhng, vìwvxr sao anh còuexhn muốuexhn đocsluexhi tốuexht vớwybai em? Anh đocslãpbju đocsluexhi tốuexht vớwybai em, vìwvxr sao anh còuexhn khôkltsng luôkltsn đocsluexhi tốuexht vớwybai em? Anh khôkltsng cóqstjpbjuch nàocslo cho em cảzgwl đocslccndi, anh cầsfsdn gìwvxr phảzgwli tớwybai trêokqtu chọafamc em? Anh cóqstj biếbnnct khôkltsng, em thậbgqmt thậbgqmt chápbjun ghéujhht anh, rấkltst chápbjun ghéujhht anh lúocslc lạvpipnh lúocslc nóqstjng... Sao anh cóqstj thểthaj bắwybat nạvpipt em nhưoeak vậbgqmy? Anh làocslokqtn khốuexhn kiếbnncp, trứuwving thúocsli...”

klts giốuexhng nhưoeakocsl lạvpipi nóqstji khẩbqbfu lệvpipnh, phápbjut tiếbnnct khổwyba sởambbocsl kiềixxqm néujhhn nơthaji đocslápbjuy lòuexhng mìwvxrnh.

Anh im lặjmstng khôkltsng tiếbnncng đocslrwycng ôkltsm lấkltsy côklts, tùafamy ýbgqmklts phápbjut tiếbnnct.

Phápbjut tiếbnnct đocslếbnncn cuốuexhi cùafamng, côklts khôkltsng còuexhn sứuwvic lựpyzpc, tiếbnncng mắwybang vàocsl tiếbnncng oápbjun giậbgqmn trong miệvpipng dầsfsdn dầsfsdn biếbnncn mấkltst, chỉbgqmocsluexhn lạvpipi tiếbnncng nứuwvic nởambb nhưoeakqstj nhưoeak khôkltsng, rúocslc vàocslo trưoeakwybac ngựpyzpc anh.

Cảzgwlm xúocslc củdgrxa côklts dầsfsdn dầsfsdn ổwyban đocsltcncnh lạvpipi, côklts cọafampbjut nưoeakwybac mắwybat vàocsloeakwybac mũpbjui lêokqtn quầsfsdn ápbjuo anh, sau đocslóqstj chậbgqmm rãpbjui giơthaj tay lêokqtn, ôkltsm lấkltsy eo anh.

Thâaqbwn thểthaj anh hơthaji cứuwving đocslccnd mộrwyct chúocslt, ôkltsm ấkltsp côkltsocslo trong lòuexhng càocslng chặjmstt mộrwyct chúocslt.

Đsfsdèomfdn đocslưoeakccndng yêokqtn tĩccndnh chiếbnncu ởambb trêokqtn thâaqbwn hai ngưoeakccndi, ven đocslưoeakccndng thỉbgqmnh thoảzgwlng cóqstj ngưoeakccndi đocsli qua, sẽpeqd quay đocslsfsdu nhìwvxrn hai lầsfsdn.

Anh vàocslklts giốuexhng nhưoeak khôkltsng cóqstj phápbjut hiệvpipn đocslưoeakbgqmc, cứuwvi nhưoeak vậbgqmy ởambb trêokqtn đocslưoeakccndng phốuexh cuốuexhi thu, khôkltsng coi ai ra gìwvxr ôkltsm lấkltsy nhau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.