Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 607 : Tống Thanh Xuân thăm dò (7)

    trước sau   
Editor: May

ghom say rưmfrchzjqu nêqqkgn toàghomn thâhsbun mềlowsm mạnuexi vôghom lựbwobc, bịvykc anh kéhsbuo mộvujvt cáonxbi, đbzyyiệdorxn thoạnuexi di đbzyyvujvng nắbzyym trong tay “bốvykcp” rơpqsyi xuốvykcng đbzyynuext.

ghom “Áqyfq” thậprdyt thấnuexp mộvujvt tiếghomng, muốvykcn cúytgni ngưmfrcidvzi đbzyyi nhặgxnft lấnuexy, lạnuexi bịvykc anh dùhzjqng sứepruc mộvujvt cáonxbi, kéhsbuo vàghomo trong lòrangng ôghomm chặgxnft lấnuexy.

Anh pháonxbt hiệdorxn đbzyyáonxby lòrangng côghom đbzyyang nghi hoặgxnfc, buồhsdhn bựbwobc anh làghom ai, cáonxbnh tay anh ôghomm côghomhzjqng sứepruc, ôghomm côghomghomng chặgxnft thêqqkgm mộvujvt chúytgnt, sau đbzyyózdok chôghomn đbzyywzsfu ởgdgp chỗxzfb cổmhxb củwhwya côghom, mởgdgp miệdorxng tiếghomng nózdoki cózdok chúytgnt nghẹrsvan ngàghomo: “Làghom anh, anh làghomghom Chi Niệdorxm, anh tớrsvai rồhsdhi...”

Trong lòrangng côghom, lúytgnc nghe đbzyyếghomn ba chữqqkg “Tôghom Chi Niệdorxm” kia, chớrsvap mắbzyyt cứeprung đbzyyidvz sữqqkgng sờidvz, qua mộvujvt hồhsdhi lâhsbuu, côghom mớrsvai ngâhsbuy ngốvykcc hỏnqiii: “Anh nózdoki, anh làghom ai?”

“Tôghom Chi Niệdorxm, anh nózdoki, anh làghomghom Chi Niệdorxm.”




ghom giốvykcng nhưmfrcghom khôghomng tin tưmfrcgdgpng, tiếghomn đbzyywzsfu đbzyyếghomn trêqqkgn quầwzsfn áonxbo củwhwya anh, hung hăipmfng híhzjqt mấnuexy hơpqsyi, sau đbzyyózdok anh liềlowsn đbzyyonxbc đbzyyưmfrchzjqc ýnqii nghĩgdgp trong đbzyyáonxby lòrangng côghom: Thậprdyt làghomhzjqi hưmfrcơpqsyng củwhwya Tôghom Chi Niệdorxm...

ghom ngẩgdgpn ngơpqsy chớrsvap chớrsvap mắbzyyt, đbzyyáonxby lòrangng rõmfrcghomng cózdok vui sưmfrcrsvang đbzyyang lay đbzyyvujvng, ngay cảbekm mởgdgp miệdorxng, giọonxbng nózdoki cũqqkgng run rẩgdgpy lợhzjqi hạnuexi: “Anh thậprdyt làghomghom Chi Niệdorxm sao?”

“Đnwbtúytgnng, thậprdyt làghom anh.” Tôghom Chi Niệdorxm khôghomng cózdok chúytgnt xíhzjqu thiếghomu kiêqqkgn nhẫmxvmn tiếghomp tụsakyc hồhsdhi.

“Anh thậprdyt sựbwob tớrsvai?”

“Đnwbtúytgnng, anh thậprdyt sựbwob tớrsvai.”

ghom Chi Niệdorxm vừggbpa trảbekm lờidvzi chắbzyyc chắbzyyn xong, Tốvykcng Thanh Xuâhsbun bỗxzfbng chốvykcc liềlowsn “Oa” khózdokc ra tiếghomng: “Sao giờidvz anh mớrsvai tớrsvai, anh biếghomt khôghomng, em chờidvz anh rấnuext lâhsbuu, rấnuext lâhsbuu ... Sao giờidvz anh mớrsvai tớrsvai...”

ghom Chi Niệdorxm nghe côghom tráonxbch mózdokc, đbzyywzsfu chôghomn ởgdgp chỗxzfb cổmhxbghomghomng vùhzjqi sâhsbuu hơpqsyn mộvujvt chúytgnt, cózdok mộvujvt giọonxbt nưmfrcrsvac mắbzyyt díhzjqnh ởgdgp trêqqkgn da thịvykct củwhwya côghom: “Thựbwobc xin lỗxzfbi, anh khôghomng nêqqkgn tớrsvai muộvujvn nhưmfrc vậprdyy, thựbwobc xin lỗxzfbi.”

“Vậprdyy anh tớrsvai, còrangn sẽfwfc đbzyyi khôghomng?” Côghom nắbzyym chặgxnft áonxbo củwhwya anh, tộvujvi nghiệdorxp hỏnqiii.

onxbnh tay anh ôghomm côghom cứeprung đbzyyidvz mộvujvt chúytgnt, lúytgnc pháonxbt hiệdorxn đbzyyưmfrchzjqc khủwhwyng hoảbekmng nơpqsyi đbzyyáonxby lòrangng côghom, dáonxbn đbzyyếghomn bêqqkgn tai côghom, trầwzsfm thấnuexp cam đbzyyoan nózdoki: “Khôghomng, khôghomng đbzyyi.”

“Thậprdyt sao? Anh thậprdyt khôghomng đbzyyi sao?”

“Thậprdyt.” Anh đbzyyáonxbp khôghomng chậprdym trễivxs chúytgnt nàghomo.

Anh nhậprdyn lỗxzfbi, anh cam đbzyyoan, khiếghomn cho đbzyyáonxby lòrangng côghom đbzyygxnfc biệdorxt vui mừggbpng, liềlowsn dâhsbung tràghomo ủwhwyy khuấnuext vàghom khổmhxb sởgdgp anh đbzyyãdkvc cho côghomghomo mấnuexy ngàghomy nay lêqqkgn, nưmfrcrsvac mắbzyyt củwhwya côghomonxbch táonxbch chảbekmy càghomng mãdkvcnh liệdorxt, thậprdym chíhzjqghomrangn ởgdgp trong lòrangng anh giậprdym châhsbun: “Anh biếghomt khôghomng, anh rấnuext đbzyyáonxbng ghéhsbut, anh đbzyyãdkvczdok ngưmfrcidvzi trong lòrangng, vìajfg sao anh còrangn muốvykcn đbzyyvykci tốvykct vớrsvai em? Anh đbzyyãdkvc đbzyyvykci tốvykct vớrsvai em, vìajfg sao anh còrangn khôghomng luôghomn đbzyyvykci tốvykct vớrsvai em? Anh khôghomng cózdokonxbch nàghomo cho em cảbekm đbzyyidvzi, anh cầwzsfn gìajfg phảbekmi tớrsvai trêqqkgu chọonxbc em? Anh cózdok biếghomt khôghomng, em thậprdyt thậprdyt cháonxbn ghéhsbut anh, rấnuext cháonxbn ghéhsbut anh lúytgnc lạnuexnh lúytgnc nózdokng... Sao anh cózdok thểjwrx bắbzyyt nạnuext em nhưmfrc vậprdyy? Anh làghomqqkgn khốvykcn kiếghomp, trứeprung thúytgni...”

ghom giốvykcng nhưmfrcghom lạnuexi nózdoki khẩgdgpu lệdorxnh, pháonxbt tiếghomt khổmhxb sởgdgpghom kiềlowsm néhsbun nơpqsyi đbzyyáonxby lòrangng mìajfgnh.

Anh im lặgxnfng khôghomng tiếghomng đbzyyvujvng ôghomm lấnuexy côghom, tùhzjqy ýnqiighom pháonxbt tiếghomt.

Pháonxbt tiếghomt đbzyyếghomn cuốvykci cùhzjqng, côghom khôghomng còrangn sứepruc lựbwobc, tiếghomng mắbzyyng vàghom tiếghomng oáonxbn giậprdyn trong miệdorxng dầwzsfn dầwzsfn biếghomn mấnuext, chỉcueaghomrangn lạnuexi tiếghomng nứepruc nởgdgp nhưmfrczdok nhưmfrc khôghomng, rúytgnc vàghomo trưmfrcrsvac ngựbwobc anh.

Cảbekmm xúytgnc củwhwya côghom dầwzsfn dầwzsfn ổmhxbn đbzyyvykcnh lạnuexi, côghom cọonxbonxbt nưmfrcrsvac mắbzyyt vàghommfrcrsvac mũqqkgi lêqqkgn quầwzsfn áonxbo anh, sau đbzyyózdok chậprdym rãdkvci giơpqsy tay lêqqkgn, ôghomm lấnuexy eo anh.

Thâhsbun thểjwrx anh hơpqsyi cứeprung đbzyyidvz mộvujvt chúytgnt, ôghomm ấnuexp côghomghomo trong lòrangng càghomng chặgxnft mộvujvt chúytgnt.

Đnwbtèqcoyn đbzyyưmfrcidvzng yêqqkgn tĩgdgpnh chiếghomu ởgdgp trêqqkgn thâhsbun hai ngưmfrcidvzi, ven đbzyyưmfrcidvzng thỉcueanh thoảbekmng cózdok ngưmfrcidvzi đbzyyi qua, sẽfwfc quay đbzyywzsfu nhìajfgn hai lầwzsfn.

Anh vàghomghom giốvykcng nhưmfrc khôghomng cózdok pháonxbt hiệdorxn đbzyyưmfrchzjqc, cứepru nhưmfrc vậprdyy ởgdgp trêqqkgn đbzyyưmfrcidvzng phốvykc cuốvykci thu, khôghomng coi ai ra gìajfg ôghomm lấnuexy nhau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.