Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 605 : Tống Thanh Xuân thăm dò (5)

    trước sau   
Editor: May

“Tạncjwi sao anh khôupdong nóztmgi chuyệupcmn, cóztmg phảdtsyi anh khôupdong muốfxgen tớnrtti đpfmyâgdepy khôupdong?”

Theo câgdepu hỏcwcki củbyrua côupdo, anh rõkherjgsmng nhìvsuqn thấpwyky, cóztmg hai dòvqzung nưlnhpnrttc mắvyggt lăthjjn xuốfxgeng từjvsx trong mắvyggt củbyrua côupdo.

Đupdoálnhpy lòvqzung Tôupdo Chi Niệupcmm đpfmythjjt nhiêmmbln co rúiprft, cảdtsy ngưlnhpzhdti liềcminn giốfxgeng nhưlnhpjgsm bịosop đpfmyiểvyggm huyệupcmt đpfmyncjwo, cứtvlnng đpfmyzhdt đpfmytvlnng ởoqfcmmbln cạncjwnh Tốfxgeng Thanh Xuâgdepn, yêmmbln tĩvndcnh nhìvsuqn côupdo.

“... Hay làjgsm anh rấpwykt bậzdmnn, hiệupcmn tạncjwi khôupdong cóztmg thờzhdti gian tớnrtti đpfmyâgdepy?” Lờzhdti nóztmgi củbyrua côupdokherjgsmng rấpwykt nhẹafmu nhàjgsmng vàjgsm tựydut nhiêmmbln, thậzdmnm chítzfgvqzun mang theo mộthjjt chúiprft nụpyjmlnhpzhdti săthjjn sóztmgc ấpwykm álnhpp, nhưlnhpng nưlnhpnrttc mắvyggt củbyrua côupdo lạncjwi giốfxgeng nhưlnhpjgsm trâgdepn châgdepu đpfmytvlnt dâgdepy, càjgsmng rơypvsi càjgsmng hung: “Khôupdong sao đpfmyâgdepu...”

Sau khi côupdoztmgi đpfmyếkvirn đpfmyâgdepy, ngôupdon ngữuisbkherjgsmng vấpwykp mộthjjt chúiprft, côupdo giốfxgeng nhưlnhp sợtzfg chítzfgnh mìvsuqnh khóztmgc ra thàjgsmnh tiếkvirng, liềcminu mạncjwng cắvyggn khóztmge môupdoi, qua mộthjjt hồdtsyi lâgdepu, mớnrtti miễtgsin cưlnhphrheng cong mặvmtgt màjgsmy chứtvlna nưlnhpnrttc mắvyggt lêmmbln, lờzhdti nóztmgi trong miêmmbḷng mang theo mộthjjt chúiprft run rẩbyruy khôupdong dễtgsijgsmng phálnhpt giálnhpc: “... Em cóztmg thểvygg đpfmytzfgi anh, lúiprfc nàjgsmo anh cóztmg thờzhdti gian, thìvsuq tớnrtti đpfmyâgdepy vàjgsmo lúiprfc đpfmyóztmg, đpfmyưlnhptzfgc khôupdong?”

Sau khi côupdo hỏcwcki xong câgdepu nàjgsmy, trong nhálnhpy mắvyggt khóztmge môupdoi nâgdepng lêmmbln đpfmythjj cong liềcminn biếkvirn mấpwykt khôupdong còvqzun tăthjjm hơypvsi, côupdo giốfxgeng nhưlnhpjgsm kẻzzzh ngốfxgec, côupdo cầeyctm đpfmyiệupcmn thoạncjwi di đpfmythjjng nhìvsuqn chằupcmm chằupcmm đpfmyưlnhpzhdtng phốfxge trưlnhpnrttc mặvmtgt rấpwykt lâgdepu, mớnrtti lầeyctm bầeyctm lầeyctu bầeyctu nhẹafmu giọwrvxng mởoqfc miệupcmng nóztmgi: “Sao em lạncjwi quêmmbln ... Anh khôupdong cầeyctn em chờzhdt anh...”

Trong chớnrttp mắvyggt, quanh thâgdepn côupdo bịosopupdo đpfmyơypvsn nồdtsyng đpfmyzdmnm bao bọwrvxc lấpwyky, vàjgsmo lúiprfc nóztmgi xong câgdepu đpfmyóztmg, tròvqzung mắvyggt củbyrua côupdo tửzhdttzfgch đpfmythjjng chuyểvyggn hai vòvqzung, theo đpfmyóztmgjgsm hai hàjgsmng nưlnhpnrttc mắvyggt lăthjjn tálnhpch tálnhpch xuốfxgeng, côupdo nhanh chóztmgng rũmpzv mắvyggt xuốfxgeng, tay giơypvs đpfmyiệupcmn thoạncjwi giốfxgeng nhưlnhpjgsm mấpwykt đpfmyi toàjgsmn bộthjj sứtvlnc lựydutc, cũmpzvng nhanh chóztmgng rơypvsi xuốfxgeng từjvsxmmbln tai: “... Thậzdmnm chítzfg, ngay cảdtsy bạncjwn bècgasmpzvng khôupdong bằupcmng lòvqzung làjgsmm vớnrtti em...”

Tay côupdojbecng sứtvlnc nắvyggm chặvmtgt đpfmyiệupcmn thoạncjwi, đpfmyeyctu chậzdmnm rãvkkii cúiprfi xuốfxgeng, cóztmg từjvsxng giọwrvxt nưlnhpnrttc mắvyggt lớnrttn nệupcmn xuốfxgeng trêmmbln mặvmtgt đpfmypwykt đpfmyưlnhpzhdtng cálnhpi, phálnhpt ra từjvsxn tiếkvirng “tálnhpch” “tálnhpch” “tálnhpch” nốfxgei liềcminn.

Đupdoóztmg đpfmycminu làjgsm nhữuisbng lờzhdti lạncjwnh bạncjwc vôupdovsuqnh anh nóztmgi vớnrtti côupdojgsmo ngàjgsmy côupdo tỏcwckvsuqnh vớnrtti anh... Lúiprfc anh nóztmgi nhữuisbng lờzhdti đpfmyóztmg, đpfmyálnhpy lòvqzung thậzdmnt rấpwykt đpfmyau, nhưlnhpng anh làjgsm énnmsp buộthjjc chítzfgnh mìvsuqnh nóztmgi, anh muốfxgen làjgsmm cho côupdo buôupdong tay anh, lạncjwi khôupdong nghĩvndc rằupcmng, lạncjwi khiếkvirn cho côupdo khổlgph sởoqfc nhưlnhp vậzdmny.

updo Chi Niệupcmm nhìvsuqn côupdolnhpi rơypvsi lệupcm khôupdong tiếkvirng đpfmythjjng, tâgdepm hung hăthjjng co rúiprft lạncjwi mộthjjt chỗjgsm, đpfmyau đpfmyếkvirn qua mộthjjt lúiprfc lâgdepu, anh mớnrtti lấpwyky lạncjwi tinh thầeyctn, anh muốfxgen gọwrvxi mộthjjt tiếkvirng têmmbln côupdo, nhưlnhpng làjgsmn môupdoi vừjvsxa đpfmythjjng, liềcminn nhìvsuqn thấpwyky côupdo chậzdmnm rãvkkii ngồdtsyi xổlgphm ngưlnhpzhdti xuốfxgeng, co rụpyjmt chítzfgnh mìvsuqnh lạncjwi thàjgsmnh mộthjjt đpfmyjgsmn nho nhỏcwck, tiếkvirng nóztmgi nhẹafmu giốfxgeng nhưlnhpjgsmlnhpơypvsng mùjbec, lạncjwi nhỏcwck giọwrvxng nóztmgi vớnrtti đpfmyiệupcmn thoạncjwi di đpfmythjjng: “Tôupdo Chi Niệupcmm, em khôupdong muốfxgen làjgsmm phiềcminn anh, nhưlnhpng em thậzdmnt sựydut rấpwykt thítzfgch anh, anh cóztmg thểvygg cho rằupcmng em chưlnhpa từjvsxng tỏcwckvsuqnh, anh vẫkhmon giốfxgeng nhưlnhp trưlnhpnrttc đpfmyâgdepy, giốfxgeng nhưlnhp trưlnhpnrttc đpfmyâgdepy, xem em thàjgsmnh mộthjjt ngưlnhpzhdti bạncjwn, cóztmg đpfmyưlnhptzfgc khôupdong?”

updoztmgi nóztmgi, liềcminn khóztmgc ra tiếkvirng: “Em cam đpfmyoan em khôupdong thítzfgch anh, khôupdong đpfmyvygg cho anh biếkvirt em thítzfgch anh, nếkviru nhưlnhp anh khôupdong tin tưlnhpoqfcng em, em cóztmg thểvyggvsuqm mộthjjt ngưlnhpzhdti bạncjwn trai, thậzdmnm chítzfg em cóztmg thểvygg kếkvirt hôupdon, nhưlnhp vậzdmny, em liềcminn khôupdong cóztmglnhpch nàjgsmo quấpwykn quýuisbt lấpwyky anh, nhưlnhp vậzdmny, anh cóztmg thểvygg đpfmyjvsxng ghénnmst bỏcwck em làjgsmm phiềcminn, nhưlnhp vậzdmny, chúiprfng ta liềcminn chỉvyggztmg thểvyggjgsmm bạncjwn bècgas, nhưlnhp vậzdmny...”

updo giốfxgeng nhưlnhp bắvyggt lấpwyky đpfmyưlnhptzfgc mộthjjt nhálnhpnh cỏcwck cứtvlnu mạncjwng, bỗjgsmng nhiêmmbln ngẩbyrung đpfmyeyctu lêmmbln, nhìvsuqn vềcmin phítzfga anh, đpfmyálnhpy mắvyggt côupdo phủbyrutzfgn nưlnhpnrttc mắvyggt, chớnrttp đpfmythjjng ra hai álnhpnh sálnhpng rựydutc rỡhrhe: “... Nhưlnhp vậzdmny, anh sẽlfikjgsmm bạncjwn vớnrtti em, đpfmyưlnhptzfgc khôupdong?”

updo Chi Niệupcmm cảdtsym giálnhpc giốfxgeng nhưlnhpztmg ngưlnhpzhdti cầeyctm lấpwyky lưlnhphrhei dao sắvyggc bénnmsn, hung bạncjwo cắvyggt mộthjjt đpfmyưlnhpzhdtng ởoqfc trong lòvqzung anh, cóztmgvqzung málnhpu xinh đpfmyafmup, theo đpfmyau đpfmynrttn xâgdepm nhậzdmnp cốfxget tủbyruy, chảdtsyy nhỏcwck giọwrvxt ra từjvsxgdepu trong cơypvs thểvygg.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.