Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 301 : Người đó, có phải là anh không? (12)

    trước sau   
Editor: May

zwgum nay Tốezfang Thanh Xuâemutn làhooj thậgklxt sựqhbv bịqdkh dọmhnua, dao kia rấfguct béjhfln, đqdkhâemutm rátrddch átrddo ngựqhbvc củfguca côzwgu, lúyaxoc đqdkhójmwuzwgu đqdkhãyaae cảxngdm giátrddc đqdkhưxngddvjec nhiệfeoet đqdkhyaae lạafhynh buốezfat củfguca mũfeoei dao, cho nêibgtn dùitjr khôzwgung dưxngddvjec cảxngdnh sátrddt tốezfat bụkmobng nhắfqshc nhởmelg, côzwgufeoeng tíjhflnh toátrddn nghỉdtzq phéjhflp mộyaaet thờirkli gian.

trddo ra chuyệfeoen lớrkbin nhưxngd vậgklxy, lãyaaenh đqdkhafhyo côzwgung ty cũfeoeng cójmwu kiêibgtng dèmelg, sợdvjezwgu chẳrkbing may gặjhflp phảxngdi nguy hiểhnzdm ởmelg trong côzwgung ty lầyaxon nữmubsa, đqdkhếjxjdn lúyaxoc đqdkhójmwuzwgung ty sẽpsocxngdrkbic lấfgucy phiềitjrn phứrkbic theo, cho nêibgtn khi gọmhnui đqdkhiệfeoen thoạafhyi cho lãyaaenh đqdkhafhyo xin phéjhflp nghỉdtzq, lãyaaenh đqdkhafhyo hoàhoojn toàhoojn khôzwgung cójmwu quátrdd nhiềitjru suy xéjhflt, trựqhbvc tiếjxjdp sảxngdng khoátrddi đqdkhkqacng ýmzdr luôzwgun.

Đijvti ra khỏwezri cụkmobc cảxngdnh sátrddt đqdkhãyaaehooj mộyaaet giờirkl trưxngda, chíjhflnh làhooj giờirklumpmm trưxngda.

Vừwyava lêibgtn xe, Tôzwgu Chi Niệfeoem liềitjrn hỏwezri: "Muốezfan ăgchxn chúyaxot gìywjg khôzwgung?"

Vừwyava trảxngdi qua chuyệfeoen nguy hiểhnzdm kíjhflch thíjhflch nhưxngd vậgklxy, Tốezfang Thanh Xuâemutn bịqdkh dọmhnua đqdkhếjxjdn hồkqacn phátrddch bảxngdy vỡzjuxtrddm nátrddt, vừwyava mớrkbii ổkmobn đqdkhqdkhnh, làhoojm gìywjgjmwu khẩemcbu vịqdkh ăgchxn cơumpmm gìywjg, côzwgu trầyaxom mặjhflc mộyaaet látrddt, nójmwui: "Vềitjr nhàhooj trưxngdrkbic đqdkhi, hiệfeoen tạafhyi khôzwgung phảxngdi đqdkhjhflc biệfeoet đqdkhójmwui."




ijvtưxngddvjec." Tôzwgu Chi Niệfeoem khôzwgung cójmwu bấfguct cứrkbi dịqdkh nghịqdkhywjg, trựqhbvc tiếjxjdp khởmelgi đqdkhyaaeng xe.

trddi đqdkhếjxjdn nửhnzda đqdkhưxngdirklng, thừwyava dịqdkhp chờirkl đqdkhèmelgn đqdkhwezr, Tôzwgu Chi Niệfeoem cầyaxom đqdkhiệfeoen thoạafhyi di đqdkhyaaeng lêibgtn, nhấfgucn hai cátrddi ởmelg phíjhfla trêibgtn, sau đqdkhójmwu liềitjrn đqdkhưxngda tớrkbii trưxngdrkbic mặjhflt Tốezfang Thanh Xuâemutn.

Tốezfang Thanh Xuâemutn sữmubsng sờirkl, khôzwgung nhậgklxn đqdkhiệfeoen thoạafhyi di dộyaaeng, ngưxngddvjec lạafhyi nghiêibgtng đqdkhyaxou, cójmwu chúyaxot khôzwgung giảxngdi đqdkhưxngddvjec nhìywjgn anh, "Hảxngd?" Mộyaaet tiếjxjdng.

Trưxngdrkbic mặjhflt đqdkhèmelgn đqdkhwezr đqdkhkmobi thàhoojnh đqdkhèmelgn xanh, Tôzwgu Chi Niệfeoem vừwyava đqdkhiềitjru khiểhnzdn tay látrddi, nhấfgucn ga tiếjxjdp tụkmobc tiếjxjdn vềitjr phíjhfla trưxngdrkbic, sắfqshc mặjhflt vừwyava đqdkhafhym đqdkhafhym giảxngdi thíjhflch vớrkbii Tốezfang Thanh Xuâemutn: "Cho dùitjrhooj khôzwgung cójmwu khẩemcbu vịqdkh, cũfeoeng nêibgtn ăgchxn chúyaxot gìywjg đqdkhójmwu."

yaxoc nàhoojy Tốezfang Thanh Xuâemutn mớrkbii chúyaxo ýmzdr đqdkhếjxjdn trêibgtn màhoojn hìywjgnh đqdkhiệfeoen thoạafhyi di đqdkhyaaeng củfguca anh, làhoojywjgnh ảxngdnh bátrddn bêibgtn ngoàhooji củfguca cátrddc loạafhyi đqdkhkqac ăgchxn.

Anh theo côzwguemutu nhưxngd vậgklxy, cũfeoeng vẫjgiwn chưxngda ăgchxn cơumpmm, dùitjrzwgu khôzwgung cójmwu khẩemcbu vịqdkh, cũfeoeng khôzwgung cójmwu nghĩtrdda làhooj anh khôzwgung đqdkhójmwui bụkmobng.

Tốezfang Thanh Xuâemutn nhậgklxn lấfgucy đqdkhiệfeoen thoạafhyi di đqdkhyaaeng: "Anh muốezfan ăgchxn cátrddi gìywjg?"

zwgu Chi Niệfeoem nhìywjgn thẳrkbing trưxngdrkbic mặjhflt, đqdkhátrddp lạafhyi cójmwu chúyaxot thờirkl ơumpm: "Em xem đqdkhi."

Em xem đqdkhi... Anh đqdkhâemuty làhoojjmwu ýmzdr cho côzwgu chọmhnun mójmwun mìywjgnh thíjhflch àhooj?

Cho nêibgtn mộyaaet loạafhyt cửhnzd đqdkhyaaeng nàhoojy củfguca anh, thậgklxt ra chỉdtzqhooj đqdkhang biếjxjdn tưxngdrkbing khuyêibgtn côzwgu ăgchxn gìywjg đqdkhójmwu sao?

Tốezfang Thanh Xuâemutn nhìywjgn chằmhnum chằmhnum hìywjgnh ảxngdnh đqdkhyaxoy màhooju sắfqshc rựqhbvc rỡzjux trêibgtn màhoojn hìywjgnh, vẻjyxv mặjhflt trởmelgibgtn hơumpmi mềitjrm mạafhyi.

Anh chỉdtzq mớrkbii vừwyava nójmwui hai câemutu, hai câemutu nójmwui kia khôzwgung cójmwu bấfguct cứrkbi từwyav ngữmubs quan tâemutm nàhoojo, cũfeoeng khôzwgung cójmwu chúyaxot xíjhflu ngữmubs khíjhfl dịqdkhu dàhoojng, thậgklxm chíjhfl khẩemcbu khíjhflyaaenh đqdkhafhym đqdkhếjxjdn cójmwu thểhnzditjrng khôzwgung cójmwu khôzwgung mang theo bấfguct cứrkbiywjgnh cảxngdm nàhoojo đqdkhhnzdywjgnh dung, nhưxngdng lạafhyi khiếjxjdn cho côzwgu cảxngdm thấfgucy, hai câemutu nójmwui íjhflt ójmwui kia đqdkhãyaae thắfqshng đqdkhưxngddvjec ngàhoojn vạafhyn lờirkli ngon tiếjxjdng ngọmhnut.

Đijvtátrddy lòauebng Tốezfang Thanh Xuâemutn phủfgucjhfln ấfgucm átrddp vàhoojibgtn tĩtrddnh nójmwui khôzwgung nêibgtn lờirkli.




Loạafhyi cảxngdm giátrddc nàhoojy đqdkhjhflc biệfeoet quen thuộyaaec...

Tốezfang Thanh Xuâemutn nhìywjgn chăgchxm chúyaxohoojn hìywjgnh đqdkhiệfeoen thoạafhyi di đqdkhyaaeng, mi tâemutm nhẹemut chau lạafhyi.

Trong đqdkhyaxou côzwgu xoay quanh rấfguct lâemutu, nhưxngdng cójmwu chúyaxot nghĩtrdd khôzwgung ra vìywjg sao mìywjgnh lạafhyi cảxngdm thấfgucy loạafhyi cảxngdm giátrddc nàhoojy rấfguct quen thuộyaaec.

jmwu lẽpsochoojzwgu Chi Niệfeoem thấfgucy côzwgu qua mộyaaet lúyaxoc lâemutu vẫjgiwn khôzwgung cójmwu phảxngdn ứrkbing, thốezfat ra hỏwezri thăgchxm: "Muốezfan ăgchxn mójmwun ngon nàhoojo àhooj?"

"Ừskxdm..." Tốezfang Thanh Xuâemutn đqdkhátrddp lạafhyi mộyaaet tiếjxjdng, kéjhflo suy nghĩtrdd vềitjr, nhìywjgn lêibgtn màhoojn hìywjgnh đqdkhiệfeoen thoạafhyi di đqdkhyaaeng, vừwyava lúyaxoc biểhnzdu hiệfeoen làhoojjmwun ăgchxn Quảxngdng Đijvtôzwgung, sau đqdkhójmwu liềitjrn nójmwui: "Mójmwun ăgchxn Quảxngdng Đijvtôzwgung, cójmwu thểhnzd khôzwgung?"

"Tùitjry em, tôzwgui đqdkhitjru cójmwu thểhnzd." Tôzwgu Chi Niệfeoem khôzwgung chúyaxot quan tâemutm trảxngd lờirkli mộyaaet câemutu, chuyểhnzdn tay látrddi, rẽpsoc mộyaaet chỗqtaq ngoặjhflt.

Tốezfang Thanh Xuâemutn thoátrddt ra, đqdkhưxngda đqdkhiệfeoen thoạafhyi di đqdkhyaaeng trảxngd lạafhyi cho Tôzwgu Chi Niệfeoem, sau đqdkhójmwu liềitjrn nghiêibgtng đqdkhyaxou, xuyêibgtn qua kíjhflnh chiếjxjdu hậgklxu, nhìywjgn chằmhnum chằmhnum Tôzwgu Chi Niệfeoem, lạafhyi rơumpmi vàhoojo bêibgtn trong nghi hoặjhflc vừwyava rồkqaci.

Cảxngdm giátrddc anh mớrkbii vừwyava cho côzwgu, thậgklxt sựqhbv rấfguct quen thuộyaaec, giốezfang nhưxngdhooj trưxngdrkbic đqdkhójmwu khôzwgung lâemutu, cũfeoeng cójmwu ngưxngdirkli nàhoojo đqdkhójmwu từwyavng cho côzwgu cảxngdm giátrddc nàhoojy.

Thờirkli khắfqshc nàhoojo, làhooj ai chứrkbi...

Tốezfang Thanh Xuâemutn cau màhoojy, nghĩtrdd mộyaaet hồkqaci lâemutu, sau đqdkhójmwu đqdkhyaaet nhiêibgtn liềitjrn giốezfang nhưxngd nghĩtrdd tớrkbii đqdkhiềitjru gìywjg, lấfgucy đqdkhiệfeoen thoạafhyi di đqdkhyaaeng củfguca mìywjgnh ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.