Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 239 : Nếu như không có chấp niệm, sao có thể là thanh xuân? (10)

    trước sau   
Editor: May

Mỗafxei lầnvctn tỉsqjdnh lạdmjei, liềvzren sẽyjzwrkty mộbizmt loạdmjei cảrktym giáklbcc thậnpjht kỳiwdc diệafscu, cômcmt vẫgjcyn luômcmtn hìxpvtnh dung khômcmtng ra đyfhlórktyhvgn cảrktym giáklbcc gìxpvt, nhưhvgnng màhvgneugwy giờxyth, cômcmt đyfhlbizmt nhiêgpfwn pháklbct hiệafscn, cảrktym giáklbcc lúijkmc đyfhlórktyhvgn cảrktym giáklbcc lúijkmc nàhvgny củmcmta cômcmt giốxythng nhau nhưhvgn đyfhlúijkmc!

Cho nêgpfwn trong đyfhloạdmjen thờxythi gian vụqvydn vặzjrzt kia, cômcmt từhvgnng đyfhlưhvgnhbayc ngưhvgnxythi ômcmtm, cònpjhn từhvgnng đyfhlưhvgnhbayc ngưhvgnxythi lau nưhvgniviac mắaydrt?

Tốxythng Thanh Xuâeugwn nghĩrzsk đyfhlếnpjhn áklbco sơiyhu mi nhuốxythm máklbcu củmcmta Tômcmt Chi Niệafscm bịijkmxpvtnh giấhvgnu, tâeugwm củmcmta cômcmt đyfhlbizmt nhiêgpfwn buộbizmc chặzjrzt...

ijkmc đyfhlórktymcmt từhvgnng hoàhvgni nghi anh, hiệafscn tạdmjei cảrktym giáklbcc tưhvgnơiyhung tựxpvt lạdmjei trùgpfwng hợhbayp thêgpfwm mộbizmt cáklbci...

Chẳnvctng lẽyjzw tấhvgnt cảrkty nhữlimyng thứkwanhvgny thậnpjht chỉsqjdhvgn do cômcmt suy nghĩrzsk quáklbc nhiềvzreu ưhvgn?




Chíhcuinh làhvgn, nếnpjhu nhưhvgn khômcmtng phảrktyi cômcmt suy nghĩrzsk quáklbc nhiềvzreu, nhưhvgnng sao anh córkty thểxyth xuấhvgnt hiệafscn ởijkmgpfwn ngưhvgnxythi cômcmthvgno lúijkmc cômcmt đyfhlang khórktyc thúijkmt thíhcuit màhvgn khômcmtng bịijkmmcmt pháklbct hiệafscn, sau đyfhlórkty dụqvyd dỗafxemcmt xong, liềvzren khômcmtng bịijkm pháklbct hiệafscn biếnpjhn mấhvgnt khômcmtng cònpjhn tăhcuim hơiyhui?

mcmt Chi Niệafscm thấhvgny Tốxythng Thanh Xuâeugwn chỉsqjdrktyi bốxythn chữlimy, cảrkty ngưhvgnxythi liềvzren ngâeugwy ngốxythc, nhịijkmn khômcmtng đyfhlưhvgnhbayc hắaydrng giọghbkng mộbizmt tiếnpjhng, gọghbki cômcmt hồtgfsi thầnvctn lạdmjei mộbizmt chúijkmt.

Tốxythng Thanh Xuâeugwn vộbizmi vàhvgnng lắaydrc lắaydrc đyfhlnvctu, néllrtm bỏsvco ýwtec nghĩrzsk hỗafxen loạdmjen trong đyfhlnvctu mìxpvtnh, sau đyfhlórkty tầnvctm mắaydrt liềvzren rơiyhui xuốxythng nơiyhui ẩxpvtm ưhvgniviat trêgpfwn ngựxpvtc Tômcmt Chi Niệafscm, cômcmt nghĩrzsk đyfhlếnpjhn vừhvgna rồtgfsi mìxpvtnh giốxythng nhưhvgnhvgn mộbizmt đyfhlkwana béllrt, bấhvgnt chấhvgnp hìxpvtnh tưhvgnhbayng khórktyc lớivian, nhấhvgnt thờxythi trởijkmgpfwn hơiyhui ngạdmjei ngùgpfwng, sau đyfhlórkty liềvzren cúijkmi đyfhlnvctu, nhìxpvtn chằeddnm chằeddnm ly nưhvgniviac, córkty chúijkmt lúijkmng túijkmng nórktyi: "Ngạdmjei ngùgpfwng, vừhvgna rồtgfsi cảrktym xúijkmc thậnpjht rấhvgnt khômcmtng khốxythng chếnpjh đyfhlưhvgnhbayc..."

"Chẳnvctng qua, thậnpjht rấhvgnt cáklbcm ơiyhun anh, tâeugwm tìxpvtnh tômcmti tốxytht hơiyhun rấhvgnt nhiềvzreu..." Tốxythng Thanh Xuâeugwn vừhvgna nórktyi, vừhvgna ngẩxpvtng đyfhlnvctu lêgpfwn, mũqokfi cômcmt bởijkmi vìxpvt khórktyc quáklbc nhiềvzreu, nêgpfwn cònpjhn hồtgfsng hồtgfsng, mắaydrt cũqokfng córkty chúijkmt sưhvgnng, nhưhvgnng nụqvydhvgnxythi trêgpfwn mặzjrzt hếnpjht sứkwanc thậnpjht tâeugwm, cômcmt nghiêgpfwng đyfhlnvctu, nhìxpvtn anh trầnvctm mặzjrzc mộbizmt lúijkmc, liềvzren nórktyi: "... Hiệafscn tạdmjei đyfhlếnpjhn phiêgpfwn anh!"

"Tômcmti?" Tômcmt Chi Niệafscm bỗafxeng chốxythc ngâeugwy ngẩxpvtn, córkty chúijkmt khômcmtng hiểxythu lắaydrm ýwtec tứkwan củmcmta cômcmt.

Tốxythng Thanh Xuâeugwn tìxpvtm mộbizmt tưhvgn thếnpjh ngồtgfsi thoảrktyi máklbci, mớiviai tiếnpjhp tụqvydc giảrktyi thíhcuich cho Tômcmt Chi Niệafscm nghe: "Vừhvgna rồtgfsi khômcmtng phảrktyi anh mơiyhu giấhvgnc mộbizmng gìxpvt đyfhlórkty ưhvgn? Tômcmti thấhvgny vẻvpud mặzjrzt lúijkmc đyfhlórkty củmcmta anh rấhvgnt khổfjqo sởijkm, nếnpjhu anh giấhvgnu ởijkm trong lònpjhng sẽyjzw rấhvgnt khórkty chịijkmu, córkty thểxyth giốxythng nhưhvgnmcmti nórktyi ra, trong lònpjhng sẽyjzw thoảrktyi máklbci hơiyhun rấhvgnt nhiềvzreu ."

rktya ra, cômcmt chỉsqjdhvgn chuyệafscn nàhvgny... Tômcmt Chi Niệafscm khéllrtp hờxythhcui mắaydrt, khômcmtng córktygpfwn tiếnpjhng.

Khômcmtng phảrktyi anh khômcmtng muốxythn nórktyi ra, màhvgnhvgn anh khômcmtng thểxythrktyi ra, córktyhvgni tìxpvtnh yêgpfwu, nhấhvgnt đyfhlijkmnh chỉsqjdrkty thểxyth bịijkm đyfhli đyfhlàhvgny ởijkm ngoàhvgni, bịijkm ngưhvgnxythi quêgpfwn lãhbayng mai táklbcng.

Anh trầnvctm mặzjrzc, khiếnpjhn cho Tốxythng Thanh Xuâeugwn cho rằeddnng anh khômcmtng biếnpjht nêgpfwn bắaydrt đyfhlnvctu nórktyi từhvgn đyfhlâeugwu, do đyfhlórktymcmt liềvzren hỏsvcoi: "... Đhvgnìxpvtnh Đhvgnìxpvtnh anh luômcmtn miệafscng gọghbki, làhvgnmcmtklbci anh thíhcuich sao?"

mcmt nghĩrzsk đyfhlếnpjhn đyfhlêgpfwm đyfhlnvctu anh bịijkm thưhvgnơiyhung, cômcmt chăhcuim sórktyc anh, anh xem cômcmt nhưhvgn Đhvgnìxpvtnh Đhvgnìxpvtnh, nórktyi rấhvgnt nhiềvzreu lờxythi vômcmt nghĩrzska.

Từhvgn trong lờxythi nórktyi củmcmta anh, cômcmtrkty thểxythiyhu hồtgfs đyfhlklbcn ra, anh đyfhlãhbay đyfhláklbcnh mấhvgnt cômcmtklbci têgpfwn "Đhvgnìxpvtnh Đhvgnìxpvtnh" đyfhlórkty.

mcmt vẫgjcyn luômcmtn khômcmtng cho anh biếnpjht mộbizmt đyfhlêgpfwm kia bọghbkn họghbk từhvgnng cùgpfwng giưhvgnxythng chung gốxythi, cho nêgpfwn cômcmt cốxyth ýwtec tráklbcnh néllrt chuyệafscn đyfhlêgpfwm đyfhlórkty, màhvgnhvgn đyfhlfjqoi mộbizmt phưhvgnơiyhung thứkwanc kháklbcc đyfhlxyth hỏsvcoi: "... Córkty thểxythrktyi mộbizmt chúijkmt, câeugwu chuyệafscn củmcmta anh vàhvgnmcmt áklbcy khômcmtng?"

Khi Tốxythng Thanh Xuâeugwn hỏsvcoi ra câeugwu nórktyi nàhvgny, cômcmt mớiviai pháklbct hiệafscn đyfhláklbcy lònpjhng mìxpvtnh lạdmjei hiếnpjhu kỳiwdc vềvzreeugwu chuyệafscn củmcmta anh vàhvgn Đhvgnìxpvtnh Đhvgnìxpvtnh nhưhvgn vậnpjhy.

mcmt Chi Niệafscm vẫgjcyn rấhvgnt trầnvctm mặzjrzc, tầnvctm mắaydrt nhìxpvtn chằeddnm chằeddnm bầnvctu trờxythi đyfhlêgpfwm ngoàhvgni cửlimya sổfjqoklbct đyfhlhvgnt, nửlimya mặzjrzt bêgpfwn tuấhvgnn mỹiwdc củmcmta anh trởijkmgpfwn hơiyhui mơiyhu hồtgfs, giốxythng nhưhvgnhvgn bởijkmi vìxpvt anh đyfhlang nghĩrzsk tớiviai hồtgfsi ứkwanc đyfhlau đyfhlivian gìxpvt đyfhlórkty, khórktye mômcmti căhcuing thàhvgnnh mộbizmt đyfhlưhvgnxythng dâeugwy.

hvgno lúijkmc Tốxythng Thanh Xuâeugwn cho rằeddnng anh sẽyjzw khômcmtng đyfhlxyth ýwtec vấhvgnn đyfhlvzre củmcmta mìxpvtnh, đyfhlang chuẩxpvtn bịijkmxpvtm đyfhlvzrehvgni kháklbcc làhvgnm dịijkmu khômcmtng khíhcui, anh khômcmtng hềvzreklbco trưhvgniviac đyfhlbizmt nhiêgpfwn mởijkm miệafscng: "Nếnpjhu nhưhvgn khômcmtng córkty chấhvgnp niệafscm, sao tuổfjqoi trẻvpudrkty thểxythhvgn tuổfjqoi trẻvpud?"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.