Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 233 : Nếu như không có chấp niệm, sao có thể là thanh xuân? (4)

    trước sau   
Editor: May

Toàwwonn bộwwon thếlhhd giớhugci đustshrdrc biệbobjt an tĩyupsnh, rèhrdrm cửuukva phòohring ngủueoh khôjtqmng kéhrdro, xuyêpfzvn quánvlw cửuukva sổendfohrin cósatp thểnvlw thấsyfyy ánvlwnh trăhmgpng trong sánvlwng vàwwon ánvlwnh sao rựyupsc rỡvbnw.

Tốanugng Thanh Xuâcsqzn nhìuepun chăhmgpm chúncmh ngoàwwoni cửuukva sổendf nửuukva phúncmht, nhắeriam hai mắeriat lạviiji lầeepwn nữowdza, còohrin chưjoaya kịubadp tiếlhhdn vàwwono mộwwonng, liềlubon nghe thấsyfyy tiếlhhdng nósatpi trong lúncmhc nửuukva tỉcsqznh nửuukva mêpfzv lầeepwn nữowdza: "Đanugìuepunh Đanugìuepunh! Đanugìuepunh Đanugìuepunh! Đanugìuepunh Đanugìuepunh!"

Lầeepwn nàwwony gọmdroi liêpfzvn tụhxrlc ba lầeepwn, tiếlhhdng mộwwont lầeepwn lớhugcn hơhugcn mộwwont lầeepwn, ngữowdz khívgss mộwwont lầeepwn thêpfzvjoayơhugcng hơhugcn mộwwont lầeepwn, gọmdroi đustsếlhhdn tâcsqzm Tốanugng Thanh Xuâcsqzn đustslubou co rúncmht lêpfzvn theo.

Theo mộwwont tiếlhhdng cuốanugi cùendfng rơhugci xuốanugng, côjtqmohrin nghe thấsyfyy ngoàwwoni cửuukva phòohring ngủueoh truyềlubon tớhugci tiếlhhdng vang chósatpi tai phánvlwt ra tưjoayơhugcng tựyups vớhugci bàwwonn tràwwon ma sánvlwt mặhrdrt đustssyfyt.

Tốanugng Thanh Xuâcsqzn hoàwwonn toàwwonn tỉcsqznh tánvlwo, côjtqm đustswwont nhiêpfzvn ngồeqiii dậhnycy từwwon trêpfzvn giưjoayeqiing.




satpa ra ban đustseepwu côjtqm nghe thấsyfyy hai tiếlhhdng "Đanugìuepunh Đanugìuepunh" kia khôjtqmng phảhorki làwwonjtqm đustsang nằvfhvm mơhugc, màwwonwwonjtqm Chi Niệbobjm ngủueoheria phòohring khánvlwch kêpfzvu ra tiếlhhdng.

Tiếlhhdng nósatpi củueoha anh nghe rấsyfyt kiềlubom néhrdrn, giốanugng nhưjoaywwon trảhorki qua thốanugng khổendf giãeqiiy giụhxrla gìuepu đustsósatp...

Tốanugng Thanh Xuâcsqzn nghĩyups tớhugci đustsâcsqzy, đustswwont nhiêpfzvn liềlubon véhrdrn chăhmgpn lêpfzvn, nhảhorky xuốanugng giưjoayeqiing, đustsếlhhdn giàwwony cũapteng khôjtqmng kịubadp mang, châcsqzn trầeepwn liềlubon kéhrdro cửuukva phòohring ngủueohjtqmng ra, côjtqm chạviijy chưjoaya đustsưjoayypknc mấsyfyy bưjoayhugcc liềlubon ngừwwonng lạviiji.

Trong phòohring khánvlwch chỉcsqznvlwng lêpfzvn nhờeqii mộwwont chiếlhhdc đustsèhrdrn đustshrdrt dưjoayhugci đustssyfyt ởeria trưjoayhugcc cửuukva sổendfnvlwt đustssyfyt, chiếlhhdu ra mộwwont mảhorknh sánvlwng sủueoha.

jtqm Chi Niệbobjm ngồeqiii ởeria trêpfzvn ghếlhhd sofa, tay nắeriam chăhmgpn nệbobjm đustshrdrc biệbobjt dùendfng sứorouc, chăhmgpn mềlubon đustslubou nhăhmgpn nhúncmhm lạviiji, anh giốanugng nhưjoaywwon khôjtqmng cósatp phánvlwt hiệbobjn ra côjtqm, vẻsdku mặhrdrt cósatp chúncmht tan rãeqii nhìuepun chằvfhvm chằvfhvm cảhorknh đustsêpfzvm ngoàwwoni cửuukva sổendfnvlwt đustssyfyt trưjoayhugcc mặhrdrt, hôjtqm hấsyfyp dồeqiin dậhnycp hỗustsn loạviijn.

Sắeriac mặhrdrt củueoha anh rấsyfyt tánvlwi nhợypknt, trêpfzvn gòohrinvlw đustsanugi diệbobjn vớhugci côjtqmohrin treo rấsyfyt nhiềlubou giọmdrot mồeqiijtqmi, chậhnycm rãeqiii chảhorky xuôjtqmi xuốanugng, uốanugn lưjoayypknn ởeria trêpfzvn mặhrdrt ra mấsyfyy đustsviijo vếlhhdt nưjoayhugcc rõrjxywwonng.

Tốanugng Thanh Xuâcsqzn nhìuepun chằvfhvm chằvfhvm Tôjtqm Chi Niệbobjm mộwwont lúncmhc lâcsqzu, mớhugci lầeepwn nữowdza nâcsqzng châcsqzn lêpfzvn, nhịubadp châcsqzn khôjtqmng cósatp dồeqiin dậhnycp nhưjoay vừwwona rồeqiii, rấsyfyt nhẹlrna nhàwwonng chậhnycm chạviijp.

Theo sánvlwt vớhugci côjtqm tớhugci gầeepwn, Tôjtqm Chi Niệbobjm giậhnyct mìuepunh, ngưjoayeqiii đustsàwwonn ôjtqmng chậhnycm rãeqiii quay đustseepwu lạviiji, ánvlwnh mắeriat chạviijm đustsếlhhdn gòohrinvlw củueoha côjtqm, còohrin mang theo vàwwoni phầeepwn thấsyfyt kinh, chẳptfmng qua rấsyfyt nhanh liềlubon bịubad tấsyfyt cảhork lạviijnh lẽowdzo nhưjoayhmgpng che giấsyfyu, anh ho nhẹlrna mộwwont tiếlhhdng, mởeria miệbobjng, ngữowdz khívgss mang theo vàwwoni phầeepwn ánvlwy nánvlwy: "Đanugánvlwnh thứorouc em?"

apteng khôjtqmng tívgssnh làwwon đustsánvlwnh thứorouc, bảhorkn thâcsqzn côjtqmapteng khôjtqmng thếlhhdwwono ngủueoh.

Tốanugng Thanh Xuâcsqzn lắeriac lắeriac đustseepwu, hỏjvovi mộwwont đustsvfhvng, trảhork lờeqiii mộwwont nẻsdkuo mởeria miệbobjng: "Anh cósatp sao khôjtqmng?"

jtqm Chi Niệbobjm "Ừleyi" mộwwont tiếlhhdng, liềlubon quay đustseepwu đustsi, tuy rằvfhvng anh tậhnycn lựyupsc làwwonm cho mìuepunh nhìuepun nhưjoay rấsyfyt bìuepunh tĩyupsnh, nhưjoayng Tốanugng Thanh Xuâcsqzn lạviiji vẫrjxyn chúncmh ýhmgp đustsếlhhdn sau lưjoayng anh cósatp chúncmht kéhrdro căhmgpng.

jtqm đustsoroung tạviiji chỗusts mộwwont lúncmhc lâcsqzu, sau đustsósatp liềlubon đustsi đustsếlhhdn trưjoayhugcc cửuukva tủueoh lạviijnh cỡvbnw nhỏjvov, mởeria tủueoh lạviijnh phívgssa dưjoayhugci ra, lấsyfyy mộwwont chai nưjoayhugcc lạviijnh, đustsi trởeria vềlubo trưjoayhugcc mặhrdrt Tôjtqm Chi Niệbobjm, đustsưjoaya cho anh.

"Cánvlwm ơhugcn." Tôjtqm Chi Niệbobjm mởeria miệbobjng, giọmdrong nósatpi rấsyfyt lãeqiinh đustsviijm, mívgss mắeriat rũapte xuốanugng, từwwon đustseepwu đustsếlhhdn cuốanugi khôjtqmng nhìuepun côjtqm, vặhrdrn mởeria nắeriap chai, uốanugng nưjoayhugcc mộwwont mạviijch, sau đustsósatp đustshrdrt cánvlwi chai ởeria trêpfzvn bàwwonn tràwwon, xuốanugng khỏjvovi ghếlhhd sofa, đustsi vàwwono nhàwwon vệbobj sinh.

jtqm Chi Niệbobjm khósatpa tránvlwi cửuukva phòohring vệbobj sinh, ghéhrdrwwono trưjoayhugcc bồeqiin rửuukva tay, nhìuepun chằvfhvm chằvfhvm chívgssnh mìuepunh trong gưjoayơhugcng, thởeria từwwonng hơhugci từwwonng hơhugci xong, bộwwon ngựyupsc nhấsyfyp nhôjtqm khôjtqmng ổendfn đustsubadnh mớhugci chậhnycm rãeqiii bìuepunh ổendfn lạviiji.

Anh lạviiji nằvfhvm mơhugc, mơhugc thấsyfyy côjtqm, đustsưjoaya lưjoayng vềlubo phívgssa anh đustsi thẳptfmng vềlubo trưjoayhugcc, anh dùendfng hếlhhdt toàwwonn lựyupsc đustsuổendfi theo côjtqm, nhưjoayng dùendf thếlhhdwwono cũapteng đustsuổendfi khôjtqmng kịubadp, anh khôjtqmng cósatpnvlwch nàwwono, chỉcsqzsatp thểnvlw hắeriang giọmdrong liềlubou mạviijng gọmdroi côjtqm, nhưjoayng dùendf anh gọmdroi phánvlw cổendf họmdrong, từwwon đustseepwu đustsếlhhdn cuốanugi đustseepwu củueoha côjtqm đustslubou khôjtqmng quay lạviiji chúncmht nàwwono.

Anh khôjtqmng nhớhugcrjxy đustsâcsqzy rốanugt cuộwwonc làwwon lầeepwn thứorou bao nhiêpfzvu, ởeria trong đustsêpfzvm khuya, têpfzvcsqzm liệbobjt phếlhhd gọmdroi têpfzvn côjtqm rồeqiii tỉcsqznh lạviiji nhưjoay vậhnycy.

Mỗustsi mộwwont lầeepwn tỉcsqznh lạviiji, anh cảhorkm thấsyfyy mìuepunh giốanugng nhưjoaywwon bệbobjnh nặhrdrng mộwwont trậhnycn, toàwwonn thâcsqzn mệbobjt lảhorkjtqm lựyupsc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.