Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 114 : Không hề thích anh ấy nữa (4)

    trước sau   
Đxonpưimohvlpgng Noãlrrbn, âogsin oákuzcn giữkvnfa tôrvfyi vàxonprvfy đacqgếkldtn bâogsiy giờvlpgsnsong đacqgãlrrb trôrvfyi qua sákuzcu năepxtm rồepxti, mỗewuti lầwdlun gặkvnfp mặkvnft đacqguwvzu cấsuznu véffyqo đacqgếkldtn từujtfng mạhjcfch mákuzcu củffyqa đacqgnavhi phưimohơsslnng, đacqgujtfng nóqgfgi côrvfy hậfjhvn tôrvfyi thấsuznu thịrvfyt thấsuznu xưimohơsslnng, ngay cảixdx bảixdxn thâogsin tôrvfyi cũsnsong hậfjhvn khôrvfyng thểsczf nghiềuwvzn xưimohơsslnng côrvfy thàxonpnh tro, cho nêzwvun, Đxonpưimohvlpgng Noãlrrbn àxonp, côrvfy thậfjhvt sựfmaq suy nghĩvanw quákuzc nhiềuwvzu rồepxti, trừujtf khi tôrvfyi bịrvfy đacqgtjkwt gâogsin nãlrrbo mớavuai cóqgfg thểsczf nghĩvanw tớavuai muốnavhn quay vềuwvz nhữkvnfng chuyệrshmn tốnavht đacqgcddtp nhưimoh ngàxonpy xưimoha vớavuai côrvfy.

vanw nhiêzwvun, tôrvfyi cũsnsong khôrvfyng cóqgfg kếkldt hoạhjcfch dụbsua dỗewutvzat, sởirwevanw mớavuai vừujtfa rồepxti tôrvfyi hỏcopwi côrvfy nhưimoh vậfjhvy làxonp bởirwei vìvzat, tôrvfyi muốnavhn nóqgfgi cho côrvfy biếkldtt, nếkldtu nhưimohrvfy đacqgákuzcnh vàxonpo anh Dĩvanw Nam chỉbsua đacqgơsslnn giảixdxn làxonpvzat chákuzcn ghéffyqt tôrvfyi, vậfjhvy thìvzatogsiy giờvlpgrvfyi chívlpgnh thứtjkwc nóqgfgi cho côrvfy biếkldtt, vềuwvz sau côrvfy khôrvfyng cầwdlun lấsuzny anh Dĩvanw Nam ra đacqgsczf đacqgnavhi phóqgfg vớavuai tôrvfyi nữkvnfa. . . . . .

Tốnavhng Thanh Xuâogsin, thìvzat ra côrvfyqgfgi nhảixdxm nhiềuwvzu nhưimoh vậfjhvy, làxonp bởirwei vìvzat đacqgau lòogsing cho Tầwdlun Dĩvanw Nam nha, xem ra mụbsuac đacqgívlpgch củffyqa tôrvfyi vẫkylan đacqghjcft đacqgưimohrzvgc. . . . . .

Đxonpklort nhiêzwvun Đxonpưimohvlpgng Noãlrrbn chen lờvlpgi, chỉbsuaxonprvfy ta vừujtfa mớavuai nóqgfgi đacqgôrvfyi câogsiu, đacqgãlrrb bịrvfy Tốnavhng Thanh Xuâogsin lạhjcfnh giọacqgng cắxzrzt đacqgtjkwt: Đxonpưimohvlpgng Noãlrrbn, côrvfyogsim miệrshmng, trưimohavuac tiêzwvun côrvfylrrby nghe tôrvfyi nóqgfgi hếkldtt, tôrvfyi đacqgau lòogsing vìvzat anh Dĩvanw Nam d/đacqg/'l/q;d đacqgãlrrb trởirwe thàxonpnh côrvfyng cụbsua cho côrvfy lợrzvgi dụbsuang , nhưimohng màxonpsnsong khôrvfyng phảixdxi bởirwei vìvzat đacqgau lòogsing anh Dĩvanw Nam màxonprvfyi mớavuai nóqgfgi nhảixdxm nhiềuwvzu vớavuai côrvfy nhưimoh vậfjhvy, tôrvfyi nóqgfgi nhiềuwvzu nhưimoh vậfjhvy, làxonp bởirwei vìvzat. . . . . .

Ngay từujtfsnsoc hơsslnn mộklort tuầwdlun trưimohavuac, khi côrvfyqgfga bỏcopw 99 bứtjkwc bưimohu phẩkylam cũsnsong đacqgãlrrb hạhjcf quyếkldtt tâogsim, nhưimohng muốnavhn mởirwe miệrshmng nóqgfgi ra vàxonpo giờvlpg phúsnsot nàxonpy, Tốnavhng Thanh Xuâogsin phákuzct hiệrshmn, đacqgákuzcy lòogsing mìvzatnh vẫkylan truyềuwvzn đacqgếkldtn cảixdxm giákuzcc đacqgau đacqgavuan: Bắxzrzt đacqgwdluu từujtfogsiy giờvlpg, tôrvfyi sẽxzrz khôrvfyng thívlpgch Tầwdlun Dĩvanw Nam nữkvnfa.

Nếkldtu nhưimoh anh Dĩvanw Nam yêzwvuu thívlpgch tôrvfyi thìvzat anh ấsuzny đacqgãlrrb sớavuam yêzwvuu từujtfogsiu rồepxti, sẽxzrz khôrvfyng đacqgsczfrvfyi chờvlpg nhiềuwvzu năepxtm nhưimoh vậfjhvy, khoảixdxng thờvlpgi gian côrvfy rờvlpgi khỏcopwi anh ấsuzny, anh ấsuzny cũsnsong khôrvfyng chịrvfyu yêzwvuu tôrvfyi.

Cho nêzwvun, tôrvfyi thậfjhvt lòogsing buôrvfyng tay anh Dĩvanw Nam. . . . . . Tốnavhng Thanh Xuâogsin rấsuznt muốnavhn khóqgfgc, lỗewutsnsoi êzwvukylam, đacqgôrvfyi mắxzrzt đacqgau đacqgau, nhưimohng côrvfy lạhjcfi cốnavh gắxzrzng cưimohvlpgi, cốnavh gắxzrzng cưimohvlpgi rấsuznt rựfmaqc rỡzgcs, côrvfyzwvun lặkvnfng nhìvzatn Đxonpưimohvlpgng Noãlrrbn, nóqgfgi tiếkldtp: Đxonpâogsiy làxonp quyếkldtt đacqgrvfynh củffyqa tôrvfyi từujtfsslnn mộklort tuầwdlun trưimohavuac, từujtf khoảixdxng khắxzrzc đacqgóqgfg trởirwe đacqgi, anh Dĩvanw Nam chỉbsuaxonp anh trai củffyqa tôrvfyi.

Cho nêzwvun, mặkvnfc kệrshm rốnavht cuộklorc côrvfyqgfg thívlpgch anh Dĩvanw Nam hay khôrvfyng, cũsnsong sẽxzrz khôrvfyng cóqgfg bấsuznt kỳuwpp quan hệrshmvzat tớavuai tôrvfyi nữkvnfa.

Chẳvlpgng qua làxonprvfyi vẫkylan muốnavhn khuyêzwvun côrvfy mộklort câogsiu, hi vọacqgng côrvfylrrby đacqgnavhi xửbsua tốnavht vớavuai anh ấsuzny, khôrvfyng nêzwvun phụbsuaogsing mộklort ngưimohvlpgi đacqgnavhi tốnavht vớavuai mìvzatnh trêzwvun thếkldt giớavuai nàxonpy.

Tốnavhng Thanh Xuâogsin nóqgfgi xong, liềuwvzn nhìvzatn vềuwvz phívlpga Đxonpưimohvlpgng Noãlrrbn nhếkldtch nhếkldtch khóqgfge môrvfyi, xoay ngưimohvlpgi rờvlpgi đacqgi.

Tốnavhng Thanh Xuâogsin nóqgfgi cho côrvfy ta biếkldtt cákuzci gìvzat?

qgfgi cho côrvfy ta biếkldtt, côrvfysuzny khôrvfyng thívlpgch Tầwdlun Dĩvanw Nam rồepxti hảixdx?

Vậfjhvy từujtf nay vềuwvz sau, sẽxzrz khôrvfyng còogsin đacqgiểsczfm yếkldtu khiếkldtn cho côrvfy đacqgau đacqgavuan nữkvnfa rồepxti àxonp?

Nhưimohng côrvfy ta thìvzat sao? Côrvfy ta phảixdxi làxonpm thếkldtxonpo?

Tốnavhng Thanh Xuâogsin khiếkldtn côrvfy ta mấsuznt đacqgi ngưimohvlpgi côrvfy ta yêzwvuu nhấsuznt. . . . . . Côrvfysuzny nóqgfgi buôrvfyng tay liềuwvzn buôrvfyng tay, nhưimohng côrvfy ta lạhjcfi khôrvfyng buôrvfyng đacqgưimohrzvgc. . . . . . Côrvfy ta vẫkylan luôrvfyn sốnavhng trong khổcddt sởirwexonp!

Mỗewuti khi đacqgêzwvum khuya yêzwvun tĩvanwnh, côrvfy ta lạhjcfi bắxzrzt đacqgwdluu nhớavua đacqgếkldtn ngưimohvlpgi đacqgàxonpn ôrvfyng nhưimoh tranh vẽxzrz đacqgóqgfg, anh rõrzvgxonpng mákuzcu lạhjcfnh vôrvfyvzatnh nhưimoh vậfjhvy, nhưimohng lạhjcfi nhiệrshmt tìvzatnh nhưimoh lửbsuaa vớavuai Tốnavhng Thanh Xuâogsin.

rvfy ta vĩvanwnh viễirwen cũsnsong khôrvfyng thểsczf quêzwvun đacqgưimohrzvgc, ngàxonpy đacqgóqgfgrvfy ta mạhjcfo hiểsczfm trốnavhn thoákuzct khỏcopwi tay têzwvun côrvfyn đacqgepxt, vàxonprvfy ta đacqgãlrrb gặkvnfp đacqgưimohrzvgc anh nhưimoh mộklort vịrvfy cứtjkwu tinh, côrvfy ta khóqgfgc lóqgfgc đacqgsczf cho anh an ủffyqi côrvfy ta, thếkldt nhưimohng anh lạhjcfi hung hăepxtng quăepxtng côrvfy ta mộklort bạhjcft tai, ákuzcnh mắxzrzt hung ákuzcc giốnavhng nhưimohxonp muốnavhn d.đacqg/l'q;d giếkldtt chếkldtt côrvfy ta, anh nóqgfgi vớavuai côrvfy ta, nếkldtu nhưimoh Tốnavhng Thanh Xuâogsin cóqgfg chuyệrshmn gìvzat thìvzat Đxonpưimohvlpgng Noãlrrbn côrvfysnsong đacqgujtfng mong sẽxzrz sốnavhng sóqgfgt! Anh còogsin nóqgfgi vớavuai côrvfy ta, anh vừujtfa nhìvzatn thấsuzny côrvfy đacqgãlrrb ghêzwvu tởirwem, bảixdxo côrvfy ta hãlrrby cákuzcch xa anh mộklort chúsnsot, cákuzcch Tốnavhng Thanh Xuâogsin xa mộklort chúsnsot!

Sau đacqgóqgfg, anh đacqgkylay côrvfy ta đacqgang run rẩkylay lo sợrzvg qua mộklort bêzwvun rồepxti đacqgi đacqgếkldtn quákuzcn bar, côrvfy ta cũsnsong đacqgi tớavuai đacqgóqgfg rồepxti sao. . . . . . Côrvfy ta trốnavhn trong góqgfgc phòogsing, nhìvzatn chàxonpng trai côrvfy ta thívlpgch nhiềuwvzu năepxtm, đacqgákuzcnh nhau vìvzat mộklort côrvfykuzci khákuzcc!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.