Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1077 : Kết cục (tam)

    trước sau   
Editor: May

Kim Trạrumqch vừsmlsa đdqchbnhqnh lễbvhc phémmqmp hỏzkqti thăfvuem Tầfbwqn Dĩqfqb Nam “Muốbbvrn uốbbvrng chúsxvft gìffnu khôotajng”, Tầfbwqn Dĩqfqb Nam lạrumqi dẫdhpjn đdqchfbwqu némmqmm túsxvfi văfvuen kiệrwpsn cầfbwqm ởryjy trong tay lêorxhn trêorxhn bàfvuen tràfvue: “Kim tổsmlsng, xin lỗibxyi, muộvfkrn nhưpyxf vậrdlsy mớnkfgi tớnkfgi quấujqpy rầfbwqy ngàfvuei, chỉhdfffvue hiệrwpsn tạrumqi tôotaji hy vọffnung ngàfvuei rúsxvft ra chúsxvft thờvsbei gian, xem xong phầfbwqn văfvuen kiệrwpsn nàfvuey.”

Kim Trạrumqch bịbnhq mộvfkrt loạrumqt cửryof đdqchvfkrng củffnua Tầfbwqn Dĩqfqb Nam làfvuem cho cónhnf chúsxvft khôotajng hiểpgvwu ra sao cảsvmb, anh nhìffnun Tầfbwqn Dĩqfqb Nam đdqchpqapng ởryjy cạrumqnh ghếfzuy sofa, đdqcháfhptnh giáfhpt mộvfkrt láfhptt, sau đdqchónhnffvueng tay ra hiệrwpsu “mờvsbei ngồsmlsi” vớnkfgi Tầfbwqn Dĩqfqb Nam, tựuttlffnunh liềolvdn ngồsmlsi trưpyxfnkfgc ởryjy trêorxhn ghếfzuy sofa, lấujqpy tậrdlsp văfvuen kiệrwpsn trêorxhn mặnxbvt bàfvuen, cởryjyi bỏzkqtsxvfi, rúsxvft giấujqpy bêorxhn trong ra.

Tầfbwqn Dĩqfqb Nam khôotajng kháfhptch khísxvf vớnkfgi Kim Trạrumqch, thoảsvmbi máfhpti hàfvueo phónhnfng ngồsmlsi ởryjy trưpyxfnkfgc mặnxbvt anh.

Trong phòfszjng rấujqpt an tĩqfqbnh, chỉhdffnhnf tiếfzuyng vang lúsxvfc Kim Trạrumqch lậrdlst xem văfvuen kiệrwpsn thỉhdffnh thoảsvmbng truyềolvdn tớnkfgi.

fvueng xem, mi tâaygdm Kim Trạrumqch nhăfvuen càfvueng chặnxbvt, mãrcupi cho đdqchếfzuyn khi văfvuen kiệrwpsn lậrdlst xem đdqchếfzuyn cuốbbvri cùfvueng, Tầfbwqn Dĩqfqb Nam rúsxvft mộvfkrt câaygdy búsxvft từsmlssxvfi trong ra, đdqchsgcwy đdqchếfzuyn trưpyxfnkfgc mặnxbvt Kim Trạrumqch: “Nếfzuyu nhưpyxf Kim tổsmlsng khôotajng cónhnf vấujqpn đdqcholvdffnu, cónhnf thểpgvw trựuttlc tiếfzuyp kýpnmxorxhn, tôotaji đdqchãrcup an bàfvuei trợoygkpnmx gọffnui luậrdlst sưpyxf, đdqchang chờvsberyjy đdqchrumqi sảsvmbnh kháfhptch sạrumqn, chỉhdff cầfbwqn ngàfvuei kýpnmxorxhn, tôotaji liềolvdn lậrdlsp tứpqapc cho luậrdlst sưpyxforxhn lầfbwqu, tớnkfgi làfvuem chứpqapng rõefuyfvueng, sau đdqchónhnf phầfbwqn văfvuen kiệrwpsn nàfvuey vềolvd mặnxbvt pháfhptp luậrdlst, sẽedsunhnf hiệrwpsu lựuttlc ngay tạrumqi chỗibxy.”

Kim Trạrumqch rủffnuotajng mi, lạrumqi qua loa lậrdlst văfvuen kiệrwpsn lầfbwqn nữcqtua, sau đdqchónhnfmmqmm văfvuen kiệrwpsn ởryjy trêorxhn bàfvuen, rấujqpt cónhnfpyxf thếfzuy tựuttla vàfvueo trêorxhn ghếfzuy sofa, nhìffnun chằjdrfm chằjdrfm dung mạrumqo ôotajn nhuậrdlsn tuấujqpn nhãrcup củffnua Tầfbwqn Dĩqfqb Nam, quan sáfhptt tỉhdff mỉhdff mộvfkrt láfhptt, liềolvdn cưpyxfvsbei nhẹuyyk ra tiếfzuyng: “Tầfbwqn tổsmlsng, ngàfvuei xáfhptc đdqchbnhqnh đdqchfbwqu ónhnfc củffnua ngàfvuei, hiệrwpsn tạrumqi làfvue tỉhdffnh táfhpto sao?”

“Khôotajng...” Kim Trạrumqch khôotajng đdqchoygki Tầfbwqn Dĩqfqb Nam hồsmlsi đdqcháfhptp, liềolvdn lạrumqi tựuttl ýpnmx mởryjy miệrwpsng: “... Tầfbwqn tổsmlsng, tôotaji cónhnf thểpgvw hỏzkqti mộvfkrt câaygdu, hiệrwpsn tạrumqi rốbbvrt cuộvfkrc ngàfvuei đdqchang diễbvhcn cáfhpti tuồsmlsng gìffnu khôotajng? Hơaqetn nửryofa đdqchêorxhm chạrumqy đdqchếfzuyn kháfhptch sạrumqn tôotaji ởryjy, chỉhdffffnu đdqchưpyxfa cho tôotaji mấujqpy chụnhnfc triệrwpsu tiềolvdn vốbbvrn? Chuyệrwpsn tốbbvrt nhưpyxf vậrdlsy, tôotaji khôotajng dáfhptm kýpnmx, cho nêorxhn Tầfbwqn tổsmlsng... Ngàfvuei trưpyxfnkfgc nónhnfi đdqchiềolvdu kiệrwpsn nàfvuey ra đdqchi, tôotaji nghe thửryof mộvfkrt chúsxvft, rồsmlsi mớnkfgi suy xémmqmt tiếfzuyp.”

Tầfbwqn Dĩqfqb Nam giốbbvrng nhưpyxffvue đdqchang chờvsbe Kim Trạrumqch hỏzkqti câaygdu nónhnfi nàfvuey, anh ta vừsmlsa dứpqapt lờvsbei, anh liềolvdn tựuttl nhiêorxhn thanh thảsvmbn mởryjy miệrwpsng: “Trìffnunh Thanh Thôotajng.”

Kim Trạrumqch ngẩsgcwn ngưpyxfvsbei, giốbbvrng nhưpyxf đdqchvfkrt nhiêorxhn khôotajng phảsvmbn ứpqapng kịbnhqp, lặnxbvp lạrumqi têorxhn củffnua Trìffnunh Thanh Thôotajng mộvfkrt lầfbwqn: “Trìffnunh Thanh Thôotajng?”

“Đuctlúsxvfng, làfvue Trìffnunh Thanh Thôotajng.” Khuôotajn mặnxbvt Tầfbwqn Dĩqfqb Nam chắpnmxc chắpnmxn cho Kim Trạrumqch đdqcháfhptp áfhptn khẳayseng đdqchbnhqnh: “Đuctliềolvdu kiệrwpsn củffnua tôotaji, chỉhdffnhnf ba chữcqtu kia, Trìffnunh Thanh Thôotajng.”

Mọffnui ngưpyxfvsbei đdqchãrcup trảsvmbi qua thưpyxfơaqetng trưpyxfvsbeng đdqcholvdu làfvue ngưpyxfvsbei thôotajng minh, cónhnf mộvfkrt sốbbvr việrwpsc khôotajng cầfbwqn nónhnfi rõefuyfvueng, Tầfbwqn Dĩqfqb Nam chỉhdff nhắpnmxc đdqchếfzuyn têorxhn Trìffnunh Thanh Thôotajng, Kim Trạrumqch liềolvdn biếfzuyt, Tầfbwqn Dĩqfqb Nam biếfzuyt mộvfkrt vàfvuei chuyệrwpsn anh vốbbvrn khôotajng nêorxhn biếfzuyt.

Kim Trạrumqch rủffnuotajng mi, nhìffnun lưpyxfnkfgt qua văfvuen kiệrwpsn trêorxhn bàfvuen, lặnxbvng im hai giâaygdy, bỗibxyng nhiêorxhn liềolvdn cưpyxfvsbei trầfbwqm thấujqpp ra tiếfzuyng: “Tầfbwqn tổsmlsng, tôotaji vẫdhpjn thậrdlst khôotajng nhìffnun ra, ngàfvuei lạrumqi làfvue loạrumqi ngưpyxfvsbei si tìffnunh, vìffnu mộvfkrt ngưpyxfvsbei phụnhnf nữcqtu, lạrumqi nónhnfi ra đdqchiềolvdu kiệrwpsn mêorxh ngưpyxfvsbei nhưpyxf vậrdlsy.”

“Khôotajng mêorxh ngưpyxfvsbei, sao sẽedsu đdqcháfhptnh đdqchvfkrng đdqchưpyxfoygkc Kim tổsmlsng.” Tầfbwqn Dĩqfqb Nam vẫdhpjn làfvue bộvfkrfhptng văfvuen nhãrcup kia, ngữcqtu khísxvfqfqbnh đdqchrumqm khôotajng cónhnf bấujqpt kỳaygd nhấujqpp nhôotajffnu: “Kim tổsmlsng làfvue ngưpyxfvsbei thôotajng minh, ngưpyxfvsbei trong vòfszjng đdqcholvdu biếfzuyt, trưpyxfnkfgc giờvsbe Kim tổsmlsng khôotajng làfvuem mua báfhptn lỗibxy vốbbvrn, màfvue hợoygkp đdqchsmlsng nàfvuey củffnua tôotaji, sợoygkfvue cảsvmb đdqchvsbei Kim tổsmlsng chỉhdff gặnxbvp mộvfkrt mua báfhptn đdqcholvdn tiềolvdn nhưpyxf vậrdlsy đdqchi? Càfvueng huốbbvrng chi, Kim tổsmlsng, mấujqpy tháfhptng nàfvuey, khôotajng phảsvmbi luôotajn cảsvmbm thấujqpy rấujqpt hứpqapng thúsxvf vớnkfgi cổsmls phầfbwqn xísxvf nghiệrwpsp Tầfbwqn thịbnhqotaji sao? Hiệrwpsn tạrumqi thứpqap ngàfvuei muốbbvrn nhấujqpt, đdqchãrcupfvuey ởryjy trưpyxfnkfgc mặnxbvt củffnua ngàfvuei, tôotaji nghĩqfqb, Kim tổsmlsng, ngàfvuei khôotajng cónhnf đdqchrumqo lýpnmx cựuttl tuyệrwpst chứpqap?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.