Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1042 : Anh có thể tha thứ cho em không? (lục)

    trước sau   
Editor: May

Thựoblqc xin lỗmpoti... Thựoblqc xin lỗmpoti... Thựoblqc xin lỗmpoti...

Trìxpvpnh Thanh Thôxxxsng khôxxxsng biếdlpwt dưabuvgvavi đlpyfáoslby lònjncng củalqra mìxpvpnh yêlmoan lặaavbng lẩqomwm bẩqomwm bao nhiêlmoau lầoyzln “Thựoblqc xin lỗmpoti”, đlpyfếdlpwn cuốutuei cùziqsng trong miệgobfng côxxxs đlpyfrdhcu nhẹoslb nhàspdong thấotkvp giọprucng lẩqomwm bẩqomwm ra tiếdlpwng: “Thựoblqc xin lỗmpoti...”

...

spdoo giâubovy phúalqqt đlpyfoyzlu ngóecptn tay Trìxpvpnh Thanh Thôxxxsng chạnhxxm vàspdoo gònjncoslb củalqra mìxpvpnh, Tầoyzln Dĩuzje Nam liềrdhcn tỉezxsnh lạnhxxi từslaa trong mộnyjwng.

Đuzjeoyzlu ngóecptn tay củalqra côxxxs ngừslaang ởtaru trêlmoan gònjncoslb anh, khôxxxsng hềrdhc nhúalqqc nhíhufvch chúalqqt nàspdoo.




xxxs khôxxxsng cóecpt pháoslbt ra mộnyjwt chúalqqt tiếdlpwng vang, anh khôxxxsng cóecpt mởtaru to mắxxxst, anh khôxxxsng nhìxpvpn thấotkvy vẻhqeq mặaavbt côxxxs, cũtxzyng khôxxxsng biếdlpwt côxxxs đlpyfang làspdom mộnyjwt cáoslbi gìxpvp.

Trong phònjncng rấotkvt an tĩuzjenh, an tĩuzjenh đlpyfếdlpwn lúalqqc Tầoyzln Dĩuzje Nam cho rằepobng ngóecptn tay mảaavbnh khảaavbnh đlpyfaavbt trêlmoan gònjncoslbxpvpnh chỉezxsspdo mộnyjwt cơtarun ảaavbo giáoslbc củalqra mìxpvpnh, bêlmoan tai anh truyềrdhcn tớgvavi tiếdlpwng nóecpti run rẩqomwy củalqra côxxxs: “Thựoblqc xin lỗmpoti... Thựoblqc xin lỗmpoti... Thậbzwjt rấotkvt xin lỗmpoti, Dĩuzje Nam...”

Tầoyzln Dĩuzje Nam cảaavbm giáoslbc đlpyfưabuvghcwc sợghcwi dâubovy nàspdoo đlpyfóecpt trong đlpyfáoslby lònjncng củalqra mìxpvpnh giốutueng nhưabuvspdo bịslaa ngưabuvaavbi dùziqsng mộnyjwt câubovy dao cắxxxst đlpyfdvtct, thâubovn thểlllu đlpyfnyjwt nhiêlmoan run lêlmoan theo, sau đlpyfóecpt cảaavb ngưabuvaavbi liềrdhcn níhufvn thởtaru.

xxxs lẩqomwm bẩqomwm rấotkvt nhiềrdhcu câubovu “Thựoblqc xin lỗmpoti”, lẩqomwm bẩqomwm đlpyfếdlpwn cuốutuei cùziqsng, giọprucng nóecpti đlpyfrdhcu nghẹoslbn ngàspdoo lêlmoan. Cóecpt lẽybhospdoxxxs sợghcw tiếdlpwng khóecptc đlpyfáoslbnh thứdvtcc anh, luôxxxsn đlpyfang nhẫtwsin nạnhxxi, mởtaru miệgobfng nóecpti, lờaavbi nóecpti liềrdhcn giáoslbn đlpyfoạnhxxn, âubovm lưabuvghcwng rấotkvt nhỏufmd, anh bỏufmd ra rấotkvt nhiềrdhcu sứdvtcc lựoblqc, mớgvavi miễmbqan cưabuvgvavng nghe rõghcwspdong.

“... Em biếdlpwt, anh khôxxxsng thíhufvch em... Em cũtxzyng biếdlpwt, lúalqqc trưabuvgvavc anh đlpyfutuei tốutuet vớgvavi em, chỉezxsspdoxpvp trảaavb thùziqs em...”

Giọprucng nóecpti củalqra côxxxs run rẩqomwy lợghcwi hạnhxxi, trong giọprucng nóecpti mang theo mộnyjwt tia bi thưabuvơtarung nhưabuvecpt nhưabuv khôxxxsng, Tầoyzln Dĩuzje Nam nghe đlpyfếdlpwn đlpyfáoslby lònjncng co rúalqqt đlpyfau lêlmoan theo.

“... Em càspdong biếdlpwt, thậbzwjt ra anh cháoslbn ghéoblqt em... Chỉezxsspdo, em khôxxxsng tráoslbch anh... Bởtarui vìxpvp, mớgvavi bắxxxst đlpyfoyzlu làspdo em khôxxxsng đlpyfúalqqng... Cũtxzyng bởtarui vìxpvp...” Sau khi Trìxpvpnh Thanh Thôxxxsng nóecpti đlpyfếdlpwn đlpyfâubovy, ngữxxxs khíhufv vấotkvp mộnyjwt cáoslbi, nứdvtcc nởtaru nhỏufmd nhiềrdhcu tiếdlpwng, mớgvavi rấotkvt nhẹoslb giọprucng nóecpti: “... Em thíhufvch anh...”

Sởtaruuzjexxxs sẽybho thíhufvch anh, làspdoxpvp anh từslaang bưabuvgvavc mộnyjwt dụaavb dỗmpot, anh đlpyfưabuvơtarung nhiêlmoan biếdlpwt côxxxs thíhufvch anh.

njncn nhớgvav đlpyfưabuvghcwc lúalqqc trưabuvgvavc ởtaru trêlmoan sưabuvaavbn núalqqi, anh từslaang hỏufmdi côxxxs mộnyjwt lầoyzln côxxxs thíhufvch anh sao? Mớgvavi bắxxxst đlpyfoyzlu côxxxs hồlmoai đlpyfáoslbp cho anh làspdo em khôxxxsng biếdlpwt.

Vềrdhc sau làspdo anh uểlllu oảaavbi màspdo lạnhxxi mấotkvt máoslbc nóecpti khôxxxsng biếdlpwt, vậbzwjy chíhufvnh làspdo khôxxxsng thíhufvch? Côxxxs vộnyjwi vàspdong nóecpti khôxxxsng, khôxxxsng phảaavbi.

xpvpnh nhưabuv ngoạnhxxi trừslaa lầoyzln anh vàspdoxxxsecpti đlpyfếdlpwn tìxpvpnh cảaavbm đlpyfóecpt, đlpyfâubovy vẫtwsin làspdo lầoyzln đlpyfoyzlu tiêlmoan côxxxsecpti côxxxsecpti đlpyfếdlpwn yêlmoau thíhufvch.

Tim Tầoyzln Dĩuzje Nam, khôxxxsng chịslaau khốutueng chếdlpw nhảaavby đlpyflmoan cuồlmoang lêlmoan.

“Em em thíhufvch thíhufvch anh...” Trìxpvpnh Thanh Thôxxxsng vìxpvp khôxxxsng đlpyflllu cho mìxpvpnh khóecptc ra tiếdlpwng, cốutue ýziqsecpti rấotkvt thong thảaavb, cóecptalqqc cònjncn hộnyjwi tậbzwjn lựoblqc lặaavbp lạnhxxi vàspdoi chữxxxs mộnyjwt lầoyzln.

Giọprucng nóecpti củalqra côxxxs đlpyfaavbc biệgobft ôxxxsn nhu, mang theo mộnyjwt loạnhxxi ai oáoslbn vàspdo tuyệgobft vọprucng nóecpti khôxxxsng nêlmoan lờaavbi: “... Em làspdo thậbzwjt sựoblq rấotkvt rấotkvt rấotkvt thíhufvch anh...”

Tầoyzln Dĩuzje Nam nhìxpvpn giốutueng nhưabuvspdo an tĩuzjenh ngủalqr say, chỉezxsecpt mộnyjwt mìxpvpnh anh biếdlpwt, lúalqqc nàspdoy đlpyfáoslby lònjncng anh gầoyzln nhưabuv muốutuen lăspdon lộnyjwn sóecptng lớgvavn cuộnyjwn tràspdoo mãslaanh liệgobft khôxxxsng chịslaau nổoggmi.

Cuốutuei cùziqsng đlpyfoyzlu ngóecptn tay dừslaang trêlmoan gònjncoslb anh củalqra côxxxstxzyng cóecpt đlpyfnyjwng táoslbc, xẹoslbt qua mặaavbt màspdoy anh rấotkvt nhẹoslb rấotkvt nhẹoslb, anh cóecpt thểlllu cảaavbm giáoslbc đlpyfưabuvghcwc đlpyfoyzlu ngóecptn tay côxxxs run đlpyfếdlpwn rấotkvt lợghcwi hạnhxxi.

Tim anh, theo cửnhxx đlpyfnyjwng nhưabuv vậbzwjy củalqra côxxxs, bỗmpotng dưabuvng bắxxxst đlpyfoyzlu cảaavbm thấotkvy đlpyfau sắxxxsc béoblqn.

Anh cònjncn chưabuva tỉezxsnh lạnhxxi, liềrdhcn nghe đlpyfưabuvghcwc giọprucng nóecpti rấotkvt nhẹoslb mang theo tiếdlpwng khóecptc nứdvtcc nởtaru củalqra côxxxsecpti: “Dĩuzje Nam... Anh biếdlpwt khôxxxsng? Thậbzwjt ra em rấotkvt muốutuen hỏufmdi anh mộnyjwt câubovu, anh cóecpt thểlllu tha thứdvtc cho em khôxxxsng?”

“Nhưabuvng màspdo...” Anh khôxxxsng khắxxxsc chếdlpw đlpyfưabuvghcwc mởtaru mắxxxst ra, mưabuvghcwn áoslbnh đlpyfèxpfhn ngủalqr mờaavb nhạnhxxt, anh thấotkvy đlpyfáoslby mắxxxst đlpyfoyzly ýziqsabuvaavbi củalqra côxxxsecptabuvgvavc mắxxxst bi thưabuvơtarung cắxxxst qua: “... Em khôxxxsng dáoslbm, bởtarui vìxpvp em sợghcw...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.