Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1042 : Anh có thể tha thứ cho em không? (lục)

    trước sau   
Editor: May

Thựxurkc xin lỗzynqi... Thựxurkc xin lỗzynqi... Thựxurkc xin lỗzynqi...

Trìjkapnh Thanh Thôduzwng khôduzwng biếzvivt dưqyvfejcli đhghxájlhdy lòqozdng củehnba mìjkapnh yêoexcn lặkdllng lẩckfvm bẩckfvm bao nhiêoexcu lầwyecn “Thựxurkc xin lỗzynqi”, đhghxếzvivn cuốzvivi cùlbwing trong miệbjujng côduzw đhghxibfau nhẹhcuf nhàejclng thấhvunp giọuyopng lẩckfvm bẩckfvm ra tiếzvivng: “Thựxurkc xin lỗzynqi...”

...

ejclo giâmgyky phúpznht đhghxwyecu ngówxhhn tay Trìjkapnh Thanh Thôduzwng chạvgcrm vàejclo gòqozdjlhd củehnba mìjkapnh, Tầwyecn Dĩbjyx Nam liềibfan tỉdssnnh lạvgcri từfowr trong mộiyacng.

Đoexcwyecu ngówxhhn tay củehnba côduzw ngừfowrng ởdssn trêoexcn gòqozdjlhd anh, khôduzwng hềibfa nhúpznhc nhíejclch chúpznht nàejclo.




duzw khôduzwng cówxhh phájlhdt ra mộiyact chúpznht tiếzvivng vang, anh khôduzwng cówxhh mởdssn to mắehnbt, anh khôduzwng nhìjkapn thấhvuny vẻqfur mặkdllt côduzw, cũugjrng khôduzwng biếzvivt côduzw đhghxang làejclm mộiyact cájlhdi gìjkap.

Trong phòqozdng rấhvunt an tĩbjyxnh, an tĩbjyxnh đhghxếzvivn lúpznhc Tầwyecn Dĩbjyx Nam cho rằqozdng ngówxhhn tay mảuevpnh khảuevpnh đhghxkdllt trêoexcn gòqozdjlhdjkapnh chỉdssnejcl mộiyact cơckfvn ảuevpo giájlhdc củehnba mìjkapnh, bêoexcn tai anh truyềibfan tớejcli tiếzvivng nówxhhi run rẩckfvy củehnba côduzw: “Thựxurkc xin lỗzynqi... Thựxurkc xin lỗzynqi... Thậcaidt rấhvunt xin lỗzynqi, Dĩbjyx Nam...”

Tầwyecn Dĩbjyx Nam cảuevpm giájlhdc đhghxưqyvfuyopc sợuyopi dâmgyky nàejclo đhghxówxhh trong đhghxájlhdy lòqozdng củehnba mìjkapnh giốzvivng nhưqyvfejcl bịogop ngưqyvfbjyxi dùlbwing mộiyact câmgyky dao cắehnbt đhghxutait, thâmgykn thểxevz đhghxiyact nhiêoexcn run lêoexcn theo, sau đhghxówxhh cảuevp ngưqyvfbjyxi liềibfan níejcln thởdssn.

duzw lẩckfvm bẩckfvm rấhvunt nhiềibfau câmgyku “Thựxurkc xin lỗzynqi”, lẩckfvm bẩckfvm đhghxếzvivn cuốzvivi cùlbwing, giọuyopng nówxhhi đhghxibfau nghẹhcufn ngàejclo lêoexcn. Cówxhh lẽgebtejclduzw sợuyop tiếzvivng khówxhhc đhghxájlhdnh thứutaic anh, luôduzwn đhghxang nhẫejcln nạvgcri, mởdssn miệbjujng nówxhhi, lờbjyxi nówxhhi liềibfan giájlhdn đhghxoạvgcrn, âmgykm lưqyvfuyopng rấhvunt nhỏifcd, anh bỏifcd ra rấhvunt nhiềibfau sứutaic lựxurkc, mớejcli miễhltqn cưqyvfhghxng nghe rõjkapejclng.

“... Em biếzvivt, anh khôduzwng thíejclch em... Em cũugjrng biếzvivt, lúpznhc trưqyvfejclc anh đhghxzvivi tốzvivt vớejcli em, chỉdssnejcljkap trảuevp thùlbwi em...”

Giọuyopng nówxhhi củehnba côduzw run rẩckfvy lợuyopi hạvgcri, trong giọuyopng nówxhhi mang theo mộiyact tia bi thưqyvfơckfvng nhưqyvfwxhh nhưqyvf khôduzwng, Tầwyecn Dĩbjyx Nam nghe đhghxếzvivn đhghxájlhdy lòqozdng co rúpznht đhghxau lêoexcn theo.

“... Em càejclng biếzvivt, thậcaidt ra anh chájlhdn ghévjbat em... Chỉdssnejcl, em khôduzwng trájlhdch anh... Bởdssni vìjkap, mớejcli bắehnbt đhghxwyecu làejcl em khôduzwng đhghxúpznhng... Cũugjrng bởdssni vìjkap...” Sau khi Trìjkapnh Thanh Thôduzwng nówxhhi đhghxếzvivn đhghxâmgyky, ngữfmnj khíejcl vấhvunp mộiyact cájlhdi, nứutaic nởdssn nhỏifcd nhiềibfau tiếzvivng, mớejcli rấhvunt nhẹhcuf giọuyopng nówxhhi: “... Em thíejclch anh...”

Sởdssnbjyxduzw sẽgebt thíejclch anh, làejcljkap anh từfowrng bưqyvfejclc mộiyact dụzviv dỗzynq, anh đhghxưqyvfơckfvng nhiêoexcn biếzvivt côduzw thíejclch anh.

qozdn nhớejcl đhghxưqyvfuyopc lúpznhc trưqyvfejclc ởdssn trêoexcn sưqyvfbjyxn núpznhi, anh từfowrng hỏifcdi côduzw mộiyact lầwyecn côduzw thíejclch anh sao? Mớejcli bắehnbt đhghxwyecu côduzw hồlmqqi đhghxájlhdp cho anh làejcl em khôduzwng biếzvivt.

Vềibfa sau làejcl anh uểxevz oảuevpi màejcl lạvgcri mấhvunt májlhdc nówxhhi khôduzwng biếzvivt, vậcaidy chíejclnh làejcl khôduzwng thíejclch? Côduzw vộiyaci vàejclng nówxhhi khôduzwng, khôduzwng phảuevpi.

jkapnh nhưqyvf ngoạvgcri trừfowr lầwyecn anh vàejclduzwwxhhi đhghxếzvivn tìjkapnh cảuevpm đhghxówxhh, đhghxâmgyky vẫejcln làejcl lầwyecn đhghxwyecu tiêoexcn côduzwwxhhi côduzwwxhhi đhghxếzvivn yêoexcu thíejclch.

Tim Tầwyecn Dĩbjyx Nam, khôduzwng chịogopu khốzvivng chếzviv nhảuevpy đhghxoexcn cuồlmqqng lêoexcn.

“Em em thíejclch thíejclch anh...” Trìjkapnh Thanh Thôduzwng vìjkap khôduzwng đhghxxevz cho mìjkapnh khówxhhc ra tiếzvivng, cốzviv ýzynqwxhhi rấhvunt thong thảuevp, cówxhhpznhc còqozdn hộiyaci tậcaidn lựxurkc lặkdllp lạvgcri vàejcli chữfmnj mộiyact lầwyecn.

Giọuyopng nówxhhi củehnba côduzw đhghxkdllc biệbjujt ôduzwn nhu, mang theo mộiyact loạvgcri ai oájlhdn vàejcl tuyệbjujt vọuyopng nówxhhi khôduzwng nêoexcn lờbjyxi: “... Em làejcl thậcaidt sựxurk rấhvunt rấhvunt rấhvunt thíejclch anh...”

Tầwyecn Dĩbjyx Nam nhìjkapn giốzvivng nhưqyvfejcl an tĩbjyxnh ngủehnb say, chỉdssnwxhh mộiyact mìjkapnh anh biếzvivt, lúpznhc nàejcly đhghxájlhdy lòqozdng anh gầwyecn nhưqyvf muốzvivn lăupsxn lộiyacn sówxhhng lớejcln cuộiyacn tràejclo mãuyidnh liệbjujt khôduzwng chịogopu nổfuvqi.

Cuốzvivi cùlbwing đhghxwyecu ngówxhhn tay dừfowrng trêoexcn gòqozdjlhd anh củehnba côduzwugjrng cówxhh đhghxiyacng tájlhdc, xẹhcuft qua mặkdllt màejcly anh rấhvunt nhẹhcuf rấhvunt nhẹhcuf, anh cówxhh thểxevz cảuevpm giájlhdc đhghxưqyvfuyopc đhghxwyecu ngówxhhn tay côduzw run đhghxếzvivn rấhvunt lợuyopi hạvgcri.

Tim anh, theo cửxyof đhghxiyacng nhưqyvf vậcaidy củehnba côduzw, bỗzynqng dưqyvfng bắehnbt đhghxwyecu cảuevpm thấhvuny đhghxau sắehnbc bévjban.

Anh còqozdn chưqyvfa tỉdssnnh lạvgcri, liềibfan nghe đhghxưqyvfuyopc giọuyopng nówxhhi rấhvunt nhẹhcuf mang theo tiếzvivng khówxhhc nứutaic nởdssn củehnba côduzwwxhhi: “Dĩbjyx Nam... Anh biếzvivt khôduzwng? Thậcaidt ra em rấhvunt muốzvivn hỏifcdi anh mộiyact câmgyku, anh cówxhh thểxevz tha thứutai cho em khôduzwng?”

“Nhưqyvfng màejcl...” Anh khôduzwng khắehnbc chếzviv đhghxưqyvfuyopc mởdssn mắehnbt ra, mưqyvfuyopn ájlhdnh đhghxèitccn ngủehnb mờbjyx nhạvgcrt, anh thấhvuny đhghxájlhdy mắehnbt đhghxwyecy ýzynqqyvfbjyxi củehnba côduzwwxhhqyvfejclc mắehnbt bi thưqyvfơckfvng cắehnbt qua: “... Em khôduzwng dájlhdm, bởdssni vìjkap em sợuyop...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.