Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1040 : Anh có thể tha thứ cho em không? (tứ)

    trước sau   
Editor: May

Trìwcucnh Thanh Thôxrytng kinh hãbtili khiếcsalp sợjakg bỗhjmyng chốchmtc mởjcnb to hai mắoytit.

Tuy rằkyping anh vàrmolxrytiidh đjlqsếcsaln vàrmoli lầdxycn da thịwdlzt thâsnixn thiếcsalt, nhưhilnng đjlqsâsnixy lạflemi làrmol lầdxycn thứbida ba anh hôxrytn côxryt.

Lầdxycn đjlqsdxycu tiêpoxun làrmol anh uốchmtng say, anh coi côxryt nhưhiln Tốchmtng Thanh Xuâsnixn.

Lầdxycn thứbida hai làrmoljcnb trêpoxun sưhilndljbn núvhvei, anh mang côxryt đjlqsi ngắoytim sao, cốchmt ýeulh dẫdxycn hoặtrvxc côxryt trầdxycm mêpoxupoxun hôxrytn côxryt.

Đyadhay làrmol lầdxycn thứbida ba...




Hai lầdxycn trưhilnxdvqc đjlqsoytiu làrmol ýeulh đjlqszemh riêpoxung, nhưhilnng lầdxycn nàrmoly...

Trìwcucnh Thanh Thôxrytng cảpvxhm giárftsc đjlqsưhilnjakgc anh hôxrytn côxrytrmolng lúvhvec càrmolng cựpvxhc nóiidhng, càrmolng lúvhvec càrmolng đjlqspoxun cuồzemhng, côxryt khẩxvbdn trưhilnơxdvqng đjlqsếcsaln khôxrytng dárftsm thởjcnb, mãbtili cho đjlqsếcsaln khi côxryt sắoytip ngạflemt thởjcnb, anh mớxdvqi ngừxrkqng lạflemi, anh dárftsn lêpoxun môxryti côxryt khôxrytng rờdljbi đjlqsi, côxryt ngâsnixy ngốchmtc mởjcnb miệbdleng thởjcnbsnixu, chọucqzc cho anh cưhilndljbi trầdxycm thấkypip lêpoxun, sau đjlqsóiidh chậlqrmm rãbtili lạflemi cắoytin chặtrvxt môxryti côxryt, hôxrytn đjlqsếcsaln đjlqstrvxc biệbdlet dịwdlzu dàrmolng tinh tếcsal tỉstfr mỉstfr, rấkypit cóiidh kiêpoxun nhẫdxycn dùdlmfng đjlqsdxycu lưhilnrmoli củyadha anh khiêpoxuu khíautzch đjlqsdxycu lưhilnrmoli củyadha côxryt.

Nhiệbdlet đjlqswbgp trêpoxun ngưhilndljbi anh vàrmolxryt dầdxycn dầdxycn bắoytit đjlqsdxycu lêpoxun cao, anh ấkypin eo côxryt, liềoytiu mạflemng dárftsn lêpoxun trêpoxun ngưhilndljbi côxryt, thâsnixn thểgqbyxryt mềoytim mạflemi, thúvhvec đjlqsxvbdy lựpvxhc đjlqsflemo múvhvet thỏlyula thíautzch môxryti côxryt củyadha anh bắoytit đjlqsdxycu gia tăaiqrng. Tay anh khôxrytng thàrmolnh thậlqrmt từxrkq cổoabi tay củyadha côxryt, trưhilnjakgt vàrmolo trong várftsy côxryt, anh vuốchmtt ve da thịwdlzt côxryt, khiếcsaln cho thâsnixn thểgqbyxryt khôxrytng ngừxrkqng run rẩxvbdy nhỏlyul.

Khôxrytng khíautzrmolng lúvhvec càrmolng kiềoytiu diễxdvqm, môxryti Tầdxycn Dĩpvxh Nam hưhilnxdvqng vềoyti cổoabi Trìwcucnh Thanh Thôxrytng, mộwbgpt đjlqsưhilndljbng dờdljbi xuốchmtng, hôxryt hấkypip củyadha anh bắoytit đjlqsdxycu trởjcnbpoxun dồzemhn dậlqrmp, anh đjlqsoytim chìwcucm ởjcnb trong tốchmtt đjlqsiidhp khôxrytng cóiidhrftsch gìwcuc tựpvxh giảpvxhi thoárftst ra củyadha côxryt, anh khôxrytng cầdxycm lòtktfng nổoabii dárftsn lêpoxun da thịwdlzt mềoytim mạflemi củyadha côxryt, thìwcuc thàrmolo ra tiếcsalng: “Thanh...”

Anh chỉstfrrmol gọucqzi mộwbgpt chữjcnb, âsnixm thanh liềoytin bỗhjmyng dưhilnng biếcsaln mấkypit khôxrytng còtktfn tăaiqrm hơxdvqi, môxryti anh dừxrkqng lạflemi đjlqswbgpng tárftsc trêpoxun da thịwdlzt côxryt.

Anh thếcsal nhưhilnng suýeulht nữjcnba khôxrytng khốchmtng chếcsal đjlqsưhilnjakgc hôxrytpoxun “Thanh Thôxrytng”, sao anh lạflemi gọucqzi têpoxun côxryt... Anh đjlqspoxun rồzemhi sao?

Tầdxycn Dĩpvxh Nam nuốchmtt hai ngụjmxzm nưhilnxdvqc bọucqzt, hơxdvqi tárftsch rờdljbi môxryti ra khỏlyuli da thịwdlzt côxryt mộwbgpt chúvhvet khoảpvxhng cárftsch, anh cảpvxhm giárftsc đjlqsưhilnjakgc thâsnixn thểgqbywcucnh tràrmoln ngậlqrmp khárftst vọucqzng vớxdvqi côxryt, anh nỗhjmy lựpvxhc kiềoytim néhznhn xúvhvec đjlqswbgpng củyadha mìwcucnh, làrmoln môxryti míautzm chặtrvxt trầdxycm tưhiln mộwbgpt lárftst, bỗhjmyng nhiêpoxun liềoytin ngẩxvbdng đjlqsdxycu, tiếcsaln đjlqsếcsaln bêpoxun tai côxryt, cắoytin dárftsi tai côxryt, cảpvxhm nhậlqrmn thâsnixn thểgqbyxrytrmolng trởjcnbpoxun mềoytim nhũhdkfn, sau đjlqsóiidh lầdxycn nữjcnba thốchmtt ra: “Thanh Xuâsnixn...”

Anh rõaiqrrmolng cảpvxhm giárftsc đjlqsưhilnjakgc thâsnixn thểgqbyxryt trong ngựpvxhc giốchmtng nhưhilniidha đjlqsárfts, chợjakgt trởjcnbpoxun vôxrytdlmfng cứbidang đjlqsdljb.

Anh giảpvxh bộwbgp khôxrytng phárftst giárftsc ra, tiếcsalp tụjmxzc cắoytin môxryti côxryt, lẩxvbdm bẩxvbdm mộwbgpt câsnixu: “... Thanh Xuâsnixn.”

Thâsnixn thểgqbyxryt đjlqswbgpt nhiêpoxun khẽefis run rẩxvbdy, tay liềoytin nắoytim chặtrvxt gốchmti đjlqsdxycu ởjcnbhilnxdvqi đjlqsdxycu anh.

“Thanh...” Tầdxycn Dĩpvxh Nam tiếcsalp tụjmxzc lẩxvbdm bẩxvbdm chữjcnbrmoly lầdxycn thứbida ba, sau đjlqsóiidh liềoytin giảpvxh vờdljb say ngàrmol ngàrmol đjlqswbgpt kíautzch, khôxrytng nhúvhvec nhíautzch nữjcnba.

Anh nỗhjmy lựpvxhc khiếcsaln cho hôxryt hấkypip củyadha mìwcucnh trởjcnbpoxun đjlqsoytiu đjlqstrvxn, trởjcnbpoxun lâsnixu dàrmoli, liềoytin giốchmtng nhưhilnrmol ngủyadh say.

Khôxrytng biếcsalt qua bao lâsnixu, côxrytrftsi nằkypim sấkypip ởjcnb trêpoxun ngưhilndljbi anh, nhẹiidh nhàrmolng giãbtily thoárftst từxrkq trong lòtktfng anh.

vhvec côxryt đjlqsbidang lêpoxun, cóiidh hai giọucqzt nưhilnxdvqc mắoytit nệbdlen ởjcnb trêpoxun mặtrvxt anh, tay anh giấkypiu ởjcnb trong chăaiqrn đjlqsbdlem đjlqswbgpt ngộwbgpt nắoytim chặtrvxt khăaiqrn trảpvxhi giưhilndljbng, nỗhjmy lựpvxhc duy trìwcuc bộwbgprftsng an tĩpvxhnh ngủyadh say củyadha mìwcucnh.

Anh cóiidh thểgqby cảpvxhm giárftsc côxryt đjlqsbidang ởjcnbpoxun giưhilndljbng mộwbgpt lárftst, sau đjlqsóiidh mớxdvqi xoay ngưhilndljbi, lặtrvxng lẽefis rờdljbi đjlqsi.

Anh nghe thấkypiy côxryt đjlqsi đjlqsếcsaln ban côxrytng, sau đjlqsóiidhrmol tiếcsalng vang cửrftsa kíautznh lùdlmfa bịwdlz nhẹiidh nhàrmolng kéhznho ra, cóiidh gióiidh đjlqsêpoxum từxrkq từxrkq thổoabii tớxdvqi, cửrftsa rấkypit nhanh liềoytin đjlqsưhilnjakgc đjlqsóiidhng lạflemi, trong phòtktfng rơxdvqi vàrmolo mộwbgpt mảpvxhnh yêpoxun tĩpvxhnh kỳdljb lạflem.

vhvec nàrmoly Tầdxycn Dĩpvxh Nam mớxdvqi chậlqrmm rãbtili mởjcnbautz mắoytit ra, árftsnh mắoytit anh nhìwcucn chằkypim chằkypim trầdxycn nhàrmol hếcsalt sứbidac phứbidac tạflemp.

Thẳylnlng đjlqsếcsaln vừxrkqa rồzemhi anh mớxdvqi kinh ngạflemc phárftst hiệbdlen, anh lấkypiy đjlqsưhilnjakgc hợjakgp đjlqszemhng đjlqsdxycu tưhiln củyadha Kim Dựpvxhc, tốchmti nay liềoytin mởjcnb tiệbdlec chúvhvec mừxrkqng vớxdvqi nhâsnixn viêpoxun trong côxrytng ty, nhưhilnng vừxrkqa bắoytit đjlqsdxycu khôxrytng bao lâsnixu, anh liềoytin rờdljbi khỏlyuli tiệbdlec chúvhvec mừxrkqng, nóiidhi tàrmoli xếcsal đjlqsưhilna anh vềoyti nhàrmol.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.