Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1 : Nam thần kiêu ngạo ở nhà của tôi (1)

    trước sau   
"Khoảhcrkng thờhcrki gian đywbdnrsnp nhấljwmt củqhrca cuộxlkhc đywbdhcrki anh làkkfi kểkirr từglxu khi bắwnxnt đywbdmmxuu gặhszbp đywbdưmpsgglxuc em."

_______________________

ejglc Tônqnu Chi Niệyhunm lávmxxi xe vềjfpj đywbdếbdyxn nhàkkfi thìzvto đywbdãurcpkkfi mộxlkht giờhcrkvmxxng.

Trong biệyhunt thựhcrk rấljwmt yêsklgn tĩqswpnh, ngoạtdwii trừglxu đywbdèherxn củqhrca phòmxfkng khávmxxch vẫvszzn còmxfkn sávmxxng thìzvto nhữxlkhng phòmxfkng khávmxxc đywbdjfpju làkkfi mộxlkht mảhcrknh đywbden kịcyjqt.

nqnu Chi Niệyhunm vừglxua bưmpsgtkfoc lêsklgn lầmmxuu, vừglxua thávmxxo càkkfi-vạtdwit, đywbddjndy cửxzena phòmxfkng ngủqhrc ra, Tônqnu Chi Niệyhunm mởglxu đywbdèherxn, tiệyhunn tay néjimfm ávmxxo khoávmxxc tâljwmy trang vàkkfikkfi- vạtdwit lêsklgn trêsklgn ghếbdyx sa lon, sau đywbdóhbju cởglxui cúejglc ávmxxo sơmmxu-mi, đywbdi vềjfpj phíteuya phòmxfkng tắwnxnm.

Mớtkfoi vừglxua đywbdi tớtkfoi cửxzena phòmxfkng tắwnxnm thìzvtompsgtkfoc châljwmn củqhrca Tônqnu Chi Niệyhunm bỗaihyng dưmpsgng dừglxung lạtdwii, bàkkfin tay đywbdang cởglxui cúejglc ávmxxo củqhrca anh dừglxung mộxlkht chúejglt, dưmpsghcrkng nhưmpsgkkfi đywbdãurcp nhậqxarn ra gìzvto đywbdóhbju, chậqxarm rãurcpi nghiêsklgng đywbdmmxuu, thấljwmy trêsklgn giưmpsghcrkng củqhrca mìzvtonh cóhbju mộxlkht ngưmpsghcrki phụnrsn nữxlkh đywbdang nằalzzm.

Đqbtlmmxuu tiêsklgn Ngônqnu Chi Niệyhunm kinh ngạtdwic sau đywbdóhbju lạtdwii nhíteuyu màkkfiy, nhìzvton chằalzzm chằalzzm vàkkfio ngưmpsghcrki phụnrsn nữxlkh trêsklgn giưmpsghcrkng mấljwmy lầmmxun, sau khi nhìzvton rõlpjl khuônqnun mặhszbt ngưmpsghcrki phụnrsn nữxlkh kia thìzvto trong nhávmxxy mắwnxnt sắwnxnc mặhszbt củqhrca anh lạtdwinh đywbdếbdyxn cựhcrkc đywbdiểkirrm, khônqnung chúejglt do dựhcrk tiêsklgu sávmxxi đywbdi đywbdếbdyxn bêsklgn giưmpsghcrkng, kéjimfo ngưmpsghcrki đywbdang ngủqhrc say trêsklgn giưmpsghcrkng đywbdi ra ngoàkkfii.

Từglxu trong giấljwmc mơmmxu Tốnqnung Thanh Xuâljwmn giậqxart mìzvtonh tỉohlmnh giấljwmc, đywbdtdwii nãurcpo cóhbju chúejglt lờhcrk mờhcrk khônqnung phảhcrkn ứiinpng kịcyjqp, lúejglc cônqnu cảhcrkm nhậqxarn đywbdưmpsgglxuc đywbdau đywbdtkfon từglxu trêsklgn cổmpsg tay truyềjfpjn tớtkfoi cảhcrk ngưmpsghcrki thìzvto đywbdãurcp bịcyjqnqnu Chi Niệyhunm lônqnui ra khỏareni phòmxfkng ngủqhrc.

"Tônqnu Chi Niệyhunm, anh đywbdãurcp trởglxu vềjfpj..." Tốnqnung Thanh Xuâljwmn vừglxua mớtkfoi kêsklgu têsklgn củqhrca Tônqnu Chi Niệyhunm thìzvto sắwnxnc mặhszbt củqhrca anh liềjfpjn trởglxusklgn thâljwmm trầmmxum, anh kéjimfo cổmpsg tay củqhrca Tốnqnung Thanh Xuâljwmn, gia tăunstng sứiinpc lựhcrkc, cônqnuvmxxi ngãurcp đywbdau híteuyt mộxlkht hơmmxui, phíteuya sau âljwmm thanh dừglxung lạtdwii.

nqnu Chi Niệyhunm kéjimfo Tốnqnung Thanh Xuâljwmn xuốnqnung lầmmxuu rấljwmt nhanh, Tốnqnung Thanh Xuâljwmn theo khônqnung kịcyjqp nhịcyjqp đywbdiệyhunu củqhrca anh, bưmpsgtkfoc đywbdi loạtdwing choạtdwing, thấljwmt tha thấljwmt thểkirru, khônqnung cẩdjndn thậqxarn đywbdnrsnng phảhcrki kệyhun đywbdqswpsklgn cạtdwinh, đywbdqswp sứiinpmmxui xuốnqnung đywbdljwmt phávmxxt ra tiếbdyxng vang đywbdinh tai nhứiinpc óhbjuc, Tônqnun tẩdjndu dưmpsgtkfoi tầmmxung giậqxart mìzvtonh tỉohlmnh giấljwmc, vộxlkhi vàkkfing mặhszbc ávmxxo ngủqhrc chạtdwiy ra, nhìzvton thấljwmy cảhcrknh Tônqnu Chi Niệyhunm lônqnui Tốnqnung Thanh Xuâljwmn xuốnqnung lầmmxuu, vẻqzap mặhszbt luốnqnung cuốnqnung, hoảhcrkng hốnqnut mởglxu miệyhunng: Tônqnu tiêsklgn sinh, Tốnqnung tiểkirru thưmpsg hai ngưmpsghcrki cóhbju chuyệyhunn gìzvto vậqxary. . .?

Lờhcrki còmxfkn chưmpsga nóhbjui hếbdyxt Tônqnun tẩdjndu đywbdãurcp bịcyjqnqnu Chi Niệyhunm nhìzvton bằalzzng ávmxxnh mắwnxnt nghiêsklgm nghịcyjq khiếbdyxn cho Tônqnun tẩdjndu lậqxarp tứiinpc dừglxung lạtdwii, rũqxar ávmxxnh mắwnxnt xuốnqnung, trávmxxnh ra hai bưmpsgtkfoc, lo lắwnxnng nhìzvton Tônqnu Chi Niệyhunm kéjimfo Tốnqnung Thanh Xuâljwmn đywbdi qua trưmpsgtkfoc mặhszbt mìzvtonh.

"Tônqnu Chi Niệyhunm, anh buônqnung tônqnui ra..." Tốnqnung Thanh Xuâljwmn giãurcpy giụnrsna, muốnqnun thoávmxxt ra khỏareni sựhcrk kiềjfpjm chếbdyx củqhrca Tônqnu Chi Niệyhunm, nhưmpsgng màkkfi cuốnqnui cùmmxung cũqxarng khônqnung cóhbju hiệyhunu quảhcrk, cônqnu vẫvszzn bịcyjqnqnu Chi Niệyhunm mạtdwinh mẽmqybjimfo lêsklg tớtkfoi cửxzena.

Cửxzena mởglxu ra, gióhbju đywbdêsklgm củqhrca mùmmxua đywbdônqnung lạtdwinh nhưmpsgunstng thổmpsgi tớtkfoi làkkfim cho giọxotyng nóhbjui củqhrca Tốnqnung Thanh Xuâljwmn cóhbju chúejglt run: "Tônqnu Chi Niệyhunm, hônqnum nay tônqnui tớtkfoi tìzvtom anh, làkkfihbju việyhunc..."

Tốnqnung Thanh Xuâljwmn còmxfkn chưmpsga nóhbjui hếbdyxt thìzvtonqnu Chi Niệyhunm kểkirr từglxu khi vềjfpj đywbdếbdyxn nhàkkfi vẫvszzn im lặhszbng bỗaihyng nhiêsklgn mởglxu miệyhunng, trong giọxotyng nóhbjui lộxlkh ra hàkkfin khíteuykkfi khíteuy tứiinpc nguy hiểkirrm: "Tốnqnung Thanh Xuâljwmn, làkkfi ai cho cônqnumpsgvmxxch xuấljwmt hiệyhunn trưmpsgtkfoc mặhszbt tônqnui?"

Khônqnung biếbdyxt làkkfi giọxotyng nóhbjui củqhrca Tônqnu Chi Niệyhunm quávmxx lạtdwinh hay làkkfi quávmxxjimfn nhọxotyn, Tốnqnung Thanh Xuâljwmn ngẩdjndn ra, lờhcrki đywbdcyjqnh nóhbjui ra khỏareni miệyhunng cũqxarng dừglxung lạtdwii.

nqnu Chi Niệyhunm chậqxarm rãurcpi quay đywbdmmxuu, trêsklgn gưmpsgơmmxung mặhszbt rựhcrkc rỡxhxt khônqnung cóhbju bấljwmt kìzvto mộxlkht biểkirru cảhcrkm gìzvto cảhcrk, ávmxxnh mắwnxnt giốnqnung nhưmpsg hai thanh đywbdao béjimfn nhọxotyn, ávmxxc liệyhunt bắwnxnn nhìzvton Tốnqnung Thanh Xuâljwmn, khóhbjue mônqnui củqhrca anh míteuym chặhszbt, giọxotyng nóhbjui vônqnuzvtonh lạtdwinh nhưmpsgunstng: "Tônqnui nhớtkfolpjlnqnui đywbdãurcphbjui rồqswpi, cho dùmmxunqnuhbju chếbdyxt cũqxarng đywbdglxung bao giờhcrk xuấljwmt hiệyhunn ởglxu trưmpsgtkfoc mặhszbt tônqnui nữxlkha!"

hbjui xong, Tônqnu Chi Niệyhunm liềjfpjn dùmmxung sứiinpc, trựhcrkc tiếbdyxp đywbddjndy Tốnqnung Thanh Xuâljwmn ra ngoàkkfii cửxzena, sau đywbdóhbju khônqnung chúejglt lưmpsgu tìzvtonh dùmmxung sứiinpc đywbdóhbjung mạtdwinh cửxzena, phávmxxt ra mộxlkht tiếbdyxng "Phanh" đywbdinh tai nhứiinpc óhbjuc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.