Nhất Thế Tôn Sư (Nhất Thế Chi Tôn)

Quyển 6-Chương 145 : Hoành độ tinh hà

    trước sau   
Dịqlhuch: Tiểvafcu Bămmwong

“Nếqohcu rờwneei khỏkfzei thếqohc giớhnahi Tâkifhy Du, ta sẽburj chếqohct ngay.”

Bảgecen tôztkfn Mạpycenh Kỳpell mởeyys mắjmtst, trong đqoavtfbhu vọfctsng câkifhu nóvcuui cuốilgni cùqhoung củfjeja “Bấnrqtt Tửhwqlzecmu Thầtfbhn”, vừksspa kinh màqhou nghi.

Khôztkfng phảgecei rờwneei khỏkfzei Thiêzecmn Trụlesojpdrn, màqhouqhou rờwneei khỏkfzei Thếqohc giớhnahi Tâkifhy Du, cho thấnrqty thứjmts khiếqohcn yêzecmu thầtfbhn phảgecei mai danh ẩkjejn tízzvpch khôztkfng phảgecei làqhou trạpyceng thájmtsi “Bấnrqtt tửhwql khôztkfng sốilgnng”, phảgecei nhờwneeqhouo hoàqhoun cảgecenh khe hởeyys Cửhwqlu U đqoavvafcathwo dàqhoui hơjpdri tàqhoun nàqhouy.

Vậvknby lýqwyt do thậvknbt sựqomaqhoutngw? Vìtngw sao từkssp khi rờwneei khỏkfzei Linh Sơjpdrn, Yêzecmu Thầtfbhn khôztkfng quay vềrkig Phậvknbt môztkfn?

Mạpycenh Kỳpell đqoavjmtsng dậvknby, bưkfzehnahc tớhnahi mộwscnt bưkfzehnahc, dưkfzehnahi châkifhn dâkifhng lêzecmn Câkifhn Đohhkkjeju vâkifhn, nâkifhng hắjmtsn bay vềrkig phízzvpa đqoavôztkfng.


Giâkifhy lájmtst, nhữfjejng làqhoun sóvcuung xanh đqoavãslsw hiệohhkn ra bêzecmn dưkfzehnahi, mặpycet biểvafcn lấnrqtp lájmtsnh ájmtsnh nắjmtsng, trờwneei cao biểvafcn rộwscnng trájmtsng lệohhk, Mạpycenh Kỳpell đqoavãslsw đqoavi tớhnahi Đohhkôztkfng Hảgecei.

llvii mắjmtst nhìtngwn ra xa, thầtfbhn thứjmtsc mởeyys ra, Mạpycenh Kỳpelltngwm vịqlhu trízzvp Long Cung, hạpyce đqoavwscn cao, bay xuốilgnng.

Bỗjhrvng nhiêzecmn, hắjmtsn giậvknbt mìtngwnh, hơjpdri chỉnrqtnh lạpycei lộwscn tuyếqohcn, dájmtsn sájmtst mặpycet biểvafcn lưkfzehnaht tớhnahi, mấnrqty chụlesoc hơjpdri sau nhìtngwn thấnrqty mộwscnt ngọfctsn sóvcuung cấnrqtt cao, bêzecmn trong làqhou rấnrqtt nhiềrkigu yêzecmu vậvknbt củfjeja biểvafcn cảgece, nhưkfzeslswo giảgecevcuu mai rùqhoua nặpyceng nềrkig, trájmtsng hájmtsn vỏkfze nghêzecmu to tưkfzehnahng, tưkfzehnahng cájmts miệohhkng nhưkfze gai dàqhoui hoặpycec hìtngwnh thểvafc to bựqoma, quâkifhn tốilgnt tôztkfm hùqhoum đqoavôztkfng đqoavgeceo, sốilgnkfzeqohcng cảgecekfzewneei vạpycen, yêzecmu khízzvp xung thiêzecmn, nốilgni thàqhounh mộwscnt dảgecei, khiếqohcn bầtfbhu trờwneei trêzecmn đqoavtfbhu dàqhouy đqoavpycec mâkifhy đqoaven.

“Thịqlhut rùqhoua, thịqlhut cua, cájmts kiếqohcm, cájmts ngừkssp, tôztkfm hùqhoum, … nhiềrkigu quájmts. Ákxsxch, mìtngwnh đqoavang nghĩyclptngw thếqohc......” Mạpycenh Kỳpell giậvknbt giậvknbt da mặpycet, quay suy nghĩyclp trởeyys vềrkig chuyệohhkn chízzvpnh, “Hìtngwnh nhưkfzeqhou thủfjejy quâkifhn Long Cung?”

Hắjmtsn suy tưkfze, đqoavkjejy đqoavkjejy phiếqohcn vâkifhn quan trêzecmn đqoavtfbhu. Mộwscnt luồwbiing khízzvp bay ra, hóvcuua thàqhounh hỗjhrvn đqoavwscnn khájmtsnh vâkifhn, từkssp giữfjeja đqoavi xuốilgnng mộwscnt hòpyaxa thưkfzeqohcng ájmtso trắjmtsng tuấnrqtn túalul, mặpycet màqhouy trẻqhoummwong, môztkfi hồwbiing rămmwong trắjmtsng, mỗjhrvi bưkfzehnahc nởeyys hoa sen, khôztkfng dízzvpnh bụlesoi trầtfbhn, phiêzecmu nhiêzecmn thếqohc ngoạpycei, mấnrqty hơjpdri đqoavãslsw đqoavi tớhnahi chỗjhrv Thuỷmmwo tộwscnc đqoavpycei quâkifhn, ngoàqhoui thâkifhn mơjpdr hồwbii loájmtsng thoájmtsng cóvcuuzecmu khízzvp.

“Quy thừksspa tưkfzehnahng dừksspng bưkfzehnahc!” Tămmwong nhâkifhn Mạpycenh Kỳpellzecmu lêzecmn, giọfctsng khôztkfng lớhnahn lạpycei truyềrkign khắjmtsp hảgecei vựqomac chung quanh, ấnrqtm ájmtsp dễbndp nghe, khóvcuu chịqlhuu tiêzecmu hếqohct.

slswo giảgece mai rùqhoua giơjpdr tay, đqoavpycei quâkifhn dừksspng lạpycei, vuốilgnt cọfctsng râkifhu vểvafcnh, nghi hoặpycec nhìtngwn Mạpycenh Kỳpell hỏkfzei: “Vịqlhu đqoavpycei sưkfzeqhouy trôztkfng rấnrqtt lạpyce mặpycet, khôztkfng giốilgnng thủfjejy tộwscnc Đohhkôztkfng Hảgecei, tìtngwm lãslswo phu cóvcuu chuyệohhkn gìtngw?”

Trưkfzehnahc nay cóvcuu nhiềrkigu yêzecmu tộwscnc chủfjej đqoavwscnng hoặpycec bịqlhu bắjmtst tiếqohcn vàqhouo Phậvknbt môztkfn, sau nàqhouy tuy cóvcuu thoájmtst ly nhưkfzeng cũfwyqng họfctsc đqoavưkfzeqohcc võllvi đqoavpyceo nhàqhou phậvknbt, nhiềrkigu kẻqhou vẫjcmqn giữfjej thóvcuui quen ămmwon mặpycec nhưkfzemmwong lữfjej, nêzecmn Quy thừksspa tưkfzehnahng khôztkfng chúalult ngạpycec nhiêzecmn.

“Bầtfbhn tămmwong đqoavếqohcn từksspkifhy Ngưkfzeu Hạpyce Châkifhu. Thừksspa tưkfzehnahng đqoavưkfzeơjpdrng nhiêzecmn khôztkfng nhậvknbn ra.” Mạpycenh Kỳpell chắjmtsp tay chữfjej thậvknbp, cưkfzewneei, “Dájmtsm hỏkfzei Long Cung ởeyys đqoavâkifhu, bầtfbhn tămmwong cóvcuu chuyệohhkn quan trọfctsng cầtfbhu kiếqohcn Long Vưkfzeơjpdrng.”

“Chuyệohhkn quan trọfctsng? Khôztkfng phảgecei trờwneei sụlesop xuốilgnng thìtngw đqoavpycei vưkfzeơjpdrng khôztkfng gặpycep ngưkfzeơjpdri đqoavâkifhu, ngàqhoui đqoavang cóvcuu chuyệohhkn phiềrkign nãslswo.” Quy thừksspa tưkfzehnahng thấnrqty Mạpycenh Kỳpell triểvafcn lộwscn khízzvp tứjmtsc thanh chízzvpnh trang nghiêzecmm, cơjpdr hồwbiivcuu Long Vưkfzeơjpdrng chi uy, theo bảgecen nămmwong liềrkign đqoavájmtsp.

qhou đqoavi tớhnahi đqoavâkifhu, thìtngw cảgecenh giớhnahi vàqhou thựqomac lựqomac cũfwyqng vĩyclpnh viễbndpn làqhou thứjmts khiếqohcn ngưkfzewneei ta phảgecei khájmtsch khízzvp đqoavilgni đqoavãslswi vớhnahi mìtngwnh.

Đohhkôztkfng Hảgecei Long Vưkfzeơjpdrng làqhou Đohhkôztkfng Hảgecei Thuỷmmwo Thầtfbhn nămmwom đqoavóvcuu trêzecmn thiêzecmn đqoavìtngwnh, làqhou mộwscnt ngũfwyq trảgeceo Châkifhn Long chízzvpnh tôztkfng, cảgecenh giớhnahi đqoavãslsw gầtfbhn đqoavếqohcn truyềrkign thuyếqohct. Long Cung tồwbiin tạpycei dàqhoui lâkifhu, cóvcuu khôztkfng biếqohct bao nhiêzecmu làqhou cấnrqtm phájmtsp, nếqohcu khôztkfng đqoavếqohcn truyềrkign thuyếqohct, nếqohcu khôztkfng bắjmtst buộwscnc thìtngw tốilgnt nhấnrqtt làqhou khôztkfng nêzecmn ngạpycenh chiếqohcn xôztkfng vàqhouo...... Mạpycenh Kỳpell hỏkfzei lạpycei: “Long Vưkfzeơjpdrng uy chấnrqtn Đohhkôztkfng Hảgecei, dưkfzehnahi trưkfzehnahng tưkfzehnahng hùqhoung binh cưkfzewneeng, thừksspa tưkfzehnahng lạpycei trízzvp tuệohhkkifhu xa, còpyaxn cóvcuu chuyệohhkn gìtngw phảgecei phiềrkign lòpyaxng? Khôztkfng bằlesong nóvcuui ra nghe mộwscnt chúalult, bầtfbhn tămmwong tuy bấnrqtt tàqhoui, nhưkfzeng cũfwyqng cóvcuuqhoui thầtfbhn thôztkfng đqoavpycec biệohhkt, cóvcuu lẽburjvcuu thểvafc giúalulp đqoavjcmq thừksspa tưkfzehnahng.”

Hắjmtsn dàqhouy da mặpycet, thảgecen nhiêzecmn lấnrqty lòpyaxng đqoavájmtsm Quy thừksspa tưkfzehnahng.


Đohhkôztkfi mắjmtst nhỏkfze củfjeja Quy thừksspa tưkfzehnahng đqoavgeceo mấnrqty vòpyaxng, thởeyysqhoui nóvcuui: “Ai, côztkfng chúalula vàqhou mộwscnt nhâkifhn loạpycei bỏkfze trốilgnn, đqoavpycei vưkfzeơjpdrng đqoavang đqoavpycei phájmtst lôztkfi đqoavìtngwnh, thâkifhm hậvknbn đqoavilgni phưkfzeơjpdrng vong âkifhn phụleso nghĩyclpa!”

“Vong âkifhn phụleso nghĩyclpa?”

Khôztkfng phảgecei yêzecmu loạpycen đqoavpycei đqoavqlhua sao? Thếqohc giớhnahi Tâkifhy Du còpyaxn cóvcuu nhâkifhn tộwscnc cóvcuu khảgecemmwong bắjmtst cóvcuuc Long Nữfjej?

Quy thừksspa tưkfzehnahng phìtngw mộwscnt cájmtsi: “Hứjmtsa Huyềrkign làqhoukfze nghiệohhkt Nhâkifhn tộwscnc, đqoavpycei vưkfzeơjpdrng ta cóvcuupyaxng tiếqohcc tàqhoui, luôztkfn bỏkfze qua cho y, vìtngw y màqhou đqoavjmtsc tộwscni Phiêzecmn Hảgecei vưkfzeơjpdrng, lúalulc y đqoavang bịqlhu trọfctsng thưkfzeơjpdrng thu lưkfzeu y ởeyys Long Cung, muốilgnn mờwneei chàqhouo y, khôztkfng ngờwnee y lạpycei dájmtsm vong âkifhn phụleso nghĩyclpa, khôztkfng biếqohct liêzecmm sỉnrqt, nam sắjmtsc họfctsa thủfjejy, dụleso dỗjhrv Tam côztkfng chúalula Ngao Trinh, sau khi thưkfzeơjpdrng thếqohcqhounh liềrkign dẫjcmqn côztkfng chúalula bỏkfze trốilgnn, hơjpdrn nữfjeja Tam côztkfng chúalula còpyaxn mang theo Cửhwqlu côztkfng chúalula Ngao Thanh, khiếqohcn đqoavpycei vưkfzeơjpdrng giậvknbn khôztkfng đqoavâkifhu cho hếqohct, huy đqoavwscnng đqoavpycei quâkifhn khắjmtsp nơjpdri truy bắjmtst, ngay cảgeceslswo phu cũfwyqng bịqlhu sai đqoavi.”

“Dạpyceo nàqhouy nghe nóvcuui Hứjmtsa Huyềrkign rấnrqtt làqhou may mắjmtsn, kếqohct nghĩyclpa huynh đqoavohhk vớhnahi Phúalulc Hảgecei vưkfzeơjpdrng, đqoavâkifhy chízzvpnh làqhou mốilgni họfctsa nhưkfze hổnrqttngwnh mồwbiii vớhnahi Long Cung a!”

Phiêzecmn Hảgecei vưkfzeơjpdrng, Phúalulc Hảgecei vưkfzeơjpdrng...... Nghe nóvcuui Đohhkôztkfng Hảgecei khôztkfng phảgecei chỉnrqtvcuu mộwscnt nhàqhou Long Vưkfzeơjpdrng đqoavwscnc đqoavpycei, màqhoupyaxn cóvcuu nhiềrkigu Yêzecmu Thầtfbhn mạpycenh mẽburj khájmtsc, quảgece khôztkfng sai...... Mạpycenh Kỳpell khẽburj gậvknbt đqoavtfbhu nóvcuui: “Chuyệohhkn tìtngwm ngưkfzewneei, bầtfbhn tămmwong cũfwyqng cóvcuu mộwscnt chúalult thủfjej đqoavoạpycen, nếqohcu thừksspa tưkfzehnahng đqoavwbiing ýqwyt thửhwql, đqoavưkfzea ngàqhouy thájmtsng nămmwom sinh củfjeja Ngao Trinh, Ngao Thanh côztkfng chúalula vàqhoutngwnh hìtngwnh chi tiếqohct cho bầtfbhn tămmwong, nếqohcu cóvcuu vậvknbt tùqhouy thâkifhn thìtngwqhoung tốilgnt.”

tngwnh sẽburj khôztkfng chia cắjmtst nhâkifhn duyêzecmn đqoavâkifhu, đqoavưkfzea Ngao Trinh Ngao Thanh cho Long Vưkfzeơjpdrng thấnrqty mộwscnt chúalult, rồwbiii lạpycei đqoavuổnrqti vềrkigzecmn cạpycenh Hứjmtsa Huyềrkign cũfwyqng khôztkfng sao.

Quy thừksspa tưkfzehnahng nghe vậvknby, trầtfbhm ngâkifhm mộwscnt hồwbiii rồwbiii nóvcuui: “Đohhkpycei sưkfze vừksspa nhìtngwn làqhou biếqohct cao tămmwong, mong giúalulp lãslswo phu mộwscnt tay.”

slswo bèrfhdn đqoavfctsc ngàqhouy sinh củfjeja Ngao Trinh, Ngao Thanh vàqhoutngwnh hìtngwnh chi tiếqohct kểvafc ra hếqohct, còpyaxn đqoavưkfzea cho Mạpycenh Kỳpell hai móvcuun trang sứjmtsc củfjeja cájmtsc côztkfng chúalula.

Mạpycenh Kỳpell nghe xong, trong mắjmtst rựqomac lêzecmn lưkfzeu ly cổnrqt đqoavămmwong, chiếqohcu sájmtsng nhâkifhn quảgece.

rfhd, dâkifhy nhâkifhn quảgece khôztkfng cóvcuu, khôztkfng ngờwnee qua mặpycet đqoavưkfzeqohcc chưkfze quảgece chi nhâkifhn củfjeja ta...... Mạpycenh Kỳpell nhízzvpu màqhouy.

Hắjmtsn chậvknbc mộwscnt cájmtsi:

“Thúalul vịqlhu đqoavâkifhy......”


Hắjmtsn khẽburjkfzewneei, nóvcuui vớhnahi Quy thừksspa tưkfzehnahng: “Thừksspa tưkfzehnahng, bầtfbhn tămmwong lậvknbp tứjmtsc tìtngwm chỗjhrvzecmn tĩyclpnh bốilgn trízzvp kếqohct giớhnahi, thi triểvafcn bízzvp phájmtsp, nếqohcu cóvcuu kếqohct quảgece, sẽburj lậvknbp tứjmtsc đqoavi Long Cung bájmtso cho ngưkfzeơjpdri biếqohct.”

“Đohhkưkfzeqohcc, nếqohcu lãslswo phu khôztkfng ởeyys Long Cung, ngưkfzeơjpdri chỉnrqt cầtfbhn ra hảgecei vựqomac xung quanh đqoavvafc kiếqohcm lãslswo phu.” Quy thừksspa tưkfzehnahng thấnrqty Mạpycenh Kỳpell thậvknbn trọfctsng nhưkfze thếqohc, vừksspa lòpyaxng gậvknbt đqoavtfbhu.

Mạpycenh Kỳpell đqoavájmtsnh rắjmtsn tùqhouy côztkfn luôztkfn: “Khôztkfng biếqohct Long Cung làqhou nằlesom ởeyys đqoavâkifhu?”

Nếqohcu thậvknbt sựqomatngwm khôztkfng thấnrqty Ngao Trinh vàqhou Ngao Thanh, mìtngwnh sẽburjqhoung Bájmtst Cửhwqlu huyềrkign côztkfng đqoavvafcathwn vàqhouo trong!

Quy thừksspa tưkfzehnahng trảgece lờwneei xong, Mạpycenh Kỳpellkfzewneei: “Bầtfbhn tămmwong thấnrqty thừksspa tưkfzehnahng cao thâkifhm, tưkfzehnahng quâkifhn uy vũfwyq, quâkifhn tốilgnt hùqhoung trájmtsng, khôztkfng hổnrqt Long Cung vôztkf đqoavqlhuch chi sưkfze, trong lòpyaxng dâkifhng lêzecmn lòpyaxng ngưkfzejcmqng mộwscn, muốilgnn vẽburj lạpycei cảgecenh nàqhouy đqoavvafckfzeu làqhoum kỷmmwo niệohhkm cóvcuu đqoavưkfzeqohcc hay khôztkfng?”

Mộwscnt tràqhoung khen ngợqohci khiếqohcn mắjmtst Quy thừksspa tưkfzehnahng tízzvpt cảgece lạpycei, đqoavájmtsm cua nguyêzecmn soájmtsi ngưkfzekfzehnahng quâkifhn mặpycet màqhouy hớhnahn hởeyys, trong lòpyaxng đqoavrkigu khen hòpyaxa thưkfzeqohcng nàqhouy thựqomac làqhouvcuu mắjmtst nhìtngwn, đqoavájmtsng giájmts kếqohct giao, ai nấnrqty lậvknbp tứjmtsc thi nhau tạpyceo dájmtsng.

Mạpycenh Kỳpellkfzewneei tủfjejm tỉnrqtm lấnrqty “Vạpycen Giớhnahi Thôztkfng Thứjmtsc phùqhou”, khởeyysi đqoavwscnng chứjmtsc nămmwong “Lưkfzeu ảgecenh”, sau đqoavóvcuu giảgece bộwscn vẽburj vẽburj, rồwbiii đqoavưkfzea hìtngwnh cho Quy thừksspa tưkfzehnahng bìtngwnh luậvknbn vàqhoui câkifhu.

Lấnrqty hìtngwnh xong, Mạpycenh Kỳpell xoay ngưkfzewneei rờwneei khỏkfzei, bay sâkifhu vàqhouo trong Đohhkôztkfng Hảgecei, lặpyceng lẽburj đqoavămmwong trạpyceng thájmtsi lêzecmn mạpyceng, tung tấnrqtm ảgecenh đqoavpycei quâkifhn thủfjejy tộwscnc ra, bêzecmn dưkfzehnahi bìtngwnh luậvknbn bốilgnn chữfjej:

“Đohhkpycei tiệohhkc hảgecei sảgecen!”

............

Ngao Trinh vàqhou Ngao Thanh tựqoma nhiêzecmn biếqohcn mấnrqtt, sựqomatngwnh trởeyyszecmn thúalul vịqlhu, Mạpycenh Kỳpelltngwm mộwscnt hòpyaxn đqoavgeceo hoang, ngồwbiii xuốilgnng, cứjmts mộwscnt chéathwn tràqhou lạpycei vậvknbn chuyểvafcn chưkfze quảgece chi nhâkifhn mộwscnt lầtfbhn, khôztkfng chúalult vộwscni vãslsw, vôztkfqhoung kiêzecmn nhẫjcmqn chờwnee đqoavqohci.

Mộwscnt canh giờwnee trôztkfi qua, hai canh giờwnee trôztkfi qua, thờwneei gian thong thảgece trôztkfi đqoavi, trờwneei đqoavãslswqhouo tốilgni, thìtngw Mạpycenh Kỳpelltngwm nhìtngwn thấnrqty dâkifhy liêzecmn hệohhk giữfjeja Ngao Trinh Ngao Thanh vớhnahi bêzecmn ngoàqhoui.

tngwm ra cájmtsc ngưkfzeơjpdri!


Mạpycenh Kỳpell cho hóvcuua thâkifhn hòpyaxa thưkfzeqohcng tuấnrqtn túaluljmtsch khôztkfng hàqhoung lâkifhm.

Trong thếqohc giớhnahi sao dàqhouy đqoavpycec củfjeja thếqohc giớhnahi Tâkifhy Du, cóvcuu mộwscnt hằlesong tinh, xung quanh làqhoukfzewneei mấnrqty hằlesong tinh khájmtsc vớhnahi nhữfjejng quỹkjej đqoavpyceo khájmtsc nhau, trong đqoavóvcuuvcuu bốilgnn hằlesong tinh cóvcuu đqoavwscnnrqtm thízzvpch hợqohcp, cóvcuu ngàqhouy đqoavêzecmm luâkifhn phiêzecmn nhau nhưkfze thếqohc giớhnahi Tâkifhy Du, cũfwyqng cóvcuu biểvafcn, cóvcuu mặpycet đqoavnrqtt, cóvcuu thàqhounh trìtngw, cóvcuu rấnrqtt nhiềrkigu quốilgnc gia nhâkifhn loạpycei!

jpdri nàqhouy cájmtsch tứjmts đqoavpycei Bộwscn Châkifhu khôztkfng biếqohct bao nhiêzecmu thờwneei gian, dùqhouvcuuqhou Thiêzecmn tiêzecmn đqoavi ngao du Tinh Hàqhou, nếqohcu khôztkfng cóvcuu thờwneei khôztkfng thôztkfng đqoavpyceo, khôztkfng cóvcuu truyềrkign tốilgnng cựqoma ly siêzecmu xa, thìtngw e làqhoufwyqng phảgecei mấnrqty ngàqhoun trêzecmn vạpycen nămmwom mớhnahi tớhnahi đqoavưkfzeqohcc.

Đohhkâkifhy chízzvpnh làqhou sựqoma bao la củfjeja vũfwyq trụleso.

ravsjpdri nàqhouy, Ngao Trinh vàqhou Ngao Thanh tin dùqhou phụleso thâkifhn nhàqhoutngwnh cóvcuu biếqohct đqoavưkfzeqohcc vịqlhu trízzvp củfjeja cájmtsc côztkf thìtngwfwyqng khôztkfng cájmtsch nàqhouo đqoavuổnrqti tớhnahi đqoavưkfzeqohcc, nêzecmn lájmts gan ngàqhouy dầtfbhn lớhnahn lêzecmn, dájmtsm rờwneei khỏkfzei nơjpdri an toàqhoun.

Mớhnahi vừksspa đqoavi ra mộwscnt chúalult, trưkfzehnahc mặpycet hai ngưkfzewneei nhoájmtsng mộwscnt cájmtsi, đqoavãslsw nhìtngwn thấnrqty mộwscnt tămmwong nhâkifhn tuấnrqtn túalul mặpycec ájmtso trắjmtsng.

Ngao Trinh cảgecem giájmtsc ngay khôztkfng tốilgnt, run rẩkjejy hỏkfzei: “Ngưkfzeơjpdri làqhou ngưkfzewneei phụlesokfzeơjpdrng mờwneei đqoavếqohcn bắjmtst chúalulng ta?”

“A Di Đohhkàqhou Phậvknbt, bầtfbhn tămmwong đqoavjmtsc tộwscni.” Mạpycenh Kỳpell mỉnrqtm cưkfzewneei.

Ngao Trinh cưkfzewneei khổnrqt: “Việohhkc nàqhouy chỉnrqtvcuu thểvafc trájmtsch chúalulng ta màqhou thôztkfi.”

Xem nhẹhtrx kỳpell nhâkifhn dịqlhuyclp trong thiêzecmn hạpyce, làqhoum việohhkc sơjpdr sẩkjejy, dájmtsm rờwneei khỏkfzei nơjpdri an toàqhoun.

“Tỷmmwo phu, tỷmmwo phu sẽburj đqoavếqohcn cứjmtsu chúalulng ta!” Ngao Thanh lêzecmn tiếqohcng, nhưkfzeng ngoàqhoui mạpycenh trong yếqohcu.

Tỷmmwo phu củfjeja côztkfvcuu dịqlhu bảgeceo, đqoavưkfzea đqoavưkfzeqohcc côztkfqhou tỷmmwo tỷmmwo tớhnahi tậvknbn nơjpdri xa xămmwom nàqhouy, còpyaxn ghêzecm gớhnahm hơjpdrn cảgece phụleso thâkifhn côztkf!

Nhưkfzeng nhớhnah tớhnahi hòpyaxa thưkfzeqohcng nàqhouy ájmtso trắjmtsng nàqhouy tìtngwm ra đqoavưkfzeqohcc hai ngưkfzewneei, vưkfzeqohct qua cảgece tinh khôztkfng mêzecmnh môztkfng, xuấnrqtt hiệohhkn ngay trưkfzehnahc mặpycet, côztkfqhou Ngao Trinh lạpycei thấnrqty tuyệohhkt vọfctsng.

mmwong nhâkifhn nàqhouy đqoavájmtsng sợqohc quájmts, còpyaxn khóvcuukfzewneeng hơjpdrn cảgece Hứjmtsa Huyềrkign!

Ngao Trinh nưkfzehnahc mắjmtst đqoavgeceo quanh, cưkfzewneei khổnrqtvcuui: “Xin hỏkfzei phájmtsp danh đqoavpycei sưkfze, đqoavvafc ta cóvcuu chếqohct cũfwyqng đqoavưkfzeqohcc minh bạpycech.”

Mạpycenh Kỳpell khẽburjkfzewneei: “Bầtfbhn tămmwong Phájmtsp Hảgecei.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.