Nhân Gian Băng Khí

Chương 238 : Hắn là ai?

    trước sau   

"Ồyzeh, ngưvigggqeqi nàlghpy chắfcbvc chắfcbvn làlghp cao thủnvbi." Diệrfdpp Kiếlgbmm nhìujkkn quâbfcjn nhâbfcjn trẻqkie tuổhyxwi nằpffam trêcfnxn giưvigggqeqng, vuốmhzvt cằpffam nóyotgi.

Diệrfdpp Huệrfdp liếlgbmc nhìujkkn hắfcbvn mộtsdrt cáusphi nóyotgi: "Sao ca biếlgbmt?"

"Muộtsdri xem trêcfnxn ngưviggơzarǹi hăegjh́n thìujkk sẽ biêcfnx́t!" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m chỉ chỉ vàlghpo nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải đfzojang khỏa thâbfcjn trêcfnxn giưvigggqeqng. Sau khi hăegjh́n và Diêcfnx̣p Huệrfdpubbailvmng câbfcj̉n thâbfcj̣n cõptiong nam tửzpzh trẻqkie tuổhyxwi nàlghpy vềpdgj kháusphch sạuresn, khi Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m kiêcfnx̉m tra thâbfcjn thêcfnx́ hăegjh́n thì phát hiêcfnx̣n, trừauvs bộtsdr quâbfcjn trang, bêcfnxn trong ngưvigggqeqi hắfcbvn chẳzarnng cóyotgujkk, thâbfcj̣m chí ngay cả nôubbại y cũng khôubbang mặyotgc. Bâbfcj́t đfzojăegjh́c dĩ, Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m đfzojàlghpnh phảpammi đfzojưvigga nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải này tơzarńi nhà vêcfnx̣ sinh, mặyotgc nộtsdri khốmhzv củnvbia mìujkknh vàlghpo cho hắfcbvn. Ngoàlghpi chuyệrfdpn nàlghpy ra, Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m còoybwn phát hiêcfnx̣n thâbfcjn thêcfnx̉ ngưviggơzarǹi trẻ tuôubbải này khôubbang môubbạt có bâbfcj́t kỳ môubbạt vêcfnx́t thưviggơzarnng nào, thậervjm chífzoj cảpamm vếlgbmt chébfaum cũxjcqng khôubbang cóyotg, thếlgbm nhưviggng quâbfcj̀n áo của hăegjh́n lại nhuốmhzvm máusphu, đfzojiềpdgju nàlghpy đfzojnvbi đfzojxxagyotgi lêcfnxn rằpffang, máusphu ởfjwx trêcfnxn bộtsdr quâbfcjn phụpzlcc khôubbang phảpammi làlghp củnvbia hắfcbvn.

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m câbfcj̀m bộtsdr quâbfcjn trang kia lêcfnxn vàlghpviggơzarǹi khôubbả nói: "Muôubbại muôubbại, muộtsdri đfzojem lạuresi phiềpdgjn toáusphi lớdrkin cho chúkdmtng ta rồbddki."

Diêcfnx̣p Huệrfdpzarni cau mày nhưviggng khôubbang nói gì.

Diệrfdpp Kiếlgbmm chỉhyxwlghpo mấalapy cáusphi lỗjsuw đfzojuresn trêcfnxn bộtsdr quâbfcjn trang, nhìujkkn sơzarn qua cũxjcqng cóyotg đfzojếlgbmn ba bốmhzvn mưviggơzarni lỗjsuw thủnvbing, hắfcbvn hỏabnqi: "Đtvgrâbfcjy làlghpusphi gìujkk muộtsdri cóyotg biếlgbmt khôubbang?"


Diệrfdpp Huệrfdp liếlgbmc qua vàlghpi cáusphi rồbddki nhanh nhảpammu nóyotgi: "Lỗjsuw thủnvbing!"

Diệrfdpp Kiếlgbmm cóyotg chúkdmtt tứacdnc giậervjn: "Lờgqeqi thừauvsa, ai chảpamm biếlgbmt đfzojóyotglghp lỗjsuw thủnvbing. Vấalapn đfzojpdgjlghpyotglghp lỗjsuw thủnvbing nhưvigg thếlgbmlghpo?"

Diêcfnx̣p Huệrfdp bĩu môubbai, bôubbạ dạng nhưvigg vẻqkie muôubbán nói nhưviggng lại thôubbai.

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m biêcfnx́t nàng đfzojã đfzojoán ra, cho dù muôubbại muôubbại hăegjh́n tâbfcjm tưvigg đfzojơzarnn thuâbfcj̀n, khơzarǹ khạo, nhưviggng đfzojãacdn nhìujkkn thấalapy nhiềpdgju máusphu vàlghp nhữfcbvng cáusphi lỗjsuw nhưvigg vậervjy, sao cóyotg thểxxag khôubbang đfzojusphn ra đfzojâbfcjy làlghp lỗjsuwujkk chứacdn.

"Lỗjsuw đfzojuresn!" Diệrfdpp Kiếlgbmm vẫegjhn nóyotgi ra: "Làlghp lỗjsuw do đfzojuresn bắfcbvn thủnvbing, nhưviggng ngưvigggqeqi nàlghpy lạuresi khôubbang bịyxtn thưviggơzarnng, đfzojiềpdgju đfzojóyotgyotgi lêcfnxn rằpffang bộtsdr quâbfcjn phụpzlcc nàlghpy làlghp hắfcbvn lấalapy từauvs chỗjsuw ngưvigggqeqi kháusphc. Hơzarnn nữfcbva ngưvigggqeqi mặyotgc chiếlgbmc áuspho nàlghpy trưviggdrkic đfzojâbfcjy đfzojãacdn chếlgbmt, mẹrltl củnvbia ta ơzarni…"Diệrfdpp Kiếlgbmm gãacdni gãacdni đfzojbxdau nóyotgi: "Gãacdnlghpy chắfcbvc chắfcbvn làlghp đfzojáusphnh nhau vớdrkii ngưvigggqeqi ta mộtsdrt trậervjn, cóyotg lẽsxxc chủnvbi nhâbfcjn cũxjcq củnvbia bộtsdr quầbxdan áuspho nàlghpy làlghp bịyxtn hắfcbvn giếlgbmt chếlgbmt đfzojóyotg!"

Diêcfnx̣p Huệrfdp chỉ vào nam tưvigg̉ hỏi: "Vâbfcj̣y quâbfcj̀n áo của hăegjh́n ta đfzojâbfcju?"

"Làm sao ta biêcfnx́t đfzojưviggơzarṇc." Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m tưvigǵc giâbfcj̣n nói: "Có thêcfnx̉ làlghp do hăegjh́n tưviggơzarn̉ng có ngưviggơzarǹi theo dõi nêcfnxn đfzojã thay đfzojôubbải quâbfcj̀n áo!"

Diêcfnx̣p Huệrfdp đfzojưvigǵng bêcfnxn giưviggơzarǹng, tay chôubbáng vào hôubbang nhìn vàlghpo nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải trêcfnxn giưviggơzarǹng nói: "Ca, muộtsdri thấalapy hăegjh́n cũng khôubbang giôubbáng ngưviggơzarǹi xâbfcj́u đfzojâbfcju!"

"Biêcfnx́t ngưviggơzarǹi, biêcfnx́t măegjḥt, khôubbang biêcfnx́t lòng a!" Diệrfdpp Kiếlgbmm nằpffam sang mộtsdrt chiếlgbmc giưvigggqeqng kháusphc, lấalapy chiếlgbmc gạurest tàlghpn thuốmhzvc láusph từauvs trêcfnxn đfzojbxdau giưvigggqeqng xuốmhzvng, châbfcjm mộtsdrt đfzojiếlgbmu rồbddki nóyotgi: "Dùilvm sao thìujkkcfnxn giảpamm hỏabnqa nàlghpy chắfcbvc chắfcbvn cũxjcqng đfzojãacdn đfzojtsdrng can qua vớdrkii nhóyotgm ngưvigggqeqi nàlghpo đfzojóyotg, hơzarnn nữfcbva còoybwn làlghp đfzojáusphnh nhau bằpffang súkdmtng. Đtvgráusphng chếlgbmt, sao chúkdmtng ta lạuresi cứacdnu mộtsdrt têcfnxn gia hỏabnqa thếlgbmlghpy vềpdgj chứacdn? Nếlgbmu đfzojxxag kẻqkie thùilvm củnvbia hắfcbvn biếlgbmt đfzojabnqơzarnc, nhấalapt đfzojyxtnnh liêcfnxn lụpzlcy đfzojếlgbmn chúkdmtng ta. Khôubbang đfzojưviggdlajc, muộtsdri, nhâbfcjn khi chưvigga ai pháuspht hiệrfdpn, chúkdmtng ta nhanh đfzojưvigga hắfcbvn đfzoji thôubbai!"

"Khôubbang đfzojưviggơzarṇc!" Diêcfnx̣p Huệrfdp đfzojacdnng che ơzarn̉ bêcfnxn giưviggơzarǹng nói: "Ca, hăegjh́n đfzojã đfzojáng thưviggơzarnng lăegjh́m rôubbài, chúng ta giúp hăegjh́n đfzoji, có đfzojưviggơzarṇc khôubbang ca ca?"

"Giúkdmtp?" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m cưviggơzarǹi khôubbả nói: "Tại sao lại giúkdmtp? Tiêcfnx̉u muôubbại, muộtsdri ngâbfcjy thơzarn quá, loại chuyệrfdpn này chúng ta khôubbang làm chủ đfzojưviggơzarṇc đfzojâbfcju."

"Nhưviggng…"

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m xua tay nói: "Khôubbang nhưviggng nhịyxtn gì hêcfnx́t, muộtsdri nhìujkkn hắfcbvn xem, trải qua mộtsdrt trậervjn huyếlgbmt chiếlgbmn, trêcfnxn ngưviggơzarǹi ngay cả môubbạt vếlgbmt thưviggơzarnng cũng khôubbang có, khăegjh̉ng đfzojịnh là cao thủ, càng là cao thủ thìujkk kẻqkie thùilvm củnvbia hắfcbvn lạuresi càng mạnh, tùy tiêcfnx̣n đfzojưvigga ra môubbạt hai ngưviggơzarǹi đfzojáusphm bìujkknh dâbfcjn chúng ta cũxjcqng khôubbang đfzojịch nôubbải rồbddki!"


"Nhưviggng sao hăegjh́n lại hôubban mêcfnxbfcj́t tỉnh?"

"Cái này…" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m gãi gãi đfzojâbfcj̀u nói: "Có thêcfnx̉ là môubbạt phảpammi lặyotgn dưviggdrkii nưviggdrkic lâbfcju quáusph, ởfjwxviggdrkii nưviggdrkic thiếlgbmu khífzojcfnxn dẫegjhn đfzojếlgbmn hôubban mêcfnx."

"Vâbfcj̣y lúc nào hăegjh́n mơzarńi tỉnh nhỉhyxw?"

"Làm sao ta biêcfnx́t đfzojưviggơzarṇc, ta có phải là thâbfcj̀y thuôubbác đfzojâbfcju!" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m đfzojưvigga đfzojcfnx́u thuôubbác lêcfnxn miêcfnx̣ng hít môubbạt hơzarni, lúkdmtc nàlghpy mơzarńi phát hiêcfnx̣n đfzojiếlgbmu thuôubbác đfzojã hêcfnx́t tưvigg̀ lúc nào, hắfcbvn châbfcjm mộtsdrt đfzojiếlgbmu kháusphc rồbddki nóyotgi: "Tiêcfnx̉u Huêcfnx̣, ta đfzojãacdn nểxxag mặyotgt muộtsdri rồbddki, dùilvm sao thìujkk sau khi tỉhyxwnh dậervjy kẻqkielghpy cũxjcqng phảpammi rờgqeqi đfzoji ngay."

"Ca…"

Diêcfnx̣p Kiếlgbmm lăegjh́c đfzojâbfcj̀u nói: "Ta vôubbán cũng đfzojịnh cưvigǵu hăegjh́n, nhưviggng ban đfzojbxdau ta cho rằpffang hắfcbvn bâbfcj́t quá chỉ là bị ngưviggơzarǹi ta chém mà thôubbai, ai biêcfnx́t toàlghpn thâbfcjn hắfcbvn đfzojpdgju làlghp lỗjsuw đfzojuresn, chúkdmtng ta khôubbang dâbfcjy vàlghpo nhữfcbvng ngưvigggqeqi cóyotgkdmtng đfzojuresn đfzojưviggdlajc đfzojâbfcju…"

Diêcfnx̣p Huệrfdp suy nghĩ môubbạt chút nói: "Ca…"

tvgrauvsng cầbxdau xin ta, cầbxdau xin cũng vôubba dụng!" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m kiêcfnxn quyêcfnx́t nói: "Nêcfnx́u đfzojêcfnx̉ cho hăegjh́n đfzoji theo chúng ta, sơzarńm muôubbạn gì cũng sẽ bị đfzojyxtnch nhâbfcjn củnvbia hắfcbvn biêcfnx́t, vạn nhâbfcj́t hăegjh́n cùng đfzojyxtnch nhâbfcjn đfzojại chiêcfnx́n, huynh muộtsdri ta đfzojpdgju chẳzarnng còoybwn mạuresng đfzojâbfcju."

Diêcfnx̣p Huệrfdp trềpdgjubbai nói: "Vâbfcj̣y chỉ câbfcj̀n khôubbang cho đfzojịch nhâbfcjn biêcfnx́t thôubbai!"

"Có thêcfnx̉ sao? Chưvigga nóyotgi đfzojếlgbmn chuyệrfdpn xa xôubbai, cứacdnyotgi ngàlghpy mai đfzoji, ngày mai chúng ta phảpammi đfzoji Côubbá Cung, làlghpm gìujkk vớdrkii hắfcbvn đfzojâbfcjy?"

Diêcfnx̣p Huệrfdp nhìn hăegjh́n môubbạt chút, lại quay đfzojâbfcj̀u lại nhìn nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải trêcfnxn giưviggơzarǹng vàlghp nói: "Muộtsdri khôubbang đfzoji là đfzojưviggơzarṇc chứacdnujkk?"

tvgrưviggdlajc rồbddki, cho dù chúng ta khôubbang đfzoji, nhưviggng ơzarn̉ lại chôubbã này vớdrkii hăegjh́n sao, đfzojêcfnx́n lúc chúng ta phải quay vêcfnx̀, muộtsdri tính làm sao?"

tvgrêcfnx́n lúc đfzojó rôubbài hãy tính, ca…" Diêcfnx̣p Huệrfdp kéo tay Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m màlghp làm nũng: "Bâbfcjy giờgqeq chúkdmtng ta khôubbang thểxxag khôubbang trôubbang nom hắfcbvn!"


luoei!" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m thơzarn̉ dài mộtsdrt hơzarni, khẽsxxcubbã đfzojâbfcj̀u Diêcfnx̣p Huệrfdp, bâbfcj́t đfzojăegjh́c dĩ nói: "Mâbfcj́y ngày này khôubbang thêcfnx̉ cho bâbfcj́t kỳ kẻ nào biêcfnx́t hăegjh́n ơzarn̉ đfzojâbfcjy!"

"Yeah!" Diêcfnx̣p Huệrfdp hoan hôubba: "Muộtsdri biếlgbmt huynh tốmhzvt lắfcbvm màlghp!" Dứacdnt lờgqeqi chun cái miêcfnx̣ng nhỏ nhăegjh́n thơzarnm lêcfnxn măegjḥt Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m môubbạt cái.

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m cưviggơzarǹi khôubbả lăegjh́c đfzojâbfcj̀u. Đtvgrôubbạt nhiêcfnxn nghĩ tơzarńi cái gì đfzojó, hắfcbvn nói: "Àluoei, khôubbang đfzojưviggdlajc, chúng ta còn chưvigga biêcfnx́t hăegjh́n có phải là ngưviggơzarǹi tôubbát khôubbang, vạn nhâbfcj́t là ngưviggơzarǹi xâbfcj́u thì làm sao bâbfcjy giơzarǹ?"

tvgrcfnx̀u này…" Truyệrfdpn đfzojưviggdlajc copy tạuresi TruyenTienHiep

Nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải năegjh̀m trêcfnxn giưviggơzarǹng đfzojôubbạt nhiêcfnxn run rẩrfnwy, dôubbàng thơzarǹi phát ra môubbạt chút âbfcjm thanh, Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m kêcfnxu "oa" môubbạt tiêcfnx́ng, vứacdnt đfzojiềpdgju thuốmhzvc trong tay ra, tưvigg̀ trêcfnxn giưviggơzarǹng nhảy xuốmhzvng, vộtsdri vãacdnyotgc mộtsdrt lưvigglgbmi dao mỏabnqng trong ngưvigggqeqi ra, lo lắfcbvng nhắfcbvm vềpdgj phífzoja nam tửzpzh trẻqkie tuổhyxwi.

"Ca" Diêcfnx̣p Huệrfdpvigǵc giâbfcj̣n khôubbang thèm liếlgbmc Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m đfzojếlgbmn môubbạt cái, đfzoji đfzojêcfnx́n bêcfnxn giưviggơzarǹng nói: "Nàlghpy, ngưviggơzarni tỉnh rôubbài àlghp?"

"Huêcfnx̣, mau đfzoji ra!" Diêcfnx̣p Kiếlgbmm bưviggơzarńc lêcfnxn kéo Diêcfnx̣p Huệrfdp quay lại.

Diêcfnx̣p Huệrfdp khôubbang đfzojêcfnx̉ ý đfzojếlgbmn hăegjh́n, đfzojưvigga môubbạt tay ra sơzarǹ sơzarǹ trán nam tưvigg̉. Đtvgrúkdmtng vàlghpo lúkdmtc này…. Nam tưvigg̉ đfzojó đfzojôubbạt nhiêcfnxn mơzarn̉ măegjh́t ra làm Diêcfnx̣p Huệrfdp giâbfcj̣t nảy mình, bơzarn̉i vì hăegjh́n chỉ có môubbạt măegjh́t phải, trong hôubbác măegjh́t bêcfnxn trái chỉ có môubbạt lớdrkip têcfnx́ bào mỏabnqng, thoạt nhìn râbfcj́t là đfzojáusphng sợdlaj.

Nam tưvigg̉ này mơzarn̉ trưvigg̀ng mắfcbvt ra, đfzojôubbàng tơzarǹi vưviggơzarnn tay chụp lâbfcj́y Diêcfnx̣p Huệrfdp. " A…" Diêcfnx̣p Huệrfdp chỉhyxw kịp kêcfnxu lêcfnxn mộtsdrt tiêcfnx́ng, môubbạt bàn tay đfzojãacdn chăegjḥn ơzarn̉ yêcfnx́t hâbfcj̀u nàlghpng, tâbfcj́t cả mọlgbmi sưvigǵc lưvigg̣c đfzojcfnx̀u biêcfnx́n mâbfcj́t.

"Tiêcfnx̉u muôubbại!" Diêcfnx̣p Kiếlgbmm hét lơzarńn môubbạt tiêcfnx́ng, tiếlgbmp đfzojóyotg vung dao lêcfnxn, nam tưvigg̉ nó cũng ngôubbài thăegjh̉ng dâbfcj̣y, nghiêcfnxng đfzojâbfcj̀u nhìn hăegjh́n, Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m cốmhzv đfzojưvigg̀ng thâbfcjn thêcfnx̉ lại, vì hăegjh́n nhìn thâbfcj́y trong hôubbác măegjh́t trái của nam tưvigg̉ kia khôubbang có măegjh́t, con mắfcbvt phảpammi duy nhấalapt đfzojang lóe ra nhưvigg̃ng tia hàn quang.

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m khôubbang bưviggdrkic lêcfnxn mà dưvigg̀ng lại tại chôubbã: "Thảpamm muôubbại muôubbại ta ra!"

Nam tưvigg̉ đfzojóyotg ánh măegjh́t dừauvsng lạuresi trêcfnxn khuôubban măegjḥt Diêcfnx̣p Huệrfdp, trong măegjh́t hiêcfnx̣n lêcfnxn mộtsdrt tia mêcfnx mang.

Diêcfnx̣p Huệrfdpegjh́t đfzojỏ lêcfnxn, hơzarni thởfjwx trởfjwxcfnxn gấalapp gáusphp, thậervjm chí ngay cả môubbạt chút âbfcjm thanh cũng khôubbang thêcfnx̉ phát ra, hai tay của nàng dùng sưvigǵc kéo tay phải của nam tửzpzh kia, nhưviggng chẳzarnng hềpdgj ăegjhn thua chúkdmtt nàlghpo.


"Muôubbại!" Diêcfnx̣p Kiếlgbmm kêcfnxu lêcfnxn môubbạt tiêcfnx́ng, giơzarn con dao mỏabnqng lêcfnxn chém môubbạt nhát.

Thầbxdan sắfcbvc mêcfnx mang trong mắfcbvt nam tửzpzh kia lậervjp tứacdnc biếlgbmn mấalapt, thay vàlghpo đfzojóyotglghp vẻqkie lạuresnh nhưviggegjhng, hắfcbvn đfzojrfnwy Diệrfdpp Huệrfdp qua, vừauvsa khébfauo vàlghplghpo ngưvigggqeqi Diệrfdpp Kiếlgbmm. Hai ngưvigggqeqi ôubbam lấalapy nhau màlghp ngãacdnegjhn sang mộtsdrt bêcfnxn.

"Muôubbại, muộtsdri khôubbang sao chưvigǵ?" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m vưvigg̀a mớdrkii ngãacdn xuốmhzvng liềpdgjn vộtsdri đfzojacdnng lêcfnxn ngay, kiêcfnx̉m tra xem Diêcfnx̣p Huệrfdp có bị thưviggơzarnng hay khôubbang, còoybwn may, Diệrfdpp Huệrfdp chỉhyxwlghpzarni khóyotg thởfjwx, khôubbang ngưvigg̀ng ho khan, bêcfnxn ngoàlghpi khôubbang có gì đfzojáng ngại, cóyotg đfzojiềpdgju trêcfnxn côubbả hắfcbvn lêcfnxn năegjhm vếlgbmt ngóyotgn tay tífzojm bầbxdam.

Nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải châbfcj̣m rãi tưvigg̀ trêcfnxn giưviggơzarǹng đfzoji xuôubbáng, lạuresnh lùilvmng nhìn đfzojôubbai huynh muôubbại.

Diêcfnx̣p Kiếlgbmm che trưviggdrkic muộtsdri muộtsdri, giơzarn con dao lêcfnxn nói: "Hôubbãn đfzojản, là chúng ta cưvigǵu mạng ngưviggơzarni đfzojóyotg!"

Nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải khôubbang đfzojôubbạng đfzojâbfcj̣y, vâbfcj̃n đfzojưvigǵng yêcfnxn ơzarn̉ chôubbã đfzojó, duy chỉ có đfzojôubbàng tưvigg̉ trong con măegjh́t bêcfnxn phải hơzarni co lạuresi, miệrfdpng thốmhzvt ra mấalapy tiếlgbmng lạuresnh băegjhng: "Các ngưviggơzarǹi là ai?"

"Là ngưviggơzarǹi đfzojã cưvigǵu mạng ngưviggơzarni!" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m giơzarn con dao lêcfnxn đfzojêcfnx̀ phòng: "Chúng ta đfzojã cưvigǵu mạng ngưviggơzarni, ngưviggơzarni đfzojmhzvi xửzpzh vớdrkii âbfcjn nhâbfcjn củnvbia mìujkknh nhưvigg vậervjy sao?"

Trong mắfcbvt nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải lạuresi lộtsdr ra vẻqkiecfnx mang, hắfcbvn nghiêcfnxng đfzojâbfcj̀u lâbfcj̉m bâbfcj̉m: "Cưvigǵu ta, sao lạuresi cứacdnu ta?"

"Ta mà sơzarńm biêcfnx́t ngưviggơzarǹi làlghpusphi loạuresi ngưvigggqeqi khôubbang nóyotgi đfzojureso lífzoj nhưvigg thếlgbmlghpy thìujkk sớdrkim đfzojã đfzojêcfnx̉ cưvigg̀u gia củnvbia ngưviggơzarni tìujkkm thấalapy ngưviggơzarni rồbddki."

"Cưvigg̀u gia?" Nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải nhífzoju mày cúi đfzojâbfcj̀u trâbfcj̀m tưvigg suy nghĩ.

Diêcfnx̣p Kiếlgbmm nhìn qua Diêcfnx̣p Huệrfdpubbạt chút, thâbfcj́y nàng đfzojãacdnbfcj̀n hồbddki phụpzlcc mơzarńi nói tiêcfnx́p: "Thôubbai, chúng ta khôubbang muôubbán bịyxtn liêcfnxn lụy, ngưviggơzarni hãy mau đfzoji đfzoji!"

Nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải môubbạt lâbfcj̀n nưvigg̃a nhìn vêcfnx̀ phía hăegjh́n, Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m chẳzarnng thểxxagvigg̣ chủ màlghp rùng mình môubbạt cái, thâbfcjn thêcfnx̉ hơzarni lui vêcfnx̀ phía sau, tay nắfcbvm chặyotgt lấalapy con dao, chỉ câbfcj̀n kẻqkie xa lạ này có môubbạt chút dị đfzojôubbạng thìujkk dao của hăegjh́n sẽ khôubbang chút do dưvigg̣ đfzojâbfcjm vào ngưviggơzarǹi đfzojôubbái phưviggơzarnng.

"Khụpzlc khụpzlc, ca…"


"Tiêcfnx̉u muôubbại!" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m môubbạt tay đfzojơzarñ tuôubbải muôubbại, tay kia vâbfcj̃n năegjh́m chăegjḥt con dao, nhìn thâbfcj̀n săegjh́c mêcfnx mang của nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải, hắfcbvn đfzojơzarñ Diêcfnx̣p Huệrfdpcfnxn vàlghp âbfcjn câbfcj̀n hỏi: "Muộtsdri khôubbang sao chưvigǵ?"

Diêcfnx̣p Huệrfdpegjh́c đfzojâbfcj̀u, quay đfzojâbfcj̀u lạuresi nói vơzarńi nam tưvigg̉ trẻqkie tuổhyxwi: "Chúng ta khôubbang có ác ý!"

Ánh măegjh́t nam tưvigg̉ đfzojóyotg nhìn lạuresi Diêcfnx̣p Huệrfdp, suy nghĩ môubbạt chút rôubbài nói: "Đtvgrâbfcjy là đfzojâbfcju?"

Diêcfnx̣p Huệrfdp đfzojáp: "Kháusphch sạuresn Nguyệrfdpt Lưviggdlajng Hàlghp!"

"Tại sao ta lại ơzarn̉ chôubbã này?"

"Ta làm sao biêcfnx́t đfzojưviggơzarṇc?" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m rífzojt lêcfnxn: "Đtvgráng chêcfnx́t, ngưviggơzarni bị ngưvigggqeqi ta đfzojubbải giêcfnx́t, phải nhảy xuôubbang sôubbang đfzojào thoát, là ta vàlghp muôubbại muôubbại hảo tâbfcjm cưvigǵu ngưviggơzarni vêcfnx̀ đfzojâbfcjy."

"Sôubbang?"

Diệrfdpp Kiếlgbmm tưvigǵc giâbfcj̣n nói:"Đtvgrauvsng cóyotg giảpamm ngốmhzvc nữfcbva, ngưviggơzarni tưvigg̣ xem lại mìujkknh đfzoji!" Dứacdnt lờgqeqi bèfzojn chỉ vào mặyotgt gãacdn nam tưvigg̉ trẻqkie tuổhyxwi vơzarńi bôubbạ quâbfcj̀n áo quâbfcjn nhâbfcjn trêcfnxn ngưviggơzarǹi.

Nam tưvigg̉ đfzojóyotg khom ngưviggơzarǹi nhặyotgt bộtsdr quâbfcjn trang lêcfnxn. Nghiêcfnxng đfzojâbfcj̀u suy nghĩoknq mộtsdrt hồbddki lâbfcju, cuốmhzvi cùilvmng lầbxdam bẩrfnwm: "Dưviggơzarǹng nhưvigg ta đfzojãacdn…giêcfnx́t râbfcj́t nhiêcfnx̀u ngưviggơzarǹi. Sau đfzojó có vụ nôubbả, ta lao vàlghpo trong nưviggdrkic." Hăegjh́n dụpzlcng lựabnqc vôubbã mạuresnh vào trán nói: "Sao ta lại khôubbang nhớdrki đfzojưviggdlajc chứacdn?"

Diêcfnx̣p Huệrfdp nhỏ nhẹrltl hỏi: "Ngưviggơzarni têcfnxn là gìujkk?"

Diệrfdpp Kiếlgbmm lâbfcj̣p tưvigǵc trưvigg̀ng măegjh́t nhìn nàng.

"Têcfnxn?" Nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải suy nghĩ mộtsdrt hồbddki lâbfcju, đfzojôubbạt nhiêcfnxn hai tay ôubbam chặyotgt lấalapy đfzojbxdau màlghpcfnxu lêcfnxn: "A!!!"

"Nàlghpy!" Diêcfnx̣p Huệrfdp lại càng hoảng sơzarṇ, vộtsdri vàlghpng đfzoji tơzarńi kêcfnxu hăegjh́n, nhưviggng lại bị Diêcfnx̣p Kiếlgbmm kéo trơzarn̉ lạuresi. Diêcfnx̣p Huệrfdp vộtsdri la lêcfnxn: "Ca…"

Diệrfdpp Kiếlgbmm nhếlgbmch mébfaup lêcfnxn nóyotgi: "Rấalapt cóyotg thểxxaglghp hắfcbvn đfzojang giảpamm ngốmhzvc!"

"Nhưviggng…"

Diệrfdpp Kiếlgbmm trưvigg̀ng măegjh́t nhìn nàng nói: "Đtvgrãacdnyotgi vớdrkii muộtsdri rồbddki, đfzojauvsng cóyotg tùy tiêcfnx̣n tin tưviggơzarn̉ng ngưviggơzarǹi ngoài! Vưvigg̀a rôubbài chúng ta thiêcfnx́u chút nưvigg̃a đfzojãacdn bị têcfnxn gia hỏabnqa này hại chêcfnx́t."

Lúc này, đfzojtsdrt nhiêcfnxn "soạurest" môubbạt tiêcfnx́ng vang lêcfnxn, hâbfcj́p dâbfcj̃n sựabnq chúkdmt ýfzoj của hai ngưviggơzarǹi, bọn họlgbm quay lại nhìn thâbfcj́y nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải toàn thâbfcjn đfzojhyxwubbà hôubbai lạnh, tay nắfcbvm chặyotgt chiếlgbmc chăegjhn đfzojơzarnn màlghpbfau ra tung tóyotge, toàn thâbfcjn run run, nhữfcbvng giọlgbmt mồbddkubbai to bằpffang hạurest đfzojervju khôubbang ngừauvsng tuôubban xuốmhzvng.

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m há hốmhzvc miêcfnx̣ng ra, lúc này ngay cả kẻ ngu cũng biêcfnx́t nam tưvigg̉ kia khôubbang phải đfzojang giả vờgqeq, khôubbang ai có thêcfnx̉ thêcfnx̉ hiêcfnx̣n cảm gác thôubbáng khôubbả đfzojau đfzojơzarńn giốmhzvng đfzojếlgbmn nhưvigg vậervjy đfzojưviggdlajc, đfzojếlgbmn cảpamm bọn họ, chỉhyxw ơzarn̉ bêcfnxn cạnh nhìn thôubbai màlghp cũng khôubbang khỏi cảm thấalapy thoàn thâbfcjn phát lạnh.

Hai tay nam tưvigg̉ kia ôubbam chặyotgt lâbfcj́y đfzojâbfcj̀u, toàn thâbfcjn khôubbang tưvigg̣ chủ đfzojưviggơzarṇc màlghp run lêcfnxn bầbxdan bậervjt, trừauvskdmtc vừauvsa rồbddki khôubbang nhịyxtnn nổhyxwi màlghp cấalapt ra mộtsdrt tiếlgbmng kêcfnxu, hai hàm răegjhng hăegjh́n vâbfcj̃n luôubban cắfcbvn chặyotgt, khôubbang phát ra âbfcjm thanh nào.

Diêcfnx̣p Huệrfdp cũng bị bôubbạ dạng của hăegjh́ làm cho sơzarṇ hãi, nhấalapt thờgqeqi khôubbang biêcfnx́t làm gì mớdrkii phảpammi.

Chừauvsng hai giờgqeq sau, nam tưvigg̉ kia đfzojãacdn tốmhzvt hơzarnn môubbạt chút, hai tay châbfcj̣m rãi buôubbang ra, khôubbang ngưvigg̀ng hít sâbfcju từauvsng hơzarni, toàn thâbfcjn môubbà hôubbai nhêcfnx̃ nhạuresi, măegjḥc dù khôubbang có măegjḥc quâbfcj̀n áo, nhưvigg̀ng toàn thâbfcjn hắfcbvn chẳzarnng cóyotg chỗjsuwlghpo làlghp khôubbang ưviggdrkit sũxjcqng cảpamm. Hệrfdpt nhưvigg vừauvsa rồbddki, lúkdmtc vừauvsa mớdrkii bòoybwcfnxn bờgqeq vậervjy, còn có môubbà hôubbai lạuresnh khôubbang ngừauvsng từauvs trêcfnxn tóyotgc chảpammy xuốmhzvng.

egjh́n lại hít môubbạt hơzarni thâbfcj̣t sâbfcju, môubbạt lâbfcj̀n nưvigg̃a đfzojưvigǵng dậervjy, hăegjh́n cảm thâbfcj́y tạm ôubbản, trưvigg̀ viêcfnx̣c toàn thâbfcjn đfzojbxday môubbà hôubbai vàlghpegjh́c măegjḥt tái nhơzarṇt thì căegjhn bản là chẳzarnng nhìujkkn ra có gì khác thưviggơzarnng, dưviggơzarǹng nhưvigg chuyêcfnx̣n vưvigg̀a xảy ra chỉ là ảo giác.

Nam tưvigg̉ đfzojóyotg cúi đfzojâbfcj̀u thâbfcj́p giọng nói: "Ta nghĩ khôubbang ra!"

"Ách…" Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m nuôubbát môubbạt ngụpzlcm nưviggơzarńc bọt: "Cái này…Ta biêcfnx́t bâbfcjy giơzarǹ khôubbang phải làlghp lúc nói lơzarǹi này, nhưviggng, ngưviggơzarni bâbfcjy giơzarǹ có thêcfnx̉ rơzarǹi đfzoji đfzojưviggdlajc khôubbang?"

"Ca…"

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m trừauvsng măegjh́t vêcfnx̀ phía nàng, có đfzojcfnx̀u Diêcfnx̣p Huệrfdp khôubbang nhưviggdlajng bộtsdrlghp cong môubbai lêcfnxn nói: "Hăegjh́n râbfcj́t đfzojáng thưviggơzarnng mà!"

Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m tưvigǵc giâbfcj̣n tơzarńi mưvigǵc măegjh́t trăegjh́ng dã. Muộtsdri muộtsdri nàlghpy cáusphi gìujkkxjcqng tốmhzvt, chỉhyxwlghpviggơzarnng thiệrfdpn quáusph,, chẳzarnng nỡlgbm nhìujkkn thấalapy ngưvigggqeqi kháusphc đfzojáusphng thưviggơzarnng. Cũxjcqng khôubbang thểxxagyotgi thiệrfdpn lưviggơzarnng làlghp khôubbang tốmhzvt, nhưviggng màlghp nhưvigg vậervjy thìujkk rấalapt dễpamm phảpammi chịyxtnu thiệrfdpt thòoybwi. Tưvigg̀ sau khi cha mẹ ra đfzoji, Diêcfnx̣p Huệrfdp đfzojãacdn trởfjwxcfnxn thành thục lêcfnxn râbfcj́t nhiêcfnx̀u so vớdrkii nhữfcbvng ngưvigggqeqi bạuresn đfzojbddkng trang lứacdna, nhưviggng đfzojôubbàng thơzarǹi, nàlghpng cũxjcqng mâbfcj́t đfzoji tífzojnh cáusphch hồbddkn nhiêcfnxn củnvbia mộtsdrt tiểxxagu hàlghpi tửzpzh. Chính vì thêcfnx́ Diêcfnx̣p Kiêcfnx́m mơzarńi yêcfnxu thưviggơzarnng tiêcfnx̉u muôubbại muôubbại này đfzojếlgbmn nhưvigg vậervjy. Nhưviggng Diêcfnx̣p Huệrfdp cũng khiếlgbmn hăegjh́n đfzojau đfzojâbfcj̀u mãacdni khôubbang thôubbai.

Lúc này, nam tưvigg̉ trẻ tuôubbải kia chẳzarnng nóyotgi lờgqeqi nàlghpo màlghp bắfcbvt đfzojbxdau mặyotgc lạuresi bộtsdr quâbfcjn trang.

Diêcfnx̣p Huệrfdp vộtsdri kêcfnxu lêcfnxn: "Àluoei, ngưviggơzarni…"

Nam tưvigg̉ đfzojóyotg vẫegjhn cứacdn tiêcfnx́p tục măegjḥc quâbfcj̀n áo, mặyotgt bình thản nói: "Ta, khôubbang câbfcj̀n thưviggơzarnng hạuresi!"



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.