Người Tình Trí Mạng

Chương 284 : Tôi ngốc tôi tự nguyện (4025 chữ)

    trước sau   
cmazcmaz̃ng bị ai đocvrâxbsṇp môcmaẓt cái lêgwwen vai.

cmaz quay đocvrâxbsǹu lại nhìn, thì ra là Nhiêgwweu Tôcmazn.

Hạ Trú râxbsǹu rĩ, cũng chăqhmảng buôcmaz̀n đocvroái hoài tơuciúi anh. Côcmaz quay qua, tiêgwwép tục ngăqhmám nhìn khung cảnh đocvrèn hoa rưfptf̣c rơuciũ, xe côcmaẓ tâxbsńp nâxbsṇp dưfptfơuciúi châxbsnn mình.

Nhiêgwweu Tôcmazn khôcmazng bưfptf̣c mình vì thái đocvrôcmaẓ của côcmaz. Tưfptf̀ lúc côcmaz và Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm vào hôcmaẓi trưfptfơuciùng đocvrêgwwén bâxbsny giơuciù, anh luôcmazn dõi theo bóng côcmaz trong đocvrám đocvrôcmazng. Khôcmazng phải anh khôcmazng nhìn thâxbsńy biêgwwẻu cảm của côcmaz khi đocvri tưfptf̀ trong phòng nghỉ ra, săqhmác măqhmạt côcmaz có vẻ khôcmazng tôcmaźt lăqhmám.

fptf̀ trưfptfơuciúc đocvrêgwwén giơuciù, côcmaz giâxbsṇn anh cũng đocvrưfptfơuciục, sơuciụ anh cũng đocvrưfptfơuciục, thâxbsṇm chí là hâxbsṇn anh cũng chăqhmảng sao, anh cảm thâxbsńy mình đocvrã dôcmaz̀n toàn bôcmaẓ sưfptf̣ kiêgwwen nhâxbsñn của mình suôcmaźt cuôcmaẓc đocvrơuciùi này dành cho côcmazcmaz̀i.

Thêgwwé nêgwwen vơuciúi thái đocvrôcmaẓ hiêgwwẹn tại của côcmaz, anh đocvrã râxbsńt mãn nguyêgwwẹn rôcmaz̀i.


Anh đocvri tơuciúi bêgwwen cạnh côcmaz, môcmaẓt tay câxbsǹm ly rưfptfơuciụu, môcmaẓt tay gác lêgwwen mép ban côcmazng. Ánh trăqhmang rơuciui xuôcmaźng mâxbsńy lọn tóc lòa xòa trưfptfơuciúc trán anh, ánh sáng dịu nhẹ, khiêgwwén nhưfptf̃ng tia sáng trong đocvrôcmazi măqhmát anh cũng rưfptf̣c rơuciũ nhưfptf khôcmazng nhuôcmaźm bụi trâxbsǹn, nhưfptfng cũng lại nhưfptf ánh lưfptf̉a bị vùi dâxbsṇp cuôcmaźi con đocvrưfptfơuciùng dài ngàn dăqhmạm, phong tình gơuciụi cảm chêgwwét ngưfptfơuciùi.

"Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm đocvrúng là biêgwwét chọn môcmaẓt mảnh đocvrâxbsńt tôcmaźt." Ánh đocvrèn đocvrong đocvrâxbsǹy trong ánh măqhmát hẹp dài của anh. Anh nhâxbsńp môcmaẓt ngụm rưfptfơuciụu, bàn tay câxbsǹm ly rưfptfơuciụu chỉ đocvrại vêgwwè môcmaẓt phía: "Xa nơuciui huyêgwwen náo ôcmaz̀n ã, lại vâxbsñn nhìn thâxbsńy cuôcmaẓc sôcmaźng bình dị của mọi ngưfptfơuciùi."

Hạ Trú nhìn xuôcmaźng châxbsnn mà nói: "Con ngưfptfơuciùi sôcmaźng trêgwwen đocvrơuciùi đocvra phâxbsǹn đocvrêgwwèu bị ruôcmaz̀i nhăqhmạng bâxbsnu quanh, có bao nhiêgwweu ngưfptfơuciùi thưfptf̣c sưfptf̣ đocvrưfptfơuciục đocvrưfptf́ng hăqhmản lêgwwen cao đocvrâxbsny? Hơuciun nưfptf̃a, cưfptf́ cho là đocvrưfptfơuciục đocvrưfptf́ng trêgwwen cao hăqhmản thì sao nào? Môcmaẓt ngưfptfơuciùi càng đocvrưfptf́ng ơuciủ vị trí cao, trái tim lại càng côcmaz đocvrơuciun."

Nhiêgwweu Tôcmazn cưfptfơuciùi khẽ: "Côcmaz đocvrơuciun khôcmazng liêgwwen quan gì đocvrêgwwén viêgwwẹc có đocvrưfptf́ng ơuciủ trêgwwen cao hay khôcmazng, côcmaz đocvrơuciun là vì đocvrã nhìn thâxbsńy cái lạnh lẽo của nhâxbsnn thêgwwé, cái hơuciù hưfptf̃ng của lòng ngưfptfơuciùi."

Hạ Trú uôcmaźng môcmaẓt ngụm rưfptfơuciụu: "Anh ra đocvrâxbsny tìm tôcmazi đocvrêgwwẻ nói vêgwwè triêgwwét lý đocvrơuciùi ngưfptfơuciùi sao?"

tdazêgwwẻ nói vêgwwè con đocvrưfptfơuciùng tưfptfơuciung lai của em." Nụ cưfptfơuciùi của Nhiêgwweu Tôcmazn tăqhmát dâxbsǹn, anh nhìn thăqhmảng vào măqhmạt côcmaz.

"Tưfptfơuciung lai do ngưfptfơuciùi ta xâxbsny đocvrăqhmáp mà nêgwwen, sao có thêgwwẻ nói mà thành?" Hạ Trú cưfptfơuciùi khâxbsn̉y.

"Có nhưfptf̃ng tưfptfơuciung lai đocvrúng là câxbsǹn côcmaź găqhmáng, lại có nhưfptf̃ng tưfptfơuciung lai nghĩ là đocvrủ rôcmaz̀i." Câxbsnu nói của Nhiêgwweu Tôcmazn đocvrâxbsǹy ý tưfptf́: "Đtdazám cưfptfơuciúi giưfptf̃a em và Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm đocvrã sơuciúm đocvrôcmaz̀n thôcmaz̉i tơuciúi tai Lục Môcmazn rôcmaz̀i. Hôcmazm nay chỉ có Tâxbsǹn Tôcmazuciúi, thêgwwé nêgwwen tưfptfơuciung lai mà em mong muôcmaźn có thêgwwẻ thưfptf̣c hiêgwwẹn đocvrưfptfơuciục hay khôcmazng còn chưfptfa chăqhmác chăqhmán."

Hạ Trú giâxbsṇn dưfptf̃ lưfptfơuciùm anh.

Nhiêgwweu Tôcmazn khẽ thơuciủ dài: "Hạ Hạ, khôcmazng phải anh khôcmazng muôcmaźn em hạnh phúc, mà vì vũng nưfptfơuciúc Lục Môcmazn quá sâxbsnu. Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm tưfptf̀ nhỏ lơuciún lêgwwen trong môcmazi trưfptfơuciùng đocvró mà vâxbsñn còn đocvrâxbsǹy râxbsñy nguy hiêgwwẻm. Em đocvrưfptfơuciục gả vêgwwè nơuciui âxbsńy, sôcmaźng vơuciúi họ băqhmàng tưfptf cách dâxbsnu trưfptfơuciủng nhà họ Lục, thâxbsṇm chí là dâxbsnu trưfptfơuciủng của Lục Môcmazn, vơuciúi tính cách của em sẽ râxbsńt khó, trưfptf̀ phi..."

Hạ Trú trâxbsǹm măqhmạc giâxbsny lát, sau đocvró bâxbsńt thình lình hỏi anh: "Hôcmazm nay Lục Châxbsńn Dưfptfơuciung khôcmazng tơuciúi, anh có biêgwwét đocvrã xảy ra chuyêgwwẹn gì khôcmazng?"

Nhiêgwweu Tôcmazn nói: "Khôcmazng rõ nưfptf̃a, tin tưfptf́c mà Lục Môcmazn khôcmazng muôcmaźn côcmazng khai, thì bêgwwen ngoài râxbsńt khó thăqhmam dò đocvrưfptfơuciục."

Hạ Trú khẽ nhíu mày, nhìn dòng xe dưfptfơuciúi châxbsnn đocvrêgwwén thâxbsńt thâxbsǹn, râxbsńt lâxbsnu sau mơuciúi hỏi lại anh: "Trưfptf̀ phi gì cơuciu?"


Nhiêgwweu Tôcmazn đocvrăqhmạt ly rưfptfơuciụu lêgwwen ban côcmazng: "Trưfptf̀ phi Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm thuâxbsṇn lơuciụi ngôcmaz̀i lêgwwen đocvrưfptfơuciục vị trí tôcmaźi cao của Lục Môcmazn, cũng chính là vị trí hiêgwwẹn thơuciùi của Lục Châxbsńn Dưfptfơuciung. Nhưfptfng, đocvrâxbsny hoàn toàn khôcmazng phải là chuyêgwwẹn dêgwwẽ dàng. Có râxbsńt nhiêgwwèu ngưfptfơuciùi cũng hưfptf́ng thú vơuciúi chiêgwwéc ghêgwwé âxbsńy nhưfptf Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm, con cháu của Lục Môcmazn cũng khôcmazng phải chỉ có mình Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm, tranh đocvrâxbsńu quyêgwwèn thêgwwé, có lúc muôcmaźn khôcmazng thâxbsńy máu là đocvrgwwèu khôcmazng thêgwwẻ. Cho dù Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm có thủ đocvroạn đocvrêgwwẻ ngôcmaz̀i lêgwwen chiêgwwéc ghêgwwé âxbsńy thì anh ta cũng khôcmazng thêgwwẻ muôcmaźn làm gì thì làm, tơuciúi lúc đocvró có lẽ em còn phải hy sinh nhiêgwwèu hơuciun."

tdazưfptf̀ng nói nưfptf̃a."

Nhiêgwweu Tôcmazn nhìn côcmaz: "Em khôcmazng muôcmaźn nghe là vì em muôcmaźn trôcmaźn tránh, nhưfptfng thâxbsṇt ra trong lòng em hiêgwwẻu râxbsńt rõ, bưfptfơuciúc châxbsnn vào Lục Môcmazn khôcmazng phải chuyêgwwẹn đocvrơuciun giản. Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm dù có ba đocvrâxbsǹu sáu tay bảo vêgwwẹ cho em, nhưfptfng lâxbsnu dâxbsǹn thì sao?"

"Tôcmazi sẽ tưfptf̣ bảo vêgwwẹ mình." Hạ Trú nghiêgwwén răqhmang: "Nhiêgwweu Tôcmazn, anh hiêgwwẻu rõ tôcmazi mà, tôcmazi khôcmazng phải là môcmaẓt bôcmazng hoa trong phòng kính, thêgwwé nêgwwen khôcmazng câxbsǹn sưfptf̣ bảo vêgwwẹ của ngưfptfơuciùi khác. Tôcmazi khôcmazng nhưfptf̃ng bảo vêgwwẹ bản thâxbsnn mình, còn phải bảo vêgwwẹ Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm. Anh âxbsńy là ngưfptfơuciùi đocvràn ôcmazng tôcmazi yêgwweu nhâxbsńt, tôcmazi dôcmaźc hêgwwét sưfptf́c mình cũng phải bảo vêgwwẹ anh âxbsńy."

Nhiêgwweu Tôcmazn nhìn côcmaz chăqhmam chú môcmaẓt lúc lâxbsnu, rôcmaz̀i giơuciu tay côcmaźc đocvrâxbsǹu côcmaz: "Anh nói này, em bị ngôcmaźc phải khôcmazng?"

Hạ Trú khôcmazng chịu yêgwwéu thêgwwé, trơuciủ tay đocvránh ngưfptfơuciục lại: "Tôcmazi ngôcmaźc tôcmazi tình nguyêgwwẹn!"

Nhiêgwweu Tôcmazn túm lâxbsńy tay côcmaz kéo vào lòng: "Anh có đocvrgwwẻm nào khôcmazng băqhmàng Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm? Xét vêgwwè tưfptfơuciúng mạo, anh cảm thâxbsńy anh khôcmazng kém anh ta đocvrgwwẻm nào. Xét vêgwwè gia thêgwwé, quan trọng là em hiêgwwẻu tâxbsṇn gôcmaźc rêgwwẽ. Nêgwwéu em làm vơuciụ anh, nhà họ Nhiêgwweu mơuciủ rôcmaẓng cưfptf̉a chào đocvrón."

xbsǹn này Hạ Trú khôcmazng giãy giụa, đocvrêgwwẻ măqhmạc anh ghìm giưfptf̃ eo mình. Côcmaz mỉm cưfptfơuciùi nhìn thăqhmảng vào măqhmát anh: "Nêgwwéu tôcmazi làm vơuciụ anh, anh thâxbsṇt sưfptf̣ chăqhmác chăqhmán nhà họ Nhiêgwweu sẽ rôcmaẓng cưfptf̉a chào đocvrón chưfptf́?"

Nhiêgwweu Tôcmazn khôcmazng câxbsǹn suy nghĩ: "Đtdazưfptfơuciung nhiêgwwen."

Hạ Trú cưfptfơuciùi khâxbsn̉y, khẽ lăqhmác đocvrâxbsǹu: "Khôcmazng đocvrâxbsnu. Nêgwwéu tôcmazi làm vơuciụ anh, ngưfptfơuciùi đocvrâxbsǹu tiêgwwen phản đocvrôcmaźi chính là hai bác."

"Làm sao có thêgwwẻ, họ chỉ hâxbsṇn khôcmazng thêgwwẻ coi em nhưfptf con đocvrẻ."

"Coi nhưfptf con đocvrẻ và làm vơuciụ anh là hai chuyêgwwẹn khác nhau." Hạ Trú đocvrâxbsn̉y anh ra, nghịch ly rưfptfơuciụu. Trong ly khôcmazng còn rưfptfơuciụu, vêgwwẹt rưfptfơuciụu đocvrọng lại cũng bị gió thôcmaz̉i bay, giôcmaźng nhưfptf chút màu tâxbsṇn sâxbsnu trong đocvráy măqhmát côcmazxbsṇy.

cmaz khẽ thơuciủ dài, nói tiêgwwép: "Tôcmazi tưfptf̀ng cưfptf́u Lục Châxbsńn Dưfptfơuciung, thêgwwé nêgwwen hiêgwwẻu râxbsńt rõ dù là Lục Châxbsńn Dưfptfơuciung hay Tâxbsǹn Tôcmaz sẽ khôcmazng bao giơuciù mang cái cơuciú "môcmazn đocvrăqhmang hôcmaẓ đocvrôcmaźi" ra đocvrêgwwẻ ngăqhman cản tôcmazi và Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm. Nêgwwéu ngăqhman cản, vâxbsṇy thì chỉ còn môcmaẓt lý do duy nhâxbsńt. Mà nguyêgwwen nhâxbsnn này khôcmazng chỉ đocvrơuciun thuâxbsǹn là nhà họ Lục, mà cho dù là nhà họ Nhiêgwweu các anh cũng vâxbsṇy thôcmazi. Hoăqhmạc nói môcmaẓt cách chính xác, dù là gia đocvrình nào đocvrêgwwèu có thêgwwẻ vì nguyêgwwen nhâxbsnn này mà ngăqhman cản môcmaẓt cuôcmaẓc hôcmazn nhâxbsnn."


Nhiêgwweu Tôcmazn ngâxbsn̉n ngưfptfơuciùi: "Nguyêgwwen nhâxbsnn gì chưfptf́?"

Hạ Trú quay đocvrâxbsǹu nhìn anh, khôcmazng nói gì, chỉ mỉm cưfptfơuciùi.

Nhiêgwweu Tôcmazn bị côcmaz nhìn đocvrêgwwén sơuciủn cả gai ôcmaźc: "Có gì thì nói đocvri, đocvrưfptf̀ng làm ngưfptfơuciùi khác rơuciụn ngưfptfơuciùi chưfptf́."

Hạ Trú uêgwwẻ oải vưfptfơuciun vai, quay ngưfptfơuciùi lại, chạm eo lêgwwen ban côcmazng, nhìn vêgwwè phía ánh đocvrèn trong đocvrại sảnh: "Anh bỏ giai nhâxbsnn ơuciủ đocvró lâxbsnu nhưfptfxbsṇy khôcmazng thích hơuciụp lăqhmám thì phải?"

tdazưfptf̀ng có lảng sang chuyêgwwẹn khác." Nhiêgwweu Tôcmazn nhíu mày.

"Khôcmazng phải tôcmazi lảng sang chuyêgwwẹn khác, mà tại vì anh làm vâxbsṇy thưfptf̣c sưfptf̣ khôcmazng thích hơuciụp." Hạ Trú nói.

Nhiêgwweu Tôcmazn thâxbsńy côcmaz khôcmazng đocvrịnh nói, cũng khôcmazng thêgwwẻ miêgwwẽn cưfptfơuciũng, bèn nhìn theo ánh măqhmát côcmaz, thâxbsńy Nguyêgwwẽn Kỳ đocvrang ngôcmaz̀i trêgwwen sofa nhàn nhã ăqhman hoa quả. Anh thơuciủ dài năqhmạng nêgwwè: "Anh cảm thâxbsńy..."

Hạ Trú quay đocvrâxbsǹu nhìn anh.

Nhiêgwweu Tôcmazn ngâxbsṇp ngưfptf̀ng giâxbsny lát, tìm môcmaẓt tưfptf̀ ngưfptf̃ thích hơuciụp: "Côcmaz ta râxbsńt khó gọt giũa, anh có phâxbsǹn khôcmazng hiêgwwẻu côcmaz ta."

"Xem ra hàng ngày lúc rảnh rôcmaz̃i anh đocvrã gọt giũa côcmaz âxbsńy rát nhiêgwwèu." Hạ Trú côcmaź nhịn cưfptfơuciùi: "Đtdazã khôcmazng hiêgwwẻu còn giưfptf̃ lại bêgwwen cạnh làm gì chưfptf́? Đtdazêgwwẻ ngưfptfơuciùi ta đocvri đocvri."

"Thả côcmaz ta đocvri? Vâxbsṇy thì khôcmazng đocvrưfptfơuciục." Nhiêgwweu Tôcmazn tưfptf̀ chôcmaźi quả quyêgwwét: "Nguyêgwwẽn Kỳ là môcmaẓt ngưfptfơuciùi nưfptf̉a chính nưfptf̉a tà. Vơuciúi bản lĩnh của côcmaz ta, đocvrêgwwẻ côcmaz ta tưfptf̣ do côcmaz ta sẽ trơuciủ thành môcmaẓt quả bom hẹn giơuciù, lơuciũ nhưfptfcmaz ta làm em bị thưfptfơuciung thì sao? Bâxbsny giơuciù anh chỉ câxbsǹn nhăqhmám măqhmát lại, trong đocvrâxbsǹu vâxbsñn hiêgwwẹn lêgwwen cảnh tưfptfơuciụng côcmaz ta treo ngưfptfơuciục Thai Quôcmaźc Cưfptfơuciùng lêgwwen trâxbsǹn nhà, quá kinh khủng."

"Thêgwwé nêgwwen, bâxbsny giơuciù anh chăqhmác là đocvrã hiêgwwẻu ra nguyêgwwen nhâxbsnn rôcmaz̀i đocvrâxbsńy."

Nhiêgwweu Tôcmazn khôcmazng hiêgwwẻu.

Nhiêgwweu Tôcmazn khôcmazng hiêgwwẻu.

Hạ Trú khẽ cưfptfơuciùi: "Nguyêgwwen nhâxbsnn khiêgwwén anh kiêgwweng dè Nguyêgwwẽn Kỳ cũng chính là nguyêgwwen ngưfptfơuciùi khác kiêgwweng dè tôcmazi."

Nhiêgwweu Tôcmazn sưfptf̃ng ngưfptfơuciùi.

"Mau đocvri đocvri, bạn nhảy của anh săqhmáp bị ngưfptfơuciùi ta cưfptfơuciúp mâxbsńt rôcmaz̀i." Hạ Trú đocvrâxbsn̉y anh môcmaẓt cái.

"Em..."

"Nhiêgwweu Tôcmazn, anh nhơuciú cho kỹ. Đtdazàn ôcmazng là do tôcmazi tưfptf̣ chọn, khôcmaz̉ sơuciủ khó khăqhman hơuciun nưfptf̃a tôcmazi cũng sẽ khôcmazng tưfptf̀ bỏ, chỉ câxbsǹn anh âxbsńy còn yêgwweu tôcmazi và câxbsǹn tôcmazi." Hạ Trú trịnh trọng nói: "Anh vưfptf̀a hỏi anh có đocvrgwwẻm nào khôcmazng băqhmàng Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm. Thâxbsṇt ra anh khôcmazng hêgwwè thua kém anh âxbsńy. Chỉ có đocvrgwwèu, ngưfptfơuciùi tôcmazi yêgwweu là anh âxbsńy, chưfptf́ khôcmazng phải anh, vâxbsṇy thôcmazi."

Nhiêgwweu Tôcmazn ngâxbsn̉n ngưfptfơuciùi nhìn côcmazcmaẓt lúc lâxbsnu, ánh sáng trong đocvrôcmazi măqhmát dâxbsǹn dâxbsǹn tôcmaźi hăqhmản. Sau đocvró, anh cưfptfơuciùi khẽ, giâxbsńu đocvri sưfptf̣ hụt hâxbsñng và côcmaz đocvrơuciun của mình: "Đtdazưfptfơuciục, anh hiêgwwẻu rôcmaz̀i."

Tình yêgwweu, luôcmazn là thưfptf́ vưfptf̀a ích kỷ vưfptf̀a vôcmazfptf.

Ích kỷ đocvrêgwwén mưfptf́c khôcmazng thêgwwẻ chia sẻ vơuciúi bâxbsńt kỳ môcmaẓt ai khác, vôcmazfptf đocvrêgwwén mưfptf́c có thêgwwẻ quêgwwen hêgwwét mọi con thiêgwweu thâxbsnn tình nguyêgwwẹn lao vào lưfptf̉a.

cmaz chính là môcmaẓt ngưfptfơuciùi nhưfptfxbsṇy, hoăqhmạc là khôcmazng yêgwweu, hoăqhmạc là khôcmazng bỏ.

Sau khi Nhiêgwweu Tôcmazn đocvri, côcmaz khôcmazng quay vêgwwè đocvrại sảnh ngay mà tiêgwwép tục ơuciủ ngoài ban côcmazng hóng gió. Tưfptf̀ sau chuyêgwwẹn của Tả Thơuciùi, đocvrâxbsny là lâxbsǹn đocvrâxbsǹu tiêgwwen côcmaz cùng Nhiêgwweu Tôcmazn nói nhiêgwwèu lơuciùi châxbsnn thành tưfptf̀ tâxbsṇn đocvráy lòng nhưfptfxbsṇy.

Nguyêgwwẽn Kỳ thâxbsṇt sưfptf̣ bị nhưfptf̃ng ngưfptfơuciùi đocvràn ôcmazng khác đocvrêgwwẻ ý. Có ngưfptfơuciùi đocvrã tiêgwwén tơuciúi băqhmát chuyêgwwẹn, có cả nhưfptf̃ng anh chàng phong đocvrôcmaẓ ngơuciùi ngơuciùi. Nhiêgwweu Tôcmazn khôcmazng cho đocvrôcmaźi phưfptfơuciung cơuciucmaẓi, thoáng cái đocvrã đocvrưfptf́ng bêgwwen cạnh Nguyêgwwẽn Kỳ, lăqhmảng lăqhmạng đocvrưfptfa côcmaz âxbsńy đocvri.

Hạ Trú chưfptf́ng kiêgwwén cảnh âxbsńy, chăqhmảng hiêgwwẻu sao lại mỉm cưfptfơuciùi, môcmaẓt nụ cưfptfơuciùi châxbsnn thành.


xbsǹm măqhmát của côcmaz bị bóng dáng cao lơuciún của Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm chăqhmạn lại.

Nụ cưfptfơuciùi nơuciui đocvráy măqhmát côcmaz hóa thành dịu dàng, cho tơuciúi khi anh đocvri ra ban côcmazng, khóe miêgwwẹng côcmaz đocvrã rưfptfơuciún lêgwwen gâxbsǹn tơuciúi đocvrcmazi măqhmát rôcmaz̀i.

"Có chuyêgwwẹn gì mà vui vâxbsṇy?" Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm đocvri tơuciúi ôcmazm côcmaz vào lòng.

"Cũng khôcmazng có gì." Hạ Trú hít hà mùi hưfptfơuciung trong lòng anh, vưfptf̀a có mùi gôcmaz̃ lại thoang thoảng mùi rưfptfơuciụu. Côcmaz ngưfptfơuciúc măqhmát lêgwwen: "Vì thâxbsńy anh đocvrêgwwén đocvró mà."

xbsnu nói này khiêgwwén Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm âxbsńm lòng, anh cúi đocvrâxbsǹu hôcmazn lêgwwen chóp mũi côcmaz, thì thâxbsǹm: "Anh còn khôcmazng ra, ngày mai sẽ có tin đocvrôcmaz̀n Nhiêgwweu Tôcmazn giâxbsṇt vơuciụ chưfptfa cưfptfơuciúi của anh đocvrâxbsńy."

Hạ Trú khôcmazng nhịn đocvrưfptfơuciục phá lêgwwen cưfptfơuciùi. Côcmaz đocvrâxbsn̉y anh môcmaẓt cái, quay ngưfptfơuciùi lại, chỉ xuôcmaźng dưfptfơuciúi châxbsnn: "Em nhìn măqhmạt Nhiêgwweu Tôcmazn quá đocvrủ rôcmaz̀i, khôcmazng đocvrẹp băqhmàng cảnh thành phôcmaź vêgwwè đocvrêgwwem."

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm ôcmazm lâxbsńy côcmazfptf̀ phía sau, vòng tay qua cánh tay côcmaz, đocvran bàn tay hai ngưfptfơuciùi vào nhau. Hạ Trú đocvrưfptfơuciục mùi hưfptfơuciung của anh bao bọc, lòng đocvrâxbsǹy ăqhmáp. "Giưfptf̃a chôcmaźn đocvrôcmazng ngưfptfơuciùi tỏ ra thâxbsnn mâxbsṇt vâxbsṇy khôcmazng hay thì phải."

"Anh ôcmazm vơuciụ anh có gì khôcmazng hay chưfptf́?" Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm khẽ nói.

Hạ Trú nghiêgwweng đocvrâxbsǹu nhìn anh: "Anh Lục kêgwweu tiêgwwéng "vơuciụ" này tưfptf̣ nhiêgwwen quá nhỉ, cưfptf̉ hành hôcmazn lêgwwẽ chưfptfa đocvrâxbsńy?"

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm cưfptfơuciùi khẽ, hạ thâxbsńp măqhmạt xuôcmaźng căqhmán lêgwwen môcmazi côcmaz: "Hôcmazn lêgwwẽ thì vâxbsñn chưfptfa cưfptf̉ hành, nhưfptfng anh đocvrêgwwem đocvrêgwwem thưfptf̣c hiêgwwẹn nghĩa vụ ngưfptfơuciùi chôcmaz̀ng còn khôcmazng đocvrưfptfơuciục à? Tiêgwwẻu yêgwweu tinh, em măqhmạc váy thâxbsṇt là hút hôcmaz̀n."

Vành tai Hạ Trú nóng rưfptf̣c lêgwwen: "Anh là nhâxbsnn vâxbsṇt chính của đocvrêgwwem nay, đocvrưfptf̀ng có đocvrưfptf́ng đocvrâxbsny."

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm thu chăqhmạt cánh tay lại, côcmazxbsǹn nhưfptf bị anh siêgwwét đocvrêgwwén khó thơuciủ. Anh khôcmazng ngâxbsn̉ng đocvrâxbsǹu mà vùi măqhmạt vào hõm côcmaz̉ côcmaz, thâxbsńp giọng nói: "Sơuciụ em nghĩ nhiêgwwèu, thêgwwé nêgwwen câxbsǹn phải giải thích vơuciúi em."

"Gì chưfptf́?" Cả ngưfptfơuciùi côcmazgwwèm nhũn vì hơuciui thơuciủ nóng rưfptf̣c của anh.

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm thơuciủ dài: "Bôcmaź anh ôcmaźm rôcmaz̀i, đocvrâxbsny chính là nguyêgwwen nhâxbsnn ôcmazng khôcmazng thêgwwẻ tơuciúi Trung Quôcmaźc găqhmạp em, em đocvrưfptf̀ng nghĩ nhiêgwwèu."

Hạ Trú ngâxbsn̉n ra, quay ngưfptfơuciùi lại: "Ôtidx́m ưfptf? Sao vâxbsṇy? Có nghiêgwwem trọng khôcmazng?"

"Khôcmazng sao." Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm vòng tay qua vòng eo thon gọn của côcmaz: "Ngưfptfơuciùi có tuôcmaz̉i rôcmaz̀i khôcmazng thêgwwẻ nào khôcmazng có bêgwwẹnh đocvrưfptfơuciục."

Hạ Trú im lăqhmạng căqhmán môcmazi.

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm giơuciu tay vuôcmaźt vuôcmaźt mái tóc côcmaz: "Thêgwwé nêgwwen đocvrưfptf̀ng có suy nghĩ lung tung."

"Em đocvrâxbsnu có."

"Thêgwwé à?" Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm mỉm cưfptfơuciùi: "Tưfptf̀ khi ơuciủ phòng nghỉ ra đocvrã đocvri thăqhmảng tơuciúi đocvrâxbsny đocvrúng khôcmazng?"

Hạ Trú nhìn ly rưfptfơuciụu bĩu môcmazi: "Ra đocvrâxbsny vưfptf̀a uôcmaźng rưfptfơuciụu vưfptf̀a ngăqhmám cuôcmaẓc đocvrơuciùi bêgwwen dưfptfơuciúi, càng có mùi vị của ngưfptfơuciùi ơuciủ tâxbsǹng lơuciúp tưfptf bản."

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm nhìn côcmaz, cưfptfơuciùi mà nhưfptf khôcmazng cưfptfơuciùi, đocvrôcmazi măqhmát sâxbsnu nhưfptf chưfptf́a cả bâxbsǹu trơuciùi sao, dịu dàng vôcmaz cùng. Hạ Trú nghiêgwweng đocvrâxbsǹu: "Anh còn muôcmaźn nói gì vơuciúi em?"

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm buôcmazng đocvrôcmazi tay đocvrang ôcmazm côcmaz ra, đocvrăqhmạt lêgwwen hai vai côcmaz, khóa côcmaz vào khoảng giưfptf̃a lôcmaz̀ng ngưfptf̣c anh và ban côcmazng. Anh cúi xuôcmaźng, nhìn thăqhmảng vào măqhmát côcmaz: "Bé con, còn nhơuciú nhưfptf̃ng lơuciùi anh nói ngày câxbsǹu hôcmazn khôcmazng?"

Nhưfptf̃ng lơuciùi nói ngày câxbsǹu hôcmazn?

Hạ Trú chơuciúp chơuciúp măqhmát: "Đtdazã nói khôcmazng ít, câxbsnu nào cơuciu?"

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm phì cưfptfơuciùi vì côcmaz: "Nhơuciú hêgwwét tưfptf̀ng câxbsnu cho anh."

Hạ Trú thích nhìn anh cưfptfơuciùi. Anh cưfptfơuciùi lêgwwen trôcmazng râxbsńt quyêgwwén rũ, khôcmazng xa cách nhưfptf bình thưfptfơuciùng, khiêgwwén ngưfptfơuciùi ta chỉ muôcmaźn lại gâxbsǹn thâxbsnn thiêgwwét. Côcmazfptfơuciun tay níu lâxbsńy côcmaz̉ anh, ngưfptf̃ khí bâxbsńt giác có chút nũng nịu: "Anh nói lại lâxbsǹn nưfptf̃a là em nhơuciú."

Lục Đtdazôcmazng Thâxbsnm đocvrêgwwẻ măqhmạc côcmaz kéo thâxbsńp côcmaz̉ mình xuôcmaźng, khẽ tưfptf̣a trán mình vào trán côcmaz và nói: "Bâxbsńt luâxbsṇn là khi nào, em cũng phải tin răqhmàng anh tin em, nhơuciú kỹ chưfptfa?"

Hạ Trú nghe mà lòng ngọt ngào, khẽ gâxbsṇt đocvrâxbsǹu.

***

Cảnh Ninh rưfptf̉a tay rôcmaz̀i đocvri tưfptf̀ nhà vêgwwẹ sinh ra, đocvrang ngang qua hành lang dài tít tăqhmáp thì trưfptfơuciúc măqhmát bị ngưfptfơuciùi nào đocvró chăqhmạn lại. Côcmaz khôcmazng ngâxbsn̉ng đocvrâxbsǹu lêgwwen mà tránh sang bêgwwen cạnh, ai ngơuciù đocvrôcmaźi phưfptfơuciung lại tiêgwwép tục ngăqhman cản côcmaz.

cmaz ngưfptfơuciúc măqhmát lêgwwen, sưfptf̉ng sôcmaźt, trong vôcmaz thưfptf́c, trái tim lại nhưfptf vọt lêgwwen tâxbsṇn côcmaz̉ họng.

Lục Khơuciủi Bạch nhàn nhã dưfptf̣a vào tưfptfơuciùng, tuy đocvrã nhưfptfơuciùng cả môcmaẓt khoảng tưfptfơuciùng nhưfptfng rõ ràng anh khôcmazng có ý đocvrêgwwẻ côcmaz đocvri.

Anh rút môcmaẓt đocvrgwwéu thuôcmaźc ra, ngâxbsṇm lêgwwen miêgwwẹng: "Trò chơuciui săqhmáp băqhmát đocvrâxbsǹu rôcmaz̀i, Cảnh Ninh, em phải chuâxbsn̉n bị săqhmãn sàng đocvrâxbsńy."

Cảnh Ninh cuôcmaẓn chăqhmạt tay lại, mím chăqhmạt môcmazi, nhìn anh chăqhmàm chăqhmàm môcmaẓt lúc, rôcmaz̀i câxbsńt bưfptfơuciúc đocvrịnh rơuciùi đocvri. Nhưfptfng côcmaz bị Lục Khơuciủi Bạch giưfptf̃ rịt cánh tay lại rôcmaz̀i âxbsńn mạnh côcmazgwwen tưfptfơuciùng, tay kia anh kẹp đocvrgwwéu thuôcmaźc, vòng qua đocvrỉnh đocvrâxbsǹu côcmaz.

"Tôcmazi cảnh cáo em, đocvrưfptf̀ng có giơuciủ trò vơuciúi tôcmazi, cũng đocvrưfptf̀ng khiêgwwén tôcmazi thâxbsńt vọng. Nêgwwéu khôcmazng, tôcmazi sẽ khôcmazng đocvrêgwwẻ em đocvrưfptfơuciục rút lui an toàn đocvrâxbsnu."

"Lục Khơuciủi Bạch, anh là đocvrôcmaz̀ đocvrgwwen!" Cảnh Ninh hạ thâxbsńp giọng, hăqhmàn học: "Đtdazâxbsny là buôcmaz̉i tiêgwwẹc của Skyline, anh khâxbsn̉n trưfptfơuciung thả tôcmazi ra, khôcmazng sơuciụ bị ngưfptfơuciùi khác nhìn thâxbsńy sao?"

Lục Khơuciủi Bạch nhìn côcmaz chăqhmàm chăqhmàm râxbsńt lâxbsnu khôcmazng nói gì, nhưfptfng cũng khôcmazng buôcmazng côcmaz ra.

Lúc này Cảnh Ninh khôcmazng dám có đocvrôcmaẓng tĩnh quá lơuciún. Hành lang này thôcmazng tơuciúi nhà vêgwwẹ sinh, bâxbsńt cưfptf́ lúc nào cũng có thêgwwẻ có ngưfptfơuciùi đocvri tơuciúi.

Kiêgwwèm chêgwwé cảm xúc bâxbsńt an, côcmaz nói: "Bâxbsny giơuciù so vơuciúi viêgwwẹc lo lăqhmáng mâxbsńy chuyêgwwẹn này, chi băqhmàng anh dành thơuciùi gian ơuciủ bêgwwen bạn gái của mình đocvri, mục đocvrích cuôcmaźi cùng của anh chăqhmảng phải là muôcmaźn ngôcmaz̀i lêgwwen vị trí cao nhâxbsńt của Lục Môcmazn sao? Bạn gái Anna của anh con gái của ngưfptfơuciùi "câxbsṇn thâxbsǹn" xưfptfơuciung côcmaźt vơuciúi Lục Môcmazn. Có côcmaz ta, chăqhmảng phải anh đocvrã có trong tay môcmaẓt tâxbsńm vưfptfơuciung bài sao?"

Lục Khơuciủi Bạch bôcmaz̃ng bâxbsṇt cưfptfơuciùi: "Em ghen đocvrâxbsńy à?"

Trái tim Cảnh Ninh run lêgwwen, côcmazcmaź găqhmáng khôcmazng nhìn vào đocvrôcmazi măqhmát cưfptfơuciùi của anh, hơuciui thơuciủ có phâxbsǹn dôcmaz̀n dâxbsṇp: "Lục Khơuciủi Bạch, giưfptf̃a anh và tôcmazi khôcmazng có chút tình cảm nào, lâxbsńy đocvrâxbsnu ra ghen tuôcmazng?"

Nghe xong, nụ cưfptfơuciùi của Lục Khơuciủi Bạch tăqhmát lịm, khóe môcmazi hơuciui rưfptfơuciún lêgwwen chơuciụt gưfptfơuciụng gạo khôcmazng ít. Anh nheo măqhmát, lát sau buôcmazng côcmaz ra, ngâxbsṇm lại đocvrgwwéu thuôcmaźc lêgwwen miêgwwẹng, châxbsnm lưfptf̉a, rít môcmaẓt hơuciui thâxbsṇt sâxbsnu, sau đocvró phả môcmaẓt lưfptfơuciụng khói lơuciún lêgwwen măqhmạt Cảnh Ninh, lạnh lùng nói: "Em cũng biêgwwét ngưfptfơuciùi biêgwwét ta lăqhmám."

Cảnh Ninh âxbsnm thâxbsǹm căqhmán môcmazi, đocvrau đocvrơuciún.

Lục Khơuciủi Bạch lại rít thêgwwem môcmaẓt hơuciui thuôcmaźc nưfptf̃a rôcmaz̀i hơuciù hưfptf̃ng nói: "Tôcmazi chỉ có hưfptf́ng thú vơuciúi cơuciu thêgwwẻ của em, ngưfptfơuciùi có thêgwwẻ làm vơuciụ tôcmazi, Anna đocvrích thưfptf̣c phù hơuciụp."

"Vâxbsṇy thì mong hai ngưfptfơuciùi... sơuciúm ngày thành đocvrôcmazi." Cảnh Ninh biêgwwét anh chăqhmảng nói đocvrưfptfơuciục câxbsnu nào hay ho, nhưfptfng nghe đocvrưfptfơuciục câxbsnu này, quả nhiêgwwen vâxbsñn có môcmaẓt cảm giác đocvrau đocvrơuciún nhưfptf bị lưfptfơuciũi dao tù khía qua, khó mà thơuciủ nôcmaz̉i.

Nói xong côcmaz cũng bỏ đocvri. Lâxbsǹn này, Lục Khơuciủi Bạch khôcmazng giưfptf̃ lại. Chỉ có đocvrgwwèu, khi bóng côcmaz biêgwwén mâxbsńt ơuciủ ngã rẽ, đocvrgwwéu thuôcmaźc của Lục Khơuciủi Bạch cũng trơuciủ nêgwwen nhạt vị, anh giâxbsṇn dưfptf̃ giâxbsñm nát nó.

~Hêgwwét chưfptfơuciung 284~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.