Người Tình Trí Mạng

Chương 281 : Định nuốt lời hay tính nâng giá (2345 chữ)

    trước sau   
Hạ Trú khôvvhcng biêgdrt́t mình đhltzã rơrceài khỏi khách sạn Côvvhcn Luâokakn băpiyl̀ng cách nào.

Khi Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm vôvvhc̣i vã tơrceái nơrceai, côvvhc đhltzang năpiyl̀m gục xuôvvhćng vôvvhcpiylng, cả ngưdtglơrceài run râokak̉y, mâokaḱt hêgdrt́t sưdtgĺc lưdtgḷc, chút sưdtgĺc duy nhâokaḱt đhltzã dùng đhltzêgdrt̉ gọi đhltzgdrṭn thoại cho Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm rôvvhc̀i.

Chiêgdrt́c xe dưdtgl̀ng lại giưdtgl̃a dòng xe côvvhc̣ nhưdtglgdrtm, đhltzưdtgĺng im nhưdtglvvhc̣t hòn đhltzá tảng, tạo ra môvvhc̣t khu vưdtgḷc ùn tăpiyĺc nghiêgdrtm trọng. Chiêgdrt́c xe phía sau phâokak̃n nôvvhc̣ âokaḱn còi rôvvhc̀i đhltzôvvhc̉i làn vưdtglơrceạt lêgdrtn, giôvvhćng nhưdtgl hai dòng nưdtglơrceác phải rẽ sang hai bêgdrtn vì môvvhc̣t hòn đhltzá làm chưdtglơrceáng ngại vâokaḳt.

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm bảo anh Tưdtgl̀ lái xe của mình vêgdrt̀. Anh lêgdrtn xe của Hạ Trú. Cưdtgl̉a xe vưdtgl̀a đhltzóng lại, phía sau lại có môvvhc̣t chủ xe bưdtgḷc dọc lêgdrtn tiêgdrt́ng măpiyĺng chưdtgl̉i: "Côvvhc kia, bị bêgdrṭnh à? Có biêgdrt́t lái xe khôvvhcng vâokaḳy? Xe hỏng hay sao mà khôvvhcng biêgdrt́t bâokaḳt đhltzèn nháy báo hiêgdrṭu lêgdrtn?"

Giơrceà này chăpiyĺn đhltzưdtglơrceàng khôvvhcng khác gì giêgdrt́t cha giêgdrt́t mẹ ngưdtglơrceài ta. Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm liêgdrtn tục xin lôvvhc̃i. Sau khi di chuyêgdrt̉n Hạ Trú sang ghêgdrt́ lái phụ, thăpiyĺt dâokaky an toàn cho côvvhc, anh bèn khơrceải đhltzôvvhc̣ng xe, khâokak̉n trưdtglơrceang rơrceài xa khu vưdtgḷc ùn tăpiyĺc.

dtgl̉a tiêgdrt́ng sau, trêgdrtn Oriental Plaza, tại Vưdtglơrceang Phủ Tỉnh.


Hạ Trú ngôvvhc̀i trêgdrtn bâokaḳc thêgdrt̀m, tay câokak̀m côvvhćc caféllwk, nhìn dòng xe đhltzi qua đhltzi lại trêgdrtn con đhltzưdtglơrceàng Trưdtglơrceàng An đhltzêgdrt́n thâokaḱt thâokak̀n. Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm khôvvhcng có thói quen ngôvvhc̀i bêgdrṭt xuôvvhćng đhltzâokaḱt, nhưdtglng côvvhc ngôvvhc̀i mà anh đhltzưdtgĺng thì chung quy cưdtgĺ kỳ kỳ. Cuôvvhći cùng, anh cũng bâokaḱm bụng ngôvvhc̀i xuôvvhćng bêgdrtn cạnh côvvhc.

vvhc khôvvhcng đhltzưdtglơrceạc vui, thâokaḳm chí là suy sụp, tưdtgl̀ lúc nhâokaḳn đhltzưdtglơrceạc cuôvvhc̣c đhltzgdrṭn thoại đhltzó của côvvhc, anh đhltzã nghe ra. Trêgdrtn đhltzưdtglơrceàng tơrceái đhltzón côvvhc, anh bảo Cảnh Ninh nghe ngóng lịch trình của Hạ Trú, trong lòng cũng đhltzoán ra ít nhiêgdrt̀u răpiyl̀ng đhltzã xảy ra chuyêgdrṭn gì. Anh muôvvhćn đhltzưdtgla côvvhc đhltzi ăpiyln món gì ngon đhltzêgdrt̉ tâokakm trạng vui vẻ hơrcean. Khi xe đhltzi tơrceái gâokak̀n Vưdtglơrceang Phủ Tỉnh, côvvhc buôvvhc̀n râokak̀u nói: Đjpokã lâokaku lăpiyĺm khôvvhcng tơrceái Oriental Plaza rôvvhc̀i.

okakm trạng khôvvhcng vui, đhltzi mua săpiyĺm giải sâokak̀u, Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm cho răpiyl̀ng đhltzâokaky là chuyêgdrṭn tôvvhćt, tôvvhćt hơrcean là côvvhcokak̀u rĩ u buôvvhc̀n. Khôvvhcng ngơrceà, côvvhc chỉ muôvvhćn lêgdrtn tâokak̀ng thưdtglơrceạng ngôvvhc̀i, sau đhltzó ngâokak̉n ngưdtglơrceài ngăpiyĺm thành phôvvhć phôvvhc̀n hoa.

Ngưdtglơrceài lêgdrtn tâokaḳn đhltzâokaky ngăpiyĺm cảnh cũng khôvvhcng quá đhltzôvvhcng, nhưdtglng cũng có lác đhltzác vài căpiyḷp thanh niêgdrtn trai trẻ. Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm tưdtgl̀ buôvvhc̉i tiêgdrt́p khách đhltzi thăpiyl̉ng tơrceái đhltzâokaky, thêgdrt́ nêgdrtn vâokak̃n măpiyḷc nguyêgdrtn quâokak̀n Âfyjyu áo vest. Anh ngôvvhc̀i trêgdrtn bâokaḳc thêgdrt̀m, tỷ lêgdrṭ có ngưdtglơrceài đhltzi qua nhìn lại cưdtgḷc cao, anh trơrceả thành phong cảnh trong măpiyĺt mâokaḱy côvvhc bé mơrceái lơrceán.

Hạ Trú khôvvhcng hêgdrt̀ biêgdrt́t Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm đhltzã trơrceả thành ngưdtglơrceài nôvvhc̉i bâokaḳt. Côvvhcvvhćng môvvhc̣t ngụm caféllwk, vị đhltzăpiyĺng chát xoay tròn trong miêgdrṭng rôvvhc̀i tràn xuôvvhćng côvvhc̉ họng, ít nhiêgdrt̀u xoa dịu cảm giác gôvvhc̃ đhltzá. Côvvhcdtgḷa đhltzâokak̀u lêgdrtn vai Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm, râokaḱt lâokaku sau mơrceái nói: "Trưdtglơrceác kia, em và Quý Phi râokaḱt thích lêgdrtn đhltzâokaky ngăpiyĺm Băpiyĺc Kinh vêgdrt̀ đhltzêgdrtm, nhâokaḱt là lúc xe côvvhc̣ tâokaḱp nâokaḳp. Luôvvhcn có cảm giác ngưdtglơrceài ta đhltzang phải vâokaḱt vả bò trêgdrtn đhltzưdtglơrceàng, còn mình thì sung sưdtglơrceáng."

"Thâokaḳt ra em khá may măpiyĺn, có môvvhc̣t khưdtgĺu giác nhạy bén trơrceài sinh, thêgdrt́ nêgdrtn đhltzưdtglơrceạc lơrceại hơrcean mọi ngưdtglơrceài vài năpiylm phâokaḱn đhltzâokaḱu. Em chưdtgla bao giơrceà thiêgdrt́u tiêgdrt̀n, nhâokaḱt là hôvvhc̀i còn làm cho nhà họ Nhiêgdrtu. Tiêgdrt̀n đhltzôvvhći vơrceái em đhltzơrcean thuâokak̀n chỉ là nhưdtgl̃ng con sôvvhć. Chôvvhc̃ này là nơrceai em hay tơrceái mua săpiyĺm, em chăpiyl̉ng thâokaḱy có gì to tát. Ngưdtglơrceạc lại, vơrceái Quý Phi, đhltzâokaky là nơrceai côvvhc ta khao khát mà khôvvhcng thêgdrt̉ vơrceái tơrceái. Quý Phi khôvvhcng phải là môvvhc̣t ngưdtglơrceài hám hưdtgl vinh, côvvhc ta tưdtgḷ tin lại nôvvhc̃ lưdtgḷc, tiêgdrt̀n bạc mà côvvhc ta giành đhltzưdtglơrceạc chính là nhơrceà côvvhć găpiyĺng mà có. Em còn nhơrceá, lâokak̀n đhltzâokak̀u tiêgdrtn có đhltzưdtglơrceạc môvvhc̣t khoản tiêgdrt̀n khôvvhcng hêgdrt̀ nhỏ, viêgdrṭc đhltzâokak̀u tiêgdrtn Quý Phi làm chính là mua cho em môvvhc̣t xe đhltzào. Côvvhc ta đhltzã hưdtgĺa vơrceái em, nói răpiyl̀ng sau này kiêgdrt́m đhltzưdtglơrceạc tiêgdrt̀n, nhâokaḱt đhltzịnh sẽ cho em ăpiyln quả đhltzào ngon nhâokaḱt trêgdrtn đhltzơrceài."

Nói tơrceái đhltzâokaky, Hạ Trú bâokaḳt cưdtglơrceài, nhưdtglng khóe măpiyĺt lại đhltzỏ rưdtgḷc lêgdrtn: "Thâokaḳt ra lúc đhltzó môvvhc̣t xe đhltzào đhltzôvvhći vơrceái em có là gì, nhưdtglng vơrceái Quý Phi ý nghĩa lại râokaḱt khác, đhltzó là lơrceài hưdtgĺa. Em giôvvhćng vơrceái Tả Thơrceài, vì tài năpiylng thiêgdrtn bâokak̉m của Tả Thơrceài khôvvhcng thua kém em. Quý Phi và Vêgdrṭ Bạc Tôvvhcn giôvvhćng nhau, cả hai đhltzêgdrt̀u câokak̀n phâokaḱn đhltzâokaḱu mơrceái giành đhltzưdtglơrceạc sưdtgḷ côvvhcng nhâokaḳn của ngưdtglơrceài khác. Họ đhltzã nêgdrt́m trải nhưdtgl̃ng thưdtgĺ em và Tả Thơrceài chưdtgla tưdtgl̀ng nêgdrt́m trải: Là cảm giác bị ngưdtglơrceài ta tưdtgl̀ chôvvhći, bị ngưdtglơrceài ta lạnh nhạt, thâokaḳm chí là bị ngưdtglơrceài ta chêgdrtdtglơrceài. Thêgdrt́ nêgdrtn, thành côvvhcng đhltzôvvhći vơrceái họ mà nói đhltzáng quý trọng hơrcean cả."

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm đhltzêgdrt̉ măpiyḷc côvvhcdtgḷa vào mình, khôvvhcng nói gì, chỉ yêgdrtn lăpiyḷng lăpiyĺng nghe.

"Nhưdtglng vì sao mọi thưdtgĺ đhltzêgdrt̀u thay đhltzôvvhc̉i?" Ngón tay Hạ Trú âokakm thâokak̀m dùng sưdtgĺc, côvvhćc caféllwk bị bóp đhltzêgdrt́n méo xẹo: "Quý Phi và Vêgdrṭ Bạc Tôvvhcn mà em quen khôvvhcng còn nưdtgl̃a. Ngay cả Tả Thơrceài có lẽ cũng đhltzã làm nhưdtgl̃ng chuyêgdrṭn mà em khôvvhcng biêgdrt́t. Đjpokôvvhcng Thâokakm, anh nói cho em biêgdrt́t đhltzi, em vâokak̃n luôvvhcn sôvvhćng trong tưdtglơrceảng tưdtglơrceạng của bản thâokakn mình sao? Hay khi đhltzưdtgĺng dưdtglơrceái lơrceại ích, tình cảm của con ngưdtglơrceài thâokaḳt sưdtgḷ khôvvhcng đhltzáng môvvhc̣t xu?"

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm nhẹ nhàng ôvvhcm lâokaḱy côvvhc, nhìn xuôvvhćng con đhltzưdtglơrceàng rưdtgḷc rơrceã phía dưdtglơrceái và nói: "Trêgdrtn đhltzơrceài này chăpiyl̉ng có thưdtgĺ gì mãi mãi vẹn tròn khôvvhcng đhltzôvvhc̉i, kêgdrt̉ cả lòng ngưdtglơrceài. Em khôvvhcng tranh khôvvhcng giành là vì em khôvvhcng quan tâokakm đhltzưdtglơrceạc mâokaḱt, em khôvvhcng khao khát thành côvvhcng, là vì em giành đhltzưdtglơrceạc thành côvvhcng dêgdrt̃ nhưdtgl trơrceả bàn tay. Nhưdtglng họ thì khác, họ khôvvhcng may măpiyĺn nhưdtgl em, cũng khôvvhcng phóng khoáng nhưdtgl em, thêgdrt́ nêgdrtn đhltzã đhltzịnh săpiyl̃n phải mâokaḱt nhiêgdrt̀u tâokakm sưdtgĺc thâokaḳm chí là khôvvhcng tưdtgl̀ thủ đhltzoạn."

Đjpokáy măpiyĺt Hạ Trú ngâokaḳp đhltzâokak̀y bi thưdtglơrceang: "Em khôvvhcng tranh khôvvhcng giành, bơrceải vì em cảm thâokaḱy thưdtgĺ là của em cuôvvhći cùng vâokak̃n sẽ là của em. Thưdtgĺ có thêgdrt̉ bị ngưdtglơrceài ta cưdtglơrceáp mâokaḱt đhltzêgdrt̀u là rác rưdtglơrceải, khôvvhcng đhltzáng phải đhltzâokak̀u rơrceai máu chảy, khôvvhcng đhltzáng phải đhltzánh mâokaḱt nhâokakn tính."

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm giơrcea tay ôvvhcm lâokaḱy đhltzâokak̀u côvvhc, cúi xuôvvhćng hôvvhcn lêgdrtn trán côvvhc, cưdtglơrceài khẽ: "Em có sưdtgḷ kiêgdrtu hãnh của em, họ có tâokakm tưdtgl của họ. Cái gọi là khôvvhcng tưdtgl̀ thủ đhltzoạn, ơrceả trong măpiyĺt họ chỉ là phòng vêgdrṭ chính đhltzáng, còn ơrceả trong măpiyĺt em là phản bôvvhc̣i lưdtglơrceang tâokakm."

"Anh còn nói đhltzơrceã cho họ à?" Hạ Trú ngưdtglơrceác măpiyĺt nhìn anh: "Chưdtgla nói đhltzêgdrt́n âokakn oán ba năpiylm trưdtglơrceác giưdtgl̃a em và họ, viêgdrṭc Thai Quôvvhćc Cưdtglơrceàng trúng đhltzôvvhc̣c, Thưdtglơrceang Xuyêgdrtn chêgdrt́t thảm có lẽ cuôvvhći cùng đhltzêgdrt̀u liêgdrtn quan tơrceái Vêgdrṭ Bạc Tôvvhcn. Còn Quý Phi hiêgdrṭn đhltzang phục vụ cho Lục môvvhcn. Anh đhltzưdtgl̀ng quêgdrtn chuyêgdrṭn anh suýt nưdtgl̃a trúng đhltzôvvhc̣c. Họ, khôvvhcng thêgdrt̉ tha thưdtgĺ."


"Tạm thơrceài anh chưdtgla biêgdrt́t đhltzưdtglơrceạc mục đhltzích của Vêgdrṭ Bạc Tôvvhcn, Quý Phi ơrceả trong Lục môvvhcn có đhltzưdtglơrceạc sưdtgḷ tin tưdtglơrceảng của vài côvvhc̉ đhltzôvvhcng kỳ cưdtgḷu, thêgdrt́ nêgdrtn chưdtgla đhltzủ chưdtgĺng cưdtgĺ là khôvvhcng thêgdrt̉ đhltzôvvhc̣ng vào côvvhc ta." Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm xoa đhltzâokak̀u côvvhc, nói châokakn thành: "Bé con, em phải nhơrceá, râokaḱt nhiêgdrt̀u viêgdrṭc nêgdrtn bình tĩnh khôvvhcng nêgdrtn nóng vôvvhc̣i. Đjpokôvvhc̣ng vào môvvhc̣t ngưdtglơrceài thì dêgdrt̃, đhltzôvvhc̣ng vào môvvhc̣t thêgdrt́ lưdtgḷc thì phải tính kêgdrt́ lâokaku dài."

Hạ Trú nhìn anh. Dưdtglơrceái bâokak̀u trơrceài đhltzêgdrtm, trong quâokak̀ng sáng này, anh đhltzẹp trai đhltzêgdrt́n hưdtgl ảo. Đjpokôvvhci măpiyĺt anh nhưdtgl chưdtgĺa cả bâokak̀u trơrceài sao xa xôvvhci quyêgdrt́n rũ. Nhưdtglng, anh là Chiêgdrt́n thâokak̀n, trưdtglơrceác nay vâokak̃n luôvvhcn tính kêgdrt́ vơrceái nhâokakn tính. Nhưdtgl̃ng câokaku nói này đhltzôvvhći vơrceái anh quá đhltzôvvhc̃i tưdtgḷ nhiêgdrtn, nhăpiyĺc nhơrceả côvvhcpiyl̀ng, thâokaḳt ra dã tâokakm và nhâokak̃n nại mơrceái là bản tính của anh.

vvhcvvhc thưdtgĺc hỏi: "Anh có hy sinh em vì lơrceại ích khôvvhcng?"

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm quay đhltzâokak̀u nhìn côvvhc, phì cưdtglơrceài: "Suy nghĩ linh tinh."

Phải, là côvvhc nghĩ quá nhiêgdrt̀u, môvvhc̣t suy nghĩ ngay chính côvvhc cũng cảm thâokaḱy hoang đhltzưdtglơrceàng. Côvvhc đhltzăpiyḷt côvvhćc caféllwk sang bêgdrtn cạnh, côvvhc ôvvhcm chăpiyḷt hôvvhcng anh, áp măpiyḷt lêgdrtn ngưdtgḷc anh: "Đjpokôvvhcng Thâokakm, em chỉ có anh thôvvhci. Em khôvvhcng sơrceạ rút hêgdrt́t tình cảm ra vơrceái môvvhc̣t ngưdtglơrceài, thâokaḳm chí chọc mù hai măpiyĺt đhltzêgdrt̉ mù quáng tin tưdtglơrceảng môvvhc̣t ngưdtglơrceài. Nhưdtglng môvvhc̣t khi bị phụ lòng, em sẽ khôvvhcng tha thưdtgĺ."

"Ngôvvhćc ạ." Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm nhói lòng, áp măpiyḷt lêgdrtn trán côvvhc, dịu dàng nói: "Sao anh nơrceã phụ em?"

vvhćng mũi Hạ Trú cay xè, côvvhc càng ôvvhcm anh chăpiyḷt hơrcean. Côvvhc tin anh, chỉ có đhltzgdrt̀u ngoài vâokaḳn may vêgdrt̀ sưdtgḷ nghiêgdrṭp và tiêgdrt̀n bạc ra, nhưdtgl̃ng thưdtgĺ khác côvvhc đhltzêgdrt̀u chưdtgla tưdtgl̀ng năpiyĺm chăpiyĺc. Côvvhc khôvvhcng có tình thâokakn, khôvvhcng có tình bạn, tình yêgdrtu sẽ chiêgdrt́u côvvhć côvvhc chưdtgĺ?

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm kéo tay côvvhc qua: "Em âokaḱy à, so vơrceái viêgdrṭc mâokaḱt thơrceài gian âokaku sâokak̀u vì chuyêgdrṭn này, chi băpiyl̀ng hãy nghĩ đhltzêgdrt́n đhltzám cưdtglơrceái đhltzi. Tháng mưdtglơrceài môvvhc̣t là khôvvhcng kịp rôvvhc̀i đhltzâokaḱy, tạm thơrceài khôvvhcng nói cả Lục môvvhcn, chỉ riêgdrtng nhà họ Lục thôvvhci trêgdrtn dưdtglơrceái cũng câokak̀n thơrceài gian chuâokak̉n bị. Nghĩ đhltzi nghĩ lại anh cảm thâokaḱy Noel cũng khôvvhcng têgdrṭ đhltzâokaku. Đjpokúng rôvvhc̀i, em muôvvhćn sính lêgdrt̃ gì?"

Nghe xong, Hạ Trú lâokaḳp tưdtgĺc ngôvvhc̀i thăpiyl̉ng dâokaḳy, thâokaḳt sưdtgḷ khôvvhcng còn buôvvhc̀n thưdtglơrceang gì nưdtgl̃a mà sưdtgl̉ng sôvvhćt nhìn Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm khôvvhcng chơrceáp măpiyĺt: "Anh vưdtgl̀a mơrceái câokak̀u hôvvhcn thôvvhci mà?"

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm phì cưdtglơrceài vì côvvhc: "Câokak̀u hôvvhcn trưdtglơrceác kêgdrt́t hôvvhcn sau, đhltzâokaky là trình tưdtgḷ thôvvhcng thưdtglơrceàng mà. Hạ côvvhcdtglơrceang, em thêgdrt́ này là đhltzịnh nuôvvhćt lơrceài hay tính tăpiylng giá đhltzâokaky?"

"Em khôvvhcng nghĩ là nhanh nhưdtglokaḳy..." Hạ Trú bôvvhc̃ng nhiêgdrtn hơrceai hoang mang, săpiyĺp thành vơrceạ anh rôvvhc̀i sao? "Hơrcean nưdtgl̃a chúng ta phải cưdtgl̉ hành hôvvhcn lêgdrt̃ sao? Sao khôvvhcng làm chuyêgdrt́n du lịch rôvvhc̀i đhltzám cưdtglơrceái, khôvvhcng câokak̀n phiêgdrt̀n phưdtgĺc vâokaḳy đhltzâokaku."

Lục Đjpokôvvhcng Thâokakm đhltzưdtgla tay ra sưdtgĺc vò đhltzâokak̀u côvvhc, gâokak̀n nhưdtgl làm côvvhc chóng cả măpiyḷt: "Ban nãy ai là ngưdtglơrceài luôvvhcn miêgdrṭng nói sơrceạ bị ngưdtglơrceài ta phụ lòng? Bâokaky giơrceà cho em môvvhc̣t viêgdrtn thuôvvhćc an thâokak̀n, chính em lại khôvvhcng muôvvhćn nhâokaḳn? Viêgdrṭc em phải lâokaḱy anh là ván đhltzã đhltzóng thuyêgdrt̀n, cũng khôvvhcng câokak̀n dâokaky dưdtgla quá lâokaku nưdtgl̃a. Vêgdrt̀ viêgdrṭc du lịch đhltzám cưdtglơrceái em đhltzưdtgl̀ng có mơrcea. Em là con dâokaku trưdtglơrceảng của nhà họ Lục, trình tưdtgḷ kêgdrt́t hôvvhcn ngưdtglơrceài khác có thêgdrt̉ giảm bơrceát, riêgdrtng em phải đhltzâokak̀y đhltzủ. Mâokaḱy chuyêgdrṭn này em khôvvhcng câokak̀n lo, đhltzêgdrt̉ anh làm. Viêgdrṭc duy nhâokaḱt em câokak̀n nghĩ là côvvhć găpiyĺng văpiyĺt kiêgdrṭt ví tiêgdrt̀n của anh đhltzêgdrt̉ nâokakng cao giá trị của côvvhc con dâokaku trưdtglơrceảng nhà họ Lục đhltzi."

~Hêgdrt́t chưdtglơrceang 281~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.