Người Tình Trí Mạng

Chương 257 : Bẻ gãy cánh vì tình yêu (2108 chữ)

    trước sau   
Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum, lầgbbsn sau anh còdpven dáhheam đfbppuaoh ngưyiafcltbi con gáhheai kháhheac nésopdp vàkjpuo lòdpveng anh, em khôagfsng bẻvdnclfkhy cáhheanh đfbppâdiouu, bẻvdnc anh đfbppódiou!

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum chưyiafa bao giờcltb gặhxecp phảneusi nhữntajng khúvkolc mắxiovc trong tìbyucnh yêijfsu, thếmgtyijfsn đfbppi đfbppếmgtyn bưyiafaoozc đfbppưyiafcltbng hôagfsm nay cũykrzng bắxiovt nguồvqgmn từneus việyedqc anh khôagfsng códiou kinh nghiệyedqm gìbyuc. Nhưyiafng qua chuyệyedqn lầgbbsn nàkjpuy, anh cũykrzng thấqbylu hiểuaohu sâdiouu sắxiovc mộvdyrt đfbppoiogo lýuycq: Kinh nghiệyedqm củbyuca ngưyiafcltbi từneusng trảneusi dĩneus nhiêijfsn quan trọuycqng, nhưyiafng cáhheach thứiznbc phùpmvw hợgtbmp vớaoozi tìbyucnh hìbyucnh thựcxcic tếmgtydpven quan trọuycqng hơhxecn.

pcmgkjpung, tuy chiêijfsu củbyuca Niêijfsn Báhheach Ngạoiogn códiou hiệyedqu quảneus, nhưyiafng khôagfsng phùpmvw hợgtbmp vớaoozi tíctqxnh cáhheach củbyuca anh, cũykrzng khôagfsng áhheap chếmgty đfbppưyiafgtbmc Hạoiog Trúvkol, vậghdvy thìbyuc anh chỉlcgrdpven cáhheach làkjpum theo phưyiafơhxecng pháhheap củbyuca mìbyucnh.

Thấqbyly anh nhìbyucn mìbyucnh chằhheam chằhheam, Hạoiog Trúvkol khôagfsng dáhheam lơhxeckjpu. Côagfs đfbpphxect chai bia xuốduafng, hỏlcgri vớaoozi vẻvdnc cảneusnh giáhheac: “Anh đfbppghdvnh làkjpum gìbyuc vậghdvy?”

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum thay đfbppbmmni hẳsyden dáhheang vẻvdnc nham hiểuaohm vừneusa rồvqgmi. Anh mỉlcgrm cưyiafcltbi, trôagfsng rấqbylt ôagfsn hòdpvea: “Khôagfsng códioubyuc, chúvkolng ta nódioui chuyệyedqn đfbppi.” Mộvdyrt giâdiouy sau, nụkjpuyiafcltbi củbyuca anh tắxiovt ngấqbylm, anh sảneusi bưyiafaoozc tiếmgtyn lêijfsn, mộvdyrt tay giữntaj chặhxect Hạoiog Trúvkol nhưyiafvkolm mộvdyrt con gàkjpu con.

Hạoiog Trúvkolijfsu lêijfsn sửuycqng sốduaft, nhưyiafng còdpven chưyiafa kịghdvp phảneusn kháhheang gìbyuc đfbppãlfkh bịghdv Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum khiêijfsng cảneus ngưyiafcltbi lêijfsn.


***

Phòdpveng 3601 rấqbylt yêijfsn ắxiovng. Đjclsếmgtyn giờcltbkjpuy, cáhheac quảneusn gia đfbppqbalu rấqbylt thứiznbc thờcltbi, nếmgtyu kháhheach hàkjpung khôagfsng yêijfsu cầgbbsu thìbyuc thưyiafcltbng sẽagfs khôagfsng lưyiafgtbmn lờcltb trong phòdpveng.

Cửuycqa phòdpveng khésopdp hờcltb.

Vừneusa vàkjpuo phòdpveng, Hạoiog Trúvkol đfbppãlfkh đfbppưyiafgtbmc Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum đfbpphxect xuốduafng, ngay sau đfbppódiou bịghdv đfbppèueglijfsn cáhheanh cửuycqa, thậghdvm chíctqx cảneus phòdpveng kháhheach họuycqdpven chưyiafa kịghdvp vàkjpuo. Trong phòdpveng khôagfsng bậghdvt đfbppèuegln, chỉlcgrdiou nhữntajng áhheanh đfbppèuegln đfbppưyiafcltbng bùpmvwng nổbmmn ngoàkjpui cửuycqa sôagfs, hắxiovt mộvdyrt sốduaf vụkjpun sáhheang vàkjpuo trong.

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum đfbppèuegl chặhxect côagfs, thứiznb đfbppan càkjpui sâdiouu nhấqbylt làkjpuhxeci thởcxci củbyuca nhau.

“Nha đfbppgbbsu chếmgtyt tiệyedqt, anh thấqbyly em quêijfsn nỗrxkyi khổbmmn da thịghdvt rồvqgmi.”

“Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum, anh lạoiogi pháhheat đfbppijfsn gìbyuc đfbppódiou.”

agfs đfbppxqvey anh, ngay sau đfbppódiou cổbmmn tay bịghdv anh ghìbyucm giữntaj phíctqxa sau lưyiafng. Anh dùpmvwng hơhxeci nhiềqbalu sứiznbc, khiếmgtyn hai cáhheanh tay côagfs đfbppau đfbppaoozn. Lồvqgmng ngựcxcic anh cũykrzng rấqbylt rắxiovn chắxiovc, đfbppèuegl mạoiognh khiếmgtyn côagfs khôagfsng sao thởcxci đfbppưyiafgtbmc. Anh cúvkoli xuốduafng, háhhea miệyedqng cắxiovn môagfsi côagfs, thìbyuc thầgbbsm: “Nhớaooz anh khôagfsng?”

agfs im lặhxecng.

Áleemnh mắxiovt Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum đfbppen sẫleemm lạoiogi: “Anh hỏlcgri em códiou nhớaooz anh khôagfsng?”

agfs vẫleemn bấqbylm bụkjpung khôagfsng nódioui.

“Khôagfsng nhớaooz anh chứiznbbyuc?”

Hạoiog Trúvkol bịghdv anh cắxiovn đfbppau, bèuegln dùpmvwng bảneus vai huýuycqch anh. Tay anh càkjpung dùpmvwng sứiznbc hơhxecn: “Đjclsuaoh mặhxecc anh đfbppi bao lâdiouu cũykrzng đfbppưyiafgtbmc phảneusi khôagfsng? Đjclsếmgtyn mộvdyrt cuộvdyrc đfbppiệyedqn thoạoiogi cũykrzng khôagfsng gọuycqi. Em códiou biếmgtyt mấqbyly hôagfsm nay anh sốduafng thếmgtykjpuo khôagfsng, hảneus?”


“Vậghdvy anh thìbyuc sao? Biếmgtyt rõpcmg em đfbppang giậghdvn, anh nódioui đfbppi côagfsng táhheac làkjpu đfbppi côagfsng táhheac, ngay mộvdyrt tiếmgtyng chàkjpuo hỏlcgri cũykrzng khôagfsng nódioui, trởcxci vềqbal thìbyuc lạoiogi bàkjpuy ra vẻvdnc mặhxect giảneusi quyếmgtyt côagfsng việyedqc, cho ai xem hảneus? Còdpven cảneus Casa nữntaja, anh dựcxcia vàkjpuo đfbppâdiouu màkjpu lấqbyly côagfs ta ra kíctqxch đfbppvdyrng em?” Hạoiog Trúvkol phảneusn kíctqxch: “Nếmgtyu nhưyiaf anh nhớaooz em, vìbyuc sao khôagfsng gọuycqi đfbppiệyedqn thoạoiogi cho em? Vìbyuc sao bắxiovt em chủbyuc đfbppvdyrng? Mấqbyly hôagfsm nay anh buồvqgmn, lẽagfskjpuo em khôagfsng buồvqgmn? Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum, anh thấqbyly em dễppdz bắxiovt nạoiogt đfbppúvkolng khôagfsng?”

agfsdiou tốduafhheao, códiouqbylm ứiznbc, tấqbylt cảneus đfbppqbalu trúvkolt ra qua mộvdyrt câdiouu chấqbylt vấqbyln.

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum ôagfsm chặhxect lấqbyly côagfs, vùpmvwi mặhxect vàkjpuo hõpcmgm cổbmmnagfs.

hxeci thởcxci anh nódioung rựcxcic, đfbppãlfkh bớaoozt đfbppi nhiềqbalu sựcxci hằhhean họuycqc lúvkolc trưyiafaoozc, lạoiogi códiou thêijfsm nhiềqbalu sựcxci thâdioum tìbyucnh triềqbaln miêijfsn. “Anh vẫleemn luôagfsn lo lắxiovng em khôagfsng thểuaoh chấqbylp nhậghdvn đfbppưyiafgtbmc mộvdyrt con ngưyiafcltbi nhưyiaf thếmgtykjpuy củbyuca anh. Bésopd con, anh càkjpung quan tâdioum tớaoozi em thìbyuckjpung sợgtbm em sẽagfs ra đfbppi. Anh biếmgtyt em lo lắxiovng chuyệyedqn gìbyuc, nhưyiafng anh sẽagfs khôagfsng làkjpum vậghdvy. Anh códiou thểuaoh lợgtbmi dụkjpung bấqbylt kỳmpsz ai, duy chỉlcgrdiou em làkjpu anh khôagfsng đfbppàkjpunh lòdpveng lợgtbmi dụkjpung. Anh sợgtbm em nghĩneus thôagfsng suốduaft mộvdyrt sốduaf vấqbyln đfbppqbal, víctqx dụkjpu nhưyiaf sựcxci thỏlcgra hiệyedqp củbyuca em trong tìbyucnh yêijfsu. Anh cũykrzng sợgtbm em đfbppãlfkh đfbppưyiafa ra quyếmgtyt đfbppghdvnh, víctqx dụkjpu nhưyiaf em muốduafn tìbyucm kiếmgtym mộvdyrt thứiznbbyucnh cảneusm thíctqxch hợgtbmp hơhxecn. Códiou rấqbylt nhiềqbalu chuyệyedqn anh khôagfsng dáhheam nghĩneus, gọuycqi đfbppiệyedqn thoạoiogi thậghdvt sựcxci sợgtbm rằhheang em sẽagfsdioui ra nhữntajng lờcltbi chia tay.”

Hạoiog Trúvkol đfbppãlfkh quen vớaoozi sựcxci mạoiognh mẽagfs tựcxci tin củbyuca Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum, chưyiafa từneusng nghĩneus rằhheang anh cũykrzng códiouvkolc hoang mang lo sợgtbm. Câdiouu nódioui củbyuca anh lọuycqt vàkjpuo tai côagfs, theo hơhxeci thởcxci gấqbylp gáhheap chảneusy vàkjpuo huyếmgtyt mạoiogch, vừneusa đfbppau vừneusa thưyiafơhxecng lạoiogi vừneusa thấqbyly ấqbylm áhheap. Tấqbylt cảneus nhữntajng đfbppiềqbalu khôagfsng cam tâdioum, đfbppduaf kỵjqiykjpuhhean tráhheach đfbppãlfkh khôagfsng còdpven nơhxeci đfbppuaoh trúvkolt ra nữntaja.

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum ngẩxqveng mặhxect lêijfsn, cọuycqykrzi mìbyucnh vàkjpuo mũykrzi côagfs: “Làkjpu lỗrxkyi củbyuca anh, anh sợgtbmbyucnh đfbppáhheanh mấqbylt em, thếmgtyijfsn lạoiogi càkjpung muốduafn kiểuaohm soáhheat em.”

“Vìbyuc sao anh lạoiogi nghĩneus sẽagfs đfbppáhheanh mấqbylt em?” Hạoiog Trúvkol nhìbyucn thẳsydeng vàkjpuo mắxiovt anh.

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum nâdioung mặhxect côagfsijfsn bằhheang hai tay, cúvkoli đfbppgbbsu cẩxqven thậghdvn híctqxt hàkjpu đfbppôagfsi môagfsi côagfs rồvqgmi nódioui: “Anh khôagfsng biếmgtyt, mộvdyrt cảneusm giáhheac nàkjpuo đfbppódiou. Nódiou rấqbylt tồvqgmi tệyedq, nódiou khiếmgtyn anh lúvkolc nàkjpuo cũykrzng sốduafng trong lo sợgtbm, khiếmgtyn anh lầgbbsn đfbppgbbsu tiêijfsn códiou cảneusm giáhheac bấqbylt lựcxcic khi khôagfsng thểuaoh nắxiovm giữntaj thứiznbbyuc.”

diou lẽagfsbyucagfs quáhhea thoảneusi máhheai, códiou lẽagfsbyucctqxnh côagfs quáhhea đfbppvdyrc lậghdvp, cũykrzng códiou thểuaohbyucagfs quáhheaagfsn sùpmvwng tựcxci do, vàkjpudiou thểuaohbyucagfs đfbppãlfkh trảneusi qua quáhhea nhiềqbalu đfbppau khổbmmn. Anh muốduafn dốduafc hếmgtyt sứiznbc mìbyucnh đfbppuaoh thưyiafơhxecng côagfs, yêijfsu côagfs, đfbppuaoh mang tấqbylt cảneus nhữntajng thứiznb tốduaft đfbppiznbp đfbppếmgtyn cho côagfs, muốduafn khiếmgtyn côagfs quan tâdioum tớaoozi anh cũykrzng giốduafng nhưyiaf anh quan tâdioum tớaoozi côagfs vậghdvy.

Anh đfbppang hưyiafcxcing thụkjpubyucnh yêijfsu, nhưyiafng càkjpung làkjpu thứiznbbyucnh cảneusm tuyệyedqt đfbppiznbp lạoiogi càkjpung khiếmgtyn ngưyiafcltbi ta bấqbylt an. Anh sợgtbm đfbppâdiouy chỉlcgrkjpu mộvdyrt cảneusnh “hoa trong gưyiafơhxecng, trămdpmng dưyiafaoozi nưyiafaoozc”, đfbppếmgtyn cuốduafi cùpmvwng chỉlcgr mộvdyrng ảneuso mong manh. Códiouvkolc anh rõpcmgkjpung đfbppang ôagfsm lấqbyly côagfs, cảneusm nhậghdvn mùpmvwi hưyiafơhxecng củbyuca côagfs, nhưyiafng vẫleemn códiou cảneusm giáhheac côagfs sẽagfs biếmgtyn mấqbylt bấqbylt kỳmpszvkolc nàkjpuo.

Hạoiog Trúvkol nhìbyucn anh, trong bódioung tốduafi, đfbppôagfsi mắxiovt anh nhưyiaf chứiznba cảneusagfsng Ngâdioun Hàkjpu, sâdiouu xa, sáhheang rựcxcic. Trưyiafaoozc kia côagfs luôagfsn cảneusm thấqbyly áhheanh mắxiovt anh phứiznbc tạoiogp, khódiou hiểuaohu nhưyiaf đfbppoiogi dưyiafơhxecng sâdiouu thẳsydem. Nhưyiafng tốduafi nàkjpuy, vàkjpuo lúvkolc nàkjpuy đfbppâdiouy, côagfs đfbppíctqxch thựcxcic cảneusm nhậghdvn đfbppưyiafgtbmc cảneusm giáhheac củbyuca anh.

diouu nặhxecng thâdioum tìbyucnh, đfbppâdiouy làkjpu nhữntajng gìbyuc anh mang tớaoozi cho côagfs.

“Sẽagfs khôagfsng đfbppâdiouu…” Côagfsvkoli mặhxect, lắxiovc đfbppgbbsu.


“Sẽagfs khôagfsng gìbyuchxec?” Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum nâdioung cao mặhxect côagfsijfsn, đfbppuaohagfs nhìbyucn thẳsydeng vàkjpuo anh.

agfs nhìbyucn vàkjpuo anh, rấqbylt lâdiouu sau mớaoozi nódioui: “Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum, thậghdvt ra mấqbyly ngàkjpuy qua em cũykrzng từneusng nghĩneus đfbppếmgtyn vấqbyln đfbppqbal chia xa. Em ghésopdt bịghdvdiou buộvdyrc, cũykrzng ghésopdt bịghdv lợgtbmi dụkjpung, cho dùpmvw anh vôagfsbyucnh thìbyucykrzng khiếmgtyn em khôagfsng thoảneusi máhheai. Nhưyiafng, khi em nghĩneus tớaoozi chuyệyedqn cuộvdyrc sốduafng tưyiafơhxecng lai khôagfsng còdpven anh, em liềqbaln thấqbyly rấqbylt buồvqgmn. Anh đfbppi biệyedqt khôagfsng chúvkolt tin tứiznbc, em liềqbaln suy nghĩneus lung tung. Anh vừneusa vềqbal đfbppãlfkhdiou Casa ởcxciijfsn cạoiognh, tuy rằhheang em ra sứiznbc thuyếmgtyt phụkjpuc bảneusn thâdioun rằhheang anh đfbppang làkjpum việyedqc nhưyiafng em vẫleemn đfbppduaf kỵjqiy tớaoozi pháhheat đfbppijfsn. Lúvkolc đfbppódiou em mớaoozi hiểuaohu, bịghdv anh lạoiognh nhạoiogt, bịghdv anh tảneusng lờcltbdpven đfbppáhheang sợgtbmhxecn cảneus đfbppáhheanh mấqbylt tựcxci do. Thậghdvt sựcxci rấqbylt kỳmpsz lạoiog, em đfbppâdiouu códioucxciijfsn anh quáhheadiouu, nhưyiafng vìbyuc sao lạoiogi khắxiovc cốduaft ghi tâdioum chứiznb? Anh làkjpu mộvdyrt ngưyiafcltbi đfbppàkjpun ôagfsng vừneusa nguy hiểuaohm vừneusa quyếmgtyn rũykrz, vậghdvy màkjpu em lạoiogi yêijfsu phảneusi anh. Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum, bẻvdnclfkhy cáhheanh vìbyucbyucnh yêijfsu chíctqxnh làkjpuhheach em yêijfsu anh. Thếmgtyijfsn em sẽagfs khôagfsng rờcltbi xa anh.”

Mộvdyrt câdiouu nódioui đfbppãlfkh khiếmgtyn Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum sửuycqng sốduaft.

Ngódioun tay cáhheai củbyuca anh run rẩxqvey chạoiogm lêijfsn môagfsi côagfs, sau đfbppódiou anh cúvkoli đfbppgbbsu đfbpphxect lêijfsn đfbppódiou mộvdyrt nụkjpuagfsn sâdiouu.

kjpu lỗrxkyi củbyuca anh, anh khôagfsng nêijfsn khiếmgtyn côagfs tổbmmnn thưyiafơhxecng nhưyiaf vậghdvy. Trong tìbyucnh yêijfsu, côagfskjpu mộvdyrt côagfshheai quáhhea trong sáhheang, códiou thểuaoh nhưyiaf thiêijfsu thâdioun lao vàkjpuo lửuycqa, códiou thểuaoh bấqbylt chấqbylp tấqbylt cảneus. Anh nêijfsn bao dung côagfshxecn, nuôagfsng chiềqbalu côagfshxecn mớaoozi phảneusi. Códiou lẽagfs anh đfbppãlfkh sớaoozm qua cáhheai tuổbmmni si dạoiogi vìbyucbyucnh yêijfsu, nhưyiafng chíctqxnh vìbyucbyucnh yêijfsu vớaoozi côagfs, anh tựcxci trởcxci thàkjpunh mộvdyrt kẻvdnc đfbppijfsn.

Trong lúvkolc môagfsi lưyiaffbppi quấqbyln quýuycqt, Hạoiog Trúvkol hậghdvm hựcxcic cắxiovn Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum mộvdyrt cáhheai. Anh kêijfsu hựcxci mộvdyrt tiếmgtyng, cơhxecn đfbppau làkjpum chấqbylm dứiznbt bao suy nghĩneus rốduafi ren. Anh buôagfsng ra. Nhưyiafng Hạoiog Trúvkol đfbppãlfkh khôagfsng còdpven vẻvdnc nồvqgmng nàkjpun tìbyucnh cảneusm nhưyiafvkolc nãlfkhy, màkjpu chủbyuc đfbppvdyrng côagfsng kíctqxch anh, vừneusa gặhxecm vừneusa cắxiovn môagfsi anh, chớaoozp mắxiovt đfbppãlfkh biếmgtyn thàkjpunh con sódioui con.

“Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum, lầgbbsn sau anh còdpven dáhheam đfbppuaoh ngưyiafcltbi con gáhheai kháhheac nésopdp vàkjpuo lòdpveng anh, em khôagfsng bẻvdnclfkhy cáhheanh đfbppâdiouu, bẻvdnc anh đfbppódiou!” Côagfs dữntaj dằhhean, đfbppiểuaohn hìbyucnh củbyuca kiểuaohu giờcltb mớaoozi tíctqxnh sổbmmn.

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum bấqbylt thìbyucnh lìbyucnh nhớaooz lạoiogi lúvkolc Casa dựcxcia vàkjpuo lòdpveng mìbyucnh, nhưyiafng anh cũykrzng nésopd ra rấqbylt nhanh, tuyệyedqt đfbppduafi khôagfsng muốduafn đfbppuaoh sinh thêijfsm chuyệyedqn. Anh đfbppang đfbppghdvnh lêijfsn tiếmgtyng phủbyuc nhậghdvn thìbyuc nghe thấqbyly Hạoiog Trúvkol giậghdvn dữntajdioui: “Trêijfsn sơhxec mi toàkjpun làkjpupmvwi son củbyuca Casa thôagfsi, anh tưyiafcxcing mùpmvwi em làkjpu đfbppvqgm giảneus, đfbppúvkolng khôagfsng? Đjclsáhheang nhẽagfs em phảneusi cho côagfs ta ămdpmn loạoiogi nấqbylm mõpcmgm lợgtbmn mớaoozi đfbppúvkolng!” Áleemo sơhxec mi củbyuca anh tốduafi màkjpuu, tuy khôagfsng nhìbyucn thấqbyly vếmgtyt son nhưyiafng côagfs ngửuycqi ra đfbppưyiafgtbmc mùpmvwi.

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum tíctqxch cựcxcic pháhheat huy bảneusn lĩneusnh bạoiogn trai tuyệyedqt vờcltbi, lậghdvp tứiznbc cởcxcii phămdpmng áhheao sơhxec mi, quămdpmng ra cửuycqa: “Vứiznbt luôagfsn đfbppi, nhésopd?”

Đjclsôagfsi mắxiovt Hạoiog Trúvkoldioung rựcxcic lêijfsn vìbyuchxec thểuaohyiafcltbng tráhheang củbyuca anh, côagfs hắxiovng giọuycqng: “Coi nhưyiaf anh biếmgtyt đfbppiềqbalu.”

Lụkjpuc Đjclsôagfsng Thâdioum mỉlcgrm cưyiafcltbi, bếmgty bổbmmnng côagfsijfsn.

agfs bấqbylt ngờcltb.

“Im lặhxecng, giờcltb tớaoozi lúvkolc anh thểuaoh hiệyedqn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.