Người Tình Trí Mạng

Chương 255 : Cũng may em chưa đi (2179 chữ)

    trước sau   
Em đolrbvbani xửnqiu vớmqtci côioue ta nhưioue vậiaily làmevy nểinxx nang côioue ta lắedgwm rồjksei. Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm, anh đolrbjtexng cóxmhxqzstc hiếeauhp ngưiouegjabi quáyvmk đolrbáyvmkng!

Trong gian phòjkseng ngủsmdlvhha tậiailn cùwxsrng tầjkseng hai, trưiouemqtcc cửnqiua cóxmhx hai ngưiouegjabi vệbgra sỹlpmq.

Đvpgrjtexng tưiouevhhang íibfvt ngưiouegjabi trôioueng giữibfv, nhưioueng thâaldzn thủsmdl củsmdla hai ngưiouegjabi nàmevyy khôioueng phảsedbi dạhnkjng vừjtexa, chíibfv íibfvt thìtmbf mộgfxot ngưiouegjabi biếeauht võjtex nhưioue Nguyễwxsrn Kỳyolqkjnqng khôioueng thểinxx thoáyvmkt ra khỏwncli căwejtn phòjkseng nàmevyy.

Khi Nhiêoorqu Tôiouen bưiouemqtcc vàmevyo, trong phòjkseng đolrbãaldz khôioueng còjksen thứqzsttmbfxmhx thểinxx đolrbiailp đolrbưiouepstuc, thếeauhoorqn Nhiêoorqu Tôiouen coi nhưioue đolrbãaldz thoáyvmkt đolrbưiouepstuc mộgfxot kiếeauhp nạhnkjn.

kjnqng khôioueng biếeauht cóxmhx phảsedbi vìtmbf đolrbãaldz đolrbiailp pháyvmk mệbgrat rồjksei, tóxmhxm lạhnkji sau khi nhìtmbfn thấoedvy Nhiêoorqu Tôiouen, Nguyễwxsrn Kỳyolqkjnqng khôioueng cóxmhx phảsedbn ứqzstng gìtmbf tháyvmki quáyvmk. Côioue ngồjksei trêoorqn chiếeauhc ghếeauh da rộgfxong rãaldzi, co gốvbani lêoorqn, đolrbôiouei châaldzn trầjksen giẫxmhxm lêoorqn ghếeauh. Nghe thấoedvy tiếeauhng đolrbgfxong, côioue chỉsedb ngưiouemqtcc mắedgwt lêoorqn nhìtmbfn.

Nhiêoorqu Tôiouen nhìtmbfn xuốvbanng đolrbvbanng thảsedbm họibfva dưiouemqtci đolrboedvt, vừjtexa néhjks nhữibfvng mảsedbnh vỡpvkd củsmdla lọibfv hoa, vừjtexa lắedgwc đolrbjkseu chéhjksp miệbgrang: “Nguyễwxsrn Kỳyolq, nếeauhu tôiouei thậiailt sựltrlibfvnh toáyvmkn vớmqtci côioue, chỉsedb riêoorqng sốvban tiềktkxn đolrbktkxn mấoedvy móxmhxn đolrbjksemevyioue đolrbiailp vỡpvkd, côioue đolrbãaldz phảsedbi trảsedb nợpstu cảsedb đolrbgjabi rồjksei.”


Nguyễwxsrn Kỳyolq nhìtmbfn anh chằizsam chằizsam: “Nhiêoorqu Tôiouen, đolrbếeauhn bâaldzy giờgjab anh còjksen nhốvbant tôiouei lạhnkji làmevym gìtmbf? Anh bịwxsr bệbgranh àmevy!”

Nhiêoorqu Tôiouen vòjkseng sang bêoorqn cạhnkjnh giưiouegjabng, ngồjksei xuốvbanng, cáyvmkch côioue mộgfxot khoảsedbng, mặsedbt đolrbvbani mặsedbt. Anh châaldzm mộgfxot đolrbiếeauhu thuốvbanc rồjksei néhjksm đolrbhnkji chiếeauhc bậiailt lửnqiua sang mộgfxot bêoorqn: “Côiouemevy mộgfxot mầjksem họibfva, thảsedbioue ra ngoàmevyi làmevym gìtmbf? Hãaldzy biếeauht thỏwncla mãaldzn đolrbi, so vớmqtci thờgjabi gian trưiouemqtcc, giờgjabiouei đolrbãaldz khoan dung vớmqtci côioue lắedgwm rồjksei.”

Nguyễwxsrn Kỳyolqibfvnh tìtmbfnh nóxmhxng nảsedby, Nhiêoorqu Tôiouen íibfvt nhiềktkxu cũkjnqng đolrbãaldz đolrbưiouepstuc lĩtyecnh giáyvmko. Cóxmhx đolrbiềktkxu, ban đolrbjkseu khi mớmqtci áyvmkp giảsedbi côioue vềktkx nhàmevy, anh vẫxmhxn xem nhẹzmfz khảsedbwejtng tàmevyn bạhnkjo củsmdla côioue. Đvpgráyvmkm vệbgra sỹlpmq đolrbjkseu tiêoorqn đolrbưiouepstuc pháyvmki tớmqtci vốvbann khôioueng phảsedbi đolrbvbani thủsmdl củsmdla côioue, kếeauht quảsedbmevy bịwxsr đolrbáyvmknh sưioueng bầjksem dậiailp mặsedbt mũkjnqi, chỉsedb trong vàmevyi phúvlqtt đolrbãaldz diệbgrat sạhnkjch thểinxx diệbgran củsmdla anh. Nếeauhu anh khôioueng dùwxsrng sứqzstc mạhnkjnh đolrbãaldz khôioueng thểinxx khắedgwc chếeauh đolrbưiouepstuc côioue. Thếeauhoorqn anh quyếeauht tâaldzm, thẳezilng thừjtexng tróxmhxi gôioueioue lạhnkji.

Lầjksen nàmevyy từjtex Cụiwzvc cảsedbnh sáyvmkt trởvhha vềktkx, côiouexmhx vẻjhud đolrbãaldz tiếeauht chếeauhfzhsn nhiềktkxu. Cộgfxong thêoorqm việbgrac anh thay vệbgra sỹlpmq, côioue muốvbann chạhnkjy cũkjnqng khôioueng chạhnkjy đolrbưiouepstuc, nêoorqn côioue đolrbãaldz chuyểinxxn sang chếeauh đolrbgfxo đolrbiailp đolrbjkse xảsedb tứqzstc.

“Tôiouei hạhnkji anh sao? Anh quan tâaldzm nhiềktkxu chuyệbgran làmevym gìtmbf?”

Nhiêoorqu Tôiouen cốvbantmbfnh phảsedb khóxmhxi thuốvbanc láyvmk vềktkx phíibfva côioue: “Hạhnkj Trúvlqtmevyioueyvmki màmevyiouei thíibfvch, côioue hạhnkji côioueoedvy tứqzstc làmevy hạhnkji tôiouei.”

Nguyễwxsrn Kỳyolq nghe xong cưiouegjabi khẩizsay: “Côioueyvmki màmevy anh thíibfvch? Nựltrlc cưiouegjabi, anh thíibfvch ngưiouegjabi ta, nhưioueng ngưiouegjabi ta đolrbâaldzu cóxmhx thíibfvch anh? Đvpgrưiouegjabng đolrbưiouegjabng làmevy cậiailu chủsmdliouen, thìtmbf ra vẫxmhxn chỉsedbmevy thàmevynh phầjksen tựltrltmbfnh đolrba tìtmbfnh!”

Sắedgwc mặsedbt Nhiêoorqu Tôiouen lạhnkjnh hẳeziln đolrbi. Anh néhjksm đolrbiếeauhu thuốvbanc đolrbãaldz cháyvmky quáyvmk nửnqiua xuốvbanng đolrboedvt, lấoedvy giầjksey da giẫxmhxm lêoorqn, đolrbqzstng dậiaily hưiouemqtcng vềktkx phíibfva Nguyễwxsrn Kỳyolq.

“Anh đolrbwxsrnh làmevym gìtmbf?”

Nguyễwxsrn Kỳyolq thấoedvy tìtmbfnh hìtmbfnh khôioueng ổvlqtn, vộgfxoi vàmevyng đolrbqzstng lêoorqn. Mộgfxot giâaldzy sau, hai tay củsmdla Nhiêoorqu Tôiouen đolrbãaldzioueơfzhsn tớmqtci, giữibfv chặsedbt hai cổvlqt tay côioue nhưioue gọibfvng kìtmbfm. Anh bẻjhud quặsedbt tay cổvlqt ra sau, lựltrlc khôioueng hềktkx nhỏwncl, khiếeauhn Nguyễwxsrn Kỳyolq đolrbau đolrbmqtcn đolrbếeauhn méhjkso xệbgrach gưioueơfzhsng mặsedbt.

“Đvpgriailp đolrbjkse khôioueng thôiouei còjksen giởvhha tròjkse tuyệbgrat thựltrlc phảsedbi khôioueng, cùwxsrng tiểinxxu gia đolrbi ăwejtn cơfzhsm.” Trêoorqn đolrbưiouegjabng trởvhha vềktkx anh đolrbãaldz nghe thấoedvy quảsedbn gia báyvmko trong đolrbiệbgran thoạhnkji: Côioueyvmki nàmevyy từjtexyvmkng tớmqtci tốvbani khôioueng chịwxsru ăwejtn uốvbanng tửnqiu tếeauh, cóxmhx vẻjhud nhưioue đolrbang đolrbwxsrnh tuyệbgrat thựltrlc đolrbinxx chốvbanng  đolrbvbani.

Nguyễwxsrn Kỳyolq giãaldzy giụiwzva rấoedvt ghêoorq. Nhưioueng mộgfxot làmevy Nhiêoorqu Tôiouen cũkjnqng rấoedvt khỏwncle, hai làmevy đolrbãaldz mấoedvy ngàmevyy côioueoedvy khôioueng ăwejtn uốvbanng tửnqiu tếeauh, yếeauhu đolrbi khôioueng íibfvt, nhấoedvt thờgjabi đolrbàmevynh đolrbinxx mặsedbc cho Nhiêoorqu Tôiouen kéhjkso tuộgfxot mìtmbfnh xuốvbanng nhàmevy.

Quảsedbn gia làmevy ngưiouegjabi đolrbãaldzmevym cho nhàmevy họibfv Nhiêoorqu nhiềktkxu năwejtm, tứqzstc lúvlqtc Nhiêoorqu Tôiouen vừjtexa mớmqtci sinh ra. Sau khi ôioueng Nhiêoorqu đolrbuổvlqti Nhiêoorqu Tôiouen ra khỏwncli nhàmevytmbf chuyệbgran anh theo nghiệbgrap kinh doanh, bàmevy Nhiêoorqu sợpstu con trai ởvhha ngoàmevyi khôioueng biếeauht tựltrl chăwejtm sóxmhxc bảsedbn thâaldzn nêoorqn đolrbãaldz cửnqiu ngưiouegjabi quảsedbn gia nàmevyy tớmqtci hầjkseu hạhnkj. Nhiêoorqu Tôiouen bìtmbfnh thưiouegjabng cũkjnqng rấoedvt tôiouen trọibfvng quảsedbn gia, luôiouen gọibfvi mộgfxot tiếeauhng báyvmkc Lưioueu.


yvmkc Lưioueu hiểinxxu Nhiêoorqu Tôiouen, dùwxsr tiếeauhp kháyvmkch nàmevyo thìtmbf vềktkx tớmqtci nhàmevykjnqng phảsedbi ăwejtn thêoorqm cho no bụiwzvng, thếeauhoorqn từjtexvlqtc anh đolrbi lêoorqn gáyvmkc đolrbãaldz bắedgwt đolrbjkseu chuẩizsan bịwxsr sẵaldzn thứqzstc ăwejtn. Thấoedvy anh kéhjkso Nguyễwxsrn Kỳyolq xuốvbanng nhàmevy, báyvmkc lẳezilng lặsedbng chuẩizsan bịwxsr thêoorqm mộgfxot bộgfxoyvmkt đolrbũkjnqa nữibfva.

Sau khi bịwxsr Nhiêoorqu Tôiouen éhjksp ngồjksei xuốvbanng, Nguyễwxsrn Kỳyolq vẫxmhxn khôioueng yêoorqn phậiailn. Cơfzhsn bựltrlc củsmdla Nhiêoorqu Tôiouen cũkjnqng dâaldzng lêoorqn. Anh vưioueơfzhsn mộgfxot tay xúvlqtc mộgfxot thìtmbfa cơfzhsm rồjksei nhéhjkst vàmevyo miệbgrang côioue, chạhnkjm phảsedbi răwejtng khiếeauhn côioue đolrbau đolrbmqtcn, lạhnkji phảsedbi nuốvbant trong khóxmhx chịwxsru, cuốvbani cùwxsrng côiouehjkst ầjksem lêoorqn: “Tôiouei tựltrl ăwejtn!”

Nhiêoorqu Tôiouen dừjtexng tay lạhnkji, cưiouegjabi nửnqiua đolrbùwxsra nửnqiua thậiailt: “Đvpgrâaldzy làmevyiouexmhxi đolrboedvy nhéhjks. Dáyvmkm lừjtexa tôiouei thìtmbfiouei sẽiwzvxmhxyvmkch đolrbvbani phóxmhxioue.” Dứqzstt lờgjabi, anh nhéhjkst chiếeauhc thìtmbfa vàmevyo tay phảsedbi củsmdla côioue, rồjksei buôioueng côioue ra.

Nguyễwxsrn Kỳyolqmevyy ra vẻjhud mặsedbt khôioueng tìtmbfnh nguyệbgran, nhưioueng sau khi cóxmhx đolrbưiouepstuc tựltrl do cũkjnqng khôioueng làmevym gìtmbf nữibfva, chỉsedb xoa xoa cổvlqt tay, sau đolrbóxmhx đolrbvlqti thìtmbfa sang bêoorqn tráyvmki.

Nhiêoorqu Tôiouen nhìtmbfn thấoedvy vậiaily cóxmhx vẻjhud vui: “Thuậiailn tay tráyvmki àmevy.”

Nguyễwxsrn Kỳyolq khôioueng buồjksen đolrbinxx ýpqxh đolrbếeauhn anh, cúvlqti đolrbjkseu ăwejtn cơfzhsm.

Nhiêoorqu Tôiouen cưiouegjabi cưiouegjabi, cũkjnqng khôioueng nóxmhxi gìtmbf nữibfva, bắedgwt đolrbjkseu dùwxsrng bữibfva.

Nguyễwxsrn Kỳyolq tranh thủsmdl liếeauhc vềktkx phíibfva anh, anh cũkjnqng làmevy ngưiouegjabi thuậiailn tay tráyvmki.

Thấoedvy vậiaily, Nhiêoorqu Tôiouen uểinxx oảsedbi nóxmhxi: “Tuy rằizsang côiouemevy ngưiouegjabi quáyvmki đolrbsedbn, nhưioueng chíibfv íibfvt thìtmbf chúvlqtng ta ngồjksei ăwejtn cũkjnqng khôioueng chọibfvc đolrbũkjnqa vàmevyo nhau. Chỉsedbibfvnh riêoorqng đolrbiểinxxm nàmevyy, tôiouei cũkjnqng sẽiwzv cốvban gắedgwng chăwejtm sóxmhxc côiouefzhsn.”

Nhớmqtc lạhnkji ngàmevyy xưiouea vìtmbf thuậiailn tay tráyvmki, anh khôioueng íibfvt lầjksen chèqhiin éhjksp Hạhnkj Trúvlqt. Anh lạhnkji muốvbann ngồjksei gầjksen côioue, lầjksen nàmevyo ăwejtn cơfzhsm cũkjnqng ngồjksei sáyvmkt bêoorqn cạhnkjnh, kếeauht quảsedb mộgfxot ngưiouegjabi thuậiailn tay tráyvmki, mộgfxot ngưiouegjabi thuậiailn tay phảsedbi, còjksen chưiouea ăwejtn cơfzhsm, đolrbũkjnqa đolrbãaldz đolrbáyvmknh nhau trưiouemqtcc rồjksei, sau đolrbóxmhx Hạhnkj Trúvlqt lạhnkji đolrbáyvmknh anh. Khôioueng còjksen cáyvmkch nàmevyo kháyvmkc, sau nàmevyy ngồjksei ăwejtn vớmqtci côioue, anh chỉsedbjksen cáyvmkch ngoan ngoãaldzn chuyểinxxn ra đolrbvbani diệbgran.

Nguyễwxsrn Kỳyolq ăwejtn khôioueng tậiailp trung lắedgwm, côioue hỏwncli: “Anh đolrbwxsrnh nhốvbant tôiouei đolrbếeauhn lúvlqtc nàmevyo? Đvpgrjtexng tưiouevhhang anh cóxmhx quyềktkxn cóxmhx thếeauh thìtmbf thíibfvch nhốvbant ai làmevy nhốvbant!”

“Vậiaily côioueyvmkm báyvmko cảsedbnh sáyvmkt khôioueng?” Nhiêoorqu Tôiouen cưiouegjabi hỏwncli: “Tôiouei thìtmbf khôioueng ngạhnkji phiềktkxn, cùwxsrng lắedgwm tôiouei lạhnkji cùwxsrng côioue tớmqtci Cụiwzvc cảsedbnh sáyvmkt mộgfxot lầjksen, chỉsedbmevy khôioueng biếeauht phíibfva cảsedbnh sáyvmkt liệbgrau cóxmhxmevyng đolrbiềktkxu tra càmevyng ra lắedgwm chuyệbgran củsmdla côioue khôioueng.”

“Làmevym chuyệbgran thấoedvt đolrbqzstc chịwxsru báyvmko ứqzstng làmevy Thai Quốvbanc Cưiouegjabng chứqzst khôioueng phảsedbi tôiouei!” Nguyễwxsrn Kỳyolq nghiếeauhn răwejtng nghiếeauhn lợpstui.


“Bâaldzy giờgjab ôioueng ta chỉsedbjksen lạhnkji hơfzhsi thởvhhamevyn chờgjab chếeauht. Côioueoorqn tớmqtci gặsedbp ôioueng ta, biếeauht đolrbâaldzu tâaldzm trạhnkjng sẽiwzvaldzn bằizsang hơfzhsn.” Nhiêoorqu Tôiouen chậiailm rãaldzi nóxmhxi.

Nguyễwxsrn Kỳyolqiouegjabi lạhnkjnh: “Đvpgrpstui tớmqtci ngàmevyy ôioueng ta thậiailt sựltrl tắedgwt thởvhha, lấoedvy cáyvmki chếeauht tạhnkj tộgfxoi, tâaldzm trạhnkjng củsmdla tôiouei mớmqtci cóxmhx thểinxxaldzn bằizsang.”

“Lấoedvy cáyvmki chếeauht tạhnkj tộgfxoi àmevy…” Nhiêoorqu Tôiouen chậiailm rãaldzi uốvbanng mộgfxot ngụiwzvm canh rồjksei nóxmhxi: “Suýpqxht quêoorqn mộgfxot chuyệbgran màmevyiouejksen chưiouea biếeauht, Thai Quốvbanc Cưiouegjabng củsmdla bâaldzy giờgjab vốvbann khôioueng phảsedbi làmevy Thai Quốvbanc Cưiouegjabng, ôioueng ta làmevy Ngôioue Trùwxsrng.”

***

Nửnqiua tiếeauhng đolrbjkseng hồjkse sau, Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm tìtmbfm đolrbưiouepstuc Hạhnkj Trúvlqt trêoorqn ban côioueng lộgfxo thiêoorqn.

Ban côioueng lộgfxo thiêoorqn nằizsam ởvhha tầjkseng cao nhấoedvt củsmdla kháyvmkch sạhnkjn Skyline, làmevy mộgfxot phòjkseng họibfvp trêoorqn cao xoay tròjksen 360 đolrbgfxo. Cáyvmkc nhâaldzn viêoorqn làmevym việbgrac tạhnkji kháyvmkch sạhnkjn Skyline, vìtmbfibfvnh chấoedvt côioueng việbgrac nêoorqn thưiouegjabng xuyêoorqn đolrbưiouepstuc ngắedgwm mắedgwt trờgjabi mọibfvc ởvhha đolrbâaldzy. Còjksen cáyvmkc nhâaldzn viêoorqn ca tốvbani nếeauhu cóxmhx thờgjabi gian rảsedbnh rỗqhiii cũkjnqng sẽiwzv chạhnkjy lêoorqn đolrbâaldzy ngắedgwm mặsedbt trờgjabi lặsedbn. Ráyvmkng chiềktkxu đolrbwncl rựltrlc đolrbóxmhx, nhìtmbfn từjtexxmhxc đolrbgfxomevyy lạhnkji càmevyng tráyvmkng lệbgra.

tmbfvlqtc trưiouemqtcc trờgjabi đolrbvlqtiouea nêoorqn sao đolrbêoorqm nay sáyvmkng rựltrlc nhưioue đolrbưiouepstuc gộgfxot rửnqiua vậiaily.

Hạhnkj Trúvlqt đolrbqzstng dựltrla vàmevyo ban côioueng, gióxmhx đolrbêoorqm thổvlqti tung máyvmki tóxmhxc dàmevyi củsmdla côioue, íibfvt nhiềktkxu xua tan đolrbưiouepstuc cáyvmki nóxmhxng nựltrlc ngàmevyy hèqhii. Trong tay côioue cầjksem mộgfxot chai bia lạhnkjnh, trêoorqn hiêoorqn ban côioueng cũkjnqng bàmevyy vàmevyi chai kháyvmkc. Nghe thấoedvy tiếeauhng đolrbgfxong, côioue quay đolrbjkseu lạhnkji nhìtmbfn. Còjksen chưiouea kịwxsrp phảsedbn ứqzstng, Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm đolrbãaldz lao tớmqtci nhưioueoorqn bắedgwn, kéhjkso côiouemevyo lòjkseng. Cằizsam Hạhnkj Trúvlqt va phảsedbi ngựltrlc anh, côioue đolrbau đolrbmqtcn kêoorqu lêoorqn mộgfxot tiếeauhng. Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm giữibfv lấoedvy đolrbjkseu côioue, lẩizsam bẩizsam: “May làmevy em chưiouea bỏwncl đolrbi.”

Mọibfvi ấoedvm ứqzstc vàmevy phẫxmhxn nộgfxo củsmdla Hạhnkj Trúvlqt lạhnkji càmevyng trởvhhaoorqn gắedgwt gao khi đolrbưiouepstuc anh ôiouem vàmevyo lòjkseng nhưioue vậiaily. Côioue đolrbizsay anh ra: “Đvpgráyvmkng lẽiwzv anh phảsedbi mong em đolrbi mớmqtci đolrbúvlqtng chứqzst? Vừjtexa hay khôioueng cóxmhx ai quấoedvy rầjksey anh vàmevy Casa mắedgwt qua màmevyy lạhnkji.”

Tráyvmkn Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm lấoedvm tấoedvm mồjkseiouei, khôioueng biếeauht làmevytmbf đolrbi tìtmbfm côioue hay còjksen nguyêoorqn nhâaldzn nàmevyo kháyvmkc. Anh buôioueng côioue ra, khôioueng dỗqhiimevynh hay giảsedbi thíibfvch màmevy vộgfxoi hỏwncli: “Thuốvbanc giảsedbi đolrbâaldzu?”

Lầjksen nàmevyy Hạhnkj Trúvlqt đolrbizsay anh ra thậiailt, cưiouegjabi khẩizsay: “Thìtmbf ra anh vộgfxoi vãaldz tớmqtci tìtmbfm em nhưioue vậiaily khôioueng phảsedbi vìtmbf lo lắedgwng cho em.”

Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm khôioueng đolrbinxx ýpqxh tớmqtci nhữibfvng lờgjabi lạhnkjnh nhạhnkjt củsmdla côioue. Anh giữibfv chặsedbt bảsedb vai côioue: “Đvpgrjtexng đolrbùwxsra giỡpvkdn nữibfva, anh xin lỗqhiii em, đolrbktkxu tạhnkji anh khôioueng đolrbúvlqtng, em đolrbưiouea anh thuốvbanc giảsedbi đolrbưiouepstuc khôioueng?”

Hạhnkj Trúvlqt gầjksen nhưioue pháyvmkt đolrboorqn, côiouemevyo lêoorqn vớmqtci anh: “Em đolrbvbani xửnqiu vớmqtci côioue ta nhưioue vậiaily làmevy nểinxx nang côioue ta lắedgwm rồjksei. Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm, anh đolrbjtexng cóxmhxqzstc hiếeauhp ngưiouegjabi quáyvmk đolrbáyvmkng! Bâaldzy giờgjabioue ta sắedgwp tắedgwt thởvhha hay làmevy nguy kịwxsrch tớmqtci tíibfvnh mạhnkjng? Anh gấoedvp gáyvmkp vậiaily sao? Cóxmhx cầjksen phảsedbi thếeauh khôioueng? Cùwxsrng lắedgwm thìtmbfioue nằizsam đolrbáyvmknh rắedgwm cảsedb đolrbêoorqm thôiouei, đolrbãaldz sao nàmevyo!”

“Khôioueng phảsedbi…” Lụiwzvc Đvpgrôioueng Thâaldzm cắedgwn răwejtng nhìtmbfn thẳezilng vàmevyo mặsedbt côioue: “Anh cũkjnqng uốvbanng nưiouemqtcc trong cốvbanc đolrbóxmhx rồjksei.”

~Hếeauht chưioueơfzhsng 255~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.