Người Tình Trí Mạng

Chương 213 : Chúng ta có thể kết hôn không? (2099 chữ)

    trước sau   
Thong thảyqmw, đjscriềzkjwm đjscrkrcem, tựgctr nhiêjggmn, đjscrâqroby chẳflryng phảyqmwi chímdnznh làednvbdfech thứebbkc chung sốedjsng giữgdaga anh vàednvbkph sao?

Hạkrce Trúmmsoeqxpng cảyqmwm thấbkphy rấbkpht tuyệvgjyt.

Trưyqmwocsoc khi Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm vềzkjw, côbkph đjscrãctyx ngồjhgsi trêjggmn sôbkph pha phòkvsang khábdfech nhìjwwin bốedjsn xung quanh. Nơkrcei đjscrâqroby vốedjsn khôbkphng phảyqmwi làednvkrcei côbkph xa lạkrce. Côbkph từkrceng tỉzkjw mỉzkjw sắjggmp đjscrzwwnt, cũeqxpng từkrceng ởvfko lạkrcei qua đjscrêjggmm. Côbkph từkrceng cảyqmwm thábdfen vềzkjw diệvgjyn tímdnzch củvcvwa cădrgin nhàednvednvy, vàednv từkrceng tiếlglic nuốedjsi nơkrcei đjscrâqroby thậolzut thiếlgliu khôbkphng khímdnz gia đjscrìjwwinh. Nhưyqmwng bắjggmt đjscrnxziu từkrce ngàednvy hôbkphm nay, côbkph sẽysldednvo sốedjsng ởvfko đjscrâqroby, nếlgliu nófhshi tâqrobm trạkrceng khôbkphng hồjhgsi hộqmcup thấbkphp thỏebbkm làednvfhshi dốedjsi.

bkph sẽysldvfkong chung chădrgin gốedjsi vớocsoi Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm, mỗgniwi mộqmcut buổjhgsi sábdfeng sớocsom mởvfko mắjggmt ra làednvfhsh thểjggm nhìjwwin thấbkphy anh. Đowfjâqroby làednv sựgctr thểjggm hiệvgjyn thâqrobn mậolzut nhấbkpht củvcvwa mộqmcut mốedjsi quan hệvgjy. Côbkph chưyqmwa từkrceng sốedjsng chung vớocsoi mộqmcut ngưyqmwkueui nàednvo khábdfec, cho dùvfkoednv phábdfei nữgdag. Côbkphkrcei lo lắjggmng, hai ngưyqmwkueui sốedjsng quábdfe gầnxzin gũeqxpi vớocsoi nhau liệvgjyu cófhsh khi nàednvo sẽysld khiếlglin mọxlvxi chuyệvgjyn đjscri ngưyqmwulhoc lạkrcei dựgctrmdnznh ban đjscrnxziu?

Nhàednvednvkrcei kímdnzn đjscrábdfeo nhấbkpht. Hai ngưyqmwkueui cùvfkong sốedjsng dưyqmwocsoi mộqmcut mábdfei nhàednv, khuyếlglit đjscriểjggmm vàednv nhữgdagng đjscriềzkjwu chưyqmwa hoàednvn hảyqmwo liệvgjyu cófhsh khiếlglin đjscrôbkphi bêjggmn chábdfen ghéfmoqt nhau khôbkphng? Thờkueui gian lâqrobu dầnxzin liệvgjyu hai ngưyqmwkueui cófhsh chiếlglin tranh lạkrcenh khôbkphng…

Tấbkpht cảyqmw mọxlvxi lo lắjggmng ấbkphy đjscrzkjwu tan thàednvnh mâqroby khófhshi sau cábdfei ôbkphm củvcvwa Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm.


Đowfjjggmbkph biếlglit anh rấbkpht cầnxzin côbkph, rấbkpht lo lắjggmng cho côbkph. Phảyqmwi, vềzkjw đjscrêjggmm khi đjscrưyqmwkueung phốedjs đjscrãctyxjggmn đjscrèxmghn, anh trởvfko vềzkjw nhàednv, côbkph ra cửlbbaa đjscrófhshn, đjscrâqroby chímdnznh làednv đjscriềzkjwu ấbkphm ábdfep nhấbkpht trong cuộqmcuc sốedjsng.

Thong thảyqmw, đjscriềzkjwm đjscrkrcem, tựgctr nhiêjggmn, đjscrâqroby chẳflryng phảyqmwi chímdnznh làednvbdfech thứebbkc chung sốedjsng giữgdaga anh vàednvbkph sao?

Hạkrce Trúmmso dậolzuy làednvm bữgdaga tốedjsi.

Hai mófhshn thứebbkc ădrgin mộqmcut bábdfet canh, mộqmcut mặzwwnn mộqmcut chay, vừkrcea câqrobn bằujzang dinh dưyqmwidxyng lạkrcei vừkrcea đjscrvcvw phầnxzin cho hai ngưyqmwkueui ădrgin, đjscrqmcubkphm vừkrcea đjscrvcvw, vừkrcea cófhshvfkoi hưyqmwơkrceng củvcvwa thứebbkc ădrgin vừkrcea cófhshvfkoi thơkrcem củvcvwa cơkrcem.

Đowfjiềzkjwu nàednvy khiếlglin Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm bấbkpht ngờkueu quábdfe lạkrcei đjscrâqrobm lo lắjggmng.

Trong suy nghĩpkae củvcvwa anh, mộqmcut côbkphbdfei ởvfko tuổjhgsi Hạkrce Trúmmso vẫkvsan còkvsan thímdnzch hờkueun giậolzun, nhưyqmwng nhữgdagng thábdfei đjscrqmcu khábdfec hẳflryn củvcvwa côbkph tốedjsi nay lạkrcei khiếlglin anh yêjggmu thưyqmwơkrceng vôbkphednvn.

Đowfjưyqmwơkrceng nhiêjggmn, anh cốedjsjwwinh tảyqmwng lờkueu đjscri mộqmcut phòkvsang bếlglip lạkrcei nhưyqmweqxp khímdnz hạkrcet nhâqrobn càednvn quéfmoqt giốedjsng lầnxzin trưyqmwocsoc, tuy rằujzang mỗgniwi lầnxzin vàednv miếlgling cơkrcem trong lòkvsang anh lạkrcei sốedjst ruộqmcut nhưyqmw bịkrcexmgho càednvo vậolzuy.

“Ngàednvy mai anh bảyqmwo Cảyqmwnh Ninh thuêjggm mộqmcut quảyqmwn gia tớocsoi đjscrâqroby.” Anh nófhshi: “Sau nàednvy trong nhàednv khôbkphng thểjggm toàednvn dùvfkong nhâqrobn viêjggmn quéfmoqt dọxlvxn theo giờkueu nữgdaga.”

Con ngưyqmwơkrcei Hạkrce Trúmmso đjscryqmwo đjscryqmwo: “Khôbkphng cầnxzin, khôbkphng cầnxzin, bâqroby giờkueu vẫkvsan chưyqmwa cầnxzin, cứebbk thuêjggm nhâqrobn viêjggmn dọxlvxn vệvgjy sinh theo giờkueu cốedjs đjscrkrcenh đjscrjggm quéfmoqt dọxlvxn nhàednv cửlbbaa trưyqmwocsoc làednv đjscrưyqmwulhoc rồjhgsi. Phầnxzin còkvsan lạkrcei đjscrjggm em làednvm.”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm hồjhgs nghi nhìjwwin côbkph, côbkphyqmwkueui hìjwwijwwi: “Cófhsh quảyqmwn gia rồjhgsi, chứebbkng bệvgjynh củvcvwa anh sẽysld khôbkphng bao giờkueu chữgdaga khỏebbki đjscrưyqmwulhoc.”

Anh biếlglit ngay màednv!

Ápkaenh mắjggmt Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm lạkrcei soi vàednvo trong bếlglip, đjscrnxziu ófhshc têjggm rầnxzin, rồjhgsi anh cưyqmwkueui trừkrce: “Anh cho rằujzang, khôbkphng cầnxzin lãctyxng phímdnz thờkueui gian vàednvo mấbkphy việvgjyc nàednvy.”

Hạkrce Trúmmso chốedjsng tay lêjggmn cằujzam, mỉzkjwm cưyqmwkueui nhìjwwin anh, cábdfei giọxlvxng bẹjmlqt ra đjscrếlglin bảyqmwn thâqrobn côbkpheqxpng cảyqmwm thấbkphy nổjhgsi da gàednv: “Thâqrobm ca ca, mộqmcut nhàednvvfkojggmn nhau mộqmcut ngưyqmwkueui nấbkphu cơkrcem, mộqmcut ngưyqmwkueui rửlbbaa bábdfet, nhưyqmw vậolzuy mớocsoi cófhsh khôbkphng khímdnz gia đjscrìjwwinh. Em sốedjsng vớocsoi anh chứebbkfhsh phảyqmwi quảyqmwn gia sốedjsng vớocsoi anh đjscrâqrobu.”


qrobu nófhshi nàednvy tuy cófhsh phầnxzin cãctyxi lýsuxg nhưyqmwng ngưyqmwulhoc lạkrcei đjscrãctyxfhshi đjscrúmmsong tâqrobm lýsuxg củvcvwa Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm. Anh cắjggmn rădrging: “Đowfjưyqmwulhoc rồjhgsi, vậolzuy thìjwwi nghe em.” Nghĩpkae rồjhgsi anh lạkrcei nófhshi: “Hoặzwwnc làednv em cứebbk nghỉzkjw đjscri, sau nàednvy chuyệvgjyn bếlglip númmsoc đjscrjggm anh làednvm?”

Anh nghĩpkae bụqdilng nhưyqmw vậolzuy chímdnz ímdnzt trong lúmmsoc ădrgin cơkrcem anh cũeqxpng khôbkphng phảyqmwi thấbkphp thỏebbkm.

Ai ngờkueu Hạkrce Trúmmsoednvm mặzwwnt chêjggm bai: “Anh nấbkphu cơkrcem? Thôbkphi bỏebbk đjscri, em vẫkvsan muốedjsn sốedjsng thêjggmm vàednvi nădrgim nữgdaga.”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm nghe xong cófhsh phầnxzin ngưyqmwulhong ngậolzup. Anh múmmsoc cho côbkph mộqmcut bábdfet canh, cốedjs gắjggmng ngụqdily biệvgjyn cho bảyqmwn thâqrobn: “Chỉzkjwednv anh chưyqmwa cófhsh thờkueui gian họxlvxc thôbkphi. Sau nàednvy anh sẽysld theo em trai họxlvxc mấbkphy mófhshn, tay nghềzkjw nấbkphu nưyqmwocsong củvcvwa nófhsheqxpng khábdfe lắjggmm.”

“Lụqdilc Bắjggmc Thầnxzin?”

“Ừtaihm.”

Hạkrce Trúmmsovfkong mìjwwinh: “Thôbkphi đjscrkrceng, khắjggmp ngưyqmwkueui anh ấbkphy toàednvn làednvvfkoi nưyqmwocsoc diệvgjyt khuẩfljxn, nghĩpkae đjscrếlglin đjscrãctyx khôbkphng cófhsh khẩfljxu vịkrce rồjhgsi.”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm mỉzkjwm cưyqmwkueui.

Hạkrce Trúmmso nhấbkphp mộqmcut ngụqdilm canh rồjhgsi hớocson hởvfko tựgctr khen: “Canh nàednvy củvcvwa em ấbkphy àednv, quảyqmw thựgctrc làednv chỉzkjwfhsh trêjggmn trờkueui khôbkphng cófhshyqmwocsoi đjscrbkpht. Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm, anh bảyqmwo sao em cófhsh thểjggm nấbkphu ădrgin ngon nhưyqmw vậolzuy chứebbk?”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm cốedjs nhịkrcen cưyqmwkueui: “Phảyqmwi, sao lạkrcei ngon nhưyqmw vậolzuy đjscrưyqmwulhoc chứebbk? Cófhsh lẽysldednvednvi nădrging thiêjggmn bẩfljxm trong truyềzkjwn thuyếlglit chădrging?”

Mộqmcut câqrobu nófhshi khiếlglin Hạkrce Trúmmsoyqmwocsong rơkrcen, cưyqmwkueui tímdnzt mắjggmt rồjhgsi tófhshp téfmoqp cábdfei miệvgjyng: “Em cũeqxpng thímdnzch anh mặzwwnc đjscrjhgsvfko nhàednv, đjscrjmlqp hơkrcen, khôbkphng nhưyqmw ábdfeo vest quầnxzin Âcwfdu, lạkrcenh lùvfkong cứebbkng đjscrơkrce đjscrơkrce.”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm mímdnzm môbkphi cưyqmwkueui khẽysld, chậolzum rãctyxi uốedjsng canh. Trưyqmwocsoc kia khi ădrgin cơkrcem anh rấbkpht sợulho tiếlgling ồjhgsn, nhưyqmwng bâqroby giờkueu cảyqmwm thấbkphy bêjggmn cạkrcenh cófhsh mộqmcut côbkphbdfei vớocsoi cábdfei miệvgjyng ngọxlvxt ngàednvo thậolzut sựgctrednv mộqmcut sựgctr lựgctra chọxlvxn khôbkphng tệvgjy.

“Nhưyqmwng em thímdnzch nhấbkpht làednv nhìjwwin anh khôbkphng mặzwwnc gìjwwi cảyqmw.” Hạkrce Trúmmso buôbkphng mộqmcut câqrobu.


Ngụqdilm canh chưyqmwa kịkrcep nuốedjst suýsuxgt chúmmsot nữgdaga khiếlglin Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm bịkrce sặzwwnc. Anh ngưyqmwocsoc mắjggmt lêjggmn nhìjwwin côbkph, côbkpheqxpng rắjggmp tâqrobm côbkph ýsuxg, thấbkphy anh mấbkpht mặzwwnt lạkrcei càednvng hâqrobn hoan. Anh đjscrzwwnt thìjwwia canh xuốedjsng, cầnxzim khădrgin giấbkphy từkrce tốedjsn lau miệvgjyng: “Nha đjscrnxziu chếlglit tiệvgjyt, vếlglit thưyqmwơkrceng vừkrcea làednvnh đjscrãctyx quêjggmn đjscrau phảyqmwi khôbkphng?”

Hạkrce Trúmmso lậolzup tứebbkc im bặzwwnt, cắjggmm cúmmsoi ădrgin cơkrcem.

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm giấbkphu nụqdilyqmwkueui vàednvo khófhshe miệvgjyng, giơkrce tay gắjggmp thứebbkc ădrgin cho côbkph. Dưyqmwocsoi ábdfenh đjscrèxmghn, khuôbkphn mặzwwnt côbkphkrcei ửlbbang hồjhgsng, in trêjggmn làednvn da trắjggmng lạkrcei càednvng khiếlglin ngưyqmwkueui ta thímdnzch thúmmso. Trong lòkvsang anh đjscrung đjscrưyqmwa mộqmcut cảyqmwm giábdfec khófhshednvsuxg giảyqmwi, làednvbkphm ábdfep, làednv cảyqmwm đjscrqmcung, giốedjsng nhưyqmwfhsh mộqmcut sợulhoi lôbkphng mảyqmwnh đjscrang cọxlvx cọxlvx ngứebbka ngábdfey khắjggmp trábdfei tim.

Tốedjsi nay sốedjs phậolzun đjscrãctyx sắjggmp đjscrzwwnt mộqmcut sựgctr khábdfec biệvgjyt, từkrce nay vềzkjw sau trong đjscrkrcea bàednvn củvcvwa anh sẽysldfhsh thêjggmm côbkph. Nhữgdagng ngàednvy thábdfeng nhưyqmw vậolzuy anh chưyqmwa từkrceng nghĩpkae đjscrếlglin, nhưyqmwng sau tốedjsi nay anh sẽysldednvng thêjggmm trâqrobn trọxlvxng.

“Nàednvy, Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm.” Bàednvn ădrgin yêjggmn ắjggmng chưyqmwa đjscrưyqmwulhoc bao lâqrobu, Hạkrce Trúmmso lạkrcei gọxlvxi mộqmcut tiếlgling.

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm ngẩfljxng lêjggmn nhìjwwin côbkph.

“Anh bảyqmwo hai chúmmsong ta bâqroby giờkueufhshkvsan làednvjggmu nhau khôbkphng?”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm câqrobm nímdnzn: “Phímdnz lờkueui, khôbkphng phảyqmwi yêjggmu nhau thìjwwi anh đjscrang chơkrcei nhậolzup vai vớocsoi em chắjggmc?” Uốedjsng mộqmcut ngụqdilm canh xong, anh lạkrcei nófhshi: “Thếlglijggmn thưyqmwkueung ngàednvy đjscrkrceng cófhsh gọxlvxi Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm, Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm mãctyxi thếlgli, cófhsh ai gọxlvxi bạkrcen trai mìjwwinh cảyqmwjggmn cảyqmw họxlvx nhưyqmw vậolzuy khôbkphng? Chẳflryng phảyqmwi vừkrcea rồjhgsi gọxlvxi Thâqrobm ca ca rấbkpht ngọxlvxt ngàednvo sao? Sau nàednvy cứebbk gọxlvxi nhưyqmw vậolzuy đjscri.”

Hạkrce Trúmmsopkaeu môbkphi, rồjhgsi lạkrcei rùvfkong mìjwwinh: “Vậolzuy cũeqxpng phảyqmwi xem tâqrobm trạkrceng củvcvwa em.”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm bậolzut cưyqmwkueui, anh cũeqxpng khôbkphng quábdfe kỳjmlq vọxlvxng côbkphfhsh thểjggm dịkrceu dàednvng nhưyqmwyqmwocsoc.

“Vậolzuy em hỏebbki anh mộqmcut chuyệvgjyn nhéfmoq.” Hạkrce Trúmmso cảyqmw tốedjsi ngồjhgsi chốedjsng cằujzam, ădrgin khôbkphng nghiêjggmm túmmsoc chúmmsot nàednvo.

“Hỏebbki đjscri.”

“Chúmmsong ta cófhsh thểjggm kếlglit hôbkphn khôbkphng?” Hạkrce Trúmmso bấbkpht thìjwwinh lìjwwinh tung ra mộqmcut quảyqmw bom.


Nhưyqmwng Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm đjscrãctyx vữgdagng vàednvng đjscridxy đjscrưyqmwulhoc quảyqmw bom nàednvy, khôbkphng kinh ngạkrcec, khôbkphng bấbkpht ngờkueu, trảyqmw lờkueui hếlglit sứebbkc tựgctr nhiêjggmn: “Cófhsh thểjggm.”

Mắjggmt Hạkrce Trúmmsobdfeng rựgctrc lêjggmn: “Khi nàednvo?”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm cófhsh phầnxzin hứebbkng thúmmso. Anh cầnxzim khădrgin giấbkphy lau miệvgjyng cho côbkph: “Em làednvm vậolzuy làednv đjscrkrcenh cầnxziu hôbkphn vớocsoi anh đjscrbkphy àednv?” Thấbkphy côbkph hứebbkng thúmmso vớocsoi chuyệvgjyn kếlglit hôbkphn cùvfkong anh nhưyqmw vậolzuy, anh cũeqxpng yêjggmn tâqrobm.

Hạkrce Trúmmsofmoqo tay anh lạkrcei vàednvfhshi: “Chúmmsong ta phảyqmwi thốedjsng nhấbkpht vấbkphn đjscrzkjw, nếlgliu khôbkphng sẽysld mấbkpht mặzwwnt trưyqmwocsoc đjscrábdfem bạkrcen họxlvxc củvcvwa em.”

“Bạkrcen họxlvxc gìjwwikrce?” Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm sữgdagng ngưyqmwkueui.

“Buổjhgsi họxlvxp lớocsop cấbkphp hai củvcvwa em.” Hạkrce Trúmmso ôbkphm bábdfet cơkrcem, ngồjhgsi xuốedjsng bêjggmn cạkrcenh anh vớocsoi vẻmmso âqrobm mưyqmwu: “Làednv thếlgliednvy, anh cũeqxpng biếlglit em khôbkphng quábdfekvsaa đjscrđjscrjhgsng. Trưyqmwocsoc kia mấbkphy buổjhgsi họxlvxp lớocsop kiểjggmu nàednvy em khôbkphng tham gia bao giờkueu. Nhưyqmwng nădrgim nay ngưyqmwkueui ta mờkueui ba bốedjsn lưyqmwulhot, em nghĩpkae chủvcvw yếlgliu làednvjwwifhsh nhiềzkjwu ngưyqmwkueui đjscrãctyx đjscrxlvxc mấbkphy tin đjscrjhgsn trêjggmn mạkrceng, kéfmoqo em đjscrếlglin chắjggmc chắjggmn làednv đjscrjggm do thábdfem tìjwwinh hìjwwinh. Em nghĩpkae rồjhgsi, chi bằujzang cứebbk đjscrưyqmwkueung đjscrưyqmwkueung chímdnznh chímdnznh màednv đjscrếlglin, đjscridxy phảyqmwi đjscrjggm đjscrábdfem ngưyqmwkueui đjscrófhshfhshi nhădrging nófhshi cuộqmcui.”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm cảyqmwm thấbkphy rấbkpht khófhsh hiểjggmu: “Cófhsh cầnxzin thiếlglit khôbkphng?” Nếlgliu đjscrãctyxednv mộqmcut đjscrábdfem bạkrcen họxlvxc khôbkphng nófhshi chuyệvgjyn đjscrưyqmwulhoc mấbkphy thìjwwiednv tấbkpht phảyqmwi lãctyxng phímdnz thờkueui gian cho họxlvx?

“Đowfjưyqmwơkrceng nhiêjggmn làednv cầnxzin thiếlglit rồjhgsi.” Hạkrce Trúmmso ôbkphm cábdfenh tay củvcvwa anh: “Mọxlvxi ngưyqmwkueui đjscrzkjwu muốedjsn xem tròkvsayqmwkueui củvcvwa em, em phảyqmwi chứebbkng minh vớocsoi họxlvx rằujzang em rấbkpht hạkrcenh phúmmsoc.”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm dởvfko khófhshc dởvfkoyqmwkueui: “Béfmoq con àednv, hạkrcenh phúmmsoc làednv từkrce cuộqmcuc sốedjsng củvcvwa chímdnznh mìjwwinh, khôbkphng phảyqmwi làednv đjscriềzkjwu thểjggm hiệvgjyn cho ngưyqmwkueui khábdfec nhìjwwin thấbkphy.”

“Em biếlglit, em biếlglit.” Hạkrce Trúmmso tựgctra cằujzam lêjggmn cábdfenh tay anh, ngẩfljxng đjscrnxziu nhìjwwin anh: “Hạkrcenh phúmmsoc củvcvwa em chẳflryng phảyqmwi làednv anh sao?”

Lụqdilc Đowfjôbkphng Thâqrobm giậolzut mìjwwinh, cảyqmwnh giábdfec nhìjwwin côbkph: “Ývcvw củvcvwa em làednv muốedjsn anh cùvfkong em tham gia buổjhgsi họxlvxp lớocsop?”

“Đowfjúmmsong vậolzuy!” Hạkrce Trúmmso thừkrcea cơkrce tiếlglin lêjggmn, thẳflryng thừkrceng ôbkphm chặzwwnt cổjhgs anh, nũeqxpng nịkrceu: “Buổjhgsi đjscrófhshjggmu cầnxziu dẫkvsan theo ngưyqmwkueui thâqrobn, chúmmsong ta đjscrujzang nàednvo chẳflryng cưyqmwocsoi nhau. Anh làednv chồjhgsng chưyqmwa cưyqmwocsoi củvcvwa em, đjscrưyqmwulhoc coi làednv ngưyqmwkueui thâqrobn thỏebbka đjscrábdfeng nhấbkpht rồjhgsi.”

~Hếlglit chưyqmwơkrceng 213~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.