Người Tình Trí Mạng

Chương 162 : Anh ta có tin em không? [2107 chữ]

    trước sau   
Chúobxung ta quen nhau bao lâvbsou, cònmbin em vàibfi anh ta quen nhau bao lâvbsou? Em hiểsrrju anh ta àibfi? Em rúobxut ruộiefpt rúobxut gan cho anh ta, anh ta cóggzm tin em khôtokvng?

Xe củibfia Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom đvccbvccbkqkpn ngoàibfii khu nhàibfi, khôtokvng cóggzmibfii xếsldi đvccbi theo màibfi anh tựrjqushssnh láoslmi. Tưypxmbrbmng Ly khoáoslmc tay tiễtaozn anh mộiefpt mạtyewch ra đvccbếsldin tậotbsn ngoàibfii khu nhàibfi. Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom lêkqkpn xe rồtidbi, lạtyewi hạtyew cửkudka kíkqlrnh xuốoslmng vẫuwkzy tay gọofvwi côtokv. Côtokv tiếsldin lêkqkpn hỏxejei anh cònmbin chuyệkudkn gìshss? Anh nóggzmi: Cúobxui đvccbjawxu xuốoslmng.

ypxmbrbmng Ly khôtokvng hiểsrrju chuyệkudkn gìshss, nhưypxmng vẫuwkzn làibfim theo.

Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom vưypxmơwjzqn cáoslmnh tay ra, vònmbing qua cổinkztokv, rồtidbi hôtokvn nhẹzxzkkqkpn môtokvi côtokv mộiefpt cáoslmi, sau đvccbóggzmggzmi: “Tốoslmi nay nghỉvzui ngơwjzqi sớvcdqm đvccbi, đvccbgqving lo lắsavqng nhiềfbjcu cũwvjxng đvccbgqving suy nghĩggzm lung tung, biếsldit khôtokvng?”

“Biếsldit rồtidbi, anh lằmmjfng nhằmmjfng quáoslm.” Tưypxmbrbmng Ly đvccbfhyky anh mộiefpt cáoslmi: “Chúobxu ýqiuaoslmi xe an toàibfin.”

Đvzuijqoqi cho bóggzmng chiếsldic xe khuấvjbkt dạtyewng trong màibfin đvccbêkqkpm, Tưypxmbrbmng Ly mớvcdqi quay ngưypxmjqoqc lạtyewi, trởbrbm vềfbjc tiểsrrju khu.


obxuc côtokv đvccbi ngang qua phònmbing bảsrrjo vệkudk, cóggzm mộiefpt nhâvbson viêkqkpn bảsrrjo vệkudk chủibfi đvccbiefpng thònmbi đvccbjawxu ra chàibfio hỏxejei côtokv. Côtokv cảsrrjm thấvjbky áoslmnh mắsavqt ngưypxmubswi đvccbóggzm nhìshssn côtokv rấvjbkt kỳpfwn lạtyew. Xuyêkqkpn qua bóggzmng câvbsoy um tùdqhrm rậotbsm rạtyewp, Tưypxmbrbmng Ly cứbrbm nghĩggzmrjqui vềfbjc áoslmnh mắsavqt đvccbóggzm. Cóggzm lẽjiix đvccbóggzmibfi mộiefpt nhâvbson viêkqkpn bảsrrjo vệkudk đvccbãrjquibfim việkudkc trong tiểsrrju khu nàibfiy đvccbãrjqu nhiềfbjcu năypxmm, từgqving nhìshssn thấvjbky Nhiêkqkpu Tôtokvn thưypxmubswng xuyêkqkpn đvccbưypxma côtokv vềfbjc nhàibfi. Bâvbsoy giờubsw ngưypxmubswi đvccbàibfin ôtokvng đvccbbrbmng bêkqkpn cạtyewnh côtokv lạtyewi trởbrbm thàibfinh Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom, cóggzm lẽjiix ngưypxmubswi đvccbóggzm cảsrrjm thấvjbky táoslmc phong sinh hoạtyewt củibfia côtokv rấvjbkt cóggzm vấvjbkn đvccbfbjc.

Trong lúobxuc vẩfhykn vơwjzq suy nghĩggzm, côtokv đvccbãrjqu đvccbi tớvcdqi con đvccbưypxmubswng đvccbáoslm nhỏxeje. Phíkqlra trưypxmvcdqc làibfi cảsrrj mộiefpt bụojhii câvbsoy đvccbinh hưypxmơwjzqng, cònmbin cóggzm cảsrrj hoa đvccbinh hưypxmơwjzqng nởbrbm vềfbjc đvccbêkqkpm, gióggzm đvccbêkqkpm thổinkzi qua lạtyewi ngàibfio ngạtyewt hưypxmơwjzqng thơwjzqm. Tớvcdqi trưypxmvcdqc cửkudka tònmbia nhàibfi, bóggzmng trăypxmng mớvcdqi lạtyewi hiệkudkn lêkqkpn trêkqkpn đvccbvzuinh đvccbjawxu. Tưypxmbrbmng Ly chỉvzui kịjblrp nhìshssn thấvjbky cóggzm mộiefpt cáoslmi bóggzmng thoáoslmng lưypxmvcdqt qua. Côtokv chưypxma kịjblrp đvccbjblrnh thầjawxn lạtyewi thìshssoslmnh tay đvccbãrjqu bịjblr ai đvccbóggzm giậotbst mạtyewnh, ngay sau đvccbóggzmtokv bịjblr mộiefpt nguồtidbn sứbrbmc mạtyewnh ấvjbkn thẳhgmzng lêkqkpn tưypxmubswng.

ypxmbrbmng Ly giơwjzq tay ra giãrjquy giụojhia theo bảsrrjn năypxmng, nhưypxmng đvccboslmi phưypxmơwjzqng dùdqhrng rấvjbkt nhiềfbjcu sứbrbmc. Côtokv ngưypxmvcdqc mắsavqt lêkqkpn nhìshssn vàibfi chợjqoqt sữwvjxng ngưypxmubswi.

ggzma ra làibfi Nhiêkqkpu Tôtokvn.

tokv hoảsrrjng hốoslmt, giơwjzq châvbson lêkqkpn đvccbáoslm. Nhiêkqkpu Tôtokvn phảsrrjn ứbrbmng nhanh nhạtyewy, néfxnv ngưypxmubswi kịjblrp thờubswi khỏxejei đvccbònmbin côtokvng kíkqlrch củibfia côtokv, liêkqkpn tụojhic rùdqhri ra sau mấvjbky bưypxmvcdqc. Sau khi đvccbbrbmng vữwvjxng lạtyewi, anh ta nhìshssn côtokv chằmmjfm chằmmjfm, rồtidbi cưypxmubswi rấvjbkt xấvjbku xa: “Em đvccbibfi đvccbiefpc áoslmc ấvjbky. Đvzuiáoslm hỏxejeng củibfia quýqiua củibfia anh, em cóggzm tin cảsrrj đvccbubswi nàibfiy anh sẽjiixoslmm riếsldit lấvjbky em khôtokvng?”

Cảsrrj sốoslmng lưypxmng Tưypxmbrbmng Ly dựrjqua sáoslmt vàibfio tưypxmubswng. Khoảsrrjng cáoslmch giữwvjxa hai ngưypxmubswi tạtyewm gọofvwi làibfi an toàibfin, nhưypxmng côtokv vẫuwkzn nhìshssn anh ta chằmmjfm chằmmjfm đvccbjawxy cảsrrjnh giáoslmc, bặdqhrm chặdqhrt môtokvi.

“Em cóggzm cầjawxn phảsrrji phònmbing anh đvccbếsldin vậotbsy khôtokvng?”

ggzmi rồtidbi, Nhiêkqkpu Tôtokvn đvccbjblrnh tiếsldin lêkqkpn.

“Đvzuigqving cóggzm lạtyewi đvccbâvbsoy, nếsldiu khôtokvng tôtokvi khôtokvng kháoslmch khíkqlr vớvcdqi anh đvccbâvbsou!” Tưypxmbrbmng Ly lạtyewnh lùdqhrng quáoslmt.

Nhiêkqkpu Tôtokvn cũwvjxng nhìshssn ra đvccbưypxmjqoqc sựrjquibfii xíkqlrch vàibfi phònmbing bịjblr từgqvi trong áoslmnh mắsavqt côtokv. Anh ta dừgqving bưypxmvcdqc, cấvjbkt nụojhiypxmubswi đvccbi: “Hạtyew Hạtyew, nếsldiu anh muốoslmn khiếsldin em khóggzm xửkudk thìshss ngay lúobxuc nãrjquy khi em khoáoslmc tay Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom đvccbi ra ngoàibfii, anh đvccbãrjqu chặdqhrn em lạtyewi rồtidbi.”

Tráoslmi tim Tưypxmbrbmng Ly lạtyewnh ngắsavqt. Côtokvwjzqi nheo mắsavqt lạtyewi, khôtokvng ngờubsw đvccbưypxmjqoqc anh ta lạtyewi phụojhic ởbrbm đvccbâvbsoy lâvbsou nhưypxm vậotbsy. Côtokv quáoslmt: “Nhiêkqkpu Tôtokvn, anh khôtokvng thểsrrj buôtokvng tha cho tôtokvi àibfi? Anh cứbrbmoslmm riếsldit lấvjbky tôtokvi nhưypxm âvbsom hồtidbn vậotbsy đvccbsrrjibfim gìshss chứbrbm?”

“Anh nhớvcdq em, muốoslmn tớvcdqi thăypxmm em khôtokvng đvccbưypxmjqoqc hay sao?” Nhiêkqkpu Tôtokvn thểsrrj hiệkudkn tháoslmi đvccbiefp bắsavqng nhắsavqng.

“Giao tìshssnh giữwvjxa tôtokvi vàibfi anh đvccbãrjqu sớvcdqm đvccbbrbmt từgqvivbsou rồtidbi!”


Trong đvccbtyewi sảsrrjnh, áoslmnh đvccbèotbsn sáoslmng rựrjquc rỡwvjx. Nhiêkqkpu Tôtokvn vóggzmc dáoslmng cao lớvcdqn, đvccbãrjqu hoàibfin toàibfin chặdqhrn đvccbbrbmng mộiefpt sốoslm nguồtidbn sáoslmng hắsavqt vềfbjc phíkqlra nàibfiy. Thếsldikqkpn đvccbôtokvi mắsavqt anh ta nhưypxm bao bọofvwc lấvjbky bóggzmng tốoslmi, hoặdqhrc cóggzm lẽjiixibfiggzmng tôtokvi đvccbãrjquvbsom nhậotbsp vàibfio đvccbóggzm, tóggzmm lạtyewi anh ta hoàibfin toàibfin khôtokvng cưypxmubswi cợjqoqt nữwvjxa. Anh ta nhìshssn côtokv chăypxmm chúobxu mộiefpt lúobxuc rấvjbkt lâvbsou rồtidbi bấvjbkt thìshssnh lìshssnh hỏxejei: “Anh ta đvccbãrjqu chạtyewm vàibfio em rồtidbi?”

ggzm mộiefpt giâvbsoy phúobxut Tưypxmbrbmng Ly hơwjzqi ngẩfhykn ngưypxmubswi, nhưypxmng côtokvwvjxng lậotbsp tứbrbmc thểsrrj hiệkudkn vẻtnmb lạtyewnh lùdqhrng vàibfi cảsrrjnh giáoslmc củibfia mìshssnh nhưypxm trưypxmvcdqc: “Phảsrrji.”

Sắsavqc mặdqhrt Nhiêkqkpu Tôtokvn âvbsom u hơwjzqn khôtokvng íkqlrt. Anh ta tiếsldin lêkqkpn trưypxmvcdqc vàibfii bưypxmvcdqc. Tưypxmbrbmng Ly nhanh nhẹzxzkn néfxnv tráoslmnh, trong khoảsrrjnh khắsavqc đvccbãrjqufxnv đvccbưypxmjqoqc bàibfin tay thònmbi ra phíkqlra trưypxmvcdqc củibfia anh ta. Côtokv đvccbjblrnh tẩfhyku thoáoslmt thậotbst nhanh nhưypxmng rõvzuiibfing làibfi lầjawxn nàibfiy Nhiêkqkpu Tôtokvn sẽjiix khôtokvng đvccbsrrjtokv đvccbưypxmjqoqc nhưypxm ýqiua nguyệkudkn. Đvzuijawxu tiêkqkpn anh ta chặdqhrn đvccbbrbmng đvccbưypxmubswng chạtyewy trốoslmn củibfia côtokv, sau đvccbóggzmypxmơwjzqn tay ra tóggzmm, mộiefpt lầjawxn nữwvjxa ấvjbkn chặdqhrt côtokvkqkpn tưypxmubswng. Côtokvdqhrng sứbrbmc, anh ta cũwvjxng dùdqhrng sứbrbmc, ghìshssm chặdqhrt hai cổinkz tay củibfia côtokv, làibfim côtokv đvccbau đvccbvcdqn.

ibfin co kéfxnvo qua lạtyewi ấvjbky đvccbãrjqu khiếsldin cổinkz áoslmo côtokv bung ra. Nhìshssn từgqviggzmc đvccbiefp củibfia Nhiêkqkpu Tôtokvn, dấvjbku vếsldit lưypxmu lạtyewi trêkqkpn ngựrjquc côtokv vừgqvia hay lọofvwt vàibfio mắsavqt anh ta.

Qua nhiềfbjcu ngàibfiy, dấvjbku vếsldit ấvjbky đvccbãrjqu rấvjbkt nhạtyewt rồtidbi, nhưypxmng vìshssypxmbrbmng Ly cóggzmibfin da trắsavqng trẻtnmbo nêkqkpn mộiefpt dấvjbku vếsldit dùdqhrggzm nhạtyewt cũwvjxng vẫuwkzn nổinkzi bậotbst lêkqkpn rõvzuiibfing. Thếsldiibfi Nhiêkqkpu Tôtokvn lậotbsp tứbrbmc mặdqhrt lạtyewnh nhưypxmypxmơwjzqng, nhìshssn côtokv trâvbson trâvbson, răypxmng nghiếsldin vàibfio nhau ken kéfxnvt. Anh ta khôtokvng phảsrrji kẻtnmb ngốoslmc, dĩggzm nhiêkqkpn hiểsrrju đvccbưypxmjqoqc thôtokvng tin đvccbmmjfng sau dấvjbku vếsldit trêkqkpn ngựrjquc côtokv. Áojhinh mắsavqt anh ta nhưypxm bốoslmc cháoslmy: “Dựrjqua vàibfio đvccbâvbsou? Anh ta cóggzmypxmoslmch gìshss?”

ypxmbrbmng Ly đvccbbrbmng thẳhgmzng ngưypxmubswi, khôtokvng giãrjquy giụojhia đvccbưypxmjqoqc thìshss dứbrbmt khoáoslmt khôtokvng cọofvw quạtyewy nữwvjxa. Ba năypxmm nay, mọofvwi nỗvccbi sợjqoqrjqui côtokvibfinh cho Nhiêkqkpu Tôtokvn đvccbfbjcu đvccbãrjqu biếsldin chấvjbkt sau từgqving lầjawxn gặdqhrp lạtyewi khi quay trởbrbm vềfbjc Bắsavqc Kinh lầjawxn nàibfiy. Côtokv trốoslmn anh ta, néfxnv anh ta, nếsldiu cóggzm thểsrrj chỉvzui mong sốoslmng chếsldit khôtokvng quan hệkudk. Nhưypxmng bâvbsoy giờubsw đvccbãrjqu khôtokvng trốoslmn tráoslmnh đvccbưypxmjqoqc thìshss chỉvzuinmbin cáoslmch ngẩfhykng đvccbjawxu đvccboslmi mặdqhrt. Côtokvggzmi: “Dựrjqua vàibfio việkudkc anh ấvjbky làibfi ngưypxmubswi đvccbàibfin ôtokvng tôtokvi thíkqlrch.”

“Ngưypxmubswi đvccbàibfin ôtokvng em thíkqlrch?” Nhiêkqkpu Tôtokvn cưypxmubswi khẩfhyku: “Vậotbsy thìshss em cònmbin làibfi ngưypxmubswi con gáoslmi anh thíkqlrch nữwvjxa đvccbvjbky!” Dứbrbmt lờubswi, anh ta lấvjbky cơwjzq thểsrrjibfim láoslm chắsavqn, đvccbèotbs hẳhgmzn lêkqkpn ngưypxmubswi côtokv, áoslmp mặdqhrt xuốoslmng.

Giữwvjxa hơwjzqi thởbrbm dốoslmc, Tưypxmbrbmng Ly chỉvzui cảsrrjm nhậotbsn đvccbưypxmjqoqc nơwjzqi lồtidbng ngựrjquc đvccbau đvccbvcdqn đvccbếsldin bỏxejeng ráoslmt. Côtokv sốoslmt sắsavqng, dùdqhrng lựrjquc bảsrrj vai huýqiuach anh ta nhưypxm pháoslmt đvccbkqkpn, cóggzm ýqiua muốoslmn đvccbfhyky anh ta bay ra. Côtokvibfing phảsrrjn kháoslmng, anh ta lạtyewi càibfing cắsavqn chặdqhrt. Côtokv thởbrbm gấvjbkp, quáoslmt dữwvjx: “Nhiêkqkpu Tôtokvn, anh làibfi đvccbtidb khốoslmn kiếsldip!”

“Anh làibfi đvccbtidb khốoslmn kiếsldip!” Nhiêkqkpu Tôtokvn buôtokvng ra, tựrjqua lêkqkpn tráoslmn côtokv, giậotbsn đvccbkqkpn ngưypxmubswi: “Đvzuiáoslmng nhẽjiix anh phảsrrji khốoslmn kiếsldip vớvcdqi em hơwjzqn chúobxut nữwvjxa!”

Tay Tưypxmbrbmng Ly đvccbang rảsrrjnh, côtokv đvccbjblrnh giơwjzqkqkpn táoslmt cho anh ta mộiefpt bạtyewt tai. Nhưypxmng côtokv vừgqvia cóggzm ýqiua đvccbóggzm, Nhiêkqkpu Tôtokvn đvccbãrjqu giữwvjx chặdqhrt lấvjbky cổinkz tay côtokv, nghiếsldin răypxmng nghiếsldin lợjqoqi: “Cònmbin đvccbjblrnh đvccbáoslmnh anh?”

tokv nhìshssn anh ta trâvbson trâvbson, nhấvjbkn mạtyewnh từgqving từgqvi từgqving chữwvjx: “Buôtokvng tay!”

Nhiêkqkpu Tôtokvn khôtokvng chịjblru nổinkzi áoslmnh mắsavqt nàibfiy củibfia côtokv, nóggzm lạtyewnh nhưypxmypxmng. Dưypxmvcdqi lớvcdqp băypxmng đvccbóggzmibfi sựrjqu kháoslmng cựrjquibfi sợjqoqrjqui ngậotbsp tràibfin dàibfinh cho anh ta. Ngàibfiy đvccbóggzm củibfia ba năypxmm trưypxmvcdqc, lầjawxn đvccbjawxu tiêkqkpn côtokv thểsrrj hiệkudkn áoslmnh mắsavqt nàibfiy vớvcdqi anh ta, vàibfi thếsldiibfitokv đvccbãrjqu rờubswi đvccbi ba năypxmm.

Anh ta buôtokvng tay.


ypxmbrbmng Ly cóggzm đvccbưypxmjqoqc tựrjqu do, trốoslmn thoáoslmt khỏxejei phạtyewm vi củibfia anh ta, thậotbsm chíkqlrnmbin khôtokvng buồtidbn nóggzmi thêkqkpm nhiềfbjcu lờubswi vớvcdqi anh ta, thẳhgmzng thừgqving quay ngưypxmubswi rờubswi đvccbi.

“Anh sẽjiix khôtokvng đvccbsrrj Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom đvccbưypxmjqoqc nhưypxm ýqiua nguyệkudkn đvccbâvbsou.” Nhiêkqkpu Tôtokvn quáoslmt to sau lưypxmng côtokv.

ypxmvcdqc châvbson củibfia Tưypxmbrbmng Ly khựrjqung lạtyewi. Côtokv quay đvccbjawxu lưypxmubswm anh ta: “Chuyệkudkn củibfia Thưypxmơwjzqng Xuyêkqkpn do anh gâvbsoy ra cóggzm đvccbúobxung khôtokvng?”

“Chuyệkudkn hủibfiy hợjqoqp đvccbtidbng ưypxm?” Nhiêkqkpu Tôtokvn cưypxmubswi khẩfhyky: “Mấvjbky trònmbiotbso đvccbóggzm Nhiêkqkpu Tôtokvn nàibfiy khôtokvng thèotbsm làibfim.”

“Cònmbin chuyệkudkn gìshss Nhiêkqkpu Tôtokvn khôtokvng dáoslmm làibfim ưypxm?”

Khóggzme miệkudkng Nhiêkqkpu Tôtokvn cứbrbmng đvccbubsw lạtyewi: “Tùdqhry em, muốoslmn nghĩggzm sao thìshss nghĩggzm. Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom dáoslmm chơwjzqi anh thìshss hoặdqhrc làibfi anh khôtokvng phảsrrjn kíkqlrch, đvccbãrjqu phảsrrjn kíkqlrch thìshss chắsavqc chắsavqn sẽjiix đvccbfhyky anh ta vàibfio chỗvccb chếsldit.”

ypxmbrbmng Ly quay ngưypxmubswi lạtyewi, áoslmnh mắsavqt lạtyewnh giáoslm: “Nếsldiu anh dáoslmm ra tay hạtyewi chếsldit anh ấvjbky, tôtokvi cũwvjxng dáoslmm ra tay hạtyewi chếsldit anh.”

“Em sẽjiix ra tay hạtyewi chếsldit anh thếsldiibfio?” Nhiêkqkpu Tôtokvn đvccbúobxut hai tay vàibfio túobxui quầjawxn, đvccbbrbmng sữwvjxng ởbrbm đvccbóggzm, cao lớvcdqn bứbrbmc ngưypxmubswi.

Sắsavqc mặdqhrt Tưypxmbrbmng Ly lạtyewnh lùdqhrng: “Ba năypxmm nay tôtokvi ởbrbmkqkpn cạtyewnh Đvzuiàibfim Diệkudku Minh, thứbrbmshss khôtokvng họofvwc đvccbưypxmjqoqc, nhưypxmng chúobxut bảsrrjn lĩggzmnh khiếsldin ngưypxmubswi ta nhìshssn thấvjbky máoslmu thìshss vẫuwkzn cóggzm thừgqvia. Anh làibfi Tháoslmi tửkudk gia ởbrbm kinh thàibfinh, cònmbin tôtokvi bâvbsoy giờubsw chẳhgmzng làibfishss cảsrrj. Cóggzm mộiefpt câvbsou rấvjbkt hay, ngưypxmubswi châvbson đvccbvjbkt chẳhgmzng sợjqoq ngưypxmubswi đvccbi giàibfiy, đvccbgqving cóggzm éfxnvp tôtokvi phảsrrji dùdqhrng dao vớvcdqi anh.”

Trong áoslmnh mắsavqt Nhiêkqkpu Tôtokvn áoslmnh lêkqkpn mộiefpt tia đvccbau đvccbvcdqn, cựrjquc thoáoslmng qua, chẳhgmzng mấvjbky chốoslmc đvccbãrjquggzma thàibfinh chếsldi giễtaozu: “Em đvccbúobxung thậotbst làibfi hếsldit lònmbing hếsldit dạtyewshss Lụojhic Đvzuiôtokvng Thâvbsom đvccbvjbky. Em đvccbưypxmjqoqc lắsavqm, Hạtyew Trúobxu. Chúobxung ta quen nhau bao lâvbsou, cònmbin em vàibfi anh ta quen nhau bao lâvbsou? Em hiểsrrju anh ta àibfi? Em rúobxut ruộiefpt rúobxut gan cho anh ta, anh ta cóggzm tin em khôtokvng?”

“Anh nóggzmi vậotbsy làibfiggzm ýqiuashss?” Tưypxmbrbmng Ly cảsrrjnh giáoslmc.

Nhiêkqkpu Tôtokvn míkqlrm môtokvi nhìshssn côtokv chằmmjfm chằmmjfm mộiefpt lúobxuc lâvbsou, cuốoslmi cùdqhrng lêkqkpn tiếslding, nhưypxmng đvccbãrjqu đvccbèotbsfxnvn cảsrrjm xúobxuc lúobxuc trưypxmvcdqc xuốoslmng: “Anh tớvcdqi tìshssm em làibfi muốoslmn bảsrrjo em cóggzm thờubswi gian thìshss vềfbjc thăypxmm bốoslm mẹzxzk anh.”

“Côtokv chúobxuggzm chuyệkudkn gìshss sao?” Tưypxmbrbmng Ly sữwvjxng ngưypxmubswi.

“Khôtokvng cóggzm chuyệkudkn gìshss, chỉvzuiibfi họofvw rấvjbkt nhớvcdq em. Nghe nóggzmi em quay vềfbjc vẫuwkzn luôtokvn muốoslmn gặdqhrp em.”

ypxmbrbmng Ly buôtokvng bỏxeje cảsrrjnh giáoslmc, cúobxui gằmmjfm mặdqhrt xuốoslmng, thểsrrj hiệkudkn vẻtnmb lạtyewc lõvzuing.

Nhiêkqkpu Tôtokvn thởbrbmibfii: “Cho dùdqhr em hậotbsn anh, oáoslmn anh, bốoslm mẹzxzk anh đvccboslmi xửkudk vớvcdqi em cũwvjxng khôtokvng tệkudk phảsrrji khôtokvng. Vềfbjc thăypxmm họofvw đvccbi, cùdqhrng lắsavqm thìshss anh khôtokvng xuấvjbkt hiệkudkn làibfi đvccbưypxmjqoqc chứbrbmshss?”

Cổinkz họofvwng Tưypxmbrbmng Ly căypxmng ra chua xóggzmt, rấvjbkt lâvbsou sau mớvcdqi lêkqkpn tiếslding: “Tôtokvi sẽjiix tranh thủibfi vềfbjc thăypxmm.” Dứbrbmt lờubswi, côtokv quay ngưypxmubswi đvccbi vàibfio trong thang máoslmy.

Nhiêkqkpu Tôtokvn đvccbbrbmng nguyêkqkpn ởbrbm chỗvccbwvjx, rấvjbkt lâvbsou sau vẫuwkzn chưypxma rờubswi đvccbi.

~Hếsldit chưypxmơwjzqng 162~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.