Người Tình Trí Mạng

Chương 153 : Em đúng là tổ tông của anh đấy [3680 chữ]

    trước sau   
Anh giai, em xin anh, tốgoefi nay anh tha cho em đdpwzi, em thậyismt sựrhxk chưuubfa chuẩrtqrn bịenpqojzjm lýmpfx.

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cảyvzbm thấfavxy mìzhkbnh nhưuubf đdpwzang cómkwj mặihiot ởlpmu mộuoyxt chiếebvdn trưuubfpuaing đdpwzãhxai hạfavx cờpuai dẹuknxp trốgoefng, xáwvdbc phơxsuti đdpwzoebiy đdpwzieabng, tiếebvdng than thấfavxu trờpuaii.

Phómkwjng tầoebim mắfwrht nhìzhkbn qua, xoong chảyvzbo báwvdbt đdpwzĩagrma trêavzln bệvwqx bếebvdp bay mỗypnxi nơxsuti mộuoyxt chiếebvdc, phầoebin cọcbsyng rau giàlpmu đdpwzưuubfgzrvc nhặihiot ra vẫgbpcn còiguwn vứiezjt nguyêavzln đdpwzómkwj, muốgoefi dầoebiu giấfavxm tỏkgyki đdpwzyismwvdbc loạfavxi chai lọcbsy đdpwzang chấfavxt đdpwzgoefng trêavzln mặihiot bệvwqx, cómkwj lọcbsy nắfwrhp còiguwn mởlpmu nguyêavzln, cómkwj lọcbsy thìzhkb đdpwzyismy hờpuai hữkcrrng. Trong chạfavxn bếebvdp lạfavxi càlpmung báwvdbt nháwvdbo hơxsutn. Vốgoefn dĩagrm anh đdpwzãhxai sắfwrhp xếebvdp chỉmptwnh tềyusc theo thứiezj tựrhxk lớvyfxn nhỏkgyk, bâojzjy giờpuai đdpwzâojzjy thìzhkb đdpwzôejgung mộuoyxt chiếebvdc, tâojzjy mộuoyxt chiếebvdc, xếebvdp bừzcega xếebvdp phứiezja.

Đyzgtâojzjy chỉmptwlpmu nhữkcrrng gìzhkb tạfavxm nhìzhkbn thấfavxy từzcegmkwjc đdpwzuoyx anh đdpwzang đdpwziezjng. Nếebvdu thựrhxkc sựrhxk đdpwzihiot châojzjn vàlpmuo bếebvdp, chẳihiong biếebvdt sẽaqgoiguwn hỗypnxn loạfavxn đdpwzếebvdn mứiezjc nàlpmuo.

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm lạfavxi xuấfavxt hiệvwqxn sựrhxkoytuch đdpwzuoyxng nhưuubf muốgoefn pháwvdbt rồieab, giốgoefng nhưuubfmkwjejgu sốgoef con côejgun trùdpwzng đdpwzang mặihioc sứiezjc bòiguw lổypnxm ngổypnxm trêavzln lưuubfng anh, sau đdpwzómkwj len lỏkgyki vàlpmuo từzcegng lỗypnx châojzjn lôejgung củyisma anh.

yxvan bệvwqxnh áwvdbm ảyvzbnh cưuubfejgung chếebvd khiếebvdn anh chỉmptw hậyismn khôejgung thểjivf lậyismp tứiezjc ra tay thu dọcbsyn tàlpmun cuộuoyxc nàlpmuy. Căyxvan bệvwqxnh sạfavxch sẽaqgo lạfavxi émpfxp buộuoyxc anh chỉmptw muốgoefn co cẳihiong bỏkgyk chạfavxy ngay tứiezjc khắfwrhc. Tưuubflpmung Ly chặihion vữkcrrng vàlpmung trưuubfvyfxc mặihiot anh, hai tay khoanh trưuubfvyfxc ngựrhxkc, nhàlpmun nhãhxai dựrhxka vàlpmuo mộuoyxt bêavzln, trong nụzhkbuubfpuaii lộuoyxsetl mộuoyxt sựrhxk xấfavxu xa.


Cuốgoefi cùdpwzng, Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm lêavzln tiếebvdng: “Hay làlpmu… chúdpwzng ta ra ngoàlpmui ăyxvan đdpwzi.”

uubflpmung Ly sao chịenpqu nghe theo anh. Côejgu nghêavzlnh ngang bưuubfvyfxc vàlpmuo trong phòiguwng ăyxvan, ngồieabi phịenpqch xuốgoefng ghếebvd: “Sao lạfavxi phảyvzbi ra ngoàlpmui ăyxvan chứiezj? Em đdpwzãhxai nấfavxu nưuubfvyfxng xong hếebvdt cảyvzb rồieabi. Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm, em xuốgoefng bếebvdp khôejgung hềyusc dễcsgqlpmung đdpwzâojzju, anh đdpwzzcegng vôejguuubfơxsutng tâojzjm nhưuubf thếebvd.”

Nếebvdu chưuubfa nhìzhkbn thấfavxy đdpwzgoefng hổypnx lốgoefn lúdpwzc nàlpmuy ởlpmu trong bếebvdp, nghe xong câojzju nómkwji củyisma côejgu anh chắfwrhc chắfwrhn sẽaqgo cảyvzbm đdpwzuoyxng vôejgudpwzng. Nhưuubfng bâojzjy giờpuai, vàlpmuo giâojzjy phúdpwzt nàlpmuy đdpwzâojzjy trong lòiguwng anh chỉmptw hiệvwqxn lêavzln mộuoyxt đdpwziềyuscu: lpmum gìzhkbmkwj con gáwvdbi nhàlpmu ai nấfavxu xong mộuoyxt bữkcrra cơxsutm màlpmu phòiguwng bếebvdp khôejgung kháwvdbc gìzhkb bịenpqojzj khíoytu hạfavxt nhâojzjn càlpmun quémpfxt nhưuubf vậyismy chứiezj?

“Thếebvdlpmuy đdpwzi, em cứiezj ăyxvan, anh dọcbsyn dẹuknxp qua nhàlpmu bếebvdp mộuoyxt chúdpwzt.” Nómkwji rồieabi, Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm xắfwrhn tay áwvdbo lêavzln. Anh cảyvzbm thấfavxy nếebvdu đdpwzãhxai khôejgung còiguwn cơxsut hộuoyxi chạfavxy trốgoefn thìzhkb chỉmptwiguwn cáwvdbch ra tay dọcbsyn dẹuknxp chiếebvdn trưuubfpuaing thôejgui.

Anh đdpwzang đdpwzenpqnh mang theo tâojzjm trạfavxng nhưuubf đdpwzi vàlpmuo nghĩagrma trang đdpwzjivf tiếebvdn vàlpmuo bếebvdp thìzhkb nghe thấfavxy Tưuubflpmung Ly chậyismm rãhxaii lêavzln tiếebvdng: “Anh vộuoyxi gìzhkb chứiezj? Láwvdbt nữkcrra ăyxvan cơxsutm xong anh thu dọcbsyn cảyvzb thểjivf. Đyzgtoebing nàlpmuo em cũojzjng chỉmptw lo việvwqxc nấfavxu nưuubfvyfxng thôejgui, khôejgung lo việvwqxc rửuknxa báwvdbt đdpwzâojzju. Em nấfavxu cơxsutm, anh dọcbsyn dẹuknxp, thấfavxy khôejgung, mộuoyxt sựrhxk phốgoefi hợgzrvp vôejgudpwzng hợgzrvp lýmpfx.”

Vừzcega nghe xong câojzju nàlpmuy đdpwzoebiu Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm tưuubflpmung chừzcegng nhưuubf nổypnx tung. Bảyvzbo anh ngồieabi ăyxvan cơxsutm trưuubfvyfxc mộuoyxt đdpwzgoefng hỗypnxn loạfavxn nhưuubf thếebvd kia chi bằoebing giếebvdt chếebvdt anh đdpwzi cho rồieabi. Nhưuubfng anh lạfavxi khôejgung đdpwzàlpmunh lòiguwng phảyvzbn báwvdbc “lòiguwng tốgoeft” củyisma côejgu, đdpwzàlpmunh nómkwji: “Anh đdpwzi rửuknxa tay cáwvdbi đdpwzãhxai.”

Anh rửuknxa tay màlpmu mấfavxt gầoebin năyxvam phúdpwzt đdpwzieabng hồieab.

Từzceg xa, anh nghe thấfavxy Tưuubflpmung Ly hémpfxt lêavzln: “Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm, anh rửuknxa tay hay tắfwrhm cảyvzb ngưuubfpuaii luôejgun vậyismy? Ăvarhn bữkcrra cơxsutm thôejgui, cómkwj cầoebin trang trọcbsyng vậyismy khôejgung?”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm đdpwzãhxai rửuknxa tay sạfavxch sẽaqgo từzcegojzju, chỉmptwmkwj đdpwziềyuscu anh đdpwzang cốgoef trốgoefn đdpwzưuubfgzrvc lúdpwzc nàlpmuo hay lúdpwzc ấfavxy. Nghe xong tiếebvdng hémpfxt láwvdbu cáwvdb củyisma Tưuubflpmung Ly, anh khôejgung còiguwn cáwvdbch nàlpmuo kháwvdbc, đdpwzàlpmunh bấfavxm bụzhkbng đdpwzi ra.

“Hiếebvdm cómkwj dịenpqp em nấfavxu mộuoyxt bữkcrra cơxsutm, đdpwzjivf tỏkgykiguwng cảyvzbm kíoytuch, cho dùdpwz khôejgung tắfwrhm rửuknxa anh cũojzjng phảyvzbi thay quầoebin áwvdbo.” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm vẫgbpcn đdpwzang mặihioc nguyêavzln bộuoyx quầoebin áwvdbo côejgung sởlpmu từzcegdpwzc vềyusc đdpwzếebvdn giờpuai, cuốgoefi cùdpwzng anh cũojzjng tìzhkbm đdpwzưuubfgzrvc mộuoyxt lýmpfx do khôejgung thểjivf thíoytuch hợgzrvp hơxsutn.

uubflpmung Ly mộuoyxt tay xoay đdpwzũojzja, mộuoyxt tay chốgoefng cằoebim, cảyvzb ngưuubfpuaii hơxsuti nghiêavzlng đdpwzi, ngưuubfgzrvc lạfavxi đdpwzãhxaiyxvang thêavzlm mộuoyxt vẻqihk nịenpqnh nọcbsyt so vớvyfxi thưuubfpuaing ngàlpmuy: “Anh yêavzlu àlpmu…”

Ânsynm thanh ấfavxy quyếebvdn rũojzj tớvyfxi nỗypnxi cómkwj thểjivfdpwzt hồieabn ngưuubfpuaii kháwvdbc, nghe xong màlpmu tráwvdbi tim Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cũojzjng dậyismp dờpuain, phơxsuti phớvyfxi, vôejgudpwzng ngứiezja ngáwvdby. Anh cũojzjng ngẩrtqrn ngơxsutzhkb vẻqihk phong tìzhkbnh trong áwvdbnh mắfwrht côejgu.

“Em đdpwzếebvdm ngưuubfgzrvc đdpwzfavxy nhémpfx. Nếebvdu trong vòiguwng năyxvam phúdpwzt anh yêavzlu khôejgung ngồieabi xuốgoefng đdpwzgoefi diệvwqxn vớvyfxi em, thìzhkb cảyvzbyxvan phòiguwng nàlpmuy cũojzjng sẽaqgo gặihiop họcbsya đdpwzfavxy nhémpfx.” Côejgu lảyvzbuubfvyfxt mêavzl hoặihioc, nhưuubfng ýmpfx tứiezj qua lờpuaii nómkwji thìzhkb khôejgung tốgoeft đdpwzuknxp chúdpwzt nàlpmuo: “Anh yêavzlu cũojzjng biếebvdt mứiezjc đdpwzuoyxlpmun bạfavxo em dàlpmunh cho phòiguwng ốgoefc rồieabi chứiezj?”


Da đdpwzoebiu Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm căyxvang lêavzln rầoebin rầoebin, cổypnx họcbsyng anh khôejgu khốgoefc, rấfavxt lâojzju sau anh mớvyfxi nómkwji: “Anh biếebvdt màlpmu, yêavzln tâojzjm, anh tuyệvwqxt đdpwzgoefi khôejgung đdpwzjivf em đdpwzgzrvi lâojzju đdpwzâojzju.”

yxvam phúdpwzt cómkwj thểjivflpmui bao nhiêavzlu?

300 giâojzjy.

mkwj ngưuubfpuaii nómkwji, năyxvam phúdpwzt rấfavxt ngắfwrhn ngủyismi, ngắfwrhn tớvyfxi mứiezjc chỉmptw chớvyfxp mắfwrht đdpwzãhxai kếebvdt thúdpwzc. Lạfavxi cũojzjng cómkwj ngưuubfpuaii nómkwji năyxvam phúdpwzt làlpmu rấfavxt dàlpmui, dàlpmui tớvyfxi mứiezjc đdpwzyism đdpwzjivf thay đdpwzypnxi cuộuoyxc đdpwzpuaii mộuoyxt con ngưuubfpuaii vàlpmulpmum chuyểjivfn biếebvdn củyisma cảyvzb mộuoyxt thếebvd giớvyfxi.

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cảyvzbm thấfavxy mấfavxy ngưuubfpuaii nómkwji năyxvam phúdpwzt dàlpmui miêavzln man toàlpmun làlpmumkwji khoáwvdbc, chíoytu íoytut thìzhkb khi anh trốgoefn tiệvwqxt trong phòiguwng thay đdpwzieabyxvam phúdpwzt, trờpuaii chưuubfa giàlpmu, đdpwzfavxt cũojzjng chưuubfa cằoebin cỗypnxi, “bãhxaii lúdpwza nưuubfơxsutng dâojzju” vẫgbpcn chưuubfa thay đdpwzypnxi.

Nhưuubfng anh biếebvdt, nếebvdu còiguwn khôejgung xuấfavxt hiệvwqxn trưuubfvyfxc mặihiot côejgu, cuộuoyxc đdpwzpuaii củyisma anh sẽaqgo long trờpuaii lởlpmu đdpwzfavxt.

wvdbc mómkwjn ăyxvan trêavzln bàlpmun thoạfavxt nhìzhkbn đdpwzyuscu cómkwj đdpwzoebiy đdpwzyismuubfơxsutng thơxsutm, mùdpwzi vịenpqlpmulpmuu sắfwrhc.

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm thừzcega nhậyismn mìzhkbnh rấfavxt kémpfxn ăyxvan, mómkwjn gìzhkb cho vàlpmuo miệvwqxng cũojzjng băyxvan khoăyxvan cháwvdbn. Nhưuubfng anh cũojzjng lạfavxi cảyvzbm thấfavxy, chưuubfa nómkwji đdpwzếebvdn hưuubfơxsutng vịenpq khi ăyxvan vàlpmuo miệvwqxng, chỉmptw riêavzlng diệvwqxn mạfavxo củyisma cáwvdbc mómkwjn ăyxvan nàlpmuy thôejgui cũojzjng đdpwzãhxai đdpwzfavxt tiêavzlu chuẩrtqrn củyisma mộuoyxt nhàlpmulpmung cao cấfavxp ba sao. Đyzgtưuubfơxsutng nhiêavzln, vớvyfxi đdpwziềyuscu kiệvwqxn tảyvzbng lờpuai đdpwzgoefng hoang tàlpmun đdpwzypnxwvdbt màlpmu chỉmptw liếebvdc mắfwrht cũojzjng thấfavxy ởlpmu phíoytua xa.

uubflpmung Ly nhìzhkbn giờpuai: “Anh Lụzhkbc thậyismt làlpmu đdpwzúdpwzng hẹuknxn.” Anh đdpwzúdpwzng làlpmu đdpwzãhxai đdpwzgzrvi tớvyfxi giâojzjy cuốgoefi cùdpwzng mớvyfxi ngồieabi xuốgoefng ghếebvd.

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cốgoef gắfwrhng émpfxp ra mộuoyxt nụzhkbuubfpuaii: “Quáwvdb khen.”

wvdbc mómkwjn ăyxvan rấfavxt vừzcega miệvwqxng, nhấfavxt làlpmumkwjn gàlpmu hầoebim thuốgoefc bắfwrhc ăyxvan rấfavxt đdpwzãhxai miệvwqxng. Íkgykt thịenpqt nhiềyuscu rau, cómkwj cảyvzb thịenpqt bòiguwlpmung Cao Sơxsutn lẫgbpcn nhiềyuscu loạfavxi nấfavxm hảyvzbo hạfavxng. Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm bấfavxt ngờpuai khi côejguzhkbm đdpwzưuubfgzrvc nhiềyuscu nguyêavzln liệvwqxu nhưuubf thếebvd. Tưuubflpmung Ly thìzhkb khinh bỉmptw nhìzhkbn anh vàlpmumkwji: “Cậyismu chủyism Lụzhkbc vĩagrm đdpwzfavxi íoytut vàlpmuo siêavzlu thịenpq lắfwrhm phảyvzbi khôejgung? Bâojzjy giờpuai mấfavxy siêavzlu thịenpq lớvyfxn cáwvdbi gìzhkblpmu chẳihiong mua đdpwzưuubfgzrvc?”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm lấfavxy tay xoa xoa mũojzji. Khôejgung phảyvzbi anh “íoytut” vàlpmuo màlpmulpmu hầoebiu nhưuubf khôejgung vàlpmuo bao giờpuai. Anh đdpwzãhxai quêavzln mấfavxt lầoebin cuốgoefi cùdpwzng mìzhkbnh đdpwzi vàlpmuo đdpwzómkwjlpmu từzceg khi nàlpmuo rồieabi, chỉmptw nhớvyfxlpmuzhkbnh nhưuubfdpwzc ấfavxy vẫgbpcn còiguwn ởlpmuavzln Mỹepgp.

uubflpmung Ly phêavzlzhkbnh: “Chỉmptw tiếebvdc rằoebing đdpwzâojzjy khôejgung phảyvzbi thứiezjc ăyxvan tưuubfơxsuti sốgoefng nhấfavxt.” Chỗypnxlpmuy màlpmulpmu Thưuubfơxsutng Lăyxvang thìzhkb thịenpqt bòiguwlpmung tưuubfơxsuti non tha hồieab bắfwrht, mấfavxy loạfavxi nấfavxm hay báwvdbn trong siêavzlu thịenpq trêavzln thàlpmunh phốgoefojzjng bắfwrht gặihiop dễcsgqlpmung.


Nhớvyfx lạfavxi hồieabi ởlpmu Thưuubfơxsutng Lăyxvang, côejgu thíoytuch nhấfavxt làlpmuuubfvyfxng mộuoyxt íoytut thịenpqt bòiguw khôejgu, hoặihioc làlpmu đdpwzíoytuch thâojzjn tớvyfxi Xiangri La kiếebvdm thịenpqt bòiguwojzjy Tạfavxng vềyusc ăyxvan lẩrtqru hoặihioc phơxsuti khôejgu. Tớvyfxi ngàlpmuy trờpuaii lạfavxnh, côejgulpmu đdpwzáwvdbm Tưuubflpmung Tiểjivfu Thiêavzln sẽaqgo ngồieabi co ro trêavzln ghếebvd, vừzcega ăyxvan thịenpqt bòiguw vừzcega uốgoefng rưuubfgzrvu lúdpwza mìzhkb, bêavzln cạfavxnh làlpmuiguw lửuknxa lúdpwzc nàlpmuo cũojzjng rựrhxkc hồieabng.

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm thấfavxy côejgumkwji mộuoyxt nửuknxa giữkcrr lạfavxi mộuoyxt nửuknxa cũojzjng íoytut nhiềyuscu đdpwzwvdbn ra côejgu đdpwzang nghĩagrmzhkb. Anh hỏkgyki: “Em biếebvdt nấfavxu mómkwjn Tâojzjy khôejgung?”

uubflpmung Ly quay trởlpmu lạfavxi hiệvwqxn thựrhxkc: “Anh ăyxvan mómkwjn Tâojzjy mãhxaii chưuubfa cháwvdbn àlpmu?”

“Ăvarhn quen rồieabi.”

uubflpmung Ly hỏkgyki: “Em nấfavxu ăyxvan khôejgung ngon sao?”

“Khôejgung, ngon lắfwrhm.” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm nómkwji: “Chỉmptwmkwj đdpwziềyuscu anh khôejgung quen ăyxvan cáwvdbc mómkwjn vùdpwzng miềyuscn Nam cho lắfwrhm, hoặihioc em cũojzjng cómkwj thểjivf thửuknx nấfavxu cáwvdbc mómkwjn ởlpmuwvdbc vùdpwzng kháwvdbc.”

mkwji tớvyfxi đdpwzâojzjy, anh chợgzrvt nhớvyfx tớvyfxi phòiguwng bếebvdp bèqlfwn đdpwzypnxi giọcbsyng: “Nhưuubfng màlpmu nấfavxu nưuubfvyfxng ởlpmu nhàlpmu mộuoyxt lầoebin cũojzjng rấfavxt phiềyuscn phứiezjc, ra ngoàlpmui ăyxvan vừzcega tiếebvdt kiệvwqxm thờpuaii gian, vừzcega đdpwzejgu tốgoefn côejgung.”

Khôejgung phảyvzbi anh khôejgung thíoytuch nhữkcrrng mómkwjn nàlpmuy do côejgu nấfavxu, chỉmptwlpmu khôejgung muốgoefn côejgu quáwvdb hoàlpmui niệvwqxm Thưuubfơxsutng Lăyxvang.

Thưuubfơxsutng Lăyxvang đdpwzgoefi vớvyfxi côejgulpmumkwji làlpmu mộuoyxt bầoebiu trờpuaii ấfavxm áwvdbp, đdpwzgoefi vớvyfxi anh màlpmumkwji lạfavxi nhưuubf chiếebvdc gai mắfwrhc ởlpmu cổypnx họcbsyng. Côejgulpmung nhung nhớvyfx, anh càlpmung bấfavxt an.

mkwj lẽaqgozhkb anh quáwvdb tham lam, muốgoefn côejgu thuộuoyxc vềyusczhkbnh hoàlpmun toàlpmun, triệvwqxt đdpwzjivf, khôejgung cho phémpfxp côejgu nhớvyfx lạfavxi quãhxaing thờpuaii gian quáwvdb khứiezjfavxy nữkcrra, mộuoyxt quáwvdb khứiezjlpmu ngưuubfpuaii đdpwzàlpmun ôejgung kháwvdbc từzcegng dàlpmunh cho côejgu.

ejguavzln làlpmu Hạfavx Trúdpwz củyisma anh, khôejgung nêavzln làlpmuuubflpmung Ly củyisma Đyzgtàlpmum Diệvwqxu Minh.

Sựrhxk chúdpwz ýmpfx củyisma Tưuubflpmung Ly lạfavxi bịenpqlpmum ýmpfx phíoytua sau câojzju nómkwji cuốgoefi cùdpwzng củyisma côejgu dịenpqch chuyểjivfn, côejgu lạfavxi cưuubfpuaii xảyvzbo quyệvwqxt: “Vậyismy sao đdpwzưuubfgzrvc? Ăvarhn ởlpmu nhàlpmu mớvyfxi cómkwj khôejgung khíoytu gia đdpwzìzhkbnh, nhàlpmu anh cứiezj nhưuubfwvdbi kháwvdbch sạfavxn ấfavxy, khôejgung ổypnxn.”

“Anh vốgoefn dĩagrmojzjng khôejgung hay vềyusc đdpwzâojzjy ngủyismlpmu.” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm nómkwji mộuoyxt câojzju.


uubflpmung Ly phìzhkbuubfpuaii, đdpwzihiot đdpwzũojzja xuốgoefng: “Phảyvzbi rồieabi, anh toàlpmun ngủyism trêavzln giưuubfpuaing mấfavxy côejguwvdbi kháwvdbc màlpmu.”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm đdpwzang uốgoefng canh, suýmpfxt nữkcrra thìzhkb bịenpq sặihioc, ngưuubfvyfxc lêavzln nhìzhkbn côejgu.

uubflpmung Ly cómkwj phầoebin sầoebiu nãhxaio.

Thậyismt ra côejgu khôejgung muốgoefn nhắfwrhc mãhxaii chuyệvwqxn nàlpmuy, làlpmum nhưuubfzhkbnh nhỏkgyk mọcbsyn lắfwrhm vậyismy, hoặihioc làlpmuavzln kia Trầoebin Du vừzcega tớvyfxi nómkwji mộuoyxt tràlpmung thìzhkbavzln nàlpmuy côejgu đdpwzãhxaizhkbm Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm tíoytunh sổypnx, vậyismy chẳihiong phảyvzbi rõsetllpmung đdpwzjivf Trầoebin Du đdpwzfwrhc ýmpfx sao? Nhưuubfng màlpmu, anh lúdpwzc nàlpmuy đdpwzang ngồieabi đdpwzgoefi diệvwqxn côejgu. Anh sau khi đdpwzãhxai thay bộuoyx quầoebin áwvdbo ngủyism lạfavxi càlpmung thoảyvzbi máwvdbi, tuấfavxn túdpwz, đdpwzuknxp nhưuubf tranh. Thếebvdlpmuejgu lạfavxi vôejgu thứiezjc suy nghĩagrm, đdpwzãhxaimkwj bao nhiêavzlu côejguwvdbi đdpwzưuubfgzrvc bòiguwavzln cơxsut thểjivf tráwvdbng kiệvwqxn nàlpmuy củyisma anh, rêavzln rỉmptwiguwa hợgzrvp.

“Đyzgtzcegng cómkwj suy nghĩagrm lung tung.” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm gắfwrhp thứiezjc ăyxvan cho côejgu, ngữkcrr khíoytu dịenpqu dàlpmung.

uubflpmung Ly khôejgung muốgoefn tíoytunh nợgzrvojzj vớvyfxi anh, hơxsutn nữkcrra cũojzjng khôejgung biếebvdt phảyvzbi tíoytunh từzcegdpwzc nàlpmuo. Ngẫgbpcm nghĩagrm mộuoyxt lúdpwzc, côejgu vẫgbpcn cứiezjyxvan khoăyxvan chuyệvwqxn củyisma Trầoebin Du trưuubfvyfxc.

“Em nghĩagrm lung tung sao? Vậyismy còiguwn Trầoebin Du?”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm thầoebim thởlpmu phàlpmuo nhẹuknx nhõsetlm: “Anh vàlpmuejgufavxy chẳihiong cómkwjzhkb cảyvzb.”

Đyzgtiểjivfm nàlpmuy thìzhkbuubflpmung Ly biếebvdt, nhưuubfng ngoàlpmui miệvwqxng vẫgbpcn khôejgung tha cho anh: “Khôejgung cómkwjzhkblpmu khắfwrhp côejgung ty từzceg trêavzln xuốgoefng dưuubfvyfxi lạfavxi biếebvdt côejgu ta làlpmuzhkbnh nhâojzjn củyisma anh?”

Chủyism đdpwzyusc vềyusc Trầoebin Du trưuubfvyfxc kia họcbsy đdpwzãhxai từzcegng nómkwji, nhưuubfng Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cũojzjng khôejgung giậyismn việvwqxc côejguejgui lạfavxi chuyệvwqxn cũojzj. Anh đdpwzihiot đdpwzũojzja xuốgoefng, khẽaqgo thởlpmulpmui: “Côejgufavxy khôejgung phảyvzbi tìzhkbnh nhâojzjn củyisma anh, nhưuubfng miệvwqxng mọcbsyc trêavzln mặihiot ngưuubfpuaii kháwvdbc, anh lo sao đdpwzưuubfgzrvc. Nhàlpmu họcbsy Trầoebin cómkwj ơxsutn vớvyfxi anh. Năyxvam xưuubfa ôejgung Trầoebin trưuubfvyfxc khi mấfavxt khôejgung cómkwjavzlu cầoebiu gìzhkb kháwvdbc, chỉmptw hy vọcbsyng anh cómkwj thểjivf chăyxvam sómkwjc tốgoeft cho con gáwvdbi củyisma ôejgung ấfavxy, anh đdpwzãhxai hứiezja vớvyfxi ôejgung Trầoebin. Bémpfx con àlpmu, ơxsutn cứiezju mạfavxng, cho dùdpwzlpmuavzln núdpwzi đdpwzao, xuốgoefng biểjivfn lửuknxa anh cũojzjng phảyvzbi báwvdbo.”

“Rốgoeft cuộuoyxc năyxvam đdpwzómkwj anh đdpwzãhxai xảyvzby ra chuyệvwqxn gìzhkb?”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm nómkwji qua quýmpfxt: “Cuộuoyxc tranh giàlpmunh lợgzrvi íoytuch.”

uubflpmung Ly nghi hoặihioc.


Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm ngưuubfvyfxc mắfwrht nhìzhkbn côejgu, bậyismt cưuubfpuaii: “Lợgzrvi íoytuch liêavzln quan tớvyfxi nhâojzjn tíoytunh, còiguwn giếebvdt ngưuubfpuaii nhanh hơxsutn cảyvzb dao hay súdpwzng nữkcrra.”

ojzju nàlpmuy thìzhkbuubflpmung Ly tin.

Ăvarhn cơxsutm xong, Tưuubflpmung Ly nómkwji: “Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm, anh xem, ởlpmu trong mộuoyxt hoàlpmun cảyvzbnh bừzcega bãhxaii nhưuubf vậyismy màlpmu anh vẫgbpcn nuốgoeft đdpwzưuubfgzrvc cơxsutm, chứiezjng tỏkgyk bệvwqxnh sạfavxch sẽaqgolpmu OCD củyisma anh cómkwj thểjivf chữkcrra khỏkgyki.”

Khi côejgumkwji câojzju nàlpmuy, Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm đdpwzang vùdpwzi đdpwzoebiu lau dọcbsyn hiệvwqxn trưuubfpuaing, nghe xong anh đdpwzáwvdbp: “Dao đdpwzãhxai kềyusc cổypnx rồieabi, buộuoyxc phảyvzbi tuâojzjn lệvwqxnh thôejgui.”

Trêavzln bữkcrra cơxsutm tốgoefi nay, ngoàlpmui khuôejgun mặihiot tưuubfơxsuti cưuubfpuaii hiềyuscn hòiguwa củyisma côejgu ra, bêavzln cạfavxnh tay côejguiguwn cómkwj con dao Phầoebin Lan kia. Mỗypnxi lầoebin anh cựrhxka quậyismy ra chiềyuscu khómkwj chịenpqu, côejgu lạfavxi vuốgoeft ve can dao, dáwvdbng vẻqihk giốgoefng hệvwqxt nhưuubfmkwj thểjivf vung dao qua ngay vậyismy.

uubflpmung Ly cưuubfpuaii ngặihiot nghẽaqgoo: “Kẻqihk thứiezjc thờpuaii đdpwzúdpwzng làlpmu trang tuấfavxn kiệvwqxt.”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm rấfavxt nhanh châojzjn nhanh tay, nguyêavzln do làlpmuzhkb dọcbsyn dẹuknxp sạfavxch sẽaqgo đdpwzưuubfgzrvc phúdpwzt nàlpmuo, thìzhkb mắfwrht anh sẽaqgo đdpwzưuubfgzrvc nghỉmptw ngơxsuti sớvyfxm phúdpwzt ấfavxy.

Thấfavxy anh thu dọcbsyn xong phòiguwng bếebvdp đdpwzi ra, Tưuubflpmung Ly vỗypnx tay: “Giỏkgyki lắfwrhm, thàlpmunh côejgung mỹepgphxain, sau nàlpmuy hãhxaiy tăyxvang cưuubfpuaing rèqlfwn luyệvwqxn.”

Thấfavxy côejguwvdbch túdpwzi, Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm tiếebvdn lêavzln: “Em đdpwzi đdpwzâojzju vậyismy?”

“Vềyusc nhàlpmu thôejgui.” Tưuubflpmung Ly chỉmptw tay lêavzln đdpwzieabng hồieab: “Nhưuubfng màlpmu anh phảyvzbi đdpwzưuubfa em vềyusc, muộuoyxn quáwvdb rồieabi.”

“Anh cho em đdpwzi chưuubfa hảyvzb?” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cưuubfpuaii.

uubflpmung Ly cũojzjng cưuubfpuaii rấfavxt “thâojzjn thiệvwqxn”, kémpfxo tuộuoyxt anh ra phíoytua cửuknxa ra vàlpmuo: “Em cũojzjng khôejgung muốgoefn vềyusc đdpwzâojzju, nhưuubfng em nghĩagrmlpmu anh đdpwzang cómkwj mộuoyxt chuyệvwqxn quan trọcbsyng hơxsutn cầoebin giảyvzbi quyếebvdt. Khôejgung tin anh nhìzhkbn đdpwzi.”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm nhìzhkbn vềyusc phíoytua ngómkwjn tay côejgu chỉmptw, lậyismp tứiezjc bàlpmung hoàlpmung.

Ban nãhxaiy vìzhkb vừzcega vàlpmuo cửuknxa đdpwzãhxai nhìzhkbn thấfavxy bómkwjng dáwvdbng Tưuubflpmung Ly, anh hoàlpmun toàlpmun khôejgung chúdpwz ýmpfx thìzhkb ra trêavzln nềyuscn nhàlpmuiguwn cómkwj mộuoyxt vếebvdt xưuubfvyfxc, dưuubfvyfxi áwvdbnh đdpwzèqlfwn trôejgung nómkwjlpmung nhứiezjc mắfwrht.

“Cáwvdbi lòiguwuubfơxsutng gâojzjy ra đdpwzfavxy, thậyismt khôejgung ngờpuaimkwjiguwn cứiezjng hơxsutn đdpwzáwvdb cẩrtqrm thạfavxch.” Tưuubflpmung Ly vôejguojzjm vôejguoytunh giảyvzbi thíoytuch mộuoyxt câojzju.

Mộuoyxt giâojzjy sau, côejgu liềyuscn bịenpq anh ấfavxn lêavzln bứiezjc tưuubfpuaing ngay cạfavxnh cửuknxa. Eo côejgu bịenpq anh ghìzhkbm chặihiot, lựrhxkc rấfavxt mạfavxnh. Anh cúdpwzi đdpwzoebiu nhìzhkbn côejgu: “Em cốgoefzhkbnh hàlpmunh hạfavx anh, đdpwzúdpwzng khôejgung?”

Tầoebim mắfwrht củyisma Tưuubflpmung Ly liếebvdc tớvyfxi vếebvdt xưuubfvyfxc kia, quảyvzb thựrhxkc thảyvzbm khôejgung sao kểjivf xiếebvdt: “Chắfwrhc làlpmu khôejgung lau sạfavxch đdpwzưuubfgzrvc đdpwzâojzju. Hay làlpmu anh suy nghĩagrm tớvyfxi việvwqxc làlpmum lạfavxi sàlpmun đdpwzi? Chắfwrhc làlpmuojzjng mấfavxt củyisma anh cảyvzb mộuoyxt đdpwzêavzlm rồieabi.”

“Anh đdpwzang nómkwji em đdpwzómkwj.” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cấfavxt giọcbsyng trầoebim thấfavxp: “Khi nàlpmuo thìzhkb sẵcaian sàlpmung đdpwzjivf cho anh, hm?”

uubflpmung Ly sữkcrrng ngưuubfpuaii.

ejgui anh ghémpfxwvdbt lạfavxi, hơxsuti thởlpmu nặihiong nềyusc: “Tốgoefi nay đdpwzzcegng đdpwzi nữkcrra.”

Tinh thầoebin Tưuubflpmung Ly nhưuubf chao đdpwzyvzbo. Côejgu hiểjivfu ýmpfx anh, mặihiot bỗypnxng chốgoefc đdpwzkgyk bừzcegng, rồieabi lậyismp tứiezjc đdpwzrtqry anh ra: “Anh nghĩagrmwvdbi gìzhkb vậyismy? Đyzgtzcegng cómkwj giởlpmu tròiguwuubfu manh!”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm nửuknxa đdpwzùdpwza nửuknxa thậyismt: “Em émpfxp anh thậyismt sựrhxk phảyvzbi dùdpwzng biệvwqxn pháwvdbp mạfavxnh vớvyfxi em đdpwzfavxy àlpmu?” Đyzgtâojzjy quảyvzb thựrhxkc làlpmu lầoebin đdpwzoebiu tiêavzln anh nhẫgbpcn nạfavxi nhưuubf vậyismy, thậyismt làlpmu kỳihio quáwvdbi.

uubflpmung Ly giơxsut hai tay ra, làlpmum tưuubf thếebvd sẵcaian sàlpmung đdpwzáwvdbnh nhau: “Đyzgtãhxai khôejgung nómkwji chuyệvwqxn đdpwzưuubfgzrvc trong hòiguwa bìzhkbnh thìzhkb chỉmptwmkwj thểjivf giảyvzbi quyếebvdt bằoebing vũojzj lựrhxkc.”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm phìzhkbuubfpuaii vìzhkbwvdbng vẻqihk củyisma côejgu: “Vớvyfxi thếebvdsetlqlfwo càlpmuo củyisma em?”

“Mèqlfwo càlpmuo? Lúdpwzc ởlpmu Thưuubfơxsutng…” Tưuubflpmung Ly đdpwzang nómkwji dởlpmu thìzhkb khựrhxkng lạfavxi, chuyểjivfn lờpuaii: “Mấfavxy ngưuubfpuaii đdpwzàlpmun ôejgung lựrhxkc lưuubfejgung cũojzjng khôejgung phảyvzbi đdpwzgoefi thủyism củyisma em đdpwzâojzju. Đyzgtâojzju phảyvzbi anh chưuubfa từzcegng chứiezjng kiếebvdn sựrhxk lợgzrvi hạfavxi củyisma em. Nếebvdu khôejgung phụzhkbc, hôejgum nàlpmuo ra võsetl quáwvdbn ta làlpmum váwvdbn.”

“Lêavzln thẳihiong giưuubfpuaing đdpwzcbsy sứiezjc làlpmu xong.” Nómkwji rồieabi, Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm lạfavxi túdpwzm lấfavxy côejgu.

ejgu lấfavxy tay ra chặihion nhưuubfng khôejgung lạfavxi đdpwzưuubfgzrvc vớvyfxi anh, côejgu sốgoeft sắfwrhng: “Em hémpfxt ầoebim lêavzln làlpmumkwj kẻqihk quấfavxy rốgoefi bâojzjy giờpuai.”

“Em hémpfxt đdpwzi, anh xem ai quan tâojzjm.” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm vưuubfơxsutn cáwvdbnh tay dàlpmui kémpfxo côejgulpmuo lòiguwng mìzhkbnh.

uubflpmung Ly xoay ngưuubfpuaii, muốgoefn trốgoefn nhưuubfng bấfavxt thàlpmunh. Côejgu thẳihiong thừzcegng ngồieabi bệvwqxt xuốgoefng đdpwzfavxt. Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm giữkcrr chặihiot hai cổypnx tay côejgu, lôejgui xềyuscnh xệvwqxch côejgu đdpwzi xa vàlpmui mémpfxt vàlpmuo trong nhàlpmu. Tưuubflpmung Ly liêavzln tụzhkbc cầoebiu xin: “Anh giai, anh giai… Chúdpwzng ta đdpwzypnxi hôejgum kháwvdbc, hôejgum kháwvdbc nhémpfx.”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm thậyismt sựrhxk dởlpmu khómkwjc dởlpmuuubfpuaii vìzhkb đdpwziệvwqxu bộuoyx củyisma côejgu. Anh chẳihiong qua chỉmptw muốgoefn cómkwj đdpwzưuubfgzrvc côejgu thôejgui, sao lạfavxi giốgoefng nhưuubf buôejgun báwvdbn thiếebvdu nữkcrr nhàlpmulpmunh vậyismy?

Anh ngồieabi sụzhkbp xuốgoefng, vâojzjn vêavzl cằoebim côejgu, khôejgung nhịenpqn đdpwzưuubfgzrvc cưuubfpuaii: “Hôejgum kháwvdbc hảyvzb?”

“Hôejgum kháwvdbc, hôejgum kháwvdbc.”

“Hôejgum nàlpmuo đdpwzâojzjy?”

uubflpmung Ly nuốgoeft nưuubfvyfxc bọcbsyt: “Chuyểjivfn… Chuyểjivfn sang mộuoyxt hôejgum thiêavzln thờpuaii, đdpwzenpqa lợgzrvi, nhâojzjn hòiguwa.”

“Anh cảyvzbm thấfavxy hôejgum nay rấfavxt hợgzrvp.” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm cómkwj vẻqihk hứiezjng thúdpwz: “Tụzhkbc ngữkcrrmkwjojzju rấfavxt hay: Chọcbsyn ngàlpmuy khôejgung bằoebing gặihiop ngàlpmuy.”

“Tốgoefi nay em khôejgung đdpwzưuubfgzrvc.” Tưuubflpmung Ly buộuoyxt miệvwqxng.

“Em vộuoyxi gìzhkb sao?” Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm vâojzjn vêavzl cằoebim côejgu.

uubflpmung Ly đdpwzàlpmunh việvwqxn cớvyfx: “Cáwvdbi ấfavxy củyisma em đdpwzếebvdn rồieabi.”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm ngẩrtqrn ngưuubfpuaii, rấfavxt lâojzju sau mớvyfxi hiểjivfu ra “cáwvdbi ấfavxy” màlpmuejgumkwji làlpmuwvdbi gìzhkb. Anh bậyismt cưuubfpuaii: “Đyzgtưuubfgzrvc rồieabi, nàlpmuo, qua đdpwzâojzjy anh đdpwzíoytuch thâojzjn kiểjivfm tra cho em.”

uubflpmung Ly làlpmum mặihiot mếebvdu ôejgum chặihiot lấfavxy châojzjn anh: “Anh giai, em xin anh, tốgoefi nay anh tha cho em đdpwzi, em thậyismt sựrhxk chưuubfa chuẩrtqrn bịenpqojzjm lýmpfx.”

Bao nhiêavzlu nhiệvwqxt tìzhkbnh củyisma Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm trởlpmuavzln trơxsut trọcbsyi khôejgung biếebvdt đdpwzjivf đdpwzâojzju sau tiếebvdng van vỉmptw, nàlpmui nỉmptw củyisma côejgu. Sốgoefng đdpwzếebvdn từzcegng nàlpmuy tuổypnxi rồieabi, đdpwzâojzjy quảyvzb thựrhxkc làlpmu lầoebin đdpwzoebiu tiêavzln anh gặihiop khómkwj khăyxvan vìzhkbwvdbi chuyệvwqxn ấfavxy, còiguwn émpfxp cho côejgu mộuoyxt cáwvdbi gầoebin nhưuubf bậyismt khómkwjc.

Anh ôejgum côejgulpmuo lòiguwng, vừzcega tứiezjc cưuubfpuaii vừzcega tứiezjc giậyismn: “Em đdpwzúdpwzng làlpmu tổypnxejgung củyisma anh đdpwzfavxy.”

“Vậyismy anh cómkwj thểjivf đdpwzưuubfa tổypnxejgung vềyusc nhàlpmu khôejgung?”

Lụzhkbc Đyzgtôejgung Thâojzjm hơxsuti kémpfxo côejgu ra, rồieabi vémpfxo máwvdbejgu: “Em nhớvyfx kỹepgp cho anh, đdpwzâojzjy làlpmu lầoebin cuốgoefi cùdpwzng anh tha cho em đdpwzfavxy.”

~Hếebvdt chưuubfơxsutng 153~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.