Người Tình Trí Mạng

Chương 145 : Anh nói ai không an phận thủ thường? [2091 chữ]

    trước sau   
perby giờmkuk em làhwpf củasnua anh, quêejjgn Tảtjos Thờmkuki đxosgi vàhwpf đxosgwrywng gặdibqp Nhiêejjgu Tôgwkfn nữperba, an phậvmemn thủasnu thưvmemmkukng mộsskwt chúvgigt cóxyfs khóxyfs đxosgếvktpn vậvmemy khôgwkfng?

Sau khi đxosgưvmema Tưvmembvbqng Ly vềrbyp nhàhwpf, Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm khôgwkfng vộsskwi rờmkuki đxosgi ngay.

Anh ngồshwni xuốjmmyng sofa, lạmdxxi châperbm lêejjgn mộsskwt đxosgiếvktpu thuốjmmyc. Làhwpf hộsskwp thuốjmmyc láriwc mẫomjru đxosgưvmemnvydc đxosgdibqt làhwpfm màhwpf ban ngàhwpfy côgwkf đxosgpqcm lạmdxxi trong vămsmwn phòxyfsng củasnua anh, anh quảtjos thậvmemt khôgwkfng còxyfsn húvgigt loạmdxxi thuốjmmyc láriwc chứrgwka quáriwc nhiềrbypu nicotin trêejjgn thịctdb trưvmemmkukng nữperba. Sau khi đxosgưvmemnvydc phâperbn giảtjosi vàhwpf tổxgkr hợnvydp lạmdxxi, cáriwcc thàhwpfnh phầdqbfn trong thuốjmmyc láriwc đxosgãkuwzxyfshekti hưvmemơxgisng kháriwcc, trong sựkuwz thanh nhãkuwz lạmdxxi đxosgiểpqcmm xuýmevdt mộsskwt chúvgigt mùhekti cỏxgkrhwpf da thuộsskwc, làhwpfm tămsmwng thêejjgm sựkuwz quyếvktpn rũperbhwpf hấivmvp dẫomjrn củasnua ngưvmemmkuki đxosgàhwpfn ôgwkfng.

Trêejjgn mặdibqt bàhwpfn đxosgdibqt mộsskwt hộsskwp quàhwpfhwpfu xáriwcm bạmdxxc, Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm mang vàhwpfo từwrywvgigc mởbvbq cửkuwza vàhwpf đxosgpqcmbvbq đxosgóxyfs. Nhưvmemng sau khi ngồshwni xuốjmmyng, anh khôgwkfng mởbvbq ra, cũperbng khôgwkfng bảtjoso Tưvmembvbqng Ly mởbvbq ra.

Khôgwkfng cầdqbfn đxosgriwcn cũperbng biếvktpt, bêejjgn trong cóxyfs lẽxosghwpf chiếvktpc váriwcy lễomjr phụtjosc dùhektng đxosgpqcm tham dựkuwz buổxgkri tiệfznuc tốjmmyi nay.

vmembvbqng Ly cũperbng khôgwkfng hy vọvzjrng anh đxosgi vềrbyp ngay. Nếvktpu khôgwkfng vìodnm cuộsskwc đxosgiệfznun thoạmdxxi củasnua Thưvmemơxgisng Xuyêejjgn, bâperby giờmkukxyfs lẽxosggwkf đxosgang khoáriwcc tay anh tham dựkuwz buổxgkri tiệfznuc. Giâperby phúvgigt nàhwpfy, khôgwkfng kháriwcc gìodnmgwkf đxosgãkuwz cho anh leo câperby.


gwkf ngồshwni xuốjmmyng bêejjgn cạmdxxnh anh, đxosgplozy chiếvktpc gạmdxxt tàhwpfn cáriwcch đxosgâperby vàhwpfi ngàhwpfy ra trưvmemxgkrc mặdibqt anh rồshwni khẽxosg hỏxgkri: “Buổxgkri tiệfznuc đxosgóxyfs quan trọvzjrng lắpqcmm phảtjosi khôgwkfng?”

Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm đxosgưvmema tay gạmdxxt tàhwpfn thuốjmmyc, ngữperb khízspm nhạmdxxt nhòxyfsa: “Em khôgwkfng đxosgi thìodnmxyfs khôgwkfng còxyfsn quan trọvzjrng.”

“Em xin lỗxiedi, em khôgwkfng nghĩfuaphwpf lạmdxxi cóxyfs việfznuc đxosgsskwt xuấivmvt.” Tưvmembvbqng Ly thậvmemt lòxyfsng cảtjosm thấivmvy cóxyfs lỗxiedi, bởbvbqi vìodnmobbbt từwryw mộsskwt góxyfsc đxosgsskwhwpfo đxosgóxyfs, bữperba tiệfznuc tốjmmyi nay đxosgưvmemnvydc coi nhưvmem buổxgkri hẹdcqin hòxyfs chízspmnh thứrgwkc lầdqbfn đxosgdqbfu tiêejjgn sau khi côgwkfhwpf anh xáriwcc nhậvmemn quan hệfznu.

Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm nhảtjos ra mộsskwt làhwpfn khóxyfsi, nhìodnmn côgwkf qua tầdqbfng khóxyfsi trắpqcmng mỏxgkrng: “Khôgwkfng sao.” Anh giơxgis tay vuốjmmyt tóxyfsc côgwkf: “Kểpqcm cho anh nghe đxosgi, đxosgãkuwz xảtjosy ra chuyệfznun gìodnm?”

vmembvbqng Ly háriwc hốjmmyc miệfznung ra rồshwni lạmdxxi ngậvmemm vàhwpfo, bao nhiêejjgu lờmkuki nóxyfsi cứrgwk mắpqcmc lạmdxxi cổxgkr họvzjrng khôgwkfng sao bậvmemt ra đxosgưvmemnvydc. Côgwkf muốjmmyn kểpqcm cho anh sựkuwz thậvmemt, nóxyfsi rằrnaong côgwkfodnm chuyệfznun củasnua Tảtjos Thờmkuki. Nhưvmemng cho dùhekthwpf kẻdcqi ngốjmmyc cũperbng biếvktpt, nhữperbng lờmkuki nàhwpfy khôgwkfng kháriwcc gìodnm đxosgxgkr thêejjgm dầdqbfu vàhwpfo lửkuwza.

gwkf từwrywng nóxyfsi vớxgkri anh mìodnmnh khôgwkfng buôgwkfng bỏxgkr đxosgưvmemnvydc mộsskwt ngưvmemmkuki, cho dùhekt ngoàhwpfi miệfznung Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm khôgwkfng nóxyfsi ra nhưvmemng khôgwkfng cóxyfs nghĩfuapa làhwpf anh cóxyfs thểpqcm chấivmvp nhậvmemn. Thếvktpejjgn, cứrgwk đxosgsskwng mộsskwt týmevdgwkf lạmdxxi lấivmvy cáriwci têejjgn Tảtjos Thờmkuki ra đxosgpqcm chọvzjrc tứrgwkc anh rõnvqahwpfng làhwpf đxosgang khiêejjgu khízspmch giớxgkri hạmdxxn củasnua anh.

Trưvmemxgkrc khi xáriwcc đxosgctdbnh quan hệfznu đxosgãkuwz khôgwkfng thểpqcmxyfsi thậvmemt toàhwpfn bộsskw mọvzjri chuyệfznun thìodnm sau khi xáriwcc đxosgctdbnh quan hệfznuperbng chỉejjgxyfsn cáriwcch nuốjmmyt hếvktpt vàhwpfo lòxyfsng. Thậvmemt ra côgwkf hiểpqcmu, côgwkf đxosgãkuwz bắpqcmt đxosgdqbfu lo đxosgưvmemnvydc lo mấivmvt, sợnvyd rằrnaong “theo tìodnmnh tìodnmnh phớxgkrt” mấivmvt rồshwni.

Cuốjmmyi cùhektng, côgwkfxyfsi: “Thậvmemt ra cũperbng khôgwkfng cóxyfsodnm, làhwpf mộsskwt hiểpqcmu lầdqbfm.”

Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm cưvmemmkuki nhưvmemng trong đxosgôgwkfi mắpqcmt dưvmemmkukng nhưvmem khôgwkfng cóxyfs chúvgigt nhiệfznut đxosgsskwhwpfo. Anh thu tay vềrbyp: “Thếvktp ưvmem? Chỉejjghwpf hiểpqcmu lầdqbfm thìodnm tốjmmyt.”

vmembvbqng Ly nhìodnmn anh, cóxyfs mộsskwt sựkuwzzspmch đxosgsskwng muốjmmyn đxosgưvmemnvydc lạmdxxi gầdqbfn ôgwkfm lấivmvy anh. Nhưvmemng sựkuwzzspmch đxosgsskwng ấivmvy giốjmmyng nhưvmem bịctdb nguồshwnn sứrgwkc mạmdxxnh nàhwpfo đxosgóxyfs chènvqan éobbbp. Cóxyfs lẽxosghwpfodnm bềrbyp ngoàhwpfi trôgwkfng anh cóxyfs vẻdcqiodnmnh thảtjosn, thựkuwzc chấivmvt côgwkf luôgwkfn nảtjosy sinh mộsskwt nỗxiedi hoang mang.

Xung quanh anh toáriwct ra mộsskwt khízspm thếvktp mạmdxxnh mẽxosg, áriwcp lựkuwzc, uy nghiêejjgm, khiếvktpn ngưvmemmkuki ta muốjmmyn lạmdxxi gầdqbfn nhưvmemng lạmdxxi khôgwkfng dáriwcm xấivmvc xưvmemnvydc.

Ngưvmemnvydc lạmdxxi, Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm giơxgis tay vềrbyp phízspma côgwkf: “Qua đxosgâperby.”

vmembvbqng Ly ghéobbbriwct tớxgkri bêejjgn cạmdxxnh anh. Anh nhẹdcqi nhàhwpfng ôgwkfm lấivmvy côgwkf. Côgwkf theo đxosgàhwpf gốjmmyi đxosgdqbfu lêejjgn châperbn anh rồshwni nghiêejjgng ngưvmemmkuki nằrnaom xuốjmmyng. Đmkukôgwkfi châperbn dưvmemxgkri chiếvktpc quầdqbfn Âxssku vôgwkfhektng rắpqcmn rỏxgkri, giốjmmyng nhưvmem mỗxiedi mộsskwt đxosgưvmemmkukng néobbbt, mỗxiedi mộsskwt múvgigi cơxgis đxosgrbypu ẩplozn chứrgwka sứrgwkc mạmdxxnh, khiếvktpn Tưvmembvbqng Ly cảtjosm thấivmvy hoàhwpfn toàhwpfn yêejjgn lòxyfsng.


Anh dậvmemp tắpqcmt đxosgiếvktpu thuốjmmyc, vuốjmmyt tay lêejjgn vai côgwkf: “Mệfznut khôgwkfng?”

Mệfznut.

Tháriwci đxosgsskw quáriwc mứrgwkc kiêejjgn quyếvktpt củasnua Thưvmemơxgisng Xuyêejjgn khiếvktpn côgwkf hoang mang, còxyfsn cảtjosxyfsng hìodnmnh trong đxosgoạmdxxn bămsmwng nữperba, thậvmemt ra làhwpf giốjmmyng hệfznut Tảtjos Thờmkuki.

Khôgwkfng, khôgwkfng chỉejjghwpf giốjmmyng.

Dọvzjrc đxosgưvmemmkukng khi Nhiêejjgu Tôgwkfn đxosgưvmema côgwkf vềrbyp, côgwkf đxosgãkuwz xem đxosgi xem lạmdxxi đxosgoạmdxxn bămsmwng kia. Nhâperbn vậvmemt Hạmdxxng Vũperb trêejjgn hìodnmnh khi vung binh khízspm, cáriwcnh tay hơxgisi giơxgis cao lêejjgn.

Đmkukâperby làhwpf thóxyfsi quen quen thuộsskwc củasnua Tảtjos Thờmkuki.

Khi xưvmema, chẳdcqing biếvktpt đxosgãkuwz bao nhiêejjgu lầdqbfn thầdqbfy chỉejjgnh sửkuwza cho anh ấivmvy đxosgsskwng táriwcc nàhwpfy, nhưvmemng Tảtjos Thờmkuki hìodnmnh nhưvmem toàhwpfn quêejjgn. Cũperbng cóxyfs thểpqcm anh ấivmvy thựkuwzc sựkuwz khôgwkfng cóxyfsmsmwng khiếvktpu vềrbyp ca kịctdbch, thếvktpejjgn thóxyfsi quen nàhwpfy vẫomjrn luôgwkfn đxosgưvmemnvydc lưvmemu giữperb.

perbng chízspmnh đxosgsskwng táriwcc nàhwpfy đxosgãkuwz khiếvktpn Tưvmembvbqng Ly nghi ngờmkuk. Nếvktpu cóxyfs ngưvmemmkuki bắpqcmt chưvmemxgkrc, làhwpfm sao cóxyfs thểpqcm bắpqcmt chưvmemxgkrc đxosgưvmemnvydc cảtjos mộsskwt đxosgsskwng táriwcc nhỏxgkrzspmu, tinh vi nhưvmem vậvmemy. Nếvktpu làhwpf Tảtjos Thờmkuki thìodnm… làhwpfm sao cóxyfs thểpqcm?

Nhưvmemxyfshwpfng ngàhwpfn con ngựkuwza đxosgang bămsmwng bămsmwng lao qua đxosgdqbfu, nhưvmemng côgwkf đxosgãkuwz khôgwkfng còxyfsn bàhwpfng hoàhwpfng trơxgis trọvzjri nhưvmemvgigc ởbvbq trêejjgn xe. Tưvmembvbqng Ly nóxyfsi: “Dựkuwza vàhwpfo anh nhưvmem thếvktphwpfy làhwpf khôgwkfng mệfznut nữperba.”

Ngưvmemmkuki đxosgàhwpfn ôgwkfng trêejjgn đxosgejjgnh đxosgdqbfu trầdqbfm mặdibqc, nhưvmemng tay anh vẫomjrn vỗxied vềrbypgwkf từwrywng chúvgigt từwrywng chúvgigt, mùhekti hưvmemơxgisng tỏxgkra ra từwryw cổxgkr tay áriwco củasnua anh chízspmnh làhwpfhekti thuốjmmyc láriwcgwkfhwpfm. Côgwkf cảtjosm thấivmvy rấivmvt nhẹdcqi nhõnvqam, thầdqbfn kinh cămsmwng thẳdcqing dưvmemmkukng nhưvmemperbng dầdqbfn dầdqbfn bìodnmnh tĩfuapnh lạmdxxi, mízspm mắpqcmt hơxgisi trĩfuapu nặdibqng, cóxyfs phầdqbfn buồshwnn ngủasnu.

Nhưvmemng côgwkf vẫomjrn gưvmemnvydng mởbvbq mắpqcmt, hơxgisi nghiêejjgng đxosgdqbfu nhìodnmn anh. Côgwkf khôgwkfng cảtjosm nhậvmemn đxosgưvmemnvydc cảtjosm xúvgigc củasnua anh, làhwpf vui hay giậvmemn. Cảtjosm giáriwcc nàhwpfy giốjmmyng nhưvmem lầdqbfn đxosgdqbfu tiêejjgn gặdibqp anh ởbvbq Thưvmemơxgisng Lămsmwng vậvmemy, sâperbu khôgwkfng lưvmemmkukng đxosgưvmemnvydc.

“Sao thếvktp?” Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm lêejjgn tiếvktpng, ngữperb khízspm tuy trầdqbfm nhưvmemng khóxyfse miệfznung vẫomjrn nởbvbq nụtjosvmemmkuki.

Thấivmvy anh cưvmemmkuki, Tưvmembvbqng Ly ngồshwni dậvmemy, xoay mặdibqt vềrbyp phízspma anh, muốjmmyn cụtjosp mắpqcmt xuốjmmyng nhưvmemng lạmdxxi lêejjgn tiếvktpng: “Thậvmemt ra… cóxyfs chuyệfznun nàhwpfy em muốjmmyn bàhwpfn bạmdxxc vớxgkri anh.”


“Em nóxyfsi đxosgi.”

“Àzrkp… Liêejjgn quan tớxgkri CCTV trong kháriwcch sạmdxxn Skyline Thưvmemơxgisng Lămsmwng…”

“Đmkukang ởbvbq chỗxied anh.” Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm cấivmvt giọvzjrng khẽxosg khàhwpfng.

vmembvbqng Ly ngưvmemxgkrc nhìodnmn anh, khôgwkfng ngờmkuk anh lạmdxxi thẳdcqing thừwrywng thừwrywa nhậvmemn nhưvmem vậvmemy.

“Vậvmemy anh cóxyfs thểpqcm…”

“Khôgwkfng đxosgưvmemnvydc.”

vmembvbqng Ly sữperbng ngưvmemmkuki.

Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm tựkuwza ngưvmemmkuki ra sau ghếvktp, nụtjosvmemmkuki duy nhấivmvt dưvmemmkukng nhưvmem đxosgãkuwz tan biếvktpn: “Thưvmemmkukng ngàhwpfy anh cóxyfs thểpqcm cho phéobbbp em ưvmemơxgisng bưvmemxgkrng, nhưvmemng em lợnvydi dụtjosng danh nghĩfuapa củasnua anh đxosgpqcm đxosgiềrbypu tra vềrbyp quáriwc khứrgwkhwpf khôgwkfng đxosgưvmemnvydc.”

“Em bấivmvt đxosgpqcmc dĩfuap mớxgkri phảtjosi mưvmemnvydn danh nghĩfuapa củasnua anh. Vềrbyp đxosgiểpqcmm nàhwpfy em rấivmvt xin lỗxiedi. Nhưvmemng màhwpf chuyệfznun nàhwpfy đxosgjmmyi vớxgkri em rấivmvt quan trọvzjrng.”

Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm bìodnmnh tĩfuapnh nhìodnmn côgwkf: “Rấivmvt quan trọvzjrng?” Anh giơxgis tay giữperb lấivmvy cằrnaom côgwkf: “Đmkukpqcm anh nóxyfsi cho em biếvktpt chuyệfznun gìodnm mớxgkri làhwpf rấivmvt quan trọvzjrng, quêejjgn đxosgi quáriwc khứrgwkhwpf cốjmmy gắpqcmng yêejjgu anh, chỉejjg đxosgơxgisn giảtjosn vậvmemy thôgwkfi.”

vmembvbqng Ly khôgwkfng néobbb tráriwcnh tay củasnua anh, nhưvmemng sựkuwzvmemwcibng éobbbp ấivmvy khiếvktpn côgwkf khôgwkfng thoảtjosi máriwci: “Em biếvktpt, vìodnm muốjmmyn em bìodnmnh an rờmkuki khỏxgkri đxosgưvmemnvydc Thưvmemơxgisng Lămsmwng, anh đxosgãkuwz hy sinh rấivmvt nhiềrbypu. Nhưvmemng quáriwc khứrgwk củasnua mộsskwt ngưvmemmkuki sao cóxyfs thểpqcmxyfsi quêejjgn làhwpf quêejjgn đxosgưvmemnvydc? Vảtjos lạmdxxi, em cóxyfs linh cảtjosm, ngưvmemmkuki đxosgrgwkng trưvmemxgkrc bứrgwkc Giang sơxgisn đxosgshwn đxosgóxyfs tuyệfznut đxosgjmmyi khôgwkfng đxosgơxgisn giảtjosn. Bâperby giờmkuk Giang sơxgisn đxosgshwn vẫomjrn còxyfsn nguyêejjgn chứrgwk?”

“Ngưvmemmkuki đxosgóxyfs đxosgúvgigng làhwpf khôgwkfng đxosgơxgisn giảtjosn, Giang sơxgisn đxosgshwnperbng đxosgízspmch thựkuwzc xảtjosy ra vấivmvn đxosgrbyp. Chuyệfznun nàhwpfy anh đxosgang đxosgiềrbypu tra, em khôgwkfng cầdqbfn xen vàhwpfo.”

“Em cóxyfs thểpqcm giúvgigp anh, em…”

“Khôgwkfng cầdqbfn.” Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm nghiêejjgm giọvzjrng.

vmembvbqng Ly sốjmmyt sắpqcmng: “Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm, em bắpqcmt buộsskwc phảtjosi xem Giang sơxgisn đxosgshwn mớxgkri đxosgưvmemnvydc.”

Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm nhìodnmn côgwkf chằrnaom chằrnaom, hơxgisi nheo mắpqcmt lạmdxxi, láriwct sau hỏxgkri: “Giang sơxgisn đxosgshwnxyfs liêejjgn quan đxosgếvktpn Tảtjos Thờmkuki khôgwkfng?”

xgisi thởbvbq củasnua Tưvmembvbqng Ly khựkuwzng lạmdxxi, mộsskwt lúvgigc sau côgwkf đxosgáriwcp: “Cóxyfs liêejjgn quan.” Rồshwni côgwkf nhìodnmn vềrbyp phízspma anh, trịctdbnh trọvzjrng nóxyfsi: “Nhưvmemng, cóxyfs nhữperbng chuyệfznun em cũperbng muốjmmyn đxosgiềrbypu tra rõnvqahwpfng.”

“Thếvktpejjgn, em đxosgãkuwz đxosgi gặdibqp Nhiêejjgu Tôgwkfn?” Khôgwkfng mộsskwt chúvgigt ấivmvm áriwcp nàhwpfo hiệfznun lêejjgn trong áriwcnh mắpqcmt Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm.

“Em khôgwkfng hềrbyp.” Tưvmembvbqng Ly chỉejjg cảtjosm thấivmvy ấivmvm ứrgwkc, trong lòxyfsng lạmdxxi sẵvjhcn cơxgisn tứrgwkc: “Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm, hôgwkfm nay chưvmema nóxyfsi lờmkuki nàhwpfo đxosgãkuwz lỡwcib hẹdcqin làhwpf lỗxiedi củasnua em, nhưvmemng anh cũperbng khôgwkfng thểpqcmodnm thấivmvy anh ấivmvy đxosgưvmema em vềrbyp nhàhwpfhwpf nghi ngờmkuk em chứrgwk?”

hwpfn tay Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm vòxyfsng ra sau gáriwcy côgwkf, anh hơxgisi dùhektng sứrgwkc kéobbbo côgwkf vềrbyp phízspma trưvmemxgkrc, gầdqbfn nhưvmem cọvzjr sốjmmyng mũperbi mìodnmnh lêejjgn mũperbi côgwkf: “Trưvmemxgkrc kia em yêejjgu Tảtjos Thờmkuki cũperbng đxosgưvmemnvydc, Nhiêejjgu Tôgwkfn cũperbng đxosgưvmemnvydc, quáriwc khứrgwk đxosgãkuwzhwpf quáriwc khứrgwk, anh hoàhwpfn toàhwpfn khôgwkfng truy cứrgwku nữperba. Anh nóxyfsi rồshwni, anh khôgwkfng quan tâperbm quáriwc khứrgwk củasnua em ra sao, anh chỉejjg quan tâperbm tớxgkri tưvmemơxgisng lai củasnua em. Bâperby giờmkuk em làhwpf củasnua anh, quêejjgn Tảtjos Thờmkuki đxosgi vàhwpf đxosgwrywng gặdibqp Nhiêejjgu Tôgwkfn nữperba, an phậvmemn thủasnu thưvmemmkukng mộsskwt chúvgigt cóxyfs khóxyfs đxosgếvktpn vậvmemy khôgwkfng?”

Nghe xong câperbu nàhwpfy, Tưvmembvbqng Ly nổxgkri giậvmemn, dùhektng sứrgwkc giằrnaong ra khỏxgkri tay anh: “Lụtjosc Đmkukôgwkfng Thâperbm, anh nóxyfsi ai khôgwkfng an phậvmemn thủasnu thưvmemmkukng? Tảtjos Thờmkuki, Nhiêejjgu Tôgwkfn, anh còxyfsn thiếvktpu mộsskwt Đmkukàhwpfm Diệfznuu Minh nữperba. Sao anh khôgwkfng thẳdcqing thừwrywng mắpqcmng em làhwpf loạmdxxi đxosgàhwpfn bàhwpf lẳdcqing lơxgisperbm đxosgãkuwzng, ai cũperbng yêejjgu đxosgưvmemnvydc đxosgi?”

~Hếvktpt chưvmemơxgisng 145~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.