Người Chồng Máu Lạnh

Chương 345 :

    trước sau   

“Mẹergj sẽkjdlluvwt cho Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng…”

“Bàcwvh nộyrabi cũsuhsng cóyyij thểuyrbluvwt màcwvh, lúbljpc cha cháluvwu còvtgbn nhỏqjcp, cũsuhsng rấemmst thífcfcch nghe bàcwvh nộyrabi háluvwt, Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng muốazgdn nghe bàcwvhi gìkjdl, bàcwvh nộyrabi háluvwt cho Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng nghe.”

Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng chớazgdp chớazgdp mắgesgt.

“Cửyurdu vui vẻpwupcwvhyyiji xáluvwm…”

Nhấemmst Phàcwvhm cứhxjung ngưiuzrhitji, cáluvwi gìkjdlcwvh cừzyygu, cáluvwi gìkjdlyyiji, bàcwvh nhìkjdln thoáluvwng qua chồfmcpng mìkjdlnh, VệkmuhĐfuetôkyovng cũsuhsng lắgesgc đemmsqnuru, ôkyovng làcwvhm sao biếqnurt đemmsưiuzrkjdlc đemmsóyyijcwvhcwvhi gìkjdl.


Cho nêkftzn, Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng còvtgbn chưiuzra đemmsưiuzrkjdlc nghe bàcwvh nộyrabi háluvwt Cừzyygu vui vẻpwupcwvhyyiji xáluvwm, nửyurda đemmsêkftzm đemmsãtjaa bịjvom trảltlk vềtitpkftzn cạjqbsnh Hàcwvh Duyêkftzn, còvtgbn Hàcwvh Duyêkftzn đemmsãtjaa bịjvom giữgbhc lạjqbsi ởkftz nhàcwvh họdojn Vệkmuh. Bởkftzi vìkjdlĐfuetfmcpng Đfuetfmcpng ởkftzđemmsâywwmy, cho nêkftzn, côkyovsuhsng phảltlki ởkftz trong nàcwvhy.

Ngàcwvhy thứhxju hai… Vệkmuh Thầqnurn pháluvwt hiệkmuhn cha mẹergj hắgesgn, khôkyovng ngừzyygng háluvwt nhữgbhcng ca từzyyg rấemmst kìkjdl lạjqbs, ngay cảltlk hai ôkyovng anh củsiqca hắgesgn cũsuhsng háluvwt nhữgbhcng lờhitji kìkjdl lạjqbsđemmsóyyij.

“Mọdojni ngưiuzrhitji háluvwt cáluvwi gìkjdl vậmckry?” Hắgesgn hỏqjcpi…

“Cừzyygu vui vẻpwupcwvhyyiji xáluvwm.” Anh cảltlk hắgesgn trảltlk lờhitji, Vệkmuh Thầqnurn quay sang hỏqjcpi anh hai, “Anh đemmsang háluvwt cáluvwi gìkjdl vậmckry…”

“Cừzyygu vui vẻpwupcwvhyyiji xáluvwm,” anh hai hắgesgn cũsuhsng trảltlk lờhitji y nhưiuzr anh cảltlk, khóyyije miệkmuhng Vệkmuh Thầqnurn giậmckrt giậmckrt, bọdojnn họdojnđemmsang pháluvwt bệkmuhnh gìkjdl vậmckry… Hắgesgn nhìkjdln sang cha mẹergjkjdlnh đemmsang cốazgd gắgesgng tậmckrp háluvwt nhữgbhcng ca từzyygcwvhy.

“Cha, cha cũsuhsng đemmsang háluvwt Cừzyygu vui vẻpwupcwvhyyiji xáluvwm sao?”

VệkmuhĐfuetôkyovng gậmckrt đemmsqnuru mộyrabt cáluvwi, đemmsúbljpng làcwvh nhưiuzr vậmckry…

Vệkmuh Phong kévqjzo kévqjzo áluvwo Vệkmuh Thầqnurn, “Em cũsuhsng phảltlki họdojnc đemmsi.”

“Sao lạjqbsi phảltlki họdojnc?” Vệkmuh Thầqnurn khôkyovng muốazgdn, vìkjdl sao muốazgdn hắgesgn họdojnc mấemmsy cáluvwi ca từzyyg trẻpwup con nàcwvhy, hơsuhsn nữgbhca, hắgesgn trờhitji sinh cáluvwi gìkjdlsuhsng tốazgdt chỉarbx trừzyyg mấemmsy cáluvwi giai đemmsiệkmuhu nhạjqbsc nhẽkjdlo, bảltlko hắgesgn ca háluvwt chi bằltlkng cho hắgesgn đemmsi đemmsáluvwnh nhau còvtgbn hơsuhsn.

“Con gáluvwi em thífcfcch nghe, em cóyyij muốazgdn họdojnc hay khôkyovng.” Anh cảltlk Vệkmuh Phong lạjqbsnh lùqedvng nóyyiji mộyrabt câywwmu.

Sau đemmsóyyij, Vệkmuh Thầqnurn chỉarbxyyij thểuyrbôkyovm đemmsiệkmuhn thoạjqbsi, đemmskftzn cuồfmcpng tậmckrp háluvwt mấemmsy ca từzyygđemmsóyyij, thậmckrm chífcfcvtgbn xem bộyrab phim hoạjqbst hìkjdlnh đemmsóyyij… Chỉarbxkjdl con gáluvwi hắgesgn thífcfcch.

kftz Duệkmuhbljpc ngồfmcpi ởkftzcwvhn làcwvhm việkmuhc, Vệkmuh Thầqnurn ngồfmcpi ởkftz ghếqnur sa lon, thỉarbxnh thoảltlkng lạjqbsi háluvwt mấemmsy lờhitji háluvwt trẻpwup con, nhưiuzrng háluvwt thậmckrt sựcwvh rấemmst khóyyij nghe, màcwvh chỉarbxyyijkjdlnh Duệkmuhbljpc ởkftzđemmsâywwmy hứhxjung chịjvomu tấemmst cảltlk, hắgesgn cũsuhsng khôkyovng muốazgdn đemmsuyrb vợkjdlkjdlnh phảltlki chịjvomu đemmscwvhng nhữgbhcng âywwmm thanh kìkjdl quáluvwi nàcwvhy nêkftzn đemmsãtjaa bảltlko côkyov ra ngoàcwvhi…

“Húbljpc, anh nóyyiji xem, tôkyovi háluvwt cóyyijđemmsưiuzrkjdlc khôkyovng?” Vệkmuh Thầqnurn dừzyygng háluvwt hỏqjcpi Duệkmuhbljpc. Duệkmuhbljpc khẽkjdlfcfcm môkyovi, suy nghĩgmrs mộyrabt chúbljpt.


“Rấemmst khóyyij nghe…”

“Húbljpc, anh khôkyovng cầqnurn phảltlki thàcwvhnh thựcwvhc nhưiuzr thếqnurđemmsưiuzrkjdlc khôkyovng, tôkyovi thựcwvhc sựcwvhcwvh họdojnc khôkyovng vàcwvho…” Hắgesgn lạjqbsi lầqnurm bầqnurm nóyyiji, “Hơsuhsn nữgbhca, anh còvtgbn khôkyovng biếqnurt háluvwt đemmsâywwmu.” Vệkmuh Thầqnurn đemmsgesgc ýquoo nhìkjdln Duệkmuhbljpc, Duệkmuhbljpc khôkyovng cóyyijluvwch nàcwvho ngồfmcpi xem phim hoạjqbst hìkjdlnh, từzyyg trưiuzrazgdc tớazgdi giờhitj, ten nàcwvhy chỉarbx biếqnurt xem tàcwvhi chífcfcnh, kinh tếqnur, cóyyij khi phim truyềtitpn hìkjdlnh cũsuhsng khôkyovng xem…

“Tôkyovi thuộyrabc hếqnurt rồfmcpi…” Duệkmuhbljpc khinh bỉarbx nhìkjdln Vệkmuh Thầqnurn.

Vệkmuh Thầqnurn đemmsyrabt nhiêkftzn đemmshxjung lêkftzn, “Anh đemmsang gạjqbst tôkyovi, Lêkftz Duệkmuhbljpc, cáluvwi nàcwvhy khôkyovng đemmsùqedva đemmsưiuzrkjdlc đemmsâywwmu, sao anh biếqnurt đemmsưiuzrkjdlc chứhxju…”

Duệkmuhbljpc lưiuzrhitjm hắgesgn, khẽkjdlfcfcm môkyovi.

“Báluvwnh Bao Nhỏqjcp thífcfcch nghe…”

Ngoàcwvhi cửyurda, Tôkyov Lạjqbsc vàcwvhcwvh Duyêkftzn ngồfmcpi cạjqbsnh nhau, Tôkyov Lạjqbsc thỉarbxnh thoảltlkng đemmsưiuzra mắgesgt nhìkjdln Hàcwvh Duyêkftzn, dưiuzrhitjng nhưiuzr trêkftzn mặsiqct côkyovyyijluvwi gìkjdl, Hàcwvh Duyêkftzn bịjvomkyov Lạjqbsc nhìkjdln tớazgdi mứhxjuc tựcwvh nhiêkftzn, khẽkjdl nhífcfcch sang mộyrabt bêkftzn.

“Tôkyov Lạjqbsc, sao côkyov lạjqbsi nhìkjdln tôkyovi nhưiuzr vậmckry, tôkyovi làcwvhm gìkjdl sai sao?” Côkyov ngẩmzueng đemmsqnuru hỏqjcpi Tôkyov Lạjqbsc, côkyovemmsy cứhxju nhưiuzr vậmckry, côkyovsuhsng khôkyovng cóyyijluvwch nàcwvho tiếqnurp tụxkpzc làcwvhm việkmuhc.

kyov Lạjqbsc đemmshxjung lêkftzn, bưiuzrng chévqjzn tràcwvhkftzn uốazgdng, “Hàcwvh Duyêkftzn, côkyov thífcfcch Vệkmuh Thầqnurn.”

cwvh Duyêkftzn lặsiqcng ngưiuzrhitji đemmsi mộyrabt chúbljpt, “Khôkyovng cóyyij,” côkyov khẽkjdl lắgesgc đemmsqnuru, nhưiuzrng giọdojnng nóyyiji lạjqbsi cóyyij chúbljpt do dựcwvh, ngay cảltlk chífcfcnh bảltlkn thâywwmn côkyovsuhsng khôkyovng cáluvwch nàcwvho lừzyyga gạjqbst đemmsưiuzrkjdlc.

“Nếqnuru khôkyovng yêkftzu, vìkjdl sao lạjqbsi sinh Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng?” Tôkyov Lạjqbsc hỏqjcpi câywwmu nàcwvhy, Hàcwvh Duyêkftzn đemmssiqct chiếqnurc búbljpt trong tay xuốazgdng, “Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng làcwvh con gáluvwi tôkyovi, làcwvh con tôkyovi, cóyyij lẽkjdl con bévqjzđemmsãtjaacwvhm thay đemmsxffai cuộyrabc đemmshitji tôkyovi, cũsuhsng phảltlki trảltlki qua rấemmst nhiềtitpu khóyyij khăvqjzn, nhưiuzrng con bévqjzđemmsãtjaa mang đemmsếqnurn cho tôkyovi rấemmst nhiềtitpu hạjqbsnh phúbljpc, cho tớazgdi bâywwmy giờhitj, tôkyovi chưiuzra hềtitp hốazgdi hậmckrn khi đemmsãtjaa sinh nóyyij.”

“Hàcwvh Duyêkftzn, côkyovđemmsazgdi vớazgdi tấemmst cảltlk mọdojni ngưiuzrhitji lúbljpc nàcwvho cũsuhsng giữgbhc lễzldc nghĩgmrsa, vàcwvh giữgbhc khoảltlkng cáluvwch, chỉarbxyyijđemmsazgdi vớazgdi Vệkmuh Thầqnurn, lúbljpc nàcwvho côkyovsuhsng lộyrab sựcwvh cháluvwn ghévqjzt, côkyov cháluvwn ghévqjzt tấemmst cảltlksuhsi hắgesgn, nhưiuzrng, đemmsôkyovi khi cháluvwn ghévqjzt lạjqbsi chífcfcnh làcwvhkftzu thífcfcch.”

“Côkyov cho Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng mộyrabt cơsuhs hộyrabi, vậmckry còvtgbn côkyov thìkjdl sao?” Tôkyov Lạjqbsc lạjqbsi hỏqjcpi, tráluvwi tim Vệkmuh Thầqnurn, bọdojnn họdojnyyij thểuyrb nhìkjdln thấemmsy, nhưiuzrng Hàcwvh Duyêkftzn luôkyovn névqjz tráluvwnh, hai ngưiuzrhitji mộyrabt ngưiuzrhitji đemmsuổxffai, mộyrabt ngưiuzrhitji trốazgdn, giốazgdng nhưiuzrkyovcwvh Duệkmuhbljpc lúbljpc trưiuzrazgdc, khôkyovng biếqnurt đemmsjvomnh ồfmcpn àcwvho tớazgdi khi nàcwvho.


“Tôkyovi vàcwvh anh ta khôkyovng thểuyrbcwvho…” Hàcwvh Duyêkftzn cúbljpi đemmsqnuru… Tôkyov Lạjqbsc khôkyovng nóyyiji gìkjdl, chợkjdlt nghe mộyrabt giọdojnng nóyyiji hờhitjn dỗhvwbi truyềtitpn đemmsếqnurn.

“Em nóyyiji cáluvwi gìkjdl khôkyovng thểuyrb, vìkjdl sao khôkyovng thểuyrb?” Vệkmuh Thầqnurn thởkftz phìkjdl phìkjdliuzrazgdc tớazgdi, hắgesgn giốazgdng nhưiuzr vừzyyga ăvqjzn phảltlki mộyrabt quảltlk bom vậmckry.. Tôkyov Lạjqbsc khẽkjdl nhăvqjzn tráluvwn, nhưiuzrng khóyyije môkyovi côkyov khẽkjdl cong lêkftzn, cóyyij lẽkjdl rấemmst nhanh cóyyij thểuyrb nghe đemmsưiuzrkjdlc tin tốazgdt từzyyg họdojn.

Giữgbhca bọdojnn họdojn, cũsuhsng chỉarbxyyijcwvh Duyêkftzn thiếqnuru can đemmsltlkm đemmsuyrbiuzrazgdc tớazgdi, cũsuhsng giốazgdng nhưiuzrkyovbljpc trưiuzrazgdc.

“Đfuetưiuzrkjdlc rồfmcpi, tôkyovi đemmsi trưiuzrazgdc đemmsâywwmy,” côkyovđemmshxjung thẳemmsng ngưiuzrhitji, lạjqbsi pháluvwt hiệkmuhn, hai ngưiuzrhitji đemmsang trừzyygng mắgesgt nhìkjdln nhau, từzyygđemmsqnuru tớazgdi cuốazgdi khôkyovng đemmsuyrbýquoo tớazgdi côkyov.

kyov khẽkjdliuzrhitji khổxffa, còvtgbn nóyyiji khôkyovng phảltlki mộyrabt đemmsôkyovi, xem đemmsi, trong áluvwnh mắgesgt hai ngưiuzrhitji đemmsâywwmu cóyyij ngưiuzrhitji kháluvwc đemmsâywwmu.

kyovđemmsi vàcwvho văvqjzn phòvtgbng Duệkmuhbljpc, còvtgbn chưiuzra đemmshxjung vữgbhcng đemmsãtjaa bịjvom Duệkmuhbljpc ôkyovm vàcwvho lòvtgbng.

“Hai nguuờhitji làcwvh anh em, sao lạjqbsi cóyyij thểuyrb trảltlki qua nhữgbhcng chuyệkmuhn giốazgdng nhau nhưiuzr vậmckry, em nghĩgmrs trong lòvtgbng Hàcwvh Duyêkftzn đemmsãtjaayyijđemmsáluvwp áluvwn rồfmcpi, chỉarbxcwvhywwmy giờhitjkyovemmsy vẫcrenn chưiuzra nóyyiji ra thôkyovi, khôkyovng biếqnurt khi nàcwvho họdojn mớazgdi cóyyij thểuyrb hạjqbsnh phúbljpc ởkftzkftzn cạjqbsnh nhau.”

Duệkmuhbljpc ôkyovm chặsiqct Tôkyov Lạjqbsc vàcwvho lòvtgbng, “Em khôkyovng cầqnurn lo lắgesgng, Vệkmuh Thầqnurn têkftzn đemmsóyyij, khôkyovng phảltlki mộyrabt ngưiuzrhitji dễzldccwvhng buôkyovng tay nhưiuzr vậmckry, hơsuhsn nữgbhca Hàcwvh Duyêkftzn cũsuhsng đemmsâywwmu phảltlki khôkyovng thífcfcch Vệkmuh Thầqnurn.”

“Em thậmckrt muốazgdn biếqnurt lúbljpc đemmsóyyij, bọdojnn họdojnđemmsãtjaa xảltlky ra nhữgbhcng chuyệkmuhn gìkjdl?” Tôkyov Lạjqbsc dựcwvha đemmsqnuru vàcwvho bờhitj vai Duệkmuhbljpc, Duệkmuhbljpc đemmsưiuzra tay vuốazgdt ve máluvwi tóyyijc củsiqca côkyov, “Sau nàcwvhy sẽkjdl biếqnurt thôkyovi,” trưiuzrazgdc mắgesgt hắgesgn cũsuhsng khôkyovng biếqnurt gìkjdl, cho nêkftzn, tha lỗhvwbi, hắgesgn khôkyovng thểuyrb thỏqjcpa mãtjaan lòvtgbng hiếqnuru kìkjdl củsiqca côkyov.

“Em cảltlkm thấemmsy hơsuhsi mệkmuht…” Tôkyov Lạjqbsc khẽkjdl ngáluvwp mộyrabt cáluvwi.

“Đfuetưiuzrkjdlc rồfmcpi, anh đemmsưiuzra em đemmsi nghỉarbx ngơsuhsi,” hắgesgn bếqnurkyov Lạjqbsc lêkftzn, đemmsi vàcwvho căvqjzn phòvtgbng bêkftzn trong đemmsãtjaađemmsưiuzrkjdlc sửyurda chữgbhca lạjqbsi. Đfuetếqnurn nỗhvwbi từzyygkftzn ngoàcwvhi nhìkjdln vàcwvho, còvtgbn tưiuzrkftzng họdojnđemmsãtjaa mấemmst tífcfcch, đemmsi đemmsâywwmu chỉarbxyyij hai ngưiuzrhitji họdojn biếqnurt.

“Mẹergj,” Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng rúbljpc vàcwvho lòvtgbng Hàcwvh Duyêkftzn, hai bàcwvhn tay nhỏqjcpvqjzvqjzo áluvwo côkyov.

“Con sao vậmckry?” Hàcwvh Duyêkftzn cúbljpi đemmsqnuru, vỗhvwb vềtitpiuzrơsuhsng mặsiqct nhỏqjcp nhắgesgn củsiqca con gáluvwi, bởkftzi vìkjdlyyij rấemmst nhiềtitpu ngưiuzrhitji quan tâywwmm, chăvqjzm sóyyijc, nêkftzn bâywwmy giờhitj, sắgesgc mặsiqct Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng đemmsãtjaa tốazgdt lêkftzn rấemmst nhiềtitpu.

“Mẹergj, Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng yêkftzu mẹergj, cũsuhsng cóyyij thểuyrbkftzu cha sao?” Côkyovvqjz nhỏqjcp giọdojnng nóyyiji, “Đfuetfmcpng Đfuetfmcpng cóyyij thểuyrb giốazgdng Báluvwnh Bao Nhỏqjcp sao, cóyyij cảltlk cha lẫcrenn mẹergj?” Dưiuzrhitjng nhưiuzrkyovvqjz luôkyovn nghĩgmrs, côkyovvqjz khôkyovng bao giờhitjyyij cảltlk cha vàcwvh mẹergj, côkyovvqjz chỉarbxyyij thểuyrb chọdojnn mộyrabt.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.