Người Chồng Máu Lạnh

Chương 140 :

    trước sau   
pssv Lạzontc cảseenm thấsrgfy hai mắcufwt ngứcgqia ngứcgqia, theo phảseenn xạzont đjgqoưhjcba tay đjgqoásdthnh nhẹwnhtywbko tay Duệcgqimfvtc ra, lạzonti dựdhsla sásdtht vàywbko lồpbjpng ngựdhslc hắcufwn ngủtqpg. “Vợpssv, mớpbjpi sásdthng sớpbjpm em đjgqoãpssv đjgqoásdthnh chồpbjpng mìmngenh rồpbjpi sao? Em muốxqucn mưhjcbu sásdtht chồpbjpng sao?” Hắcufwn nắcufwm nhẹwnhthjcbơagwlng mặagwlt côpssv, khôpssvng cósdth chúmfvt ýkbiz tớpbjpi ýkbizhjcbuxsxi trêjgqon mặagwlt mìmngenh, thậnkcnt châvavsn thậnkcnt vàywbk thoảseeni másdthi. Đubbwásdthng nhẽbxrkhjcbơagwlng mặagwlt hắcufwn phảseeni khósdth chịsrysu, nhưhjcbng bâvavsy giờuxsx mộbxrkt chúmfvtt trầgciqm mặagwlc cũkbizng khôpssvng cósdth. “Khôpssvng cầgciqn…” Tôpssv Lạzontc lẩagwlm bẩagwlm hai tiếbfbhng, hai tay ôpssvm hôpssvng hắcufwn, thỉptqqnh thoảseenng cọxqzpywbko lồpbjpng ngựdhslc hắcufwn, dưhjcbuxsxng nhưhjcb đjgqoãpssv đjgqoem lồpbjpng ngựdhslc hắcufwn thàywbknh cásdthi gốxquci đjgqogciqu. “Đubbwưhjcbpssvc, khôpssvng cầgciqn thìmnge khôpssvng cầgciqn…” Lêjgqo Duệcgqimfvtc buôpssvng lỏacxrng tay, tiếbfbhp tụgciqc nằztzhm, tay kia cầgciqm lấsrgfy chiếbfbhc đjgqoiệcgqin thoạzonti di đjgqobxrkng trêjgqon bàywbkn, xem giờuxsx, lôpssvng màywbky khẽbxrk nhíishvu lạzonti, sẽbxrk khôpssvng ai nghĩrdgf rằztzhng tổlwntng tàywbki củtqpga tậnkcnp đjgqoywbkn Húmfvtc Nhậnkcnt đjgqoi muộbxrkn, thậnkcnm chíishv việcgqic giúmfvtp vợpssv ngủtqpg ngon làywbk mộbxrkt việcgqic hiểtqpgn nhiêjgqon, hơagwln nữtqpga đjgqoãpssv thậnkcnt lâvavsu hắcufwn cósdth thờuxsxi gian nghỉptqq ngơagwli, thờuxsxi gian nghỉptqq ngơagwli đjgqoúmfvtng nghĩrdgfa. Tôpssv Lạzontc cósdth cảseenm giásdthc khôpssvng đjgqoúmfvtng lắcufwm, côpssv mởemsg mắcufwt, ásdthnh nắcufwng xuyêjgqon qua cửzmiia sổlwnt đjgqoâvavsm thẳgldcng vàywbko mắcufwt côpssv, côpssv khẽbxrk nhíishvu màywbky, nhắcufwm chặagwlt mắcufwt, sau đjgqoósdth từpssv từpssv mởemsg ra, thấsrgfy ásdthnh mắcufwt chăgldcm chúmfvt củtqpga Duệcgqimfvtc, ásdthnh mắcufwt khásdthc hắcufwn so vớpbjpi ásdthnh mắcufwt màywbku tràywbk thưhjcbuxsxng ngàywbky. “Cósdth phảseeni em đjgqoãpssv dậnkcny trễzggi khôpssvng?” Côpssv thìmnge thàywbko nósdthi xong, côpssv muốxqucn ngồpbjpi dậnkcny, nhưhjcbng tay Duệcgqimfvtc nhưhjcb song sắcufwt ôpssvm côpssv thậnkcnt chặagwlt, đjgqopssvng nósdthi làywbkjgqon tiếbfbhng ngay cảseen cửzmii đjgqobxrkng cũkbizng khôpssvng đjgqoưhjcbpssvc . Da mặagwlt côpssv hồpbjpng hồpbjpng, bộbxrk dạzontng mơagwlagwlywbkng màywbkng, thậnkcnt đjgqoásdthng yêjgqou. “Em nósdthi xem, vợpssv, em khiếbfbhn chồpbjpng mìmngenh đjgqoi làywbkm trễzggi rồpbjpi.” Lêjgqo Duệcgqimfvtc âvavsm thầgciqm giễzggiu cợpssvt côpssv, nhưhjcbng trong giọxqzpng nósdthi lạzonti khôpssvng cósdth mộbxrkt đjgqoiểtqpgm trásdthch cứcgqi, nhìmngen qua, hắcufwn nhưhjcb đjgqoang rấsrgft hưhjcbemsgng thụgciq giâvavsy phúmfvtt nghỉptqq ngơagwli hiếbfbhm cósdthywbky. Buôpssvng lỏacxrng thựdhslc ra rấsrgft đjgqoơagwln giảseenn, chỉptqq cầgciqn hắcufwn nguyệcgqin ýkbizywbk đjgqoưhjcbpssvc. “Xin lỗnkcni, em dậnkcny ngay …” Sắcufwc mặagwlt Tôpssv Lạzontc trắcufwng nhợpssvt, đjgqomngeu tạzonti côpssv khôpssvng tốxquct. Lêjgqo Duệcgqimfvtc đjgqoèkalt bảseen vai côpssv xuốxqucng, đjgqoưhjcba tay nhẹwnht nhàywbkng lau đjgqoi nưhjcbpbjpc mắcufwt trêjgqon mặagwlt côpssv, “Làywbk sao em lạzonti thíishvch khósdthc nhưhjcb vậnkcny, anh lạzonti khôpssvng cósdth trásdthch em,” hắcufwn thởemsgywbki, côpssvsdthi nàywbky cósdth phảseeni quásdth cẩagwln thậnkcnn rồpbjpi, hắcufwn cũkbizng khôpssvng phảseeni ma quỷzont, nếbfbhu khôpssvng phảseeni hắcufwn tựdhsl nguyệcgqin, côpssv nghĩrdgfpssvsdth thểtqpg giữtqpg hắcufwn lạzonti sao? “Xin lỗnkcni…” Tôpssv Lạzontc rấsrgft ásdthy násdthy, côpssvmfvti đjgqogciqu, cósdth chúmfvtt đjgqoa cảseenm, khôpssvng biếbfbht vìmngesdthi gìmnge, cósdth phảseeni bởemsgi côpssv đjgqoang quásdth hạzontnh phúmfvtc cho nêjgqon mớpbjpi cósdth cảseenm giásdthc nhưhjcb thếbfbh, làywbk sợpssv bịsrys tổlwntn thưhjcbơagwlng hay sợpssv hạzontnh phúmfvtc quásdth ngắcufwn. “Mộbxrkt lásdtht nữtqpga anh sẽbxrk tớpbjpi côpssvng ty, em ngủtqpg thêjgqom mộbxrkt chúmfvtt đjgqoi,” Lêjgqo Duệcgqimfvtc hôpssvn nhẹwnhtjgqon trásdthn côpssv, cũkbizng khôpssvng phásdtht hiệcgqin sựdhsl thay đjgqolwnti củtqpga côpssv, hắcufwn ngồpbjpi dậnkcny, cầgciqm quầgciqn ásdtho mặagwlc vàywbko, lạzonti quay lạzonti vỗnkcn nhẹwnhtywbko hai másdthpssv, “Đubbwpssvng đjgqoi ra ngoàywbki, trong nhàywbksdthi gìmngekbizng cósdth, anh khôpssvng yêjgqon tâvavsm vềmnge em,” khósdthe môpssvi hắcufwn khẽbxrk cong lêjgqon cưhjcbuxsxi cưhjcbuxsxi, “Nhớpbjp, đjgqoem thứcgqiywbky đjgqoưhjcba vàywbko nơagwli nàywbky, khi anh quay lạzonti hi vọxqzpng nhìmngen thấsrgfy thứcgqiywbky củtqpga em, hiểtqpgu khôpssvng?” Tôpssv Lạzontc nắcufwm chặagwlt chiếbfbhc chăgldcn, nhẹwnht nhàywbkng gậnkcnt đjgqogciqu mộbxrkt cásdthi, côpssv nhìmngen Duệcgqimfvtc đjgqoi ra ngoàywbki, cũkbizng giúmfvtp côpssv đjgqoósdthng cửzmiia. Côpssv nắcufwm chặagwlt chiếbfbhc chăgldcn đjgqocufwp trêjgqon ngưhjcbuxsxi sau đjgqoósdth mớpbjpi ngồpbjpi dậnkcny, phásdtht hiệcgqin trêjgqon ngưhjcbuxsxi mìmngenh lưhjcbu lạzonti rấsrgft nhiềmngeu dấsrgfu vếbfbht âvavsn ásdthi nósdthng bỏacxrng ngàywbky hôpssvm qua, dưhjcbuxsxng nhưhjcb hắcufwn cốxquc ýkbiz, bao giờuxsxkbizng thíishvch lưhjcbu lạzonti dấsrgfu vếbfbht củtqpga hắcufwn trêjgqon ngưhjcbuxsxi côpssv. Mặagwlt côpssvywbkng đjgqoacxragwln, côpssv vẫzontn làywbk mộbxrkt côpssvsdthi dễzggi ngưhjcbpssvng ngùxqucng, đjgqobxrkt nhiêjgqon tay côpssv chạzontm phảseeni bụgciqng, bọxqzpn họxqzpkbizng khôpssvng dùxqucng biệcgqin phásdthp trásdthnh thai nàywbko, khôpssvng biếbfbht côpssvsdth mang thai hay khôpssvng, côpssvsdth chồpbjpng, nếbfbhu tiếbfbhp tụgciqc cósdth mộbxrkt đjgqocgqia con nữtqpga, nhưhjcb vậnkcny côpssv sẽbxrk nguyệcgqin dùxqucng mưhjcbuxsxi năgldcm sinh mệcgqinh đjgqotqpg đjgqolwnti lấsrgfy tấsrgft cảseen. Côpssv thậnkcnt sựdhsl muốxqucn cósdth mộbxrkt đjgqocgqia con, côpssv mặagwlc quầgciqn ásdtho, đjgqoi xuốxqucng giưhjcbuxsxng, kéipmao chiếbfbhc màywbkn lêjgqon, ásdthnh sásdthng tràywbkn vàywbko, cósdth chúmfvtt chósdthi mắcufwt, nhưhjcbng côpssv vẫzontn cốxquc gắcufwng mởemsg mắcufwt thậnkcnt lớpbjpn đjgqotqpg nhìmngen. Mọxqzpi thứcgqijgqon ngoàywbki sásdthng ngờuxsxi. Côpssv muốxqucn tưhjcbơagwlng lai củtqpga côpssvkbizng nhưhjcb vậnkcny, cũkbizng sẽbxrksrgfm ásdthp sásdthng ngờuxsxi. “Chồpbjpng…” Côpssvmfvti đjgqogciqu, đjgqoưhjcba tay đjgqoagwlt lêjgqon ngựdhslc, sau đjgqoósdthxqucng lựdhslc nắcufwm chặagwlt, nởemsg mộbxrkt nụgciqhjcbuxsxi dịsrysu dàywbkng, thậnkcnt đjgqobxrkng lòvvvyng ngưhjcbuxsxi, dưhjcbuxsxng nhưhjcbpssv đjgqoãpssvsdth đjgqoưhjcbpssvc cảseen thếbfbh giớpbjpi vậnkcny. Lêjgqo Duệcgqimfvtc đjgqoi vàywbko côpssvng ty, khôpssvng íishvt ngưhjcbuxsxi trộbxrkm nhìmngen hắcufwn – mộbxrkt tổlwntng tàywbki chưhjcba bao giờuxsx đjgqoi muộbxrkn, hôpssvm nay, thậnkcnt làywbk đjgqoúmfvtng làywbk lầgciqn đjgqogciqu tiêjgqon, mộbxrkt ngưhjcbuxsxi cuồpbjpng côpssvng việcgqic nhưhjcb hắcufwn cũkbizng sẽbxrk đjgqoi muộbxrkn, mọxqzpi ngưhjcbuxsxi đjgqomngeu nghi hoặagwlc nhưhjcbng khôpssvng ai dásdthm hỏacxri, cũkbizng khôpssvng ai dásdthm lêjgqon tiếbfbhng, ai bảseeno hắcufwn làywbk ôpssvng chủtqpg, cho dùxqucywbk đjgqoi muộbxrkn mộbxrkt ngàywbky, hay làywbk ngàywbky nàywbko cũkbizng đjgqoi muộbxrkn đjgqomngeu làywbk quyềmngen củtqpga hắcufwn. Lêjgqo Duệcgqimfvtc bưhjcbpbjpc thẳgldcng vềmnge phíishva trưhjcbpbjpc, vẻegek mặagwlt hắcufwn vẫzontn nhưhjcb mọxqzpi ngàywbky, khôpssvng phảseeni làywbk hắcufwn khôpssvng cósdth nhìmngen thấsrgfy vẻegek mặagwlt khásdthc thưhjcbuxsxng củtqpga cásdthc nhâvavsn viêjgqon, cũkbizng thậnkcnt làywbk lạzont, hắcufwn lạzonti khôpssvng cósdth tứcgqic giậnkcnn, thậnkcnm chíishv trong lòvvvyng còvvvyn cósdth mộbxrkt cảseenm giásdthc nósdthi khôpssvng nêjgqon lờuxsxi – bìmngenh thảseenn. Hắcufwn bưhjcbpbjpc vàywbko thang másdthy chuyêjgqon dụgciqng cho tổlwntng tàywbki, sốxquc ngưhjcbuxsxi đjgqoi thang másdthy nàywbky cũkbizng khôpssvng vưhjcbpssvt quásdthgldcm ngưhjcbuxsxi. Đubbwcgqing trong thang másdthy, dựdhsla vàywbko mộbxrkt bêjgqon, khósdthe môpssvi khẽbxrk cong lêjgqon, cásdthi nhàywbk kia ngàywbky càywbkng giốxqucng nhàywbk, còvvvyn hắcufwn cósdth mộbxrkt lạzonti cảseenm giásdthc kíishvch đjgqobxrkng muốxqucn đjgqoi vềmnge nhàywbk ngay. Hắcufwn muốxqucn cósdth thểtqpgxqucng côpssvsdthi đjgqoósdth chơagwli đjgqoùxquca vàywbki ngàywbky liềmngen. Đubbwi vàywbko phòvvvyng làywbkm việcgqic, nhìmngen trêjgqon bàywbkn làywbkm việcgqic, vẫzontn làywbk chấsrgft đjgqogciqy cásdthc loạzonti giấsrgfy tờuxsx, hắcufwn ngồpbjpi xuốxqucng, đjgqoưhjcba tay xoa ấsrgfn đjgqoưhjcbuxsxng, thởemsgywbki mộbxrkt mộbxrkt hơagwli, mớpbjpi bắcufwt đjgqogciqu mộbxrkt ngàywbky côpssvng tásdthc, cho dùxquc tớpbjpi trễzggi, nhữtqpgng côpssvng việcgqic cũkbizng khôpssvng cósdth ai làywbkm thay hắcufwn. Đubbwiệcgqin thoạzonti di đjgqobxrkng vang lêjgqon, hắcufwn mởemsg di đjgqobxrkng ra, đjgqoâvavsy làywbkpssvy sốxquc riêjgqong, ngoàywbki trừpssvpssvsrgfy ra khôpssvng cósdth mấsrgfy ai biếbfbht, ngay đjgqoếbfbhn Tôpssv Lạzontc cũkbizng khôpssvng biếbfbht, hắcufwn khẽbxrkishvm môpssvi, rồpbjpi mớpbjpi nhậnkcnn đjgqoiệcgqin thoạzonti. “Alo…” Giọxqzpng nósdthi trầgciqm thấsrgfp gợpssvi cảseenm từpssv đjgqoiệcgqin thoạzonti truyềmngen ra, thậnkcnt hấsrgfp dẫzontn ngưhjcbuxsxi khásdthc. Đubbwgciqu bêjgqon kia, côpssv vừpssva nghe thấsrgfy, thâvavsn thểtqpg khẽbxrk run lêjgqon, cảseenm giásdthc thậnkcnt kỳmnge quásdthi. Côpssv nhìmngen ra bêjgqon ngoàywbki, gưhjcbơagwlng mặagwlt xinh đjgqownhtp cósdth chúmfvtt hoảseenng hốxquct. “Húmfvtc, làywbk em…” Bàywbkn tay hắcufwn khẽbxrk nắcufwm, hắcufwn biếbfbht làywbkpssv. “Húmfvtc, anh cósdth thểtqpg giúmfvtp em đjgqoưhjcbpssvc khôpssvng? Em biếbfbht anh sẽbxrk khôpssvng từpssv chốxquci em,” Tềmnge Trữtqpg San nhìmngen thâvavsn thểtqpg trầgciqn truồpbjpng ởemsg trêjgqon giưhjcbuxsxng, khi côpssv đjgqoơagwln, hắcufwn luôpssvn làywbk ngưhjcbuxsxi đjgqogciqu tiêjgqon côpssv nghĩrdgf tớpbjpi, cho dùxqucpssv đjgqoãpssv kếbfbht hôpssvn cũkbizng vậnkcny, hắcufwn làywbk kỹrhgxrdgf củtqpga côpssv, từpssv rấsrgft lâvavsu đjgqoãpssv thếbfbh. “Đubbwưhjcbpssvc… Em nósdthi đjgqoi.” Lêjgqo Duệcgqimfvtc nhàywbkn nhạzontt nósdthi, gưhjcbơagwlng mặagwlt thoásdthng qua néipmat cưhjcbuxsxi khổlwnt, côpssvjgqon biếbfbht, hắcufwn sẽbxrk khôpssvng từpssv chốxquci côpssv bấsrgft cứcgqi chuyệcgqin gìmnge, chỉptqq cầgciqn côpssvsdthi, hắcufwn đjgqomngeu làywbkm cho côpssv. Sau mộbxrkt hồpbjpi, hắcufwn buôpssvng đjgqoiệcgqin thoạzonti trong tay xuốxqucng, nhắcufwm hai mắcufwt lạzonti, cảseenm nhậnkcnn lồpbjpng ngựdhslc hắcufwn phâvavsp phồpbjpng nhanh hơagwln. Khi hắcufwn mởemsg hai mắcufwt làywbkmfvtc, sựdhsl lạzontnh lẽbxrko bao trùxqucm lấsrgfy tấsrgft cảseen, sựdhslmngenh thảseenn vừpssva rồpbjpi, toàywbkn bộbxrk đjgqoãpssv bịsrys hủtqpgy diệcgqit.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.