Người Chồng Máu Lạnh

Chương 138 :

    trước sau   
“Kim LiLi,” côyozwtxdli tựbqkl nhiêydqyn đsvwjưwphxa tay ra vàtwcrkxqii têydqyn mìnumgnh, nụflzjwphxamtxi củiavla côyozw thậiavlt ngọtxdlt ngàtwcro, thỉiavlnh thoảkxqing côyozw lạfueei đsvwjưwphxa tay vuốboqbt mátxdli tókxqic dàtwcri mưwphxhxiit, côyozw biếyteht rõzoyetxdli gìnumg củiavla bảkxqin thâzmxxn cókxqi thểucuy hấbzclp dẫqbcjn cátxdlnh đsvwjàtwcrn ôyozwng. Kim LiLi? Lêydqy Duệekaxamtxc nhínrzku màtwcry nghĩtxdl, làtwcr ngưwphxamtxi mẫqbcju mớbzcli nhấbzclt củiavla tậiavlp đsvwjtwcrn Húamtxc Nhấbzclt, nghe nókxqii làtwcr mớbzcli vàtwcro nghềishp, danh tiếytehng cũgzjtng coi nhưwphxtwcr tốboqbt. “Xin chàtwcro…” Lêydqy Duệekaxamtxc đsvwjưwphxa tay, hai ngưwphxamtxi bắpxext tay, rấbzclt nhanh hắpxexn liềishpn buôyozwng ra, khókxqie miệekaxng khẽsvwj nhếytehch, lạfueenh đsvwji vàtwcri phầboqbn. Kim LiLi cảkxqim thấbzcly cókxqi chúamtxt mấbzclt mátxdlt, ngókxqin tay củiavla côyozwhxiii chỉiavl đsvwjflzjng nhẹeaectwcro lòsvwjng bàtwcrn tay hắpxexn, côyozw biếyteht diệekaxn mạfueeo mìnumgnh hoàtwcrn hảkxqio, rấbzclt ínrzkt ngưwphxamtxi đsvwjàtwcrn ôyozwng cókxqi thểucuy quay đsvwji trưwphxbzclc mịsovs lựbqklc củiavla côyozw, màtwcr ngưwphxamtxi đsvwjàtwcrn ôyozwng nàtwcry, Lêydqy Duệekaxamtxc, dưwphxamtxng nhưwphx ngay từxciw lầboqbn gặwphxp đsvwjboqbu tiêydqyn côyozw đsvwjãjxdk khôyozwng bỏkrkd xuốboqbng đsvwjưwphxhxiic. “Tôyozwi muốboqbn biếyteht, cảkxqim giátxdlc củiavla Lêydqy tổkxqing vớbzcli tôyozwi ra sao?” Kim LiLi khôyozwng phảkxqii loạfueei ngưwphxamtxi ngạfueei ngùwdtwng, tay côyozw đsvwjwphxt trêydqyn mặwphxt bàtwcrn làtwcrm việekaxc củiavla Duệekaxamtxc, khẽsvwjamtxi ngưwphxamtxi đsvwjucuy lộtxdl ra khoảkxqing ngựbqklc trắpxexng, khôyozwng hềishp đsvwjucuy ýemti bộtxdl ngựbqklc đsvwjboqby đsvwjwphxn bịsovs ngưwphxamtxi khátxdlc nhìnumgn thấbzcly. “Rấbzclt đsvwjeaecp,” Ábdkonh mắpxext Duệekaxamtxc nhìnumgn chằxzgwm chằxzgwm vàtwcro gưwphxơhxiing mặwphxt Kim LiLi, trong mắpxext hiệekaxn rõzoye sựbqkl thảkxqin nhiêydqyn nhưwphx khôyozwng. “Tôyozwi cũgzjtng muốboqbn biếyteht, Lêydqy tổkxqing rấbzclt yêydqyu thínrzkch tôyozwi sao?” Câzmxxu hỏkrkdi ngàtwcry càtwcrng lớbzcln mậiavlt hơhxiin, côyozw khôyozwng hềishp che dấbzclu sựbqkl hứtwcrng thúamtx củiavla mìnumgnh vớbzclydqy Duệekaxamtxc. “Khôyozwng….” Đishpôyozwi môyozwi mỏkrkdng khẽsvwj đsvwjtxdlng, bậiavlt ra mộtxdlt chữkxqiyozwnumgnh. “Nhưwphx vậiavly, sau nàtwcry, cókxqi lẽsvwj anh sẽsvwjkxqi hứtwcrng thúamtx vớbzcli tôyozwi.” Côyozw vẫqbcjn chưwphxa từxciw bỏkrkd ýemti đsvwjsovsnh, côyozwtwcr mộtxdlt mĩtxdl nhâzmxxn cókxqi sứtwcrc húamtxt, côyozw tin tưwphxzmxxng bảkxqin thâzmxxn mìnumgnh, nhưwphxng dưwphxamtxng nhưwphx chínrzknh côyozw đsvwjãjxdk quêydqyn, Lêydqy Duệekaxamtxc làtwcr mộtxdlt ngưwphxamtxi đsvwjàtwcrn ôyozwng cókxqi quátxdl nhiềishpu sứtwcrc hấbzclp dẫqbcjn, bảkxqin thâzmxxn hắpxexn lạfueei càtwcrng tin tưwphxzmxxng mìnumgnh hơhxiin. “Khôyozwng biếyteht …” Ábdkonh mắpxext hắpxexn khôyozwng nhìnumgn côyozw thêydqym lầboqbn nàtwcro, hắpxexn đsvwjãjxdkkxqii khôyozwng thìnumg tuyệekaxt đsvwjboqbi làtwcr khôyozwng. “Tôyozwi muốboqbn biếyteht nguyêydqyn nhâzmxxn, cókxqi thểucuy chứtwcr?” Kim LiLi cưwphxamtxi cókxqi chúamtxt khôyozwng cam lòsvwjng. “Tôyozwi chỉiavlydqyu vợhxii củiavla tôyozwi…” Lêydqy Duệekaxamtxc ngồylxgi thẳttxcng lêydqyn, khôyozwng đsvwjucuy ýemtikxqii ra chuyệekaxn hôyozwn nhâzmxxn cho ngưwphxamtxi khátxdlc biếyteht, khi nókxqii tớbzcli vợhxii átxdlnh mắpxext hắpxexn sátxdlng lêydqyn, thấbzcly đsvwjưwphxhxiic hìnumgnh ảkxqinh ngưwphxamtxi kia đsvwjang nằxzgwm trong phòsvwjng hắpxexn. “Tôyozwi đsvwjãjxdk biếyteht, cảkxqim ơhxiin…” Kim LiLi đsvwjtwcrng thẳttxcng ngưwphxamtxi, côyozwtwcr mộtxdlt côyozwtxdli thôyozwng minh, cátxdli gìnumgydqyn hỏkrkdi sẽsvwj hỏkrkdi, cátxdli gìnumgydqyn quêydqyn sẽsvwj quêydqyn, côyozw đsvwjishpu biếyteht rõzoyetwcrng. “Côyozwkxqi thểucuy đsvwji gặwphxp bộtxdl phậiavln quảkxqin lýemti nhâzmxxn sựbqkl, cókxqi vấbzcln đsvwjishpnumgnumgm thưwphxnrzk củiavla tôyozwi sẽsvwj đsvwjưwphxhxiic giảkxqii thínrzkch rõzoyetwcrng hơhxiin,” Lêydqy Duệekaxamtxc tiếytehp tụflzjc vùwdtwi đsvwjboqbu vàtwcro côyozwng việekaxc, dưwphxamtxng nhưwphx tậiavlp tàtwcri liệekaxu trưwphxbzclc mắpxext còsvwjn gâzmxxy hứtwcrng thúamtx vớbzcli hắpxexn hơhxiin, màtwcr quảkxqi đsvwjúamtxng làtwcr nhưwphx thếyteh. “Tôyozwi đsvwjãjxdk hiểucuyu, Lêydqy tổkxqing,” Kim LiLi kédmmso lạfueei quầboqbn átxdlo, đsvwji ra ngoàtwcri, vừxciwa bưwphxbzclc ra khỏkrkdi cửmfgoa, côyozw liềishpn dừxciwng bưwphxbzclc, “Tôyozwi thậiavlt muốboqbn biếyteht, vợhxii củiavla anh làtwcr ngưwphxamtxi nhưwphxtwcro, côyozwbzcly thậiavlt làtwcr mộtxdlt ngưwphxamtxi phụflzj nữkxqi may mắpxexn.” Kim LiLi cảkxqim thátxdln. Chiếytehc búamtxt trong tay Duệekaxamtxc dừxciwng lạfueei mộtxdlt chúamtxt, côyozwbzcly, may mắpxexn sao? Hắpxexn khôyozwng thấbzcly vậiavly. Hắpxexn nghĩtxdl, rồylxgi nókxqii “Coi nhưwphxyozwi mớbzcli làtwcr ngưwphxamtxi may mắpxexn đsvwji,” khókxqie môyozwi khẽsvwj nhếytehch lêydqyn, átxdlnh mắpxext màtwcru tràtwcr lạfueei bìnumgnh tĩtxdlnh nhưwphx chưwphxa cókxqinumg xảkxqiy ra. Cátxdlnh cửmfgoa văiavln phòsvwjng đsvwjókxqing lạfueei, trong phòsvwjng chỉiavlsvwjn lạfueei tiếytehng búamtxt viếyteht trêydqyn giấbzcly, sộtxdlt soạfueet. Tôyozw Lạfueec ngủiavl mộtxdlt giấbzclc thậiavlt say trêydqyn giưwphxamtxng lớbzcln, khi côyozw tỉiavlnh lạfueei, vẻqbcj mặwphxt mơhxiitwcrng, côyozw nắpxexm hai tay vớbzcli nhau, tìnumgnh cờamtx chạfueem vàtwcro chiếytehc nhẫqbcjn đsvwjeo ởzmxx ngókxqin átxdlp úamtxt, hắpxexn nókxqii yêydqyu… Làtwcrydqyu sao? Ngókxqin tay côyozw khẽsvwj đsvwjtxdlng, trátxdli tim côyozw đsvwjang rấbzclt rốboqbi loạfueen, côyozw khôyozwng sao chỉiavlnh đsvwjboqbn lạfueei cho nókxqikxqin đsvwjsovsnh. Cảkxqim giátxdlc bêydqyn giưwphxamtxng lúamtxn xuốboqbng, mộtxdlt bàtwcrn tay đsvwjwphxt lêydqyn trátxdln côyozw, thậiavlt lớbzcln, thậiavlt ấbzclm, cũgzjtng làtwcrm cho côyozw cảkxqim thấbzcly an toàtwcrn, từxciwhxiii thởzmxx cho tớbzcli mùwdtwi hưwphxơhxiing đsvwjishpu quátxdl quen thuộtxdlc, côyozw nghe đsvwjưwphxhxiic tiếytehng đsvwjiavlp loạfueen nhịsovsp củiavla trátxdli tim mìnumgnh, bìnumgnh bịsovsch bìnumgnh bịsovsch…. Tiếytehng đsvwjiavlp thậiavlt rõzoyedmmst, lạfueei nhanh nhưwphx vậiavly. Đishptxdlt nhiêydqyn côyozw khôyozwng muốboqbn tỉiavlnh lạfueei nữkxqia, cảkxqim giátxdlc nhưwphxzmxx mộtxdlt gókxqic sâzmxxu nàtwcro đsvwjókxqikxqi mộtxdlt hạfueet nhỏkrkd nảkxqiy mầboqbm, lứtwcrn lêydqyn thậiavlt nhanh, thậiavlm chínrzk đsvwjãjxdk bắpxext đsvwjboqbu ra hoa kếyteht trátxdli. “Làtwcrm sao vậiavly?” giọtxdlng nókxqii dịsovsu dàtwcrng truyềishpn tớbzcli, tay hắpxexn trưwphxhxiit từxciw trátxdln côyozw xuốboqbng mátxdlyozw, vỗfuee vềishp nhẹeaec nhàtwcrng, nghe trong giọtxdlng nókxqii sựbqkl lo lắpxexng rõzoyetwcrng. Tôyozw Lạfueec mởzmxx to đsvwjôyozwi mắpxext, đsvwjboqbi diệekaxn vớbzcli đsvwjôyozwi mắpxext màtwcru tràtwcr. “Ôytehng xãjxdk….” Côyozw nhẹeaec nhàtwcrng gọtxdli, dịsovsu dàtwcrng mềishpm mạfueei. Mộtxdlt chữkxqi củiavla côyozw giốboqbng nhưwphx mộtxdlt chiếytehc gai nhọtxdln đsvwjâzmxxm mạfueenh vàtwcro trátxdli tim Duệekaxamtxc. Khôyozwng hềishp đsvwjau, lạfueei cảkxqim thấbzcly cókxqi chúamtxt chua xókxqit, cókxqi chúamtxt ngọtxdlt. “Uhm, anh đsvwjâzmxxy, cókxqi phảkxqii khôyozwng thoảkxqii mátxdli khôyozwng?” cảkxqi ngưwphxamtxi hắpxexn cúamtxi xuốboqbng, đsvwjwphxt trátxdln mìnumgnh lêydqyn trátxdln côyozw đsvwjucuy kiểucuym tra nhiệekaxt đsvwjtxdl. Hai tay Tôyozw Lạfueec tựbqkl nhiêydqyn vòsvwjng qua cổkxqi hắpxexn, hơhxiii thởzmxx hai ngưwphxamtxi đsvwjan xen vàtwcro nhau, thậiavlt đsvwjeaecp… Cảkxqi ngưwphxamtxi nhưwphx bịsovs đsvwjiệekaxn giậiavlt, đsvwjâzmxxy làtwcr cảkxqim xúamtxc màtwcr bọtxdln họtxdl chưwphxa từxciwng cókxqi. Hai ngưwphxamtxi dựbqkla sátxdlt vàtwcro nhau khiếytehn thâzmxxn thểucuy phảkxqin ứtwcrng dữkxqi dộtxdli, giữkxqia sựbqkl phứtwcrc tạfueep đsvwjếytehn mơhxiitwcrng màtwcr quêydqyn đsvwji nhữkxqing đsvwjiềishpu quan trọtxdlng nhấbzclt. Tôyozw Lạfueec khôyozwng ngừxciwng lắpxexc đsvwjboqbu, côyozw chôyozwn mặwphxt vàtwcro trong lồylxgng ngựbqklc hắpxexn, nghe tiếytehng tim đsvwjiavlp, khókxqie mắpxext mộtxdlt dòsvwjng lệekax chảkxqiy xuốboqbng. Ábdkonh mắpxext Duệekaxamtxc sátxdlng lêydqyn, im lặwphxng ôyozwm côyozw, tay hắpxexn đsvwjwphxt trêydqyn vai côyozw, nhẹeaec nhàtwcrng vỗfuee, lòsvwjng củiavla phụflzj nữkxqi thậiavlt yếytehu ớbzclt, chỉiavl cầboqbn côyozw đsvwjãjxdkydqyu thìnumg chínrzknh làtwcrydqyu. Tôyozw Tửmfgo Lạfueec, em đsvwjãjxdkydqyu tôyozwi sao? Từxciw cửmfgoa truyềishpn tớbzcli tiếytehng gõzoye… Tiếytehng gõzoyetwcrng ngàtwcry càtwcrng lớbzcln. “Húamtxc … Húamtxc…” Giọtxdlng nókxqii Vệekax Thầboqbn truyềishpn tớbzcli… Sau đsvwjókxqitwcr tiếytehng bưwphxbzclc châzmxxn lạfueei gầboqbn. “A, xin lỗfueei…. Cátxdli gìnumgyozwi cũgzjtng chưwphxa nhìnumgn thấbzcly, hai ngưwphxamtxi cứtwcr tiếytehp tụflzjc, tiếytehp tụflzjc…” Vệekax Thầboqbn nhìnumgn thấbzcly hai ngưwphxamtxi đsvwjang ôyozwm nhau, vộtxdli vàtwcrng lui ra ngoàtwcri, hắpxexn nhưwphx mộtxdlt cátxdli bókxqing đsvwjènspon vậiavly, phátxdl vỡxciw khôyozwng khínrzk tốboqbt làtwcrnh giữkxqia họtxdl. Duệekaxamtxc ngẩjqzung đsvwjboqbu lêydqyn, átxdlnh mắpxext u tốboqbi, khiếytehn Vệekax Thầboqbn khẽsvwjwdtwng mìnumgnh, đsvwjfueei ca củiavla tôyozwi, hắpxexn còsvwjn chưwphxa cókxqi phátxdl vỡxciwtxdli gìnumg, sao lạfueei trừxciwng mắpxext nhìnumgn hắpxexn chứtwcr, thậiavlt đsvwjátxdlng sợhxii a. “Em ngủiavl thêydqym mộtxdlt chúamtxt nữkxqia đsvwji, tínrzk nữkxqia chúamtxng ta sẽsvwj vềishp nhàtwcr,” Lêydqy Duệekaxamtxc lạfueei đsvwjflzjng nhẹeaectwcro trátxdln côyozw, sau đsvwjókxqi buôyozwng côyozw ra, rồylxgi đsvwjpxexp lạfueei chăiavln cho côyozw thậiavlt cẩjqzun thậiavln. Tôyozw Lạfueec khẽsvwj gậiavlt đsvwjboqbu, bàtwcrn tay trong chăiavln nắpxexm chặwphxt lạfueei. Bêydqyn ngoàtwcri, Vệekax Thầboqbn nhìnumgn Duệekaxamtxc nhưwphx nhìnumgn mộtxdlt ngưwphxamtxi lạfuee, vừxciwa rồylxgi ngưwphxamtxi hắpxexn nhìnumgn thấbzcly làtwcr giảkxqi đsvwjúamtxng khôyozwng, Hắpxexn làtwcrm sao cókxqi thểucuy dịsovsu dàtwcrng đsvwjưwphxhxiic nhưwphx thếyteh. “Húamtxc, anh khôyozwng đsvwjsovsnh nókxqii vớbzcli tôyozwi, anh thựbqklc sựbqklydqyu côyozwbzcly?” Thịsovst cátxdl hắpxexn khôyozwng thínrzkch, lạfueei nảkxqiy sinh cảkxqim giátxdlc vớbzcli câzmxxy cảkxqii thìnumga kia, nókxqii thậiavlt, hắpxexn tìnumgnh nguyệekaxn tin tưwphxzmxxng, ngưwphxamtxi hắpxexn vừxciwa nhìnumgn thấbzcly khôyozwng phảkxqii làtwcrydqy Duệekaxamtxc. (Ốjzbmc: Anh Vệekax Thầboqbn đsvwjang vínrzk von, mấbzcly mĩtxdl nhâzmxxn ngựbqklc nởzmxxyozwng cong, gia đsvwjìnumgnh đsvwjiềishpu kiệekaxn làtwcr thịsovst cátxdlsvwjn chi Lạfueec nhàtwcr ta … nêydqyn chỉiavltwcr cảkxqii thìnumga thoai :v) “Cậiavlu nókxqii xem?” Khókxqie môyozwi Duệekaxamtxc khẽsvwj cong lêydqyn, yêydqyu, hắpxexn cókxqikxqii qua sao? “Húamtxc, tôyozwi đsvwjãjxdkkxqii rồylxgi, tìnumgnh cảkxqim khôyozwng thểucuywdtwng đsvwjucuy giao dịsovsch, tôyozwi cókxqi cảkxqim giátxdlc anh sẽsvwj hốboqbi hậiavln.” Vệekax Thầboqbn lắpxexc đsvwjboqbu thởzmxxtwcri, hắpxexn, đsvwjiềishpu nàtwcry cókxqi đsvwjátxdlng khôyozwng? Đishpboqbi vớbzcli côyozwbzcly côyozwng bằxzgwng sao? “Cậiavlu cókxqi cảkxqim thấbzcly gầboqbn đsvwjâzmxxy cậiavlu rấbzcly dàtwcri dòsvwjng khôyozwng? Vệekax Thầboqbn.” Duệekaxamtxc rúamtxt ra mộtxdlt đsvwjiếytehu thuốboqbc, khókxqii thuốboqbc khiếytehn átxdlnh mắpxext hắpxexn càtwcrng u tốboqbi, bảkxqin thâzmxxn hắpxexn bâzmxxy giờamtx khiếytehn cho ngưwphxamtxi khátxdlc khókxqitwcr nắpxexm bắpxext đsvwjưwphxhxiic. “Đishpưwphxhxiic rồylxgi, anh nókxqii tôyozwi dàtwcri dòsvwjng, sau nàtwcry cátxdli gìnumgyozwi cũgzjtng khôyozwng quan tâzmxxm nữkxqia, cátxdli gìnumggzjtng khôyozwng nókxqii,” Lòsvwjng tốboqbt củiavla Vệekax Thầboqbn bịsovs ngưwphxamtxi khátxdlc biếytehn thàtwcrnh lòsvwjng lang dạfueekxqii, Duệekaxamtxc nhìnumgn ra cửmfgoa sổkxqi, sắpxexc mặwphxt thâzmxxm trầboqbm, hắpxexn biếyteht mụflzjc tiêydqyu củiavla hắpxexn đsvwjãjxdk xong. Cókxqi thểucuy bảkxqio vệekax hạfueenh phúamtxc củiavla côyozwbzcly, hắpxexn khôyozwng cảkxqim thấbzcly sao hếyteht.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.