Ngọc Tiên Duyên

Chương 92 : Ma giáo cao thủ

    trước sau   

Hoa Lâesrmn cũejrfng họuyvjc đenmbưtkgrlwomc vàssfgi đenmbiềwmfru từstxy cuộwrcbc tỉrpnb thíufgeepsfm nay, đenmbógksussfg trong bấyxyyt kỳgksureronh huốpzwcng nàssfgo, tuyệtdcqt đenmbpzwci khôepsfng đenmbưtkgrlwomc khinh đenmbufgech, càssfgng khôepsfng đenmbưtkgrlwomc vàssfgo lúsohoc sinh tửemvl quan đenmbanqou màssfgfplxn chúsoho trọuyvjng đenmbếtkgrn thâesrmn phậqwagn gìrerorero nữihisa, nếtkgru khôepsfng cógksu ngàssfgy sẽripl bỏjeke mạsohong dưtkgrtagbi kiếtkgrm củenmba ngưtkgrufgei kháqsctc. Hắklpfn thầanqom lặkwdnp đenmbi lặkwdnp lạsohoi cảufgenh cáqscto bảufgen thâesrmn, quảufge nhiênrlrn nhờufge vậqwagy màssfg khôepsfng lâesrmu sau đenmbãrpnb cứihzau hắklpfn mộwrcbt mạsohong.

rpnbfplxu Văufgen tuy bạsohoi dưtkgrtagbi tay Hoa Lâesrmn, nhưtkgrng vẫftjyn canh cáqsctnh trong lòfplxng vụitjb Hoa Lâesrmn tựbyyptkgrng làssfg huynh đenmbtdcq củenmba Cốpzwcc Thanh Phong, vìrero đenmbiềwmfru đenmbógksu chứihzang tỏjeke bốpzwci phậqwagn củenmba Hoa Lâesrmn cógksu khảufgeufgeng cao hơxidqn gãrpnb hai bậqwagc. Thênrlrm nữihisa, theo đenmbiềwmfru tra củenmba thủenmb hạsoho, gãrpnb đenmbãrpnb hiểkuxuu rấyxyyt rõssfg vềwmfr Hoa Lâesrmn, biếtkgrt hắklpfn còfplxn nhỏjekexidqn mìreronh hai tuổjhqki, vậqwagy màssfgssfgepsfng lạsohoi cao cưtkgrufgeng hơxidqn mìreronh quáqsct nhiềwmfru, tâesrmm trạsohong phiềwmfrn muộwrcbn ra sao chắklpfc khôepsfng nógksui cũejrfng biếtkgrt. Cúsohoi đenmbanqou nhìreron hai vòfplx hảufgeo tửemvlu mìreronh mang đenmbếtkgrn, gãrpnb khôepsfng kềwmfrm đenmbưtkgrlwomc ýsoho nghĩfxwj muốpzwcn uốpzwcng say mộwrcbt trậqwagn. Nhấyxyyc mộwrcbt vòfplxtkgrlwomu, mởssfg tráqsctt nógksui: “Cảufgem ơxidqn huynh đenmbãrpnb chỉrpnb đenmbiểkuxum! Nàssfgo…kíufgenh huynh mộwrcbt vòfplx Nữihis Nhi Hồysepng!”

Hoa Lâesrmn tiếtkgrn lênrlrn nhậqwagn lấyxyyy, ghédnswejrfi ngửemvli ngửemvli, quảufge nhiênrlrn dậqwagy lênrlrn hưtkgrơxidqng rưtkgrlwomu đenmbqwagm đenmbàssfg. Hoa Lâesrmn hơxidqn bốpzwcn năufgem làssfgm đenmbysep đenmbtdcq củenmba Kiềwmfru Truy Phong, tựbyyp nhiênrlrn rấyxyyt ràssfgnh rưtkgrlwomu ngon rưtkgrlwomu dởssfg, bèskirn táqsctn thưtkgrssfgng: “Ưjlnmm…hảufgeo tửemvlu hảufgeo tửemvlu! Chôepsfn sâesrmu hai trưtkgrlwomng dưtkgrtagbi bùibhln đenmbyxyyt, hơxidqn nữihisa còfplxn sáqsctt vớtagbi hầanqom băufgeng, gầanqon đenmbưtkgrlwomc hai mưtkgrơxidqi ba năufgem rồysepi!” Nógksui xong uốpzwcng ừstxyng ựbyypc mộwrcbt hơxidqi, rồysepi hạsohofplxtkgrlwomu xuốpzwcng nógksui: “Tuyệtdcqt lắklpfm tuyệtdcqt lắklpfm!” Lòfplxng thìrero thầanqom kênrlru khổjhqk, rưtkgrlwomu nàssfgy bảufgen thâesrmn hắklpfn cũejrfng khôepsfng dáqsctm uốpzwcng bừstxya, Nữihis Nhi Hồysepng hai mưtkgrơxidqi ba năufgem lắklpfng đenmbuyvjng xuốpzwcng đenmbưtkgrơxidqng nhiênrlrn chỉrpnbfplxn khoảufgeng ba phầanqon, nếtkgru cứihza uốpzwcng tiếtkgrp thếtkgrssfgy thìrero đenmbênrlrm nay đenmbstxyng hòfplxng xuốpzwcng núsohoi.

rpnbfplxu Văufgen lạsohoi làssfg cao thủenmb uốpzwcng rưtkgrlwomu, nâesrmng vòfplxnrlrn làssfg dốpzwcc xuốpzwcng ồysepng ộwrcbc, đenmbwrcbt nhiênrlrn nhìreron thấyxyyy Hoa Lâesrmn hạsohofplx, ngạsohoc nhiênrlrn hỏjekei: “Sao vậqwagy? Khôepsfng ngon àssfg?”

Hoa Lâesrmn vộwrcbi vàssfgng đenmbáqsctp: “Hảufgeo tửemvlu hảufgeo tửemvlu! Chỉrpnbssfg ta đenmbwrcbt nhiênrlrn nhớtagb ra mộwrcbt chuyệtdcqn nênrlrn muốpzwcn hỏjekei ngưtkgrơxidqi.”

rpnbfplxu Văufgen nghiênrlrm mặkwdnt: “Xin cứihzagksui!”


Hoa Lâesrmn nhớtagb đenmbếtkgrn lờufgei ủenmby tháqsctc củenmba Hồyseprpnbo háqsctn ởssfgghsln Long thôepsfn, vẻwmfr mặkwdnt nghiênrlrm túsohoc nógksui: “Ngưtkgrơxidqi cógksu biếtkgrt mộwrcbt hàssfgi tửemvlnrlrn Hồysepejrf Hằtwnung khôepsfng? Hắklpfn khoảufgeng mưtkgrufgei sáqsctu tuổjhqki, nghe nógksui hắklpfn rấyxyyt muốpzwcn báqscti nhậqwagp Thụitjbc Sơxidqn kiếtkgrm tôepsfng cáqsctc ngưtkgrơxidqi, ngưtkgrơxidqi cógksu gặkwdnp qua chưtkgra?”

rpnbfplxu Văufgen trầanqom tưtkgr phúsohot chốpzwcc rồysepi nógksui: “Chưtkgra nghe qua cáqscti tênrlrn nàssfgy, nhưtkgrng cógksu lẽripl đenmbãrpnb gặkwdnp rồysepi.”

Hoa Lâesrmn ngơxidq ngáqsctc hỏjekei: “Tạsohoi sao?”

rpnbfplxu Văufgen cưtkgrufgei nógksui: “Vìrero quanh năufgem trưtkgrtagbc cửemvla Thụitjbc Sơxidqn chúsohong tôepsfi đenmbwmfru cógksu mộwrcbt sốpzwc đenmbtdcq tửemvl quỳgksu gốpzwci muốpzwcn báqscti sưtkgr, nhưtkgrng do tưtkgr chấyxyyt củenmba họuyvj khôepsfng đenmbưtkgrlwomc nhưtkgr tiênrlru chuẩjobdn củenmba chúsohong tôepsfi, do đenmbógksu chúsohong tôepsfi khôepsfng thểkuxu thu nạsohop.”

Hoa Lâesrmn nhíufgeu màssfgy, quanh năufgem quỳgksu gốpzwci cầanqou sưtkgrssfg kháqscti niệtdcqm gìrero vậqwagy? Thụitjbc Sơxidqn tuyểkuxun chọuyvjn đenmbysep đenmbtdcqejrfng quáqsctssfg khắklpfc đenmbi. Thảufgeo nàssfgo nghe nógksui đenmbtdcq tửemvl củenmba họuyvjfplxn chưtkgra nhiềwmfru bằtwnung mộwrcbt nửemvla Thiênrlrn Sơxidqn.

rpnbfplxu Văufgen thấyxyyy sắklpfc mặkwdnt củenmba hắklpfn khôepsfng tốpzwct lắklpfm, cưtkgrufgei nógksui: “Cáqsctc hạsoho đenmbãrpnbgksu giao tìreronh vớtagbi Cốpzwcc sưtkgr thúsohoc tổjhqk củenmba chúsohong tôepsfi, chi bằtwnung hãrpnby thỉrpnbnh cầanqou lãrpnbo nhâesrmn gia, may ra sẽriplgksuqsctch.”

Hoa Lâesrmn đenmbùibhla: “Ừlwomm…Đuzzyúsohong làssfg mộwrcbt biệtdcqn pháqsctp hay! Nhưtkgrng nếtkgru Cốpzwcc tam ca nhậqwagn Hồysepejrf Hằtwnung làssfgm đenmbysep đenmbtdcq, vậqwagy ngưtkgrơxidqi háqsct chẳfxwjng phảufgei sẽripl bấyxyyt ngờufgegksu thênrlrm mộwrcbt vịufgetkgr thúsohoc sao? Ha ha ha…”

rpnbfplxu Văufgen ngẩjobdn ngưtkgrufgei, mắklpfng thầanqom: “Ngưtkgrơxidqi thựbyypc sựbyyp cho rằtwnung sưtkgr thúsohoc tổjhqk sẽripl pháqsct lệtdcq thu nhậqwagn mộwrcbt đenmbysep đenmbtdcq khôepsfng hợlwomp cáqsctch sao? Chẳfxwjng cầanqon nghĩfxwjejrfng biếtkgrt!”

Ngoàssfgi miệtdcqng thìrero lạsohoi cưtkgrufgei nógksui: “Chuyệtdcqn đenmbógksuejrfng khôepsfng phảufgei làssfg khôepsfng cógksuqsctch, nhưtkgrng phảufgei xem hắklpfn cógksu duyênrlrn phậqwagn hay khôepsfng thôepsfi.”

Hoa Lâesrmn nàssfgo biếtkgrt trong lòfplxng hắklpfn đenmbang nghĩfxwjrero, nógksui: “Đuzzyưtkgrlwomc! Mai ta sẽripl đenmbếtkgrn Thụitjbc Sơxidqn xem xem tiểkuxuu tửemvl đenmbógksugksussfg ngoàssfgi cửemvla khôepsfng….Giờufge đenmbãrpnb muộwrcbn quáqsct rồysepi, cáqscto từstxy tạsohoi đenmbâesrmy!” Dứihzat lờufgei chắklpfp tay tạsohom biệtdcqt, thâesrmn hìreronh bồysepng bềwmfrnh lưtkgrtagbt xuốpzwcng núsohoi.

rpnbfplxu Văufgen đenmbưtkgra mắklpft nhìreron theo bógksung lưtkgrng hắklpfn đenmbi xa dầanqon, lẩjobdm nhẩjobdm: “Hắklpfn thựbyypc sựbyyp quen biếtkgrt sưtkgr thúsohoc tổjhqk củenmba bọuyvjn ta sao?...”

Tin tứihzac củenmba Lãrpnbfplxu Văufgen vẫftjyn còfplxn thiếtkgru sógksut, nếtkgru gãrpnb đenmbi hỏjekei sưtkgrepsfn Cốpzwcc Phi Hồysepng củenmba mìreronh, nhấyxyyt đenmbufgenh sẽripl biếtkgrt rằtwnung gầanqon đenmbâesrmy sưtkgr thúsohoc tổjhqk đenmbíufgech thựbyypc cógksu kếtkgrt giao vớtagbi mộwrcbt vịufge tứihza đenmbtdcq, đenmbưtkgrlwomc vậqwagy thìrero đenmbãrpnb khôepsfng phảufgei phiềwmfrn nãrpnbo nhưtkgresrmy giờufge.

Lạsohoi nógksui Hoa Lâesrmn đenmbi xuốpzwcng núsohoi nhưtkgrng khôepsfng ngựbyyp kiếtkgrm phi thẳfxwjng xuốpzwcng, bởssfgi vìrerosohoc hạsoho thâesrmn xuốpzwcng đenmbyxyyt, hắklpfn đenmbãrpnb nhìreron thấyxyyy hai bógksung đenmben. Do đenmbógksu hắklpfn cốpzwcreronh giảufge vờufge đenmbiềwmfrm nhiênrlrn nhưtkgr khôepsfng, thong dong đenmbi trênrlrn sơxidqn đenmbsohoo, tạsohoi mộwrcbt ngãrpnb rẽripl đenmbwrcbt nhiênrlrn thâesrmn ảufgenh nhoáqsctng lênrlrn, chui vèskiro vàssfgo rừstxyng câesrmy, len lédnswn đenmbi đenmbưtkgrlwomc vàssfgi chụitjbc trưtkgrlwomng, quảufge nhiênrlrn trôepsfng thấyxyyy hai bógksung đenmben đenmbang thậqwagm thụitjbt núsohop sau mộwrcbt bụitjbi gai, thấyxyyp giọuyvjng thảufgeo luậqwagn chuyệtdcqn gìrero đenmbógksu, căufgen bảufgen khôepsfng biếtkgrt rằtwnung cógksu ngưtkgrufgei đenmbãrpnb tớtagbi sau lưtkgrng chúsohong.

Mộwrcbt nam tửemvl mặkwdnt ngọuyvjc môepsfi son giọuyvjng nógksui đenmbanqoy yênrlru khíufge: “Ai da! Tôepsf tam ca nàssfgy, huynh thấyxyyy anh chàssfgng Lãrpnbfplxu Văufgen anh tuấyxyyn đenmbógksu rốpzwct cuộwrcbc cógksu đenmbenmbtkgrqsctch khôepsfng?”

Đuzzypzwci diệtdcqn làssfg mộwrcbt nam tửemvl gầanqoy nhom âesrmm hiểkuxum, mắklpft chớtagbp lênrlrn mộwrcbt tia sắklpfc lạsohonh nógksui: “Tiểkuxuu tửemvlrpnbfplxu Văufgen nàssfgy coi nhưtkgrgksu chúsohot cốpzwct khíufge, hiệtdcqn tạsohoi còfplxn phảufgei xem xem cuộwrcbc chiếtkgrn hôepsfm nay cógksuufgenh hưtkgrssfgng gìrero tớtagbi hắklpfn khôepsfng đenmbãrpnb, chúsohong ta cứihzareronh tĩfxwjnh quan sáqsctt!”  Hoa Lâesrmn thậqwagt khôepsfng hiểkuxuu hai ngưtkgrufgei nàssfgy đenmbang làssfgm tròfplx quỷirlbrero, nhưtkgrng vấyxyyn đenmbwmfr chúsohong đenmbang đenmbàssfgm luậqwagn hìreronh nhưtkgr hoàssfgn toàssfgn khôepsfng cógksu quan hệtdcqrero đenmbếtkgrn hắklpfn, bèskirn đenmbufgenh nhấyxyyc châesrmn rúsohot lui. Chợlwomt hắklpfn nghe thấyxyyy nam tửemvlnrlru khíufge kia cưtkgrufgei đenmbiệtdcqu nógksui: “Chờufge hắklpfn uốpzwcng say rồysepi, ta sẽripl thửemvlnrlr hoặkwdnc hắklpfn. Hi hi hi…”

Hoa Lâesrmn nghe cáqscti giọuyvjng áqscti nam áqscti nữihis củenmba y màssfg toàssfgn thâesrmn nổjhqki da gàssfg, đenmbang thầanqom chửemvli y làssfg đenmbysep đenmbysepng bógksung thìrero lạsohoi nghe thấyxyyy nam tửemvl đenmbưtkgrlwomc gọuyvji làssfgepsf tam ca kia nógksui: “Đuzzyưtkgrlwomc rồysepi!...Chúsohong ta nghỉrpnb ngơxidqi mộwrcbt láqsctt trưtkgrtagbc đenmbãrpnb, đenmbkuxu hắklpfn uốpzwcng say rồysepi nógksui!” Vừstxya nógksui, mắklpft lạsohoi lógksue hàssfgn quang.

Hoa Lâesrmn đenmbwrcbng tâesrmm, nhìreron lênrlrn đenmbrpnbnh núsohoi thấyxyyy Lãrpnbfplxu Văufgen vẫftjyn đenmbang đenmbwrcbc ẩjobdm, sứihzac uốpzwcng thậqwagt kinh khủenmbng. Hai tênrlrn hắklpfc y nhâesrmn đenmbãrpnb ngồysepi xuốpzwcng, rõssfgssfgng đenmbufgenh chờufgerpnbfplxu Văufgen uốpzwcng say rồysepi đenmbwrcbng thủenmb. Hoa Lâesrmn khôepsfng thểkuxussfgm ngơxidq, đenmbàssfgnh phảufgei xem rốpzwct cuộwrcbc bọuyvjn chúsohong đenmbufgenh bàssfgy tròfplxrero. Ai ngờufge chờufge mộwrcbt lúsohoc lâesrmu, hai vòfplx Nữihis Nhi Hồysepng sớtagbm đenmbãrpnb chui hếtkgrt vàssfgo bụitjbng Lãrpnbfplxu Văufgen nhưtkgrng gãrpnb vẫftjyn chưtkgra say, tiênrlru sáqscti xáqsctch bảufgeo kiếtkgrm, sảufgei bưtkgrtagbc lớtagbn xuốpzwcng núsohoi, thậqwagm chíufgefplxn cao giọuyvjng ngâesrmm nga: “Túsohoy vọuyvjng bằtwnung lâesrmu, yểkuxuu đenmbiệtdcqu thâesrmn tưtkgr cốpzwc thiênrlrn trọuyvjng; mạsohoc hồysepi thủenmb, vạsohon lýsohoxidqn hàssfg nhậqwagm ngãrpnb du…” (Say tựbyypa vàssfgo lầanqou, thâesrmn hìreronh yểkuxuu đenmbiệtdcqu gắklpfng bảufgeo trọuyvjng; khôepsfng quay đenmbanqou, núsohoi sôepsfng vạsohon dặkwdnm nơxidqi nàssfgo ta đenmbi…)

Hoa Lâesrmn cảufgem thấyxyyy bộwrcbi phụitjbc trưtkgrtagbc phong tháqscti hàssfgo hùibhlng củenmba gãrpnb, sứihzac ngấyxyym vềwmfr sau củenmba hai vòfplx Nữihis Nhi Hồysepng làssfg khỏjekei phảufgei bàssfgn cãrpnbi, vậqwagy màssfgrpnbfplxu Văufgen chẳfxwjng chúsohot hềwmfr hấyxyyn. Hoa Lâesrmn cưtkgrufgei nghĩfxwj: “Nếtkgru tiểkuxuu tửemvlssfgy màssfg bịufgetkgrepsfn Kiềwmfru Truy Phong củenmba ta bắklpft gặkwdnp, nhấyxyyt đenmbufgenh sẽripl kếtkgrt thàssfgnh mộwrcbt tri kỉrpnb lớtagbn trong đenmbufgei.”

Hai tênrlrn hắklpfc y nhâesrmn thấyxyyt vọuyvjng tràssfgn trềwmfr, đenmbàssfgnh trơxidq mắklpft nhìreron Lãrpnbfplxu Văufgen chậqwagm rãrpnbi đenmbi xa dầanqon trênrlrn sơxidqn đenmbsohoo cạsohonh đenmbógksu. Gãrpnbepsf tam ca tứihzac tốpzwci nógksui: “E làssfg giáqscto chủenmb phảufgei thấyxyyt vọuyvjng rồysepi, tênrlrn nàssfgy rấyxyyt khógksu đenmbpzwci phógksu. Chúsohong ta hãrpnby lậqwagp tứihzac đenmbi tìrerom nhữihisng kẻwmfr kháqsctc đenmbkuxu hạsoho thủenmb, nếtkgru khôepsfng mộwrcbt khi giáqscto chủenmb nổjhqki giậqwagn, hai bọuyvjn ta cũejrfng xong đenmbufgei.”

Hoa Lâesrmn cũejrfng buồysepn bựbyypc phi thưtkgrufgeng, vốpzwcn muốpzwcn xem bọuyvjn chúsohong đenmbufgenh làssfgm tròfplx quỷirlbrero, nhưtkgrng xem ra khôepsfng cógksu kếtkgrt quảufge rồysepi. Nổjhqki tíufgenh ngang ngạsohonh, hắklpfn quyếtkgrt đenmbufgenh dùibhlng chiênrlru “đenmbufge thảufgeo kinh xàssfg” đenmbkuxu thăufgem dòfplx phảufgen ứihzang củenmba chúsohong. Nghĩfxwj vậqwagy, hắklpfn bấyxyyt thìreronh lìreronh cưtkgrufgei ha ha nógksui: “Mệtdcqnh lệtdcqnh củenmba giáqscto chủenmbssfgqsctc ngưtkgrơxidqi cũejrfng dáqsctm khôepsfng tuâesrmn, còfplxn khôepsfng mau đenmbuổjhqki theo?”

Hai tênrlrn hắklpfc y nhâesrmn thấyxyyt kinh nhảufgey dựbyypng ngưtkgrufgei, rúsohot binh khi quáqsctt lớtagbn: “Ai?”

Hoa Lâesrmn giơxidq kiếtkgrm vạsohot bằtwnung bụitjbi gai trưtkgrtagbc mặkwdnt, ung dung bưtkgrtagbc ra. Hắklpfn lạsohonh lùibhlng nhìreron vàssfgo áqsctnh mắklpft hoang mang củenmba chúsohong, chỉrpnb thấyxyyy nam tửemvl âesrmm hiểkuxum song thủenmb cầanqom hai thanh loan câesrmu xanh biếtkgrc, vừstxya nhìreron đenmbãrpnb biếtkgrt làssfggksu tẩjobdm kịufgech đenmbwrcbc. Còfplxn tênrlrn “yênrlru nhâesrmn” kia trong tay nắklpfm chặkwdnt mộwrcbt bógksu hoa tưtkgrơxidqi rógksui, trênrlrn cuốpzwcng hoa làssfgm bằtwnung ngọuyvjc bíufgech làssfg bảufgey đenmbógksua hoa nhàssfgi màssfgu hồysepng phấyxyyn trôepsfng rấyxyyt nhứihzac mắklpft, đenmbúsohong làssfg thứihzaejrf khíufge đenmbwrcbc môepsfn màssfg Hoa Lâesrmn cảufge nghe cũejrfng chưtkgra từstxyng nghe qua.

Khógksue mắklpft hai tênrlrn hắklpfc y nhâesrmn chớtagbp giậqwagt liênrlrn hồysepi, dễufge nhậqwagn thấyxyyy sựbyyp xuấyxyyt hiệtdcqn củenmba Hoa Lâesrmn đenmbãrpnb khiếtkgrn chúsohong hếtkgrt sứihzac kinh hãrpnbi. Sau khi đenmbưtkgra mắklpft nhìreron nhau, chúsohong hédnswt to mộwrcbt tiếtkgrng rồysepi táqsctch ra, dồysepn dậqwagp xuấyxyyt thủenmb giàssfgnh tiênrlrn cơxidq. Mộwrcbt vùibhlng biểkuxun xanh thẳfxwjm cuồysepn cuộwrcbn ậqwagp tớtagbi, trong đenmbógksufplxn ẩjobdn tàssfgng nhữihisng đenmbógksua hoa sógksung diễufgem lệtdcq, bao phủenmb toàssfgn thâesrmn Hoa Lâesrmn vàssfgo trong, hiếtkgrm thấyxyyy đenmbòfplxn tấyxyyn côepsfng nàssfgo cógksu phạsohom vi rộwrcbng đenmbếtkgrn vậqwagy, hiểkuxun nhiênrlrn làssfg bọuyvjn chúsohong phốpzwci hợlwomp hếtkgrt sứihzac thuầanqon thụitjbc.

Hoa Lâesrmn cưtkgrufgei lạsohonh mộwrcbt tiếtkgrng, hai tênrlrn nàssfgy đenmbúsohong làssfggksutkgru đenmbysep đenmben tốpzwci, muốpzwcn giếtkgrt ngưtkgrufgei diệtdcqt khẩjobdu. Đuzzypzwci mặkwdnt vớtagbi chiênrlru thứihzac hung hiểkuxum củenmba chúsohong, Hoa Lâesrmn chỉrpnbfplxn cáqsctch quay cuồysepng tráqsctnh vềwmfr phíufgea sau, lúsohoc tiếtkgrp đenmbyxyyt, Hàssfg Chiếtkgru kiếtkgrm trong tay đenmbãrpnb đenmbâesrmm ra táqsctm đenmbiểkuxum tinh quang bắklpfn thẳfxwjng vàssfgo trung tâesrmm củenmba hoa sógksung. “Keng keng keng” mộwrcbt loạsohot nhữihisng tiếtkgrng giòfplxn giãrpnb vang lênrlrn, hai tênrlrn hắklpfc y nhâesrmn vừstxya khựbyypng ngưtkgrufgei lạsohoi, áqsctp lựbyypc lênrlrn ngưtkgrufgei Hoa Lâesrmn cấyxyyp tốpzwcc giảufgem thiểkuxuu. Ai ngờufge nam tửemvl âesrmm hiểkuxum bênrlrn tráqscti trong mắklpft vụitjbt hiệtdcqn lênrlrn mộwrcbt đenmblwomt sáqsctng xanh, Hoa Lâesrmn nhìreron màssfg cảufgem thấyxyyy choáqsctng váqsctng, phảufgeng phấyxyyt nhưtkgr bảufgen thâesrmn bịufgexidqi vàssfgo trong mộwrcbt đenmbsohoi dưtkgrơxidqng mênrlrnh môepsfng, ngay sau đenmbógksu hoa sógksung ùibhln ùibhln kédnswo đenmbếtkgrn chụitjbp xuốpzwcng đenmbanqou, đenmbâesrmy ắklpft hẳfxwjn làssfg sựbyypepsfng kíufgech bằtwnung ảufgeo ảufgenh mớtagbi nghe thấyxyyy lầanqon đenmbanqou…

…  Trưtkgrtagbc Sau  



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.