Ngọc Tiên Duyên

Chương 61 : Thần bí tu chân

    trước sau   

Ngụixwcy Xung nghe thấnawry nhữwolcng kẻwnckaurfy bìkhjunh luậutfdn nhốcksb nhărgndng vềrnhf Thiêqdogn Sơvkhrn nhưchcnng khôzvztng cólzwo ýpaip đywocgjncnh đywocếixwcn ngărgndn lạaurfi. Do Thiêqdogn Sơvkhrn kiếixwcm pháiacxi rấnawrt ídityt khi cólzwo ngưchcnuxegi tiếixwcn vàaurfo Trung Nguyêqdogn nêqdogn cáiacxc hàaurfo kháiacxch trêqdogn giang hồahen khôzvztng hềrnhf úixwcy kịgjnc thếixwc lựhhrcc củkgqva Thiêqdogn Sơvkhrn. Khôzvztng ngờuxeg rằlxhsng nơvkhri đywocâdjdqy trùnlleng hợdityp lạaurfi cólzwo hai vịgjnc kháiacxch đywocếixwcn từuban Thiêqdogn Sơvkhrn…

Hoa Lâdjdqn xoay cổquaw tay, ngólzwon giữwolca thầasmzn tốcksbc bắpaipn ra, chỉnhkn nghe “xoảbkygng” mộnhknt tiếixwcng, báiacxt rưchcndityu trong tay háiacxn tửkyyx vừubana cưchcnuxegi chếixwc giễakpdu ‘Tuyệvhtxt Trầasmzn Kiếixwcm’ đywocãqonv vỡlgfl tan tàaurfnh khiếixwcn hắpaipn sợdity đywocếixwcn mứasmzc giậutfdt nảbkygy mìkhjunh.

Ngụixwcy Xung càaurfng thấnawrt kinh hơvkhrn, đywocâdjdqy làaurf lầasmzn đywocasmzu tiêqdogn gãqonv nhìkhjun thấnawry Hoa Lâdjdqn đywocnhknng thủkgqv, hơvkhrn nữwolca lạaurfi tùnlley ýpaip đywociểgjncm vỡlgfliacxt rưchcndityu ngoàaurfi nărgndm trưchcndityng. Côzvztng lựhhrcc nàaurfy quảbkyg thựhhrcc chỉnhkn nghe cũquawng đywockgqv thấnawry kinh ngưchcnuxegi.

iacxn tửkyyx bịgjnc vỡlgfliacxt rưchcndityu đywocólzwo hiểgjncn nhiêqdogn cũquawng khôzvztng đywocơvkhrn giảbkygn, khôzvztng la hélsjut ầasmzm ĩblqhaurf chỉnhkn quay đywocasmzu nhìkhjun sang bêqdogn nàaurfy. Vừubana thấnawry áiacxnh mắpaipt lạaurfnh bărgndng củkgqva Hoa Lâdjdqn, gãqonv đywocãqonv ngoan ngoãqonvn ngồaheni xuốcksbng. Phảbkygi biếixwct rằlxhsng luồahenng châdjdqn khídity vừubana rồaheni củkgqva Hoa Lâdjdqn khôzvztng nhữwolcng kíditych vỡlgfliacxt rưchcndityu màaurfchcnkhjunh còdjyun xuyêqdogn vàaurfo trong chưchcnblqhng tâdjdqm củkgqva gãqonv, khiếixwcn tay phảbkygi củkgqva gãqonvqdog rầasmzn. Do đywocólzwoqonv biếixwct rõabms rằlxhsng đywoccksbi phưchcnơvkhrng cărgndn bảbkygn khôzvztng hềrnhf sửkyyx dụixwcng áiacxm khídity, gặwnckp phảbkygi loạaurfi cao thủkgqv nhưchcn vậutfdy dùnllelzwo bịgjnc đywocau cũquawng khôzvztng dáiacxm kêqdogu, nólzwoi gìkhju đywocếixwcn dáiacxm quáiacxt tháiacxo?

Hoa Lâdjdqn dắpaipt Diệvhtxp Thanh đywoci sáiacxt qua bêqdogn ngưchcnuxegi bọkwhgn họkwhg, cứasmz nhưchcn khôzvztng cólzwo chuyệvhtxn gìkhju xảbkygy ra. Khi đywoci qua rồaheni hắpaipn mớgptci hờuxeg hữwolcng buôzvztng lạaurfi mộnhknt câdjdqu: “Lầasmzn sau nólzwoi nărgndng nhấnawrt đywocgjncnh phảbkygi chúixwc ýpaip!”

iacxn tửkyyx bịgjnc vỡlgfliacxt rưchcndityu khôzvztng đywocáiacxp lờuxegi, nhưchcnng hai têqdogn bạaurfn rưchcndityu cùnlleng bàaurfn khôzvztng chịgjncu phụixwcc đywocasmzng bậutfdt dậutfdy, quáiacxt Hoa Lâdjdqn: “Ngưchcnơvkhri cólzwo ýpaipkhju? Áfjnfm toáiacxn ngưchcnuxegi kháiacxc sao cólzwo thểgjnc coi làaurf anh hùnlleng hảbkygo háiacxn?”


Ai ngờuxegiacxn tửkyyx kia vộnhkni vàaurfng đywocasmzng dậutfdy nólzwoi: “Xin lỗdjdqi…xin lỗdjdqi! Làaurf do tôzvzti cầasmzm báiacxt rưchcndityu khôzvztng chắpaipc, khôzvztng liêqdogn quan đywocếixwcn vịgjnc thiếixwcu hiệvhtxp nàaurfy!”

Hoa Lâdjdqn hơvkhri gậutfdt đywocasmzu vớgptci gãqonv rồaheni kélsjuo Diệvhtxp Thanh ung dung đywoci xa dầasmzn…

Hồaheni lâdjdqu sau, cảbkygaurfn vẫfjnfn tứasmzc tốcksbi, nhao nhao chêqdog tráiacxch háiacxn tửkyyx kia quáiacx nháiacxt gan. Chỉnhkn thấnawry gãqonv run run giơvkhr hữwolcu chưchcnblqhng sưchcnng đywocdjyulzwoi: “Cảbkygm ơvkhrn mọkwhgi ngưchcnuxegi quan tâdjdqm! Nhưchcnng vốcksbn dĩblqhaurf do tôzvzti nólzwoi lờuxegi khôzvztng hay, hơvkhrn nữwolca võabmszvztng củkgqva ngưchcnuxegi nàaurfy cao thâdjdqm khólzwodjyu, vừubana nãqonvy hắpaipn đywocãqonv sửkyyx dụixwcng lărgndng khôzvztng kiếixwcm khídity, quảbkygaurf hiếixwcm thấnawry trêqdogn giang hồahen!”

Ngụixwcy Xung ởblqhiacxch đywocólzwo khôzvztng xa, đywocang cảbkygm thấnawry khólzwo hiểgjncu vềrnhfaurfnh đywocnhknng củkgqva Hoa Lâdjdqn, bấnawry giờuxeg mớgptci cólzwo phảbkygn ứasmzng, vộnhkni rúixwct mộnhknt bao thuốcksbc trịgjnc thưchcnơvkhrng trong ngựhhrcc áiacxo ra nólzwoi: “Đrnztgjnczvzti…đywocgjnczvzti!” Nólzwoi xong hòdjyua vớgptci mộnhknt ídityt rưchcndityu, mởblqhdjyung bàaurfn tay củkgqva háiacxn tửkyyx bịgjnc thưchcnơvkhrng ra, chỉnhkn thấnawry mộnhknt đywociểgjncm đywocdjyu thẫfjnfm đywocutfdp vàaurfo mắpaipt, đywocâdjdqy làaurf biểgjncu hiệvhtxn chỉnhknlzwo khi nộnhkni lựhhrcc tậutfdp trung cao đywocnhkn, Ngụixwcy Xung khôzvztng ngớgptct kinh hãqonvi…

Hoa Lâdjdqn nắpaipm tay Diệvhtxp Thanh vừubana đywoci vừubana nólzwoi vớgptci giọkwhgng hốcksbi hậutfdn: “Vừubana nãqonvy hìkhjunh nhưchcn ta dùnlleng lựhhrcc hơvkhri mạaurfnh quáiacx, gầasmzn đywocâdjdqy nộnhkni lựhhrcc đywocnhknt nhiêqdogn tărgndng vọkwhgt, thậutfdt làaurfkhju quáiacxi!”

Diệvhtxp Thanh lạaurfi thấnawry trong lòdjyung trốcksbng rỗdjdqng!...Hàaurfnh đywocnhknng củkgqva Hoa Lâdjdqn hôzvztm nay đywocrnhfu vìkhju Thưchcndityng Quan Linh, lúixwcc nàaurfy nàaurfng mớgptci biếixwct rằlxhsng sâdjdqu thẳquawm trong tráiacxi tim côzvztng tửkyyxdjyun ẩgptcn giấnawru hìkhjunh bólzwong củkgqva mộnhknt nữwolc nhâdjdqn kháiacxc. Hơvkhrn nữwolca từuban tốcksbc đywocnhkn phảbkygn ứasmzng hôzvztm nay cólzwo thểgjnc thấnawry đywoccksbi vớgptci Hoa Lâdjdqn, Thưchcndityng Quan Linh cólzwo thểgjncquawng quan trọkwhgng khôzvztng kélsjum gìkhju Diệvhtxp Thanh, do đywocólzwoaurfng mớgptci sầasmzu nãqonvo nhưchcn vậutfdy!

Hai ngưchcnuxegi trầasmzm mặwnckc đywoci đywocưchcndityc mấnawry chụixwcc dặwnckm, bấnawrt tri bấnawrt giáiacxc đywocrnhfu triểgjncn khai khinh côzvztng. Vưchcndityt qua mộnhknt đywocnhknnh núixwci, phíditya trưchcngptcc đywocnhknt nhiêqdogn hiệvhtxn ra mộnhknt khu rừubanng rậutfdm rạaurfp vôzvzt biêqdogn vôzvzt tậutfdn, nhìkhjun dãqonvy núixwci liêqdogn miêqdogn bấnawrt tuyệvhtxt đywocólzwo, ídityt ra cũquawng phảbkygi đywocếixwcn vàaurfi trărgndm ki lôzvztlsjut.

Diệvhtxp Thanh cho rằlxhsng Hoa Lâdjdqn sẽwygb đywocưchcna mìkhjunh đywoci đywocưchcnuxegng vòdjyung theo hưchcngptcng Thọkwhg Châdjdqu, khôzvztng ngờuxeg Hoa Lâdjdqn lạaurfi dẫfjnfn nàaurfng xôzvztng thẳquawng vàaurfo khu rừubanng rậutfdm rạaurfp đywoccksbi diệvhtxn. Đrnzti đywocưchcndityc nửkyyxa giờuxeg, hai ngưchcnuxegi đywocãqonv hoàaurfn toàaurfn bịgjnc lạaurfc trong sâdjdqm lâdjdqm mêqdognh môzvztng. Đrnztưchcnuxegng đywoci ngàaurfy càaurfng khólzwo khărgndn, bốcksbn bềrnhf mỗdjdqi lúixwcc mộnhknt u áiacxm, càaurfnh láiacx trêqdogn cao tựhhrca hồahen nhưchcn đywocãqonv che hếixwct mọkwhgi áiacxnh sáiacxng dưchcngptci mặwnckt đywocnawrt.

Bấnawrt đywocpaipc dĩblqh, Hoa Lâdjdqn quay đywocasmzu nhìkhjun Diệvhtxp Thanh ởblqhqdogn, hai ngưchcnuxegi cùnlleng lúixwcc gậutfdt đywocasmzu, song song bạaurft khôzvztng nhảbkygy lêqdogn, chỉnhknaurfi lưchcndityt nhôzvztqdogn hạaurf xuốcksbng đywocãqonv đywocasmzng vữwolcng vàaurfng trêqdogn ngọkwhgn câdjdqy, rồaheni cứasmz thếixwciacxm trêqdogn cáiacxc ngọkwhgn câdjdqy bay đywoci rấnawrt nhanh. Tốcksbc đywocnhkn đywocólzwo nhanh nhưchcnzvztn lôzvzti, chẳquawng kháiacxc nàaurfo hai mũquawi trưchcnuxegng tiễakpdn bắpaipn ra xa…

Thi triểgjncn côzvztng phu trong thờuxegi gian vàaurfi bữwolca cơvkhrm, Diệvhtxp Thanh đywocãqonvvkhri thởblqh gấnawrp, Hoa Lâdjdqn đywocnhknt nhiêqdogn húixwcaurfi, ôzvztm quanh eo Diệvhtxp Thanh, chỉnhkn dựhhrca vàaurfo sứasmzc củkgqva bảbkygn thâdjdqn tiếixwcp tụixwcc phi trêqdogn ngọkwhgn câdjdqy. Hai ngưchcnuxegi nhưchcn đywocôzvzti tiêqdogn lữwolc phiêqdogu dậutfdt, chỉnhkn thấnawry tàaurfiacxy củkgqva Diệvhtxp Thanh tung bay theo giólzwo, tựhhrca nhưchcn tiêqdogn tửkyyx hạaurf phàaurfm. Khôzvztng lâdjdqu sau, cuốcksbi cùnlleng Hoa Lâdjdqn cũquawng kiệvhtxt lựhhrcc, nhắpaipm đywocúixwcng mộnhknt tảbkygng cựhhrc thạaurfch dưchcngptci đywocnawrt hạaurf xuốcksbng.

Diệvhtxp Thanh dịgjncu dàaurfng nólzwoi: “Côzvztng tửkyyx thậutfdt lợdityi hạaurfi! Thanh Thanh luyệvhtxn côzvztng mưchcnuxegi nărgndm vẫfjnfn khôzvztng phảbkygi đywoccksbi thủkgqv củkgqva côzvztng tửkyyx!”

Hoa Lâdjdqn cưchcnuxegi nólzwoi: “Sao cơvkhr? Cuốcksbi cùnlleng hôzvztm nay đywocãqonv thừubana nhậutfdn rồaheni àaurf? Muộnhkni lélsjun luyệvhtxn côzvztng ởblqh nhàaurfquawng khôzvztng nólzwoi cho ta biếixwct, cólzwo phảbkygi làaurf muốcksbn ărgndn mảbkygnh khôzvztng?”


Diệvhtxp Thanh nhàaurfo vàaurfo lòdjyung hắpaipn yếixwcu ớgptct nólzwoi: “Thanh Thanh tuyệvhtxt khôzvztng muốcksbn giấnawru Lâdjdqn ca ca đywocâdjdqu! Chỉnhknaurfzvztng pháiacxp củkgqva Diệvhtxp Thanh lai lịgjncch bấnawrt minh, khôzvztng dáiacxm tùnlley ýpaip luyệvhtxn tậutfdp! Thếixwcqdogn…”

Hoa Lâdjdqn gậutfdt đywocasmzu nólzwoi: “Muộnhkni luyệvhtxn nộnhkni côzvztng gìkhju vậutfdy? Hìkhjunh nhưchcnlzwo kháiacxc biệvhtxt rấnawrt lớgptcn so vớgptci Huyềrnhfn Bărgndng quyếixwct củkgqva Thiêqdogn Sơvkhrn?”

Diệvhtxp Thanh áiacxy náiacxy nólzwoi: “Hìkhjunh nhưchcn gọkwhgi làaurf Tửkyyxdjdqn thầasmzn côzvztng gìkhjukhju đywocólzwo, chỉnhknlzwo nộnhkni côzvztng tâdjdqm pháiacxp vàaurf mộnhknt sốcksb đywocoạaurfn tu châdjdqn bịgjnc ngắpaipt quãqonvng thôzvzti.”

Hoa Lâdjdqn trầasmzm tưchcnlzwoi: “Tửkyyxdjdqn thầasmzn côzvztng? Dưchcnuxegng nhưchcn đywocãqonv nghe ởblqh đywocâdjdqu rồaheni thìkhju phảbkygi!”

Diệvhtxp Thanh nhấnawrt thờuxegi khôzvztng biếixwct phảbkygi giảbkygi thíditych thếixwcaurfo, Hoa Lâdjdqn đywocãqonvchcnuxegi nólzwoi: “Kỳjufc thựhhrcc ta đywocãqonv đywociacxn đywocưchcndityc táiacxm chídityn phầasmzn rồaheni, khôzvztng cầasmzn giảbkygi thíditych. Hàaurfaurf…”

Diệvhtxp Thanh lúixwcng túixwcng cúixwci thấnawrp đywocasmzu, khẽwygblzwoi: “Thanh Thanh vốcksbn đywocgjncnh tựhhrckhjunh luyệvhtxn tậutfdp trưchcngptcc mộnhknt ídityt, xem xem cólzwo đywocúixwcng đywocưchcnuxegng hay khôzvztng, sau đywocólzwo mớgptci truyềrnhfn cho côzvztng tửkyyx. Ai ngờuxeg ma bệvhtxnh củkgqva côzvztng tửkyyx buộnhknc phảbkygi dùnlleng nộnhkni côzvztng cólzwo thuộnhknc tíditynh hàaurfn bărgndng mớgptci cólzwo thểgjnclzwoa giảbkygi, Thanh Thanh sợdityzvztng tửkyyx luyệvhtxn tậutfdp Tửkyyxdjdqn thầasmzn côzvztng sẽwygbaurfm cho ma bệvhtxnh thêqdogm nặwnckng, do đywocólzwo…”

Hoa Lâdjdqn cưchcnuxegi nólzwoi: “Cũquawng may làaurf muộnhkni chưchcna dạaurfy ta, nếixwcu khôzvztng cólzwo thểgjnc ta đywocãqonv đywoci đywocuxegi từubandjdqu rồaheni…Àwolc, muộnhkni cólzwo biếixwct vìkhju sao ta muốcksbn dẫfjnfn muộnhkni vàaurfo sâdjdqm lâdjdqm nàaurfy khôzvztng?”

Diệvhtxp Thanh mởblqh to đywocôzvzti mắpaipt trong sáiacxng nhìkhjun hắpaipn, lắpaipc lắpaipc đywocasmzu nólzwoi: “Mỗdjdqi hàaurfnh đywocnhknng củkgqva côzvztng tửkyyx đywocrnhfu chứasmza nhiềrnhfu thâdjdqm ýpaip, Thanh Thanh thưchcnuxegng thấnawry rấnawrt khólzwopaip giảbkygi!”

Hoa Lâdjdqn lấnawry từuban trong ngựhhrcc áiacxo ra miếixwcng ngọkwhgc bộnhkni màaurf Nhưchcndityc Uyêqdogn đywocãqonv đywocưchcna cho hắpaipn, nhélsjut vàaurfo tay Diệvhtxp Thanh, dặwnckn dòdjyu vớgptci vẻwnck thầasmzn bídity: “Mólzwon đywocahen chơvkhri nàaurfy gọkwhgi làaurfpaipasmzc tinh phiếixwcn gìkhju đywocólzwo, muộnhkni dùnlleng tinh thầasmzn lựhhrcc thâdjdqm nhậutfdp vàaurfo thửkyyxaurfo!”  Diệvhtxp Thanh nghi hoặwnckc nólzwoi: “Tinh thầasmzn lựhhrcc?”

Hoa Lâdjdqn gậutfdt đywocasmzu, đywocang đywocgjncnh giảbkygi thíditych lạaurfi thìkhju Diệvhtxp Thanh đywocãqonv đywocasmzng sữwolcng ra tạaurfi đywocưchcnơvkhrng trưchcnuxegng, đywocôzvzti môzvzti hélsju mởblqh, hiểgjncn nhiêqdogn đywocãqonv tiếixwcn vàaurfo trong khôzvztng gian củkgqva tinh phiếixwcn.

Hoa Lâdjdqn thấnawry dáiacxng vẻwnck củkgqva nàaurfng thậutfdp phầasmzn khảbkyg áiacxi, biếixwct rằlxhsng nàaurfng nhấnawrt đywocgjncnh cũquawng khôzvztng cảbkygm thấnawry bấnawrt kỳjufc chuyệvhtxn gìkhjublqh thếixwc giớgptci bêqdogn ngoàaurfi, liềrnhfn nghiêqdogng đywocasmzu hôzvztn lêqdogn cáiacxnh môzvzti anh đywocàaurfo hồahenng nhuậutfdn củkgqva nàaurfng, hắpaipn bỗdjdqng nhậutfdn thấnawry cảbkygm giáiacxc nàaurfy thậutfdt tuyệvhtxt vờuxegi…

Khôzvztng biếixwct sau bao lâdjdqu, Diệvhtxp Thanh ngỡlgfl ngàaurfng bừubanng tỉnhknnh, đywocang đywocgjncnh thốcksbt lêqdogn cảbkygm tháiacxn thìkhju pháiacxt hiệvhtxn ra mìkhjunh nàaurfo cólzwolzwoi nêqdogn lờuxegi.

Nhẹlaiq đywocgptcy Hoa Lâdjdqn ra, nàaurfng gắpaipt: “Huynh…huynh xấnawru lắpaipm, ngưchcnuxegi ta ghélsjut huynh…!”

Hoa Lâdjdqn cúixwci nhìkhjun Diệvhtxp Thanh, vuốcksbt môzvzti nólzwoi: “Thơvkhrm quáiacx àaurf!”

Diệvhtxp Thanh giơvkhr cao ngọkwhgc thủkgqv giảbkyg bộnhkn nhưchcn muốcksbn đywocáiacxnh hắpaipn, cong môzvzti nólzwoi: “Muộnhkni đywocáiacxnh huynh đywocólzwo!”

Hoa Lâdjdqn cưchcnuxegi nólzwoi: “Thếixwcaurfo? Nộnhkni dung trong kýpaipasmzc tinh phiếixwcn khiếixwcn muộnhkni kinh ngạaurfc lắpaipm phảbkygi khôzvztng? Ta cũquawng mớgptci pháiacxt hiệvhtxn ra cáiacxch đywocâdjdqy vàaurfi ngàaurfy!”

Diệvhtxp Thanh buôzvztng tay xuốcksbng, ngảbkyg đywocasmzu vàaurfo lòdjyung Hoa Lâdjdqn cảbkygm tháiacxn: “Thậutfdt làaurf lợdityi hạaurfi! Mộnhknt bộnhkn hoàaurfn toàaurfn trọkwhgn vẹlaiqn! Hơvkhrn nữwolca mỗdjdqi loạaurfi pháiacxp môzvztn tu châdjdqn đywocrnhfu đywocưchcndityc miêqdogu tảbkyg hếixwct sứasmzc tưchcnuxegng tậutfdn, còdjyun cólzwo rấnawrt nhiềrnhfu thứasmz nhìkhjun màaurf khôzvztng hiểgjncu nổquawi. Nếixwcu…nếixwcu ngưchcnuxegi đywocuxegi biếixwct đywocưchcndityc thìkhju nhấnawrt đywocgjncnh sẽwygb khiếixwcn thiêqdogn hạaurf đywocaurfi loạaurfn!”

Hoa Lâdjdqn khẽwygblzwoi: “Xuỵstabt…nólzwoi nhỏdjyu chúixwct!”

Diệvhtxp Thanh vộnhkni gậutfdt đywocasmzu. Phảbkygi biếixwct rằlxhsng võabmsdjdqm thiêqdogn hạaurf đywocãqonv tranh đywocoạaurft Huyềrnhfn Thiêqdogn kiếixwcm đywocếixwcn long trờuxegi lởblqh đywocnawrt, nộnhkni dung tu châdjdqn ẩgptcn tàaurfng bêqdogn trong thanh kiếixwcm đywocólzwo chỉnhknlzwo mộnhknt đywocoạaurfn ngắpaipn. Vậutfdy màaurfdityasmzc tinh phiếixwcn trong tay Hoa Lâdjdqn lạaurfi cólzwo trọkwhgn cảbkyg bộnhkn, nếixwcu đywocgjnc ngưchcnuxegi kháiacxc biếixwct đywocưchcndityc, e làaurf tấnawrt cảbkyg mọkwhgi ngưchcnuxegi trong thiêqdogn hạaurf đywocrnhfu sẽwygbkhjum đywocếixwcn truy sáiacxt…

Cuốcksbi cùnlleng Diệvhtxp Thanh đywocãqonv biếixwct vìkhju sao Hoa Lâdjdqn lạaurfi muốcksbn dẫfjnfn mìkhjunh tớgptci nơvkhri núixwci sâdjdqu rừubanng giàaurfaurfy, nàaurfng cưchcnuxegi ngọkwhgt ngàaurfo nólzwoi: “Côzvztng tửkyyx thậutfdt tốcksbt!”

Hoa Lâdjdqn cưchcnuxegi nólzwoi: “Đrnztưchcnơvkhrng nhiêqdogn rồaheni, muộnhkni làaurf bảbkygo bốcksbi ta thưchcnơvkhrng yêqdogu nhấnawrt màaurf!”

“Hi hi…”  Trưchcngptcc Sau  



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.