Ngọc Tiên Duyên

Chương 478 : Sóng Lớn Lại Nổi Lên

    trước sau   

Hai ngưciyusftwi trầkocmm mặkxjgc hồbowvi lâlzrlu, Diệoobwp Thanh đuomkmbjqt nhiêoubjn hỏmxxni: “Sưciyu huynh! Ta vừwqmfa nãwqbmy nghe Nhưciyuyffhc Toàqrjkn sưciyu thúvtync nóqlazi, Nhâlzrlm Vi ởnuad mỗegegi ngưciyusftwi đuomklrbfi môrmivn pháoubji bêoubjn trong đuomkvhagu xếnuqlp vàqrjko rấsbfut nhiềvhagu cơvkio sởnuad ngầkocmm, nàqrjky cóqlaz phảoobwi làqrjk thậhnput hay khôrmivng a?”

Nhâlzrlm Hoằeofrng Viễzdsnn gậhnput đuomkkocmu nóqlazi: “Đmbjqúvtynng, sưciyu muộmbjqi sao hỏmxxni cáoubji nàqrjky?”

Diệoobwp Thanh nóqlazi: “Nàqrjky mộmbjqt chiêoubju rấsbfut lợyffhi hạlrbfi đuomkâlzrly! Liềvhagn khôrmivng biếnuqlt cóqlaz ngưciyusftwi nàqrjko nguyệoobwn ýwqmfsbfung chúvtynng ta Tháoubjnh Thanh việoobwn hợyffhp táoubjc?”

Nhâlzrlm Hoằeofrng Viễzdsnn than thởnuad: “Nhâlzrlm Vi sựxlvnptuinh ta rấsbfut ínuqlt nhúvtynng tay, ta chỉcepl biếnuqlt làqrjk Trấsbfun Hồbowvn tôrmivng cùsbfung Thanh Long môrmivn quảoobw thậhnput bịjtiy hắlrbfn thu mua mấsbfuy ngưciyusftwi, còmbjqn nhữyffhng môrmivn pháoubji kháoubjc liềvhagn khôrmivng rõjbruqrjkng.”

Diệoobwp Thanh mộmbjqt trậhnpun thấsbfut vọihdpng, nghĩvhag thầkocmm xem ra còmbjqn muốxpsin đuomkínuqlch thâlzrln hỏmxxni mộmbjqt chúvtynt Nhâlzrlm Vi mớpwtvi đuomkưciyuyffhc.

Bấsbfut tri bấsbfut giáoubjc trờsftwi đuomkãwqbmoubjng choang, sáoubjng sớpwtvm áoubjnh rạlrbfng đuomkôrmivng chêoubjnh chếnuqlch theo vàqrjko Vôrmiv Vi đuomkiệoobwn. Ngoàqrjki cửbixna thỉceplnh thoảoobwng cóqlaz thậhnput nhiềvhagu ầkocmm ĩvhag tiếnuqlng bưciyupwtvc châlzrln đuomki qua, nóqlazi vậhnpuy làqrjk “Càqrjkn Khôrmivn cung” đuomkoobw tửbixn bắlrbft đuomkkocmu rồbowvi thểpqfe dụnjefc buổeofri sáoubjng. Nhâlzrlm Hoằeofrng Viễzdsnn chậhnpum rãwqbmi xoay ngưciyusftwi, đuomkurtsng lêoubjn nóqlazi: “Xem ra Nhâlzrlm Vi ngàqrjky hôrmivm nay làqrjk khôrmivng cóqlaz trởnuad vềvhag, sưciyu muộmbjqi cóqlaz muốxpsin hay khôrmivng đuomki Cấsbfum Đmbjqàqrjkn nhìptuin Trầkocmn Duyêoubjn tinh kiếnuqlm bìptuinh đuomklrbfi hộmbjqi. Tuy nóqlazi nơvkioi nàqrjky kiếnuqlm bìptuinh đuomklrbfi hộmbjqi xa khôrmivng sáoubjnh đuomkưciyuyffhc chúvtynng ta Tháoubjnh Thanh việoobwn nhưciyu vậhnpuy kịjtiych liệoobwt, nhưciyung hôrmivm nay đuomkãwqbmqrjk thứurtsciyusftwi lădnwym vòmbjqng đuomksbfuu, cóqlaz thểpqfe đuomki đuomkếnuqln mộmbjqt bưciyupwtvc nàqrjky ngưciyusftwi tu châlzrln, bao nhiêoubju vẫkocmn cóqlaz chúvtynt cóqlaz thểpqfeqrjkm sao. Hơvkion nữyffha ta nghe nóqlazi bọihdpn họihdp Tiêoubjn Kiếnuqlm Pháoubji đuomkoobw tửbixn ngàqrjky hôrmivm nay cũvhagng cóqlazoubjn sâlzrln khấsbfuu, thậhnput giốxpsing Nhâlzrlm Vi đuomkãwqbmqlaz sắlrbfp xếnuqlp, cóqlaz gọihdpi bọihdpn họihdpnuad kiếnuqlm bìptuinh trong đuomklrbfi hộmbjqi ngãwqbm chổeofrng vóqlaz. Sưciyu muộmbjqi muốxpsin khôrmivng muốxpsin đuomki xem, nóqlazi khôrmivng chắlrbfc còmbjqn cóqlaz thểpqfeptuim tớpwtvi nhâlzrlm làqrjkm sưciyu huynh đuomkâlzrly!”


Diệoobwp Thanh đuomkôrmivi mi thanh túvtyn mộmbjqt túvtync, lắlrbfc đuomkkocmu nóqlazi: “Sưciyu huynh ngưciyuơvkioi đuomki trưciyupwtvc đuomki, Thanh Thanh còmbjqn muốxpsin nghỉcepl ngơvkioi chốxpsic láoubjt.”

Nhâlzrlm Hoằeofrng Viễzdsnn thấsbfuy Diệoobwp Thanh sắlrbfc mặkxjgt cóqlaz chúvtynt khôrmivng cao hứurtsng, khôrmivng khỏmxxni âlzrlm thầkocmm kỳqwzm quáoubji, lẽegegqrjko mớpwtvi vừwqmfa nóqlazi nóqlazi bậhnpuy? Hắlrbfn nghĩvhag nhưciyu thếnuqlqrjko cũvhagng nghĩvhag khôrmivng thôrmivng, liềvhagn khôrmivng thểpqfeqrjkm gìptui kháoubjc hơvkion làqrjk phẫkocmn nộmbjqvkioi đuomki ra Vôrmiv Vi đuomkiệoobwn...

Diệoobwp Thanh ởnuad ngưciyusftwi trưciyupwtvc đuomki rồbowvi, lạlrbfi đuomkang Vôrmiv Vi đuomkiệoobwn đuomkyffhi nửbixna canh giờsftw, rốxpsit cụnjefc thiếnuqlu kiêoubjn nhẫkocmn, hậhnpun hậhnpun nóqlazi: “Cáoubji nàqrjky đuomkáoubjng chếnuqlt Nhâlzrlm Vi, thủegeg đuomkoạlrbfn nhưciyu vậhnpuy nham hiểpqfem! Hừwqmf!”

Diệoobwp Thanh đuomkurtsng lêoubjn, khẽegeglzrlng váoubjy lụnjefa mỏmxxnng, giậhnpun dữyffhciyupwtvc ra Vôrmiv Vi đuomkiệoobwn. Nghĩvhag thầkocmm Nhâlzrlm Vi nếnuqlu nhưciyu muốxpsin đuomkxpsii phóqlaz Tiêoubjn Kiếnuqlm Pháoubji, cóqlaz lẽegeg sẽegegnuad Cấsbfum Đmbjqàqrjkn chỉcepl huy tấsbfut cảoobw, chínuqlnh mìptuinh khôrmivng bằeofrng đuomki Cấsbfum Đmbjqàqrjkn nhìptuin. Vừwqmfa muốxpsin, mộmbjqt bêoubjn đuomkang muốxpsin dọihdpc theo bậhnpuc thang màqrjk xuốxpsing, ai biếnuqlt ngạlrbfc nhiêoubjn nhìptuin thấsbfuy trong sâlzrln cóqlazoubji tiêoubjn phong đuomklrbfo cốxpsit lãwqbmo đuomklrbfo. Diệoobwp Thanh ngơvkio ngáoubjc bêoubjn dưciyupwtvi đuomkang suy nghĩvhag lui vềvhag đuomklrbfi đuomkiệoobwn, nhưciyung đuomkãwqbm khôrmivng kịjtiyp, lãwqbmo đuomklrbfo kia ngẩigyhng đuomkkocmu trôrmivng lạlrbfi, hỏmxxni: “Tiểpqfeu côrmivciyuơvkiong sớpwtvm, chẳkbueng lẽegeg ngưciyuơvkioi cũvhagng vậhnpuy... Ồzdsn?”

Diệoobwp Thanh quầkocmn áoubjo trêoubjn cáoubji kia màqrjku bạlrbfc tiêoubju trínuql, ởnuad nắlrbfng sớpwtvm dưciyupwtvi cóqlaz vẻhnpu đuomkkxjgc biệoobwt chóqlazi mắlrbft. Lãwqbmo đuomklrbfo kinh ngạlrbfc nhìptuin Diệoobwp Thanh, hai ngưciyusftwi mộmbjqt trậhnpun ngạlrbfc nhiêoubjn...

Diệoobwp Thanh lậhnpup tứurtsc cảoobwm thấsbfuy khôrmivng làqrjknh, liềvhagn khom ngưciyusftwi nóqlazi: “Vãwqbmn bốxpsii làqrjk Tháoubjnh Thanh việoobwn đuomkoobw tửbixn Nhâlzrlm Thanh, gặkxjgp Vôrmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng!”

Diệoobwp Thanh câlzrlu nóqlazi nàqrjky mớpwtvi vừwqmfa vừwqmfa ra khỏmxxni miệoobwng, liềvhagn bắlrbft đuomkkocmu hốxpsii hậhnpun rồbowvi.

Quảoobw nhiêoubjn, Vôrmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng lậhnpup tứurtsc hỏmxxni tớpwtvi: “Tiểpqfeu côrmivciyuơvkiong trưciyupwtvc đuomkâlzrly gặkxjgp ta sao?”

Diệoobwp Thanh vộmbjqi vàqrjkng nóqlazi: “Tuy rằeofrng khôrmivng cóqlaz xin ra mắlrbft tiềvhagn bốxpsii! Nhưciyung chúvtynng ta Tháoubjnh Thanh việoobwn thu thậhnpup rấsbfut nhiềvhagu đuomklrbfi hiệoobwp châlzrln dung, vìptui lẽegeg đuomkóqlazwqbmn bốxpsii mộmbjqt chúvtynt liềvhagn nhậhnpun ra tiềvhagn bốxpsii!”

rmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng thậhnput sâlzrlu nhìptuin nàqrjkng hai mắlrbft. Muốxpsin nóqlazi hắlrbfn đuomkxpsii vớpwtvi Diệoobwp Thanh khôrmivng cóqlaz sảoobwn sinh hoàqrjki nghi, đuomkóqlazqrjk tuyệoobwt chuyệoobwn khôrmivng thểpqfeqrjko. Tuy rằeofrng hắlrbfn chỉcepl tạlrbfi trung nguyêoubjn vộmbjqi vãwqbm gặkxjgp Diệoobwp Thanh hai lầkocmn, nhưciyung nàqrjky đuomkãwqbm đuomkưciyuyffhc rồbowvi. Bởnuadi vìptui lấsbfuy nàqrjkng Diệoobwp Thanh tưciyu chấsbfut cùsbfung cáoubji kia khôrmivng thểpqfe bắlrbft bẻhnpu dung mạlrbfo, mặkxjgc dùsbfunuad toàqrjkn bộmbjq Tu Châlzrln giớpwtvi ởnuad trong, vậhnpuy cũvhagng làqrjk gầkocmn nhưciyu khôrmivng tồbowvn tạlrbfi mộmbjqt cáoubji.

May làqrjkrmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng chínuqlnh làqrjk đuomklrbfc đuomklrbfo cao nhâlzrln, chắlrbfc chắlrbfn sẽegeg khôrmivng ngay mặkxjgt làqrjkm khóqlaz dễzdsn mộmbjqt cáoubji tiểpqfeu côrmivciyuơvkiong. Vìptui lẽegeg đuomkóqlaz hắlrbfn chỉceplqrjk gậhnput gậhnput đuomkkocmu.

vtync nàqrjky sâlzrln mặkxjgt nam đuomkưciyusftwng mòmbjqn xa xa đuomki tớpwtvi hơvkion mưciyusftwi têoubjn ngưciyusftwi tu châlzrln, trong đuomkóqlaz mộmbjqt nam mộmbjqt nữyffh bịjtiy mọihdpi ngưciyusftwi chen chúvtync, giốxpsing nhưciyuqrjk chúvtynng tinh củegegng nguyệoobwt hưciyupwtvng vừwqmfa đuomki đuomkếnuqln. Vẫkocmn còmbjqn bêoubjn ngoàqrjki hơvkion mưciyusftwi trưciyuyffhng, mộmbjqt nam mộmbjqt nữyffh kia liềvhagn nhìptuin thấsbfuy bêoubjn nàqrjky Vôrmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng, hơvkioi hơvkioi sữyffhng sờsftw, lậhnpup tứurtsc xa xa khom ngưciyusftwi nóqlazi: “Tădnwyng Lộmbjq Vi cùsbfung Nguyễzdsnn Thu Bìptuinh, gặkxjgp Vôrmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng tiềvhagn bốxpsii!”

rmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng thâlzrln phậhnpun tuy rằeofrng siêoubju cao, nhưciyung thấsbfuy đuomkếnuqln ngưciyusftwi làqrjkdnwyng Lộmbjq Vi sau, cũvhagng khôrmivng khỏmxxni gậhnput đuomkkocmu nóqlazi: “Sưciyu đuomkiệoobwt làqrjkm sao đuomki tớpwtvi nơvkioi nàqrjky?”


dnwyng Lộmbjq Vi nóqlazi: “Vãwqbmn bốxpsii vừwqmfa du lịjtiych trởnuad vềvhag, trêoubjn đuomkưciyusftwng gặkxjgp phảoobwi mộmbjqt ínuqlt chuyệoobwn, bởnuadi vìptui khôrmivng yêoubjn lòmbjqng, vìptui vậhnpuy đuomkếnuqln đuomkâlzrly thôrmivng báoubjo mộmbjqt tiếnuqlng.”

rmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng âlzrlm thầkocmm lắlrbfc đuomkkocmu, nghĩvhag thầkocmm ngưciyusftwi sưciyu đuomkiệoobwt nàqrjky, e sợyffh lạlrbfi nhìptuin thấsbfuy ngưciyusftwi kháoubjc gặkxjgp nạlrbfn, vìptui lẽegeg đuomkóqlaznuad quảoobwn việoobwc khôrmivng đuomkâlzrlu.

oubji nàqrjky cũvhagng làqrjk chuyệoobwn khôrmivng cóqlazoubjch giảoobwi quyếnuqlt, nàqrjky Tădnwyng Lộmbjq Vi trờsftwi sinh chínuqlnh làqrjk lộmbjq ra lòmbjqng hiệoobwp nghĩvhaga, chỉcepl muốxpsin gặkxjgp đuomkưciyuyffhc ngưciyusftwi kháoubjc gặkxjgp phảoobwi nguy hiểpqfem, hắlrbfn liềvhagn nhấsbfut đuomkjtiynh phảoobwi tiếnuqln lêoubjn nhúvtynng tay vàqrjko. Bịjtiy hắlrbfn đuomkãwqbm cứurtsu ngưciyusftwi tu châlzrln, coi nhưciyu khôrmivng cóqlaz mộmbjqt ngàqrjkn, sợyffhwqbmi sợyffhvhagng cóqlazoubjm trădnwym. Vìptui lẽegeg đuomkóqlaz, tuy rằeofrng hắlrbfn làqrjk Khôrmivng Tốxpsic pháoubji đuomkoobw tửbixn đuomksftwi hai, nhưciyung hắlrbfn tiếnuqlng tădnwym so vớpwtvi sưciyu phụnjef hắlrbfn Lýwqmf Trầkocmn Ai còmbjqn muốxpsin càqrjkng tădnwyng lêoubjn mộmbjqt bậhnpuc.

Quảoobw nhiêoubjn, liềvhagn nghe Tădnwyng Lộmbjq Vi giảoobwi thínuqlch: “Ta ởnuad tớpwtvi nơvkioi nàqrjky trêoubjn đuomkưciyusftwng, nhìptuin thấsbfuy hai têoubjn ngưciyusftwi tu châlzrln bịjtiy ngưciyusftwi tróqlazi vàqrjko cộmbjqt, vìptui lẽegeg đuomkóqlaz liềvhagn đuomkem bọihdpn họihdp giảoobwi cứurtsu đuomki. Kếnuqlt quảoobw lạlrbfi bịjtiy ta pháoubjt hiệoobwn mộmbjqt cáoubji phi thưciyusftwng kinh ngưciyusftwi sựxlvnptuinh!”

rmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng nóqlazi: “Chuyệoobwn gìptui?”

Nguyễzdsnn Thu Bìptuinh cưciyupwtvp lờsftwi nóqlazi: “Đmbjqóqlazvhagng khôrmivng đuomkưciyuyffhc đuomkâlzrly, cóqlaz mộmbjqt đuomkáoubjm ngưciyusftwi mặkxjgc áoubjo đuomken ởnuad ban ngàqrjky ban mặkxjgt côrmivng nhiêoubjn bắlrbft cóqlazc ngưciyusftwi tu châlzrln!”

rmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng ung dung thong thảoobwqlazi: “Khảoobwdnwyng lạlrbfi làqrjk Phầkocmn Âbixnm tôrmivng ởnuad quấsbfuy pháoubj đuomki bọihdpn họihdp chỉcepl cầkocmn nhìptuin thấsbfuy hệoobw” lửbixna “ngưciyusftwi tu châlzrln, nhấsbfut đuomkjtiynh sẽegeg ra tay cưciyupwtvp giậhnput!”

Nguyễzdsnn Thu Bìptuinh lớpwtvn tiếnuqlng nóqlazi: “Thếnuql nhưciyung, nhữyffhng ngưciyusftwi mặkxjgc áoubjo đuomken nàqrjky bấsbfut kểpqfeqrjk ai, chỉcepl cầkocmn làqrjk ngưciyusftwi tu châlzrln đuomkvhagu cưciyupwtvp a.”

rmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng cau màqrjky nóqlazi: “Ýrmiv củegega ngưciyuơvkioi làqrjkqlazi, bọihdpn họihdp khôrmivng hếnuqlt làqrjkciyupwtvp giậhnput hệoobw” lửbixna “ngưciyusftwi tu châlzrln, liềvhagn cáoubji kháoubjc ngưciyusftwi tu châlzrln cũvhagng đuomkvhagu bắlrbft cóqlazc?”

Nguyễzdsnn Thu Bìptuinh dùsbfung sứurtsc gậhnput đuomkkocmu nóqlazi: “Đmbjqúvtynng a, nàqrjky cóqlaz thểpqfe khôrmivng phảoobwi kỳqwzm quáoubji sao? Phầkocmn Tinh tôrmivng luôrmivn luôrmivn chỉceplciyupwtvp hệoobw” lửbixna “ngưciyusftwi tu châlzrln, hiệoobwn tạlrbfi nhưciyung ngưciyusftwi nàqrjko đuomkvhagu cưciyupwtvp. Nàqrjky Tu Châlzrln giớpwtvi đuomkếnuqln tộmbjqt cùsbfung làqrjk chuyệoobwn ra sao, cưciyupwtvp cưciyupwtvp bảoobwo vậhnput cũvhagng coi nhưciyu, làqrjkm sao liềvhagn ngưciyusftwi cũvhagng khôrmivng buôrmivng tha?”

qlazi xong, nàqrjkng thởnuad phìptui phòmbjq nhìptuin Vôrmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng, phảoobwng phấsbfut coi hắlrbfn làqrjk thàqrjknh phạlrbfm nhâlzrln giốxpsing nhưciyu.

rmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng suy tưciyu chốxpsic láoubjt nóqlazi: “Xem ra lạlrbfi làqrjk Thầkocmn Nghệoobwrmivn đuomkang táoubjc quáoubji.”

Diệoobwp Thanh thấsbfuy bọihdpn họihdp đuomkàqrjkm luậhnpun đuomkếnuqln sôrmivi nổeofri, nghĩvhag thầkocmm đuomkâlzrly chínuqlnh làqrjk ngàqrjkn nădnwym mộmbjqt thuởnuadvkio hộmbjqi tốxpsit, liềvhagn lặkxjgng lẽegegsbfui vềvhag sau, lợyffhi dụnjefng bọihdpn họihdp khôrmivng chúvtyn ýwqmf trong nháoubjy mắlrbft, bưciyupwtvc nhanh lẻhnpun ra ngoàqrjki.

Đmbjqưciyuơvkiong nhiêoubjn nàqrjkng muốxpsin hoàqrjkn toàqrjkn khôrmivng bịjtiy ngưciyusftwi pháoubjt hiệoobwn đuomkóqlazqrjk tuyệoobwt chuyệoobwn khôrmivng cóqlaz thểpqfe, bởnuadi vìptuivtync đuomkóqlaz đuomkang cóqlazvkion mưciyusftwi đuomkôrmivi sáoubjng quắlrbfc nơvkioi áoubjnh mắlrbft chínuqlnh đuomkurtsng ởnuad trêoubjn ngưciyusftwi nàqrjkng, liềvhagn cóqlaz thểpqfednwyng Lộmbjq Vi cũvhagng đuomkxpsii vớpwtvi nàqrjkng nhìptuin kỹnuad qua nhiềvhagu lầkocmn. Đmbjqxpsii vớpwtvi cáoubji nàqrjky Diệoobwp Thanh nhưciyung cũvhagng khôrmivng đuomkpqfe ýwqmf, nàqrjkng lo lắlrbfng ngưciyusftwi chỉceplqrjkwqbmo đuomklrbfo kia, chỉcepl cầkocmn Vôrmivlzrlm đuomklrbfo trưciyunuadng khôrmivng cóqlaz pháoubjt hiệoobwn làqrjk đuomkưciyuyffhc.

Diệoobwp Thanh ra tiểpqfeu việoobwn, trựxlvnc tiếnuqlp hưciyupwtvng vềvhagqrjkn Khôrmivn cung bêoubjn dưciyupwtvi ngọihdpn núvtyni đuomki đuomkếnuqln...

Vừwqmfa tớpwtvi Càqrjkn Khôrmivn cung ngoàqrjki sơvkion môrmivn, liềvhagn thấsbfuy Minh Ba tiêoubjn tửbixnsbfung nàqrjkng đuomkbowv đuomkoobw Nguyệoobwt Nhi đuomkang cùsbfung vàqrjki têoubjn Càqrjkn Khôrmivn cung đuomkoobw tửbixnnuad giao sốxpsiciyuyffhng cáoubji gìptui. Đmbjqang chuẩigyhn bịjtiy đuomki vòmbjqng qua, ai biếnuqlt Minh Ba tiêoubjn tửbixnvhag nhiêoubjn nhìptuin thấsbfuy nàqrjkng, xa xa phấsbfut tay nóqlazi: “Em gáoubji ngoan, làqrjkm sao lêoubjn đuomkếnuqln nhưciyu vậhnpuy sớpwtvm?”

Diệoobwp Thanh bấsbfut đuomklrbfc dĩvhagqlazi: “Thanh Thanh muốxpsin đuomki Cấsbfum Đmbjqàqrjkn nhìptuin!”

Mộmbjqt bêoubjn Nguyệoobwt Nhi hưciyung phấsbfun nóqlazi: “Chúvtynng ta cũvhagng muốxpsin đuomki đuomkâlzrly, khôrmivng bằeofrng cùsbfung đuomki đuomki hìptuiptui hi!”

Diệoobwp Thanh mộmbjqt trậhnpun phiềvhagn muộmbjqn, tâlzrlm muốxpsin làqrjkm sao bấsbfut kểpqfe đuomki đuomkếnuqln nơvkioi nàqrjko, chínuqlnh mìptuinh cũvhagng sẽegeg bịjtiy ngưciyusftwi quấsbfun quínuqlt lấsbfuy đuomkâlzrly?

Convert by: Sess



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.